Omega Bệnh Yếu Gả Thay Cho Ông Trùm Tàn Bạo - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-11-22 16:24:35
Lượt xem: 1,236
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phù Tự nở một nụ tiêu chuẩn, nhận lấy cái khay. Sau khi cảm ơn nọ, xoay lên lầu quần áo.
Ánh mắt đàn ông liếc bên trong, đó ấn gáy , lùi vài bước. Ông lấy từ trong túi một chai xịt khử Pheromone, xịt nhiều ở cửa tiếp tục chờ đợi.
Phù Tự trở về phòng, nhanh chóng vệ sinh cá nhân sạch sẽ, quần áo xong mới nhớ đến cái vòng tay .
Cậu vốn tưởng đó là thứ gì quan trọng, huống hồ trông nó vẻ đắt tiền, nên dám đeo, bèn đặt nó trong chiếc hộp nhỏ đầu giường.
Chiếc vòng tay , dây đeo kiểu bắt chéo, bên một màn hình nhỏ màu đen, ẩn hiện những hoa văn nhàn nhạt, trông kết cấu.
Sợ để đợi sốt ruột, Phù Tự kịp kỹ, dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống lầu.
“Xin , để ngài đợi lâu.” Phù Tự chớp chớp mắt, cảnh tượng mắt trùng khớp với ngày hôm đó.
Cũng là đang đợi , cũng là dáng vẻ hoang vắng , cũng là… cái cảm giác đưa .
Người đàn ông vẫn giữ nụ , làm một động tác "mời": “Bên , Phù .”
Phù Tự theo họ lên một chiếc xe. Lúc đến, trời tối, cộng thêm tâm trạng thấp thỏm bất an, khiến cho thứ xung quanh đều trở nên âm u đáng sợ.
Ngược hôm nay, thời tiết trong xanh, lá cây ven đường khẽ đung đưa theo gió nhẹ, ánh nắng rải mặt đất tạo thành từng vệt sáng.
Cứ thế mà rời , cũng .
Không qua bao lâu, Phù Tự vì căng thẳng mà cứ gồng cứng cả , bây giờ chút trụ nổi, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Cuối cùng, xe cũng dừng . Vừa mở cửa , là cánh cổng quen thuộc của nhà họ Phù.
Cánh cổng , lau chùi bao nhiêu . Bởi vì Phù Gia Trạch luôn lau sạch, ngay cả những khe hở, cũng dùng móng tay bọc khăn , cố gắng lau cho thật kỹ.
Không ngờ, đảo mắt một cái đưa về.
Phù Gia Trạch sai, đúng là đồ vô dụng.
“Phù , nhiệm vụ của chúng thành. Ngài tự trong .” Người đàn ông xong, gật đầu với Phù Tự một cái, trở xe.
Theo lý mà , nếu Alpha cùng về, Omega chỉ thể tự bộ về. Bây giờ họ đưa đến tận đây là giới hạn lắm .
Phù Tự dùng sức c.ắ.n môi , bất cẩn làm rỉ mùi máu. Mỗi khi quá căng thẳng hoặc sợ hãi, đều sẽ c.ắ.n thịt bên trong miệng, mãi đến khi vị m.á.u tanh ngọt ngừng trào mới chịu dừng .
Phù Tự xoay , chằm chằm cổng lớn của biệt thự, hít thở sâu vài mới dám ấn chuông cửa.
Chuông cửa vang lên lâu mà ai trả lời.
Thật , Phù Tự trong nhà .
Bởi vì giờ , Phù Gia Trạch thích nhất là gia sư giảng bài, dùng mấy hòn đá cuội cục tẩy nhặt ném . Có lúc sơ ý một chút, sẽ lảo đảo, giẫm hỏng đám cỏ nhỏ mà yêu thích.
Bây giờ, chẳng qua cũng chỉ là đổi một cách thức khác để hành hạ mà thôi.
Phù Tự một lúc, bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Sáng nay ăn gì, bây giờ chút buồn nôn, mắt cũng tối sầm , chỉ xổm xuống mới thấy đỡ hơn.
Không khi nào họ mới mở cửa. Phù Tự thêm nửa tiếng nữa, rốt cuộc thể kiên trì nổi. Cậu đành dùng hai tay chống lên đầu gối, hạ thấp cơ thể xuống, não mới cung cấp đủ oxy, hô hấp cũng thuận暢 hơn một chút.
“Xin hỏi, cần giúp đỡ ?” Sau lưng truyền đến một giọng nam ôn nhuận.
Phù Tự nuốt xuống dòng nước chua trào lên từ dày, anhg giọng một cái mới ngẩng đầu lên: “Không, cần ạ.”
Cậu cảm nhận Pheromone mạnh. Trên Alpha vương một chút mùi hương hoa thược dược. Chắc là quen của Phù Gia Trạch.
Tất cả , sự vật liên quan đến Phù Gia Trạch, hễ đến gần , đều chuyện gì . Tốt nhất là nên tránh xa một chút.
“Nghe hai ngày gả nhà họ Thẩm . Hôm nay… là mặt?” Người đàn ông dừng một chút, ánh mắt rơi Phù Tự.
Quần áo Omega trông vẻ đắt tiền, chỉ điều là quá gầy. Alpha cao lớn mặt , lờ mờ thể thấy một chút vết roi đáng sợ lưng.
Xem , ở nhà họ Thẩm cũng ngược đãi ít. là đáng thương thật.
Những thứ càng đáng thương càng dễ kích thích lòng ham bảo vệ của khác, cho dù chỉ là một Omega hạ đẳng. Huống hồ, khuôn mặt của Omega , quả thực , so với Phù Gia Trạch còn phần nhỉnh hơn.
Người đàn ông nghĩ , khóe môi nở một nụ , vươn tay : “Tự giới thiệu một chút, tên là Lê Hân.”
Ánh mắt Phù Tự mang theo vẻ đề phòng. Cậu bây giờ là Omega kết hôn, nếu còn mặt đối mặt với , khác thấy, cũng sẽ kết cục gì. Đây là chuyện ai cũng . Phù Tự lập tức bật dậy, lùi về một bước, kéo giãn cách.
Không trêu chọc là nhất.
Người đàn ông càng tươi hơn, cảm thấy Omega mắt vô cùng thú vị. Gã sải bước chân dài, tiến sát về phía Phù Tự.
lúc , cổng lớn nhà họ Phù cuối cùng cũng mở. Phù Gia Trạch tươi đàn ông, lao lòng gã làm nũng: “Cục cưng, cuối cùng cũng đến.” Sau đó, ánh mắt gã hung hăng liếc về phía Phù Tự, dùng khẩu hình miệng : “Còn mau cút trong?”
Phù Tự cúi đầu, định lách từ bên cạnh, nhưng Phù Gia Trạch tóm lấy giữa đường. Tay Phù Gia Trạch nắm chặt, chặt đến mức như bóp nát .
“Anh trai, mới mà em thấy quen . Mới hai ngày mà em bắt đầu nhớ đó.” Phù Gia Trạch nở một nụ vô hại, chỉ là trong nụ đó phảng phất một sự lạnh lẽo đến rợn .
Phù Tự thử rụt tay , Phù Gia Trạch ngược càng nắm chặt buông. Móng tay gã dùng sức bấm lòng bàn tay Phù Tự, nhưng mặt vẫn là bộ dạng em trai thiết.
“Ôi chao, Lê thiếu gia đến .” Bạch Vận Đình từ bên trong líu ríu chạy . Bà đầu tiên là liếc xéo Phù Tự một cái, đó lập tức bằng một nụ : “Không ngài đến, lập tức cho chuẩn ngay.”
“Không ạ.” Lê Hân , ánh mắt rơi Phù Tự đang Phù Gia Trạch kéo xềnh xệch, lơ đãng : “Chỉ là hôm nay rảnh rỗi, nên đến bàn bạc một chút về ngày cưới.”
Trái tim Bạch Vận Đình kích động đập thình thịch. Vốn bà còn đang nghĩ khi nào mới thể trèo cao nhà họ Lê. Phù Gia Trạch cũng thời gian cụ thể. Bây giờ Omega nhiều như , nhà họ Lê bất cứ lúc nào hối hôn chọn một khác phù hợp hơn cũng đều kịp. Vẫn là nên nhanh chóng lĩnh chứng thì hơn.
Như , địa vị của nhà họ Phù thể lên thêm một bậc thang nữa. Đây cũng là lý do duy nhất bà nhận nuôi Phù Gia Trạch.
Vừa trở về phòng, Phù Gia Trạch lập tức hất tay Phù Tự , nghiến răng : “Sao mày vẫn còn sống? Nhà họ Thẩm tại đ.á.n.h c.h.ế.t mày?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-benh-yeu-ga-thay-cho-ong-trum-tan-bao/chuong-9.html.]
Chỉ cần Phù Tự còn sống ngày nào, gã bèn cảm thấy như cái gai trong cổ họng ngày đó.
