Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:18:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lâm An chỉnh thời gian đến phòng Đồ Niên chuẩn gọi dậy, nhưng trong phòng thấy ai, di động vẫn đặt ngay ngắn đầu giường. Anh đang định cửa tìm thì liền thấy Chúc Tửu xuất hiện ở cửa.

“Ơ, Chúc tổng?”

Chúc Tửu đáp, chỉ quét mắt trong phòng. Trên tủ đầu giường đặt một chiếc vòng bện màu xanh đen, ở giữa treo một hạt châu đỏ nhỏ. Hạt châu trong suốt ánh sáng, lấy một vết nứt, tuy chủ nhân bảo hộ cẩn thận, nhưng phần dây bện qua vẫn chút cũ kỹ. Chúc Tửu bước tới, cầm vòng lên. Vừa còn ôm chút may mắn, giờ thì còn nữa.

Chiếc vòng Đồ Niên tự tay bện, hạt châu do cha dùng trăm năm tu vi ngưng tụ thành bình an châu, nó sẽ tà ám quấy nhiễu. Đây cũng là thứ Đồ Niên quý trọng nhất, nếu đến cả vòng cũng kịp mang theo mà rời , nhất định là gặp chuyện .

“Lần cuối thấy Đồ Niên là khi nào?”

Lâm An thoáng ngẩn , “A? Đồ Niên ? Giữa trưa , vốn gọi ăn cơm, nhưng thấy ngủ say quá nên nỡ đ.á.n.h thức.”

Lâm An lo lắng mặt, kịp để ý mắt là Chúc Tửu, lớn tiếng hỏi dồn: “Đồ Niên xảy chuyện gì ? Giờ đang ở ?”

Chúc Tửu đem vòng tay và di động cầm lên xoay rời khỏi căn hộ.

Mãi đến khi bóng dáng Chúc Tửu biến mất, vẻ lo lắng mặt Lâm An mới thu , ánh mắt sâu xa theo hướng rời .

Bên , Đồ Niên mất một lúc mới ở bàn, “Dư Lực?”

Nghe tiếng , Dư Lực đặt chén xuống, cà lơ phất phơ đến mặt : “Ồ, mày cũng tỉnh . Không thể mày kém lắm ? Tao hạ nhiều t.h.u.ố.c như còn tưởng mày ngày mai mới tỉnh. Xem so với tưởng tượng của tao thì khá hơn nhiều.”

Đồ Niên chống dậy, từ chuyển sang , nhưng đầu óc nặng trịch, tứ chi mềm nhũn, còn chút sức lực, chỉ đành dựa bức tường phần bẩn cũ phía . Cậu quan sát xung quanh, thể khẳng định đây là nơi từng tới, phòng trong đoàn phim.

Thậm chí trông cũng chẳng giống nhân gian. Tường nhà làm từ chất liệu gì đen sì, đưa tay sờ thử, xúc cảm giống sắt cứng rắn hơn nhiều. Trong phòng ngoài chiếc bàn và chiếc ghế Dư Lực thì gì khác. Lúc nãy chỉ nền đất, mặc mỗi bộ đồ ngủ, ban đầu thấy gì, giờ mới cảm giác lạnh lẽo thấm .

Vậy là bắt cóc? Ngay lúc đang ngủ?! Dư Lực bỏ t.h.u.ố.c khi nào mà ? Sau khi tới đoàn phim cũng tiếp xúc ngoài…

Đã hiểu rõ tình cảnh, Đồ Niên ngược bình tĩnh hơn vài phần. Cậu tựa đầu tường, ánh mắt mang theo vài phần bất cần Dư Lực: “Tôi lạnh, tìm cho bộ quần áo .”

Dư Lực bật , l.i.ế.m môi : “Mày nghĩ là ai thế? Còn tao tìm quần áo? Đồ Niên, đầu óc mày bệnh đấy chứ.”

Gã ngừng một chút, giọng trầm xuống: “Hay là mày nhanh như quên chuyện làm với tao?”

Thân thể Đồ Niên lúc thật sự khó chịu. Càng lúc tri giác càng hồi phục, lẽ do t.h.u.ố.c Dư Lực hạ kích phát bệnh của . Ngũ tạng như ai đó đ.ấ.m thẳng , âm ỉ đau. Cậu quen loại đau , lúc đầu âm ỉ, như kim châm, dần thở nổi. Trước đây mỗi phát bệnh đều các trai ở bên, hai chuẩn đủ t.h.u.ố.c và dụng cụ để giảm bớt cơn đau, một một cứu về.

