Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 26: Du Bảo có chút thẹn thùng

Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:18:48
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Bảo ngạc nhiên chớp chớp mắt, ngờ tới ông nội chủ động đề nghị nhờ Ngài Hạc giúp đỡ giải quyết chuyện .

" mà ông nội, ông ghét Ngài Hạc ?" Trong mắt Du Bảo tràn đầy vẻ mơ hồ.

Sắc mặt Du Hoành chút tự nhiên, ông khẽ ho một tiếng. Chủ yếu là vì suy nghĩ trong lòng ông dần dần lay chuyển. Du Bảo vốn dĩ hề bài xích Hạc Bách, ông thể thông qua chuyện để xem Hạc Bách thực sự thủ đoạn bảo vệ cho Du Bảo , chỉ là kẻ khua môi múa mép, "vẽ bánh" cho qua chuyện.

"Giải quyết xong chuyện , an của Du Bảo là quan trọng nhất." Du Hoành trầm giọng .

..." Du Bảo chút hiểu , đôi mắt sáng lên, tò mò hỏi ông nội: "Vậy rốt cuộc ông cảm thấy Ngài Hạc là ạ?"

"..." Du Hoành mím môi im lặng.

Hai ông cháu đối diện , nên lời.

"Không ạ, ông nội thể từ từ tìm hiểu Ngài ." Trong lòng Du Bảo, Hạc Bách là một , chỉ tính mà còn đối xử với cực kỳ chu đáo. Lần đầu tiên gặp mặt, Du Bảo làm bẩn quần áo của , Ngài cũng chẳng hề đòi bồi thường.

Du Bảo cảm thấy và Ngài Hạc ngày càng thiết, cho nên vui khi thấy thái độ của ông nội đối với ngài đang dần đổi. Thật ban đầu Du Bảo cũng nghĩ, nếu cái gã Dương Lâm còn quấy rầy , sẽ nhờ Ngài Hạc giúp một tay. vì ông nội nhắc đến , nên thể chuyển lời ngay cho .

Thế là ngay tại phòng bệnh, Du Bảo trực tiếp gọi điện thoại cho Hạc Bách.

Du Hoành còn kịp phản ứng thì thấy giọng của Hạc Bách vang lên từ loa ngoài.

"Du Bảo?" Giọng truyền qua ống chút khàn khàn nhưng mang theo vài phần dịu dàng.

Du Hoành nhíu mày, còn tưởng nhầm.

"Tìm chuyện gì ?" Hạc Bách ôn nhu hỏi tiếp.

Lúc Du Hoành mới dám chắc chắn lầm. Hạc Bách khi chuyện với Du Bảo thật sự là đang "ép giọng" cho ngọt ngào, sủng nịnh hết mức. Một Alpha cao mét chín mà dùng tông giọng đó để chuyện, thích hợp cơ chứ? Du Hoành thầm mắng trong lòng.

"Ngài Hạc, ngài đang bận công việc ? Em chút chuyện nhờ ngài giúp ạ."

"Tôi bận, khéo đang nghỉ ngơi. Có chuyện gì Du Bảo cứ ." Hạc Bách ôn tồn hỏi.

Du Hoành thêm vài câu, cũng dần quen với cái giọng khiến ông nổi da gà .

"Chuyện là trưa nay..." Du Bảo kể bộ sự việc xảy ban trưa một lượt.

Suốt quá trình đó, Hạc Bách vẫn luôn kiên nhẫn lắng .

"Dù ông nội vẫn thấy Ngài Hạc là ... nhưng em vẫn tin lời ngài từng với em, rằng ngài sẽ chống lưng cho em. Cho nên em hỏi xem Ngài Hạc cách nào giúp em giải quyết chuyện , nhất là khiến Alpha vĩnh viễn đừng đến quấy rầy em nữa." Du Bảo nhẹ giọng hỏi.

Đột ngột Du Bảo "bán ", Du Hoành trợn tròn mắt: "???"

Ông cảm thấy việc nghĩ Hạc Bách mà cứ thế thẳng như thật sự chứ?

Về phía Hạc Bách, vẫn luôn nỗ lực đổi hình tượng trong mắt ông nội nhưng vẫn coi là kẻ : "..."

Hạc Bách bàn làm việc, đôi mắt đen thâm thúy phủ lên một tầng lạnh.

"Tôi vui vì Du Bảo tin tưởng và chuyện với . Tôi sẽ giải quyết nó. Tôi đảm bảo từ ngày mai trở , chỉ cần em , sẽ bao giờ xuất hiện mặt em nữa."