Phù Tự chớp chớp mắt. Từ ngày trở về nhà họ Phù, bao giờ nghĩ đến việc cướp đoạt bất cứ thứ gì của Phù Gia Trạch. Cậu chỉ trở thành một thành viên của gia đình mà thôi. Thế mà, bao nhiêu năm qua, Phù Gia Trạch luôn coi như cái gai trong mắt. Đến bây giờ, tráo đổi đến nhà họ Thẩm, mà là c.h.ế.t.
Phù Gia Trạch nhạt một tiếng, : “Không . Tao sắp gả đến nhà họ Lê . Đến lúc đó, mày cứ chờ xem.”
Phù Tự nghiêng đầu chằm chằm vẻ mặt kiêu ngạo của Phù Gia Trạch, thầm nghĩ, Phù Gia Trạch đúng là vốn liếng để mà kiêu ngạo. Ngay cả khi Alpha , cũng sẽ Alpha khác để mắt đến gã.
Mặc dù xã hội vẫn là chế độ một vợ một chồng, nhưng vì lượng Alpha sụt giảm nghiêm trọng, xã hội cấp thiết cần Alpha đời, nên nhiều Alpha ngấm ngầm nuôi nhiều tình nhân.
Chỉ Omega xuất từ gia tộc lớn mới vẻ mặt kiêu ngạo như . Bởi vì cho dù bọn họ tranh "tiểu tam", cũng sẽ vứt bỏ. Đây là liên hôn gia tộc, ít nhất mặt mũi cũng giữ .
Thật sự là chút ghen tị.
Phù Tự từng những giúp việc khác trong nhà họ Phù về nhà họ Lê. Gia thế thâm sâu, chỉ duy nhất một vị thiếu gia. Mọi đều , Lê Hân thiếu gia giống những Alpha khác, là một kiểu ôn nhuận như ngọc.
Từ tướng mạo của mà xem, đúng là như thật.
Nghĩ đến việc thể gả cho một như thế, Phù Gia Trạch chắc hẳn cũng sẽ sống vô tư vô lo hết cả cuộc đời.
Phù Tự nghĩ đến Thẩm Lâu Trần.
Khuôn mặt lạnh như băng, dường như đối với ai cũng để lộ mặt mềm mỏng. Chỉ cần mặt thôi, cũng khiến cảm giác áp bức mãnh liệt.
Thẩm Lâu Trần đáng sợ như vẻ bề ngoài. Anh sẽ chuẩn phòng cho , bôi t.h.u.ố.c cho , còn chuẩn cả bữa tối cho … Ngài Thẩm, thật sự đáng sợ như đồn đại ?
Phù Gia Trạch đột nhiên giật mạnh Phù Tự một cái, kéo khỏi dòng hồi ức.
“Dù thì Alpha của mày cũng tháp tùng mày về. Mày còn về làm gì? Sợ đưa đến sở sinh sản nên lóc về nhà họ Phù ? Mày đúng là mơ mộng hão huyền. Tốt nhất là mày nên cút sớm .” Phù Gia Trạch vẻ mặt đắc ý. Kết cục của Omega ruồng bỏ mặc định là... Gã thật thấy cái cảnh Phù Tự chà đạp.
Gã làm thiếu gia duy nhất. Vậy thì Phù Tự, nhất định c.h.ế.t.
Phù Tự ở đây cũng chỉ là để chịu sự kích động của Phù Gia Trạch. Thay vì tiếp tục sỉ nhục, chi bằng nhanh chóng rời .
“Tôi một vài thứ để quên ở đây, thể lấy ạ?” Phù Tự thái độ khiêm tốn. Đó là một chiếc "khóa bình an" đặt trong tã lót khi Bạch Thư Điệp vứt bỏ . Chắc là bà mong mỏi sinh một Alpha, ngờ là Omega, còn là hàng hạ đẳng, nên mới vứt bỏ tất cả cùng một lúc.
Chỉ là Phù Tự cảm thấy, đây là vật duy nhất còn thể ảo tưởng rằng vẫn một chút yêu thương . Lần rời vội vàng, nhân cơ hội mang nó .
Phù Gia Trạch còn đang bận nghĩ cách tiếp đón Lê Hân. Gã luôn cảm thấy ánh mắt Lê Hân Phù Tự gì đó đúng. Lấy đồ , chẳng là lượn lờ mặt Lê Hân một vòng nữa ?
Sao gã thể dung túng cho chuyện xảy .
“Đi .” Phù Gia Trạch ngoài mặt đồng ý, theo Phù Tự đến căn nhà rách nát, tương phản rõ rệt với hàng rào kiên cố xung quanh: “Lấy xong thì cút nhanh.”
Phù Tự cụp mắt, bước trong tìm kiếm.