Chỉ thể hy vọng thể chịu đựng , tự c.ắ.n răng chống qua.

Có điều cũng nhờ họa phúc, từ nhỏ ăn đủ loại thuốc, nên độc d.ư.ợ.c của Dư Lực cũng khiến mất sạch sức lực.

Tuy khó chịu, nhưng mặt Đồ Niên lộ nửa phần, khóe môi còn nhếch lên, ánh mắt là khinh thường: “Tôi thật sự chút quên, quý nhân quên chuyện. Ông đây bận lắm, là thá gì mà bắt nhớ?”

Sắc mặt Dư Lực sa sầm, nụ tắt hẳn, “Đồ Niên, mày chỉ giỏi cái mồm. Đợi lát nữa xem còn .”

xổm xuống, túm cổ áo Đồ Niên kéo mạnh về phía : “Giờ tao chỉ cần một ngón tay cũng thể nghiền nát mày như nghiền một con kiến !”

Cổ áo siết chặt để một vết đỏ cổ, Đồ Niên ho khan vài tiếng, “Ồ? Vậy cũng tò mò, thử xem?”

Ánh mắt gã trầm xuống, sắc bén lóe sáng. Lực lượng trong huyết mạch bộc phát, Đồ Niên trực tiếp đẩy văng Dư Lực .

Dư Lực lùi một bước ngã xuống đất, khó tin , “Mày… mày còn sức lực?” Rõ ràng tính toán kỹ, thế mà Đồ Niên chỉ tỉnh sớm mà còn giữ uy áp. Chẳng lẽ đưa t.h.u.ố.c lừa gã? thể nào…

Nghe , Đồ Niên nheo đôi mắt hồ ly, lặp lời gã : “Đối phó cần gì sức lực, chỉ động ngón tay là đủ.”

Dư Lực suýt hộc máu, mặt đỏ bừng. ở Hồng Hoang, huyết mạch thượng cổ vốn là áp chế tuyệt đối, chẳng thể phản kháng.

Đồ Niên hít thở gấp hơn, lặng lẽ cau mày, uy áp lúc quả thực miễn cưỡng.

hiệu quả thì tệ, đặc biệt là kiểu bất ngờ tung .

Cậu chống tay lên tường dậy, nhấc chân liền vang lên tiếng xích sắt va chạm. Nhìn xuống mới thấy chân từ khi nào khóa xích, đầu gắn chặt tường sắt. Cậu thử kéo, khó thoát, nếu chìa khóa thì e chỉ quái vật như Chúc Tửu mới bứt nổi.

Dư Lực đất cảnh , bật : “Không chìa khóa thì đời mày trốn thoát! Ha ha ha! Mày cầu xin tao , lẽ tao còn thể cho mày chìa khóa.”

Đồ Niên liếc gã, vận dụng uy áp ép Dư Lực xuống đất, tay vỗ vỗ mặt gã: “Tôi , nếu còn thì lo chuẩn mộ phần. Sao mày quên nhanh ?”

Khí huyết áp chế, Dư Lực gắng gượng phun vài chữ: “Có… bản lĩnh thì đừng dùng huyết mạch! Nam t.ử hán thì… một chọi một!”

Đồ Niên sờ mũi, bất đắc dĩ: “Cũng đúng.”

Miệng thì , nhưng uy áp hề thu . Tay giáng thẳng một quyền mặt Dư Lực, chân tiếp đó đá mạnh bụng, coi như dạy cho kẻ bắt cóc một trận!

Đến khi đối phương mặt mũi bầm dập, Đồ Niên mới dừng tay, kéo quần áo, cảm thán: “Nói thật, vẫn thích kiểu đ.á.n.h trực diện từng quyền một. Đây mới là nhiệt huyết thiếu niên!”

Dư Lực đ.á.n.h đơn phương, “phốc” một tiếng phun ngụm máu: “Đồ Niên, mày còn hổ !!!”

Đồ Niên chuyện với gã, đến ghế bên cạnh xuống, mà nếu xuống thì e là ngã luôn. May mà sợi xích đủ dài, còn cho hoạt động trong căn phòng . Cậu đưa lưng về phía Dư Lực, ho khan mấy tiếng, trong lòng bàn tay loang vài vệt máu. Đồ Niên mím môi, nắm chặt nắm đấm, uy áp của cũng thể duy trì lâu, nếu cứ tiếp tục thế thì chẳng bao lâu nữa bệnh sẽ tái phát.

