Omega Này Toàn Dị Năng Miễn Dịch - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-05-04 03:25:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận thấy ánh mắt của Dịch Gia Mộc, tên khóa thích thú xoay chuyển con d.a.o găm trong tay: "Tiểu học , em đừng bằng ánh mắt đó. Ai bảo em thích chơi trội làm gì, khiến cho Viện Chiến Đấu của chúng mất mặt lớn đến thế. Đã tận hưởng ánh hào quang thì sớm muộn cũng trả giá chút đỉnh thôi."

Hắn đưa mắt lướt qua gương mặt , tặc lưỡi đầy tiếc nuối: "Một Omega xinh như thế chịu khổ, đúng là đáng tiếc thật đấy."

Dịch Gia Mộc bằng ánh mắt lạnh nhạt, trong lòng rốt cuộc cũng thông suốt chuyện.

Chẳng trách những tập kích đó đều là sinh viên của Viện Lý Luận. Hóa vụ tố cáo gian lận thất bại chạm lòng tự ái của Viện Chiến Đấu, khiến kẻ nuốt trôi cơn giận , nên mới dùng đến những thủ đoạn hèn hạ, bàng môn tả đạo như thế để "dạy dỗ" cấp .

Tên lưu manh cầm đầu đám côn đồ thuê đến dường như mất hết kiên nhẫn, gầm gừ: "Mày đây nhảm với nó nhiều thế làm gì?"

Tên sinh viên đáp: "Có đại ca, dù thì lát nữa khi xóa sạch ký ức của nó, nó cũng chẳng nhớ nổi chuyện gì xảy ."

Chính vì ỷ việc trong nhóm sở hữu năng lực xóa bỏ ký ức nên bọn chúng mới thể ngông cuồng và sợ hãi là gì như thế .

Tên khóa định thêm gì đó thì đột ngột một bàn tay to lớn túm lấy cổ áo, chẳng kiêng nể gì mà quẳng sang một bên.

Kẻ tay hình vô cùng lực lưỡng, mặt còn một vết sẹo dài trông cực kỳ đáng sợ. Hắn bước đến mặt Dịch Gia Mộc, cái bóng to lớn của gần như bao trùm lấy bộ hình nhỏ bé của : "Bớt lảm nhảm , thấy tiểu bằng hữu đây bảo là em đang vội ?"

Bị bóng tối của bao phủ, Dịch Gia Mộc ngẩng đầu lên . Thần thái của vẫn bình thản đến lạ kỳ, thậm chí khóe môi còn khẽ cong lên thành một nụ : "Vâng, đúng là em đang bận thật."

Thứ Thứ vẫn đang ở trong ký túc xá chờ mang dung dịch dinh dưỡng về mà.

Không một ai thể ngờ rằng, trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc , một Omega trông vẻ yếu đuối, mỏng manh như thể giữ sự bình tĩnh đến thế. Cả đám bỗng chốc im bặt trong giây lát vì kinh ngạc.

Ngay đó, bọn chúng thấy Dịch Gia Mộc nở một nụ trông vẻ vô cùng hiền lành và vô hại: "Vậy thì, các định lên từng một, là định tất cả cùng xông một lúc cho nhanh?"

Cùng thời điểm đó, Cố Dạ Sanh và Lục Trạch Tu bước khỏi phòng nghỉ của Hội Dị Nguyên trường học.

Cũng giống như năm, khi khai giảng lâu sẽ đến thời điểm các câu lạc bộ bắt đầu tuyển thành viên mới. Hội Dị Nguyên vốn là tổ chức đại diện cho những tiêu chuẩn cao nhất tại Sùng Tinh, nên hàng năm lúc , họ đều vô cùng chú trọng và chuẩn kỹ lưỡng.

Lục Trạch Tu với tư cách là Hội trưởng, từ đến nay luôn làm việc vô cùng quy củ và gương mẫu, yêu cầu chi tiết trong quy trình đều đạt đến độ mỹ. Còn về phần Cố Dạ Sanh, dù cũng chỉ treo cái danh Phó hội trưởng cho lệ, việc chịu yên sô pha ngủ nướng cả ngày hôm nay xem là nể mặt Hội trưởng lắm .