Hôm qua trời mưa nhỏ, nền xi măng thô ráp đọng từng vệt nước loang lổ. Tường cũng bắt đầu bong tróc, làm bẩn thêm quần áo vốn rách nát.
Nơi rõ ràng ai đó phá phách. Đủ loại đồ đạc đập nát vương vãi khắp sàn, thứ gì còn nguyên vẹn. Tuy vốn dĩ đều là đồ bỏ , nhưng nó khiến nơi càng giống một cái ổ ch.ó hơn. Chắc là ai cũng thấy chỗ bẩn, ai dọn dẹp, đợi giúp việc theo giờ đến mới thể dọn , ngược cho cơ hội để tìm kiếm.
Phù Tự vươn tay bới cái rương. Tay áo quệt một ít bụi, vội vàng rụt tay , dùng tay còn sạch lau .
Trong cảnh , chỉ bộ quần áo là lạc lõng.
Nếu đem bán bộ quần áo , chắc cũng đổi ít tiền. Đến lúc đó, nếu may mắn trốn đến khu tập trung của Omega, còn thể miễn cưỡng tìm chỗ đặt chân.
“Cạch” một tiếng, hàng rào khoá . Phù Tự đầu , bèn thấy Phù Gia Trạch đang lắc lắc chùm chìa khóa, đắc ý. Gã đổi ý . Gã nhốt Phù Tự ở đây, để tận mắt xem gã vẻ vang vô hạn như thế nào.
“Tao thể để mày lượn lờ mặt Lê Hân . Mày cứ ngoan ngoãn ở đây chờ c.h.ế.t . Nhà họ Thẩm cần mày nữa, tao vẫn thể tiếp tục hành hạ mày.”
Phù Tự đáp lời. Mãi cho đến khi Phù Gia Trạch rời , mới ngẩng đầu lên hàng rào.
Rất cao, nhưng nếu cố gắng, chắc cũng thể trèo qua .
*
Sảnh chính nhà họ Phù.
Bạch Vận Đình khoé miệng tươi , chỉ huy giúp việc chuẩn thức ăn. Lê Hân và Phù Hưng Triều sofa chuyện. Phù Gia Trạch thì dựa sát Lê Hân, nhẹ nhàng cọ cọ cánh tay gã.
Một cảnh tượng vui vẻ hòa thuận, một ai thèm để ý đến “vị khách mời mà đến” là Phù Tự, càng giống như từng con xuất hiện.
“Omega ?” Lê Hân đột nhiên hỏi: “Đi ?”
Mặt Phù Gia Trạch lập tức xị xuống, ôm cánh tay Lê Hân làm nũng: “Cục cưng, đừng quan tâm đến Omega khác mà.”
Lê Hân liếc bàn tay đang níu lấy , trong mắt loé lên một tia phiền chán: “Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Vừa Bạch Vận Đình cũng từ phòng bếp , vội vàng giảng hòa: “Lê thiếu gia, cơm sắp xong ngay đây. Ngài còn ăn gì nữa ạ? Tôi chuẩn .”
“Không cần ạ. Nếu ngày cưới định , cũng ở đây nữa.” Lê Hân trực tiếp rút tay về, dậy . Thứ đồ chơi nhỏ bé thú vị duy nhất ở đây, gã ở nữa cũng chẳng ý nghĩa gì.
“Cái …” Bạch Vận Đình mặt đầy lúng túng. Tiếc là bà chuẩn lâu như .
Thái độ của Lê Hân kiên quyết, nhà họ Phù cũng tiện giữ , chỉ đành giả vờ vui vẻ tiễn khách.
Chân tiễn Lê Hân rời , chuông cửa vang lên đúng lúc. Phù Gia Trạch cùng nhà, nên cũng là đầu tiên thấy tới.
Trong màn hình xuất hiện một đàn ông mặc đồng phục, phía là một chiếc xe công vụ mang biển 00001.
Trên xe, in rõ mấy chữ lớn: Bộ An ninh Alpha Quốc gia.
Cơ quan quyền lực nóng bỏng tay nhất hiện nay.
Phù Hưng Triều cũng tới, sắc mặt lập tức đổi, vội vàng mở cửa đón khách.
Cửa chiếc xe sang màu đen từ từ mở , để lộ một khuôn mặt đến kinh ngạc. Phù Gia Trạch mắt chớp mà chằm chằm đàn ông từ từ xuống xe. Bộ đồng phục màu đen cắt may vặn, mấy chiếc huy hiệu màu vàng kim cầu vai vô cùng chói mắt, tượng trưng cho vinh dự cao nhất.