Giọng Hạc Bách lạnh lùng. Dù đang gọi điện thoại, cả Du Bảo và Du Hoành đều thể cảm nhận sự rét run cùng khí trường mạnh mẽ từ đầu dây bên .

"Vâng, em tin Ngài sẽ làm ." Du Bảo cong mắt . Trước khi cúp máy, quên quan tâm đối phương: "Ngài Hạc, làm việc cũng chú ý nghỉ ngơi nhé, đừng để quá mệt mỏi."

Trái tim Hạc Bách như mềm nhũn . Chỉ cần Du Bảo chuyện, mệt mỏi một ngày làm việc dường như tan biến hết.

"Được, sẽ lời Du Bảo, làm việc nghỉ ngơi hợp lý. Du Bảo thể thêm vài câu với ? Nghe giọng em tâm trạng sẽ hơn nhiều." Hạc Bách l.i.ế.m đôi môi khô khốc, kìm mà đưa yêu cầu.

Du Bảo đương nhiên thấy việc thêm vài câu vấn đề gì.

"Dạ , em sẽ thêm mấy lời khen ngợi Ngài nhé. Ngài Hạc là giỏi nhất nhất nhất—"

"Khụ khụ khụ khụ!" Hậu tri hậu giác nhận Du Bảo và Hạc Bách dường như đang tán tỉnh , Du Hoành giật vội vàng ho khan thành tiếng, nhằm nhắc nhở đối phương một cách chính xác rằng: Ông vẫn còn ở đây đấy!

"Ông nội, ông thế ạ? Ông cảm ?" Bị ngắt lời đột ngột, Du Bảo đặt điện thoại xuống, vỗ vỗ lưng quan tâm ông.

Du Hoành: "Không , ông cảm, chắc là sặc chút thôi."

Du Bảo thở phào nhẹ nhõm: "Ông ạ."

Ở đầu dây bên , Hạc Bách đương nhiên tiếng ho của Du Hoành là lời nhắc nhở. Hắn đưa đầu ngón tay day day sống mũi, thấy Du Bảo vẫn định tiếp tục khen , đành :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-26-du-bao-co-chut-then-thung.html.]

"Du Bảo, đột nhiên việc gấp cần xử lý, lẽ bận một chút, chờ cơ hội em khen nhé?"

"Dạ ạ." Du Bảo ngoan ngoãn đáp lời, để làm việc.

"Ông nội, đại khái là đó, Ngài Hạc sẽ giải quyết ạ." Du Bảo chớp chớp hàng mi ông.

"Vậy thì ." Du Hoành gật đầu. Nhìn ánh mắt đơn thuần của Du Bảo, ông thôi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn mà dặn: "Lần thật cháu cần với Hạc Bách... mấy câu kiểu như ông nội thấy ."

Du Bảo ngây ngô: "Tại ạ? Chẳng ông nội thật sự nghĩ như ?"

Du Hoành khó để giải thích cái đạo lý đối nhân xử thế phức tạp , đành : "Lần thì thôi, đừng nữa. Vì ban nãy chẳng Hạc Bách hứa giúp cháu ? Ông cảm thấy lẽ thật sự là một ... ."

Du Hoành nghiến răng chữ đó, cố gắng gạt bỏ định kiến trong đầu về việc Alpha chắc chắn sẽ thèm thể Omega.

"Cháu mà, nhất định ông sẽ dần nhận điểm của Ngài Hạc!" Du Bảo nở nụ tươi tắn.

Du Hoành bực buồn , tự bỏ cuộc mà : "Ừ, ông cũng cảm thấy thế."

Rốt cuộc cũng giúp ông nội xóa bỏ ấn tượng về Ngài Hạc, tâm trạng Du Bảo đặc biệt . Cậu gọt hoa quả cho ông ăn, còn khoe rằng tích góp nhiều tiền.

"Khá lắm." Du Hoành c.ắ.n một miếng táo giòn, bắt đầu khơi gợi câu chuyện về những điều khoản hậu hĩnh mà Hạc Bách đưa khi đến cầu hôn.

"Lần đó Hạc Bách đến cầu hôn, nếu cháu đồng ý ở bên , sẽ tặng cháu nhiều tiền, nhiều nhà, nhiều xe, đồng thời cũng đưa cho ông nhiều tiền nữa."

Du Bảo xong thì ngẩn . Cậu chỉ chuyện Hạc Bách đến cầu hôn ông nội, chứ từng việc hứa cho nhiều tiền đến thế.

"A... ạ, cháu vẫn chuyện ." Du Bảo gãi gãi má. "Vậy ' nhiều tiền' là bao nhiêu ạ?" Cậu ngơ ngác hỏi. Cậu thích làm thêm kiếm tiền, nhưng với một tiền khổng lồ như , trong đầu thật sự khái niệm rõ ràng.

"Chuyện ..." Du Hoành cũng giá trị của nhà và xe, chỉ về phần tiền mặt: "Vài chục triệu tệ."

"Oa, vài chục triệu tệ!" Du Bảo thốt lên đầy kinh ngạc, nhíu mày suy nghĩ xem con đó lớn đến nhường nào. Hoàn tưởng tượng nổi.

"Vậy chẳng cháu sẽ trở nên giàu ?" Đôi mắt sáng rực.

"Khụ, chắc là ." Du Hoành , "Chẳng qua ông lo lắng đối xử với cháu..."

Gương mặt nhỏ nhắn của Du Bảo đanh , vỗ vai ông nội: "Không ông, tiền thì vẫn cứ nên kiếm chứ ạ. Cho dù ngài đối xử với cháu, nhưng nhiều tiền như , Du Bảo cũng sẽ vui vẻ. Nếu đối thì , còn nếu đối xử tệ, cháu sẽ ôm hết tiền dẫn ông nội bỏ trốn!"

Nhìn vẻ mặt đơn thuần của cháu trai, Du Hoành dở dở . Đến lúc đó sẽ , còn đòi trốn, trốn cơ chứ? nếu Du Bảo cũng cảm thấy vấn đề gì...

Du Hoành hỏi thẳng: "Du Bảo, cháu là Omega, khi kết hôn với Hạc Bách, cháu sẽ làm một chuyện... giữa Alpha và Omega với , cháu chuẩn tâm lý ?"

Ông hỏi trực tiếp, vì nếu hỏi ẩn ý thì sợ Du Bảo hiểu!

Mặt Du Bảo đỏ bừng lên. Cậu nghĩ đến lúc phát tình, bản cứ nhịn Ngài Hạc ôm , cũng Alpha và Omega sẽ đ.á.n.h dấu tạm thời, lẽ sẽ c.ắ.n cổ.

Nếu đối tượng là Ngài Hạc, Du Bảo cảm thấy vấn đề gì cả! Nếu , chẳng chủ động đưa miếng dán ngăn tin tức tố dính đầy mùi của cho .

Du Bảo đỏ mặt đáp: "Ông nội, cháu thể tiếp nhận ạ."

Du Hoành nghẹn lời. Đến cả chuyện mật giữa bạn đời mà Du Bảo cũng ngại, thì ông càng lý do gì để ngăn cản nữa.

"Vậy , ông sẽ với Hạc Bách là ông đồng ý." Du Hoành nghĩ thầm, thôi thì cứ một bước tính một bước. Nếu Du Bảo thật sự cuộc sống sung sướng, thể phẫu thuật, tiếp tục học, và Hạc Bách thực hiện lời hứa luôn bảo vệ , thì ông c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

Buổi tối khi về đến khách sạn, Du Bảo lập tức báo cho Hạc Bách việc ông nội đồng ý. Hạc Bách còn tưởng nhầm.

"Thật ? Tôi còn tưởng đang mơ." Giọng Hạc Bách khàn đặc.

Du Bảo đồng hồ: " bây giờ mới hơn 9 giờ thôi, bình thường Ngài Hạc ngủ sớm thế , nên ạ, là thật đó."

Nghe Du Bảo dùng giọng điệu trẻ con, mềm mại để an ủi , trái tim Hạc Bách khẽ run rẩy. Anh mím môi, khàn giọng : "Vậy ngày mai sẽ báo cho ông nội . Có lẽ ông sẽ cùng em và ông nội em dùng một bữa cơm."

"A!" Du Bảo gặp lạ là thấy lo lắng .

"Sao ?" Hạc Bách trầm giọng hỏi.

"Em thấy lo quá, vạn nhất em thể hiện thì ? Ông nội của ngài ghét Du Bảo ạ?" Du Bảo giường, cằm tựa lên chiếc gối mềm, lòng đầy bất an.

"Sẽ ghét ." Hạc Bách hạ thấp giọng trấn an. "Du Bảo như , ai cũng sẽ thích em thôi. Tôi thích em, ông nội chắc chắn cũng sẽ thích em."

Hạc Bách kiên nhẫn từng chút một xoa dịu nỗi lo của . Còn trong đầu Du Bảo lúc chỉ còn vương vấn câu áp chót của .

Ngài ngài thích Du Bảo.

Du Bảo ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng, cảm thấy vô cùng thẹn thùng.

Loading...