Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 28: Là không thích mông của Du Bảo sao?...
Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:18:51
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Máy sấy ở tiệm làm tóc công suất lớn, mái tóc đen ngắn của Du Bảo chỉ mất vài phút thổi khô đến một nửa.
Mà mái tóc nửa khô nửa ướt khi sờ càng mềm mại thoải mái hơn, mang cho Hạc Bách cảm giác như thể đang vuốt ve một chú thú nhỏ đầy lông xù. Khóe môi Hạc Bách nhếch lên một độ cong nhỏ, ngoài nếu kỹ thì căn bản thể nhận .
Những cô gái khác đang nhuộm tóc tạo hình trong tiệm, vô tình thấy cảnh qua gương mặt, khóe miệng ai nấy đều kìm mà để lộ nụ "dì hiền".
Alpha cưng chiều quá mất!
Cậu Omega còn đang lén đỏ mặt nữa kìa, một Omega dễ thẹn thùng như thật sự là quá đáng yêu.
"Gần khô là ạ, chẳng chúng còn mua quần áo ?" Du Bảo nén cơn hổ, chủ động đề nghị kết thúc việc sấy tóc.
"Vậy , để sờ thử xem nào." Hạc Bách rũ mắt, hàng mi của dài và dày nhưng cong vút như của Du Bảo, hàng mi rủ thẳng càng làm cho ánh mắt đàn ông thêm phần lãnh đạm.
Thế nhưng, một Alpha mang khí chất cao quý và xa cách như , lúc đang nghiêm túc dùng ngón tay kiểm tra độ ẩm tóc của Omega. Hạc Bách vân vê lọn tóc trong lòng bàn tay, đôi môi mỏng khẽ mở: "Vẫn còn ướt, nếu sấy khô , đến lúc đó cảm thì làm ?"
"Còn chuyện mua quần áo, muộn một chút họ cũng sẽ đợi." Hạc Bách lo lắng về điểm .
Du Bảo hé môi, định yếu ớt đến thế, nhưng lời còn kịp thốt thấy Ngài Hạc tiếp tục "phục vụ" .
Tiếp tục lẳng lặng chịu đựng việc lỗ tai chạm thêm hai ba nữa, Du Bảo lấy hết can đảm, nghiêm túc : "Ngài Hạc, Ngài chạm tai em nhiều lắm , ngứa lắm ạ, đừng luôn véo tai em ?"
Giọng của Du Bảo lẫn trong tiếng máy sấy ù ù nên mấy rõ ràng. Tuy nhiên, ngũ quan của Alpha như Hạc Bách nhạy bén hơn bình thường gấp nhiều .
Hắn vuốt ve mái tóc đen của thiếu niên, rũ mắt suy nghĩ xem nên lời Du Bảo mà dừng . Hóa những cố tình chạm một cách "vô ý" của rõ ràng trong mắt Du Bảo đến thế.
"Xin nhé, chú ý nên đụng trúng tai em." Hạc Bách giả vờ như chuyện gì, tỏ vẻ vô cùng đạo mạo. Đôi mắt thâm thúy khi về phía Du Bảo lộ một chút ôn nhu, xthấp giọng hỏi: "Tiếp theo sẽ chú ý, chúng thổi thêm năm phút nữa nhé?"
Du Bảo thấy mục đích của đạt nên từ chối nữa. Cậu ngước đôi mắt với hàng mi mỏng Hạc Bách trong gương, vành tai nóng ran một cách kỳ lạ, hình như chỉ là quá để tâm đến chuyện sờ lỗ tai thì .
Tóc thổi khô gần hết, Du Bảo dậy khỏi chỗ , ghé sát gương cẩn thận ngắm diện mạo mới của , cảm thấy quen lắm. Tóc còn dài như , gáy lành lạnh, phần tóc mái cũng ngắn hơn. Những đường nét tinh tế khuôn mặt lộ rõ, kết hợp với kiểu tóc lười biếng đầy "khí chất", Du Bảo tổng thể trở nên hơn, rực rỡ hơn nhiều.
Lúc Hạc Bách thanh toán, cô bé thu ngân ở quầy cứ nhịn mà chằm chằm Du Bảo.
"Chị chuyện gì ạ?" Du Bảo tưởng cô điều gì nhưng ngại.
Cô bé thu ngân như bắt quả tang, đỏ mặt vội vàng xua tay: "Không , gì ạ, chỉ là thấy trai quá, thể làm minh tinh luôn ."
Tiệm làm tóc thường xuyên tiếp đón minh tinh đến tạo hình, cô bé gặp ít chỉ xuất hiện hot search. so sánh như , thiếu niên mắt còn ưa hơn. suýt chút nữa nhịn mà thốt lên: "Cậu còn hơn cả minh tinh", nhưng sực nhớ nên thẳng như để tránh gây ảnh hưởng cho tiệm.
