Trong cách gang tấc, mùi hương thanh khiết cực nhạt của quả mận xanh bao quanh cánh mũi, khiến tầm mắt vốn đang hỗn loạn của Cố Dạ Sanh khẽ lay động. Anh dần dần thoát khỏi những dòng suy nghĩ chìm đắm bấy lâu để thực sự hồi phục tinh thần.
Dịch Gia Mộc ban đầu còn nhận điều gì bất thường, nhưng khi hai cơ thể dán chặt , mới phát hiện bộ cánh tay của Cố Dạ Sanh đang run rẩy một cách kiểm soát .
Cậu dùng lực, đỡ một bàn tay của Cố Dạ Sanh gác lên vai , khi điều chỉnh sang một tư thế vững chãi hơn, nhẹ nhàng hít một : "Em đỡ phòng nghỉ."
Cố Dạ Sanh cố gắng chịu đựng từng cơn đau đầu dữ dội đang hành hạ, khàn giọng trầm thấp đáp một tiếng: "Ừm."
Ly
Mai Ngang cũng từ một khoang mô phỏng khác bước . Hiển nhiên cuộc chỉ đạo cũng khiến ông tiêu tốn ít tâm thần, thần thái hiện rõ vẻ mỏi mệt. Vừa ngẩng đầu lên, ông bắt gặp cảnh Dịch Gia Mộc đang dìu Cố Dạ Sanh hướng về phía phòng nghỉ, trong mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc khó lòng che giấu.
Dịch Gia Tần thu hồi tầm mắt đang dừng bóng lưng hai , bước tới đón vị giáo sư: "Lão sư, vất vả , mau nghỉ ngơi một chút ạ."
Bên trong phòng nghỉ vô cùng yên tĩnh.
Cố Dạ Sanh dần khôi phục dáng vẻ thường ngày, chỉ là vẫn cúi đầu chăm chằm đôi bàn tay vẫn còn run rẩy của , đang suy nghĩ điều gì mà thần sắc trở nên m.ô.n.g lung, khó đoán.
Dịch Gia Mộc thấm nước ấm khăn lông đưa cho , rũ mắt quan sát sắc mặt đối phương: "Nếu cường độ huấn luyện quá lớn, nên rõ với ngài Mai Ngang một tiếng chứ."
Trong ấn tượng của , Cố Dạ Sanh ở hiệp hội Dị Nguyên xưa nay luôn giữ tôn chỉ " thể lười thì sẽ tập". Bây giờ đột nhiên ngài Mai Ngang giữ trong nền tảng ảo lâu đến , đại khái là do thích ứng kịp với cường độ cao nên mới dẫn đến tình trạng mất kiểm soát như thế .
Cố Dạ Sanh dùng khăn lau mặt, khẽ lắc đầu: "Trước bọn vẫn luôn tập luyện với cường độ , vấn đề gì . Tiên sinh vì cho nên mới cố ý ép buộc tiềm năng của phát tác thôi. Loại trình độ ... vẫn còn chịu đựng ."
Dịch Gia Mộc nhận xét: "Dường như một sự tín nhiệm vô điều kiện đối với ông ."
Động tác của Cố Dạ Sanh khựng , ngẩng lên bật : "Từ đến nay chỉ tin tưởng mỗi ông ."
Kỳ thật Dịch Gia Mộc rằng loại tín nhiệm mù quáng chắc là chuyện , nhưng ngẩng đầu bắt gặp tầm mắt của Cố Dạ Sanh đang bình tĩnh , khỏi ngẩn : "Sao ?"
"Không gì, chỉ là lâu lắm hưởng thụ đãi ngộ thế . Trước những lúc như thế , đừng là đưa cho một chiếc khăn ấm, mà những tên đồng đội chút nghĩa khí chỉ hận thể chạy càng xa càng thôi." Khóe miệng Cố Dạ Sanh bất giác nhếch lên đậm hơn, thì giống như đang oán giận nhưng ngữ điệu mang theo một tầng ý vị khác hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-50.html.]
Anh chậm rãi đưa tay về phía Dịch Gia Mộc, dường như chẳng hề thấy yêu cầu của gì bất , trái còn vô cùng thong dong mà phát huy đức tính " voi đòi tiên": "Vậy tiểu bằng hữu , thể ... tạm thời cho mượn tay em dùng một chút?"
Dịch Gia Mộc chẳng Cố Dạ Sanh đang bày trò gì, nhưng thấy thần sắc phần mong chờ , chần chừ một lát vẫn bước tới mặt , ngoan ngoãn đặt bàn tay lòng bàn tay to rộng của đối phương.
Đầu ngón tay Cố Dạ Sanh ban đầu chỉ nhẹ nhàng nắm lấy, đó lực đạo bắt đầu tăng dần, giữ chặt lấy tay . Anh chậm rãi cúi đầu, những sợi tóc rủ xuống che khuất biểu cảm gương mặt, trong gian nhất thời ai thêm lời nào.
Tuy rằng từ góc độ thể thấy biểu cảm của , nhưng từ sự run rẩy mơ hồ truyền đến qua đầu ngón tay, Dịch Gia Mộc thoáng cảm nhận dường như đang đấu tranh dữ dội với một điều gì đó.
Dịch Gia Mộc vẫn yên nhúc nhích, ánh mắt khẽ d.a.o động, trong đầu bỗng nhiên nảy một ý nghĩ. Sau dù tiến hành bất kỳ loại huấn luyện nào, để kiểm soát tình hình hơn, lẽ cần chuyển bộ liệu cụ thể của khoang mô phỏng sang thiết cá nhân của mới .
Cố Dạ Sanh im ghế, xung quanh chìm tĩnh lặng. Thế nhưng luồng áp lực trầm thấp dường như gột rửa, đang lặng lẽ tan biến từng chút một theo thời gian. Cuối cùng, còn sót chút dấu vết nào của sự u ám ban nãy.
Gió nhẹ từ cửa sổ thổi , khí trong phòng nghỉ khôi phục vẻ yên bình vốn . Chỉ Cố Dạ Sanh vẫn duy trì tư thế đó, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn gốc ngón tay út của Dịch Gia Mộc.
Dịch Gia Mộc hứa cho mượn tay nên cũng yên lặng đó, tầm mắt rơi xuống những sợi tóc mềm mại của đối phương, chẳng hiểu nảy ý định đưa tay xoa thử một cái.
lúc , máy truyền tin trong túi bỗng rung lên hai tiếng, đột ngột phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.
Sát khí trong mắt Cố Dạ Sanh từ lâu dịu nhiều, cảm giác khi nắm lấy đầu ngón tay của tiểu bằng hữu giống như một ngọn lửa nhỏ đang sưởi ấm, mang theo một lực hấp dẫn độc đáo khiến nỡ buông .
Lúc Dịch Gia Mộc đưa tay định lấy máy truyền tin, ngẩng đầu lên với vẻ luyến tiếc. Dường như chỉ cần đối phương một câu " gì quan trọng", sẽ thể tiếp tục cúi đầu duy trì tư thế nắm tay thêm một lúc nữa.
Thế nhưng Dịch Gia Mộc trực tiếp rút tay . Sau khi xem tin nhắn, đưa nội dung nhận tới mặt Cố Dạ Sanh: "Anh trai em , mời dùng một bữa cơm."
Cậu cảm thấy khó hiểu hành động " qua " của hai bọn họ, hết mời ăn sáng đến mời ăn trưa.
Cố Dạ Sanh theo bản năng định chộp lấy tay nữa, nhưng khi tin , ánh mắt khẽ chao đảo, cứng đờ .
Phải mất một lúc lâu , mới mang vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng mà đáp : "Nói với Tần ca, nhất định sẽ đến!"