Cố Dạ Sanh đưa tay vò mái tóc rối bời, lẩm bẩm: "Lạ thật đấy, hôm nay đường thưa thớt thế ?"

Ly

Lục Trạch Tu đáp: "Hôm qua trường thông báo mới, vì kẻ tập kích sinh viên nên yêu cầu hạn chế ngoài và nên về ký túc xá sớm."

"À đúng , qua cái đó." Cố Dạ Sanh sực nhớ , "Nghe là do đám lưu manh tép riu nào đó làm ? Chậc, đám phế vật đó xem cũng gan gớm nhỉ!"

Lục Trạch Tu nheo mắt, giọng điệu trở nên nghiêm nghị: "Hành vi làm loạn trật tự trường học như cần xử lý một cách nghiêm túc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-nay-toan-di-nang-mien-dich/chuong-24.html.]

Cố Dạ Sanh vẻ mặt lạnh lùng của , nhịn mà bật thành tiếng: "Sao thế, việc bao đồng mà Hội trưởng đại nhân cũng định quản ?"

Lục Trạch Tu nhíu mày khẳng định: "Bất cứ chuyện gì xảy tại Sùng Tinh, Hội Dị Nguyên chúng đều trách nhiệm đối đãi nghiêm túc."

Cố Dạ Sanh cạn lời: "... Anh đúng là đồ tham công tiếc việc, bận đến c.h.ế.t mất thôi."

Hai đang chuyện thì bỗng nhiên mấy sinh viên hớt hải chạy ngang qua, dáng vẻ vô cùng vội vã. Những lời bàn tán xôn xao của họ vô tình lọt tai hai .

"Mấy tên lúc nãy chính là đám lưu manh gây rối đó ?"

"Bỏ mặc bạn học bọn chúng bắt như liệu ? Hay là chúng ..."

"Nghĩ gì thế hả? Đám đó là hạng tàn nhẫn cả đấy, đừng mà lo chuyện bao đồng! Chúng báo cho phòng cảnh vụ là làm tròn trách nhiệm !"

" mà... từ đây đến phòng cảnh vụ xa lắm, liệu kịp cứu cơ chứ?"

"Nghe , chuyện quản nổi thì nhất đừng dính ."

"Mà nhắc mới nhớ, một chi tiết thấy để ý. Các thấy mái tóc màu bạc của bắt trông quen mắt ?"

"Ơ, mới nhớ, mang hình như là..."

Mấy sinh viên đó vì quá hoảng loạn nên chạy vững, ngay lập tức Cố Dạ Sanh vươn tay chặn . Khi rõ gương mặt của chặn đường , sắc mặt của bọn họ đồng loạt biến sắc vì sợ hãi.

Đuôi lông mày của Cố Dạ Sanh khẽ hạ xuống đầy lười biếng, nhưng khóe môi nhếch lên một đường cong đầy nguy hiểm, đáy mắt thâm sâu thấy đáy: "Làm phiền chút nhé, hình như thấy các bạn gì đó về một bạn học nhỏ mái tóc màu bạc thì ?"

Trong khoảnh khắc , gian xung quanh bỗng chốc bao phủ bởi một luồng hàn khí thấu xương.

Đám sinh viên theo bản năng rùng một cái mới sực tỉnh táo , run rẩy đưa tay chỉ về một hướng, lắp bắp : "Ở... ở đằng ạ. Lúc nãy chúng em thấy bạn một đám áp giải trong con ngõ nhỏ đó."

Cố Dạ Sanh vỗ vỗ vai đối phương như để trấn an, nhưng khi sang Lục Trạch Tu, ánh mắt tràn ngập một nụ đầy ẩn ý: "Hội trưởng đại nhân, việc bao đồng mà quản đến kìa."

Câu nhẹ tênh của Dịch Gia Mộc rơi gian tĩnh lặng của màn đêm, mà đột ngột đến lạ kỳ. Đối với đám hung thần ác sát đang vây quanh , đây quả thực là một câu chuyện thể nực hơn.

Lời tác giả:

Dạ Thủy Tiên: Chiếc mũ của thật, đặc biệt là khi tiểu bằng hữu đội nó thì càng thêm phần rực rỡ ~

 

Loading...