OMEGA CỦA CHUẨN TƯỚNG BỊ BẮT CÓC RỒI - Chapter 7: Ngọn Lửa Ký Ức

Cập nhật lúc: 2025-10-05 12:20:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đêm , Vân Anh trong cơn mệt mỏi. giấc ngủ mang đến yên bình.

 

Trong mơ, thấy trở ngôi nhà cũ. Hành lang dài tối tăm, mùi khói khét lẹt, lửa đỏ rực nuốt chửng thứ. Tiếng hét thất thanh của , tiếng cha gào gọi tên … tất cả vang vọng trong tai.

 

Vân Anh cố lao về phía , nhưng đôi chân như xiềng xích.

 

Bỗng một bàn tay mạnh mẽ kéo ngoài. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt đó.

 

Là Tử Sâm.

 

Anh quát to:

 

“Chạy ! Đừng !”

 

Hình ảnh rõ ràng như in. Trái tim Vân Anh thắt , nước mắt trào ngay cả trong mơ.

 

 

 

Cậu giật tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Ngoài trời còn tối, ánh trăng nhàn nhạt rọi qua khe cửa.

 

ký ức của khác lời Dạ Phong ? Nếu Tử Sâm là kẻ thù… tại cứu ?

 

Cậu ôm đầu, lòng rối bời.

 

 

 

Ngày hôm , Dạ Phong nhận thấy gương mặt Vân Anh tiều tụy, bèn giả vờ lo lắng:

 

“Em mất ngủ ? Anh , em đừng để những hình ảnh đau khổ ám ảnh.”

 

“Phong…” – Vân Anh ngập ngừng, – “Nếu… giả sử… ký ức của em giống những gì kể thì ?”

 

Khoảnh khắc , ánh mắt Dạ Phong thoáng sắc lạnh, nhưng nhanh chóng mỉm :

 

“Em vẫn hồi phục trí nhớ. Những ký ức mơ hồ đôi khi dễ gây nhầm lẫn. Em chỉ cần tin .”

 

Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc , giọng trầm ấm như thôi miên.

 

Vân Anh cúi đầu, đáp. trong lòng , hạt giống nghi ngờ bén rễ.

 

 

 

Tối đó, lén đến thư phòng tìm tài liệu. Căn phòng chất đầy sổ sách, hồ sơ. Trong một ngăn kéo khóa, vô tình tìm thấy một tập tài liệu ngả màu, ghi chép về vụ cháy năm xưa.

 

Trái tim đập dồn dập khi thấy con dấu lạ trang cuối – dấu quân đội chính quy, mà là dấu hiệu của một tổ chức ngầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-cua-chuan-tuong-bi-bat-coc-roi/chapter-7-ngon-lua-ky-uc.html.]

 

Bên cạnh còn kẹp một tờ giấy chuyển tiền với chữ ký… của thuộc hạ Dạ Phong.

 

Cậu sững sờ, hai tay run rẩy. Chẳng lẽ… chính mới là kẻ ?

 

 

 

lúc , tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Vân Anh hoảng hốt, vội nhét tài liệu trong áo giả vờ tìm sách giá.

 

Cửa mở , Dạ Phong bước .

 

“Em làm gì ở đây?” – Hắn nhíu mày.

 

“À… em chỉ tìm vài quyển sách .” – Vân Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

 

Ánh mắt Dạ Phong dò xét, nhưng tìm sơ hở. Cuối cùng nhạt, bước đến gần ôm lấy :

 

“Đừng để tâm trí rối loạn thêm. Mọi chuyện lo.”

 

Vân Anh gượng , nhưng lòng như lửa đốt.

 

 

 

Cùng lúc đó, ở doanh trại, Tử Sâm cũng một đêm thao thức. Anh nhận thêm chứng cứ khẳng định sự liên quan của Dạ Phong đến vụ hỏa hoạn.

 

Một cấp báo cáo:

 

“Chuẩn tướng, nhân chứng cũ cho , đêm đó, ngài thực sự cứu Vân Anh khỏi biển lửa. đó ngài thương, hôn mê suốt hai ngày nên ai sự thật.”

 

Tử Sâm im lặng lâu, cuối cùng gằn giọng:

 

“Vậy mà tẩy não, tin rằng chính g.i.ế.c cha …”

 

Anh nắm chặt nắm tay. Nỗi đau nơi lồng n.g.ự.c khiến khó thở. ánh mắt sáng lên quyết đoán:

 

“Không thể chờ thêm. Tôi sẽ tìm cách tiếp cận Vân Anh. Chỉ khi chính thấy sự thật, âm mưu mới sụp đổ.”

 

 

 

Đêm hôm đó, Vân Anh một bên cửa sổ, ánh trăng bạc phủ lên gương mặt u buồn. Cậu lấy tập tài liệu giấu trong áo , chằm chằm từng con chữ.

 

Nước mắt rơi xuống giấy.

 

“Cha ơi… rốt cuộc con nên tin ai? Tử Sâm… thật sự là kẻ thù của con ?”

 

Trong bóng tối, ngọn lửa ký ức bùng lên trong đầu . , nó còn chỉ là nỗi đau, mà còn mang theo ánh sáng – ánh sáng của sự thật.

 

 

Loading...