"A... ạ." Du Bảo ngờ cô , đỏ mặt sát cạnh Ngài Hạc.
lúc Du Bảo đang ngượng ngùng, đỉnh đầu bỗng vang lên một giọng trầm thấp gợi cảm.
"Tôi cũng cảm thấy bạn nhỏ nhà ." Hạc Bách thản nhiên .
Một câu đơn giản khiến Du Bảo - vốn từng trải qua sự trêu chọc - càng thêm khẩn trương.
Bước khỏi tiệm làm tóc, hít thở khí trong lành bên ngoài, Du Bảo mới bình tĩnh một chút. Thấy , Hạc Bách cũng trêu chọc nữa mà đưa tiếp tục đến trung tâm thương mại để đặt may quần áo.
Thông thường, các nhãn hàng sẽ đến tận nhà để đo đạc chỉ hình thể mỗi mùa, đó mới may theo liệu mới nhất. Hôm nay Hạc Bách tiện đưa Du Bảo cắt tóc nên ghé qua cửa hàng vest trong thương mại cho tiện.
Bước trung tâm thương mại lộng lẫy, Du Bảo gần như quên cả thở, đôi mắt mở to khung cảnh mắt. Môi trường lạ lẫm khiến chút tự nhiên. Lần đầu đến đây, mới trưởng thành, Du Bảo vẫn còn mang dáng vẻ của một học sinh nên khó để giữ bình tĩnh. Vì thế, một tay nắm lấy cánh tay Hạc Bách, làm nhăn nhúm cả tay áo vest của đàn ông.
"Có thấy căng thẳng ? Không , sẽ luôn ở đây." Hạc Bách trấn an.
Du Bảo c.ắ.n môi gật đầu.
"Có nắm tay em ?" Khóe môi mỏng của Hạc Bách nhếch lên, ánh mắt đầy dịu dàng.
Trong đôi mắt đen của Du Bảo tràn ngập vẻ mờ mịt, Hạc Bách ác liệt thầm nghĩ trong lòng rằng "im lặng là đồng ý". Trước khi Du Bảo kịp phản ứng để đồng ý từ chối, bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng nắm chặt lấy những ngón tay của .
Cuộc sống đây của Du Bảo bao giờ là nhung lụa. Hạc Bách cảm nhận rõ những vết chai mỏng ở lòng bàn tay và các khớp ngón tay của , đáy mắt thoáng qua một tia xót xa. Nghĩ đến dáng mảnh khảnh của Du Bảo, đôi vai gầy vác những túi phế liệu nặng nề hơn cả bản , trong lòng Hạc Bách dâng lên một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Hạc Bách suy nghĩ kỹ, cảm giác kỳ lạ hóa chính là sự xót xa. Chỉ khi còn nhỏ, khi cha bỏ mặc quan tâm, cảm xúc mới từng xuất hiện.
"Ưm..." Du Bảo sực tỉnh, cúi đầu bàn tay Hạc Bách nắm chặt, gò má nóng bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-28-la-khong-thich-mong-cua-du-bao-sao.html.]
Alpha và Omega hẹn hò với là chuyện bình thường, nhưng vì ngoại hình của Hạc Bách và Du Bảo còn nổi bật hơn cả những cặp AO thông thường nên thu hút ít sự chú ý.
Khi thang máy, Du Bảo mới nhớ Ngài Hạc còn điều hành một công ty lớn, lý lịch của internet vô cùng phong phú, thỉnh thoảng còn xuất hiện trong các bản tin tài chính.
"Ngài Hạc nắm tay em thế , ai chụp ảnh đăng lên mạng ạ?" Trong thang máy, tấm lưng mảnh khảnh của Du Bảo dựa vách cabin.
Ngài Hạc sang, bắt gặp cái nhíu mày nhẹ của , Du Bảo l.i.ế.m môi tiếp: "... Sợ gây ảnh hưởng ."
"Sẽ ảnh hưởng nào ." Hạc Bách trầm giọng đáp.
" mà... em và ông nội là nhặt ve chai." Du Bảo cúi đầu. Trước đó nhận thức cách giữa và Ngài Hạc. Trước đây chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền, đầu óc đơn giản nghĩ đến sự chênh lệch với khác. việc tiệm làm tóc và đến thương mại khiến Du Bảo đối mặt trực tiếp với sự khác biệt về cảnh giữa hai .
"Tôi chứ. Ông nội nhặt và nuôi nấng em khôn lớn, khi ông bệnh em luôn ở bên chăm sóc, hai đối xử với ." Hạc Bách xoa xoa đỉnh đầu Du Bảo.