Việc cấp bách hiện tại là nghĩ cách ngoài, nếu thì ít nhất cũng tìm cách liên lạc với Chúc Tửu.

Đồ Niên cố gắng gượng sang bên cạnh, tìm thấy một thứ giống như cái cửa, thử đẩy . đừng cửa, đến một vết xước cũng . Thậm chí đến giờ còn chắc chắn đây cửa . Căn nhà bốn phía đều giống hệt , xung quanh là tường sắt kín bưng một khe hở, chỉ chỗ mới một cái tay nắm cửa.

lúc đó, ngoài cửa truyền đến một tiếng “choang” trong trẻo, như tiếng gốm sứ va chạm. Ngay đó vang lên một giọng nam già nua, giọng mang theo ý vị cổ kính, như thể truyền tới từ tận trong lịch sử: “Xin giữ yên lặng, buổi đấu giá sắp bắt đầu. Lão hủ ở đây xin chút mặt mũi, phiền các vị khách quý đúng chỗ.”

Lời dứt, bức tường sắt đen kịt mắt chậm rãi biến thành trong suốt, như màn sân khấu rốt cuộc kéo lên.

Dư Lực bật ha hả: “Đồ Niên, mày tưởng đây là ? Đây chính là Phong Vân Các của Yêu giới.”

Phong Vân Các…

Cái tên đối với chẳng hề xa lạ. Đồ Niên dù cũng lớn lên trong Yêu giới, gia thế cũng hề tầm thường. Lúc còn nhỏ, cha từng dẫn đến đây, chỉ là từ khi cha qua đời, các trai luôn cẩn trọng, bao giờ đưa đến cái chốn nhuốm màu xám tối nữa.

Phong Vân Các đơn giản chính là một phòng đấu giá lớn nhất Yêu giới. Chỉ rằng nơi do một vị đại yêu thượng cổ cai quản, nhưng rốt cuộc là ai thì từng yêu nào thật sự rõ. Đồ vật đem đấu giá, bất kể là chính tà, chỉ cần đủ hiếm và giá trị, Phong Vân Các đều dám bán.

Yêu giới vốn giống nhân gian chính phủ cai quản, nơi đây chỉ coi kẻ mạnh là tôn quý. Cho dù ngươi đấu giá xong món đồ, ngay đó cướp thì cũng chẳng ai quản, bất kỳ quy tắc nào.

Thấy Đồ Niên im lặng, Dư Lực mở miệng:

“Mày tại chân mày xiềng xích ?”

“Bởi vì mày chính là món hàng quan trọng nhất hôm nay, thậm chí thể là món hàng đặc biệt. Rốt cuộc thụy thú hiện giờ hiếm vô cùng, tao đoán lát nữa mày hẳn sẽ khiến cả hội trường dậy sóng một trận m.á.u tanh! Ha ha ha ha ha!”

Thật , từ khi đây là Phong Vân Các, lờ mờ đoán . Giờ thì Dư Lực chứng thực suy nghĩ đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-9.html.]

Đồ Niên bên ngoài, kiến trúc Phong Vân Các theo phong cách cổ xưa, chạm khắc tinh xảo, nhưng mỗi tầng lầu đều treo đầy đèn lồng đỏ, chen chúc đến nỗi mất mấy phần tao nhã, trông cứ kệch cỡm thế nào.

Chính giữa là đài đấu giá khổng lồ, bốn phía khắc hình rồng, các dãy nhà xung quanh xây dựng vây tròn để đảm bảo đều đài.

Tổng cộng sáu tầng. Tầng một đến tầng ba dành cho khách, tầng bốn đến tầng sáu là nơi giữ hàng đấu giá. Để tránh hàng hóa tổn hại, cả hàng và chủ hàng đều nhốt cùng một phòng. Phòng vách đồng tường sắt, bộ đều dùng huyền thiết chế thành, chỗ nào cũng bố trí cơ quan. Không chìa khóa thì căn bản thể ngoài, mà cửa khóa từ bên ngoài, chìa khóa trong tay con rối của Phong Vân Các.

Con rối tư duy, nhưng yêu lực mạnh đến dọa , một tầng ít nhất hơn trăm cái. Đây cũng là lý do Phong Vân Các tồn tại cả ngàn năm mà từng xảy sự cố.

Dư Lực cũng ngoài, trong mắt lóe tia điên cuồng. Chỉ cần buổi đấu giