OMEGA CỦA CHUẨN TƯỚNG BỊ BẮT CÓC RỒI - Chapter 1: Tin Vui Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2025-10-05 08:56:33
Lượt xem: 26
Bệnh viện quân y sáng sớm, ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, chiếu xuống hành lang dài ngập mùi thuốc khử trùng. Vân Anh ở ghế chờ, hai bàn tay đan chặt . Cậu nghĩ hôm nay bước phòng khám sản khoa – nơi vốn chỉ dành cho các Omega mang thai hoặc những cặp vợ chồng mong đợi con cái.
Tim đập mạnh từng nhịp, lòng lo lắng hồi hộp.
Kể từ kết hợp ngoài ý với Tử Sâm – vị chuẩn tướng lẫy lừng của quân đội – hơn một tháng trôi qua. Đêm hôm đó, khi chiến dịch kết thúc, cả hai ở doanh trại, men say, khói thuốc, cùng nỗi căng thẳng dồn nén khiến họ vượt qua giới hạn. Cậu bao giờ nghĩ bản – một Omega bình thường – gắn kết với một Alpha như .
Vân Anh thậm chí còn cố gắng quên . những biểu hiện bất thường trong cơ thể những ngày gần đây khiến thể tự lừa dối .
Cửa phòng bật mở. Y tá bước , gọi tên.
“ Vân Anh, mời .”
Cậu hít một thật sâu, lên.
Trong phòng, bác sĩ mỉm hiền hậu, đưa cho tờ kết quả siêu âm. “Chúc mừng , thai năm tuần.”
Từng chữ rơi tai, khiến đầu óc Vân Anh trống rỗng trong giây lát.
Có thai.
Một sinh mệnh nhỏ bé đang hình thành trong cơ thể .
Ngực dâng trào niềm hạnh phúc xen lẫn sợ hãi. Nếu Tử Sâm , liệu sẽ phản ứng thế nào? Anh – một đàn ông mang quân hàm sáng chói, lạnh lùng chiến trường, muôn kính nể – chấp nhận đứa trẻ ? Hay sẽ xem nó là gánh nặng?
“Cậu cần chú ý nghỉ ngơi, bổ sung dinh dưỡng,” bác sĩ tiếp tục dặn dò. “Thai Omega thời kỳ đầu khá nhạy cảm. Tránh căng thẳng, hạn chế di chuyển xa.”
Vân Anh gật đầu, ôm chặt tờ giấy kết quả như ôm cả tương lai.
Rời bệnh viện, bước ngoài. Gió thu mát rượi, hàng cây rì rào như thì thầm. Cậu đặt tay lên bụng, khẽ mỉm .
“Bé con , ba sẽ bảo vệ con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-cua-chuan-tuong-bi-bat-coc-roi/chapter-1-tin-vui-bat-ngo.html.]
niềm vui kịp kéo dài, một bóng đen bỗng ập đến từ phía .
Một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt mũi miệng.
Vân Anh giãy giụa, hai mắt trợn to, tờ kết quả thai rơi xuống nền gạch. Hình ảnh cuối cùng thấy là bầu trời xanh vỡ vụn thành những mảnh vụn tối sẫm.
…
Khi tỉnh dậy, nhận đang một chiếc giường xa lạ. Trần nhà màu trắng, rèm cửa dày che kín ánh sáng. Căn phòng sang trọng nhưng tĩnh mịch đến lạnh .
Vân Anh choàng dậy, đầu đau như búa bổ. Ký ức cuối cùng mơ hồ: bệnh viện, kết quả thai, … bóng đen.
Cửa phòng mở , một đàn ông bước .
Hắn cao lớn, dáng vẻ tuấn tú, đôi mắt u ám nhưng nụ dịu dàng.
“Vân Anh em tỉnh ? Em làm lo lắng c.h.ế.t .”
Vân Anh ngơ ngác. “Anh là…?”
Người đàn ông tiến đến, nắm lấy tay . “Anh là chồng em, Dạ Phong. Em quên ?”
Trái tim Vân Anh chấn động. Chồng ư? tại nhớ?
Trong đầu , thứ rối loạn, những mảnh ký ức như xóa sạch, chỉ còn trống mênh mông.
Cậu cố gắng lục tìm hình ảnh của Tử Sâm, của đêm mưa gió , của khoảnh khắc trái tim rung động… nhưng tất cả đều tan biến.
Chỉ giọng của đàn ông mặt, dịu dàng nhưng đầy bí ẩn:
“Đừng lo, ở đây. Mọi chuyện đều sẽ .”
Vân Anh siết chặt tấm chăn. Bên trong cơ thể, sinh mệnh nhỏ bé đang ngủ yên, nhưng phận của nó – và của chính – từ giây phút rẽ sang một hướng khác.