"Trước khi quyết định ở bên em, rõ bối cảnh gia đình của Du Bảo và ông nội . Còn chuyện chụp ảnh đăng lên mạng ?"
"Đến lúc đó chúng còn tổ chức lễ cưới, tin tức chắc chắn sẽ truyền thông đưa lên mạng, đều rõ cả." Hạc Bách kiên nhẫn dẫn dắt. "Tôi ngại, cũng bao giờ ghét bỏ Du Bảo. Tôi bây giờ em thể quen với những đổi , nhưng chúng cứ từ từ thích ứng, ?"
Hạc Bách cúi thẳng mắt Du Bảo: "Độ tương thích của chúng là 100% đấy nhé. Gen của chúng lựa chọn , cách khác, chúng là một đôi trời sinh."
"Không gì là xứng xứng cả, chúng chính là hợp nhất." Ánh mắt Hạc Bách rực cháy Du Bảo.
Đing một tiếng, thang máy dừng , cửa mở , khách hàng đang đợi bên ngoài để xuống lầu. Hạc Bách bình tĩnh dắt tay Du Bảo bước ngoài, về phía cửa hàng vest. Những lời của đàn ông phần nào xoa dịu nỗi lo âu trong lòng .
" mà..." Du Bảo hé môi, định thêm gì đó.
Hạc Bách đầu , cúi áp sát .
"Người bạn nhỏ mà còn cứ xoắn xuýt vấn đề nữa, sẽ dùng cách hôn để khóa miệng em đấy." Đôi mắt thâm thúy của Hạc Bách mang theo ý . "Được , giờ em tiếp ." Ánh mắt tràn đầy vẻ mong đợi.
Chỉ cần Du Bảo , Hạc Bách sẽ cúi xuống hôn ngay, là làm .
Cả khuôn mặt Du Bảo nóng bừng vì chằm chằm, c.ắ.n chặt môi, đưa tay che miệng thật chặt lắc đầu nữa.
"Ơ? Du Bảo thật ? Tôi thực mong em tiếp đấy, như mới lý do để hôn em." Giọng điệu Hạc Bách thản nhiên, nhưng lời đầy vẻ tiếc nuối.
Thấy Ngài Hạc tỏ vẻ tiếc nuối thật sự, đôi má Du Bảo phồng lên vì giận. Ngài Hạc thật là xa!
"Thật sự tiếp ?" Hạc Bách ngứa tay, dùng đầu ngón tay chọc chọc má thịt mềm mại của .
"Hừ, thèm cho Ngài Hạc đạt mục đích ." Du Bảo đầu chỗ khác.
Động tác nhỏ khiến trái tim Hạc Bách rung động, bật khẽ, nắm tay Du Bảo trong cửa hàng. Hạc Bách là khách quý của nhãn hiệu , báo và bao trọn cửa hàng. Giữa trung tâm thương mại tấc đất tấc vàng, diện tích cửa hàng vest vô cùng rộng lớn. Nhân viên nhiệt tình phục vụ, sợ tiếp đón chu đáo.
Thợ may tiến lên cầm thước dây để lấy đo cho Du Bảo. Du Bảo nhấc tay lên để đo vòng ngực, vòng eo. Đến lúc đo vòng mông, Hạc Bách chủ động với thợ may để làm.
"Được ạ, thưa Ngài Hạc." Thợ may đưa thước dây cho khách.
Hạc Bách đón lấy, ngón tay thon dài vuốt thẳng sợi dây, cúi đầu xuống. Còn bắt đầu đo mà hàng mi của Du Bảo run rẩy liên hồi vì căng thẳng.
"A." Hạc Bách bật khẽ.
Du Bảo: "!" Càng căng thẳng hơn, vô thức nín cả thở.
"Tôi sẽ đo liệu thật kỹ." Hạc Bách dừng một chút, đôi môi mỏng áp sát tai Du Bảo, nhỏ giọng : "Thực ban nãy ở tiệm làm tóc, lúc sấy tóc là cố ý véo tai em đấy."
Bộ não của Du Bảo như chập mạch ngay lập tức. Cái gì cơ? Hóa ở tiệm làm tóc Ngài Hạc cố tình véo tai , hèn chi tai cứ chạm mãi.
Chẳng lẽ bây giờ Ngài Hạc mượn cớ đo vòng m.ô.n.g để cố tình sờ m.ô.n.g ?!
Đầu óc Du Bảo choáng váng, sống lưng căng cứng. khi định thần thì Hạc Bách đo xong vòng m.ô.n.g và chuyển sang đo chiều dài chân .
Mông sờ.
Du Bảo thầm nhủ trong lòng.
Ơ... tại sờ một chút nhỉ? Là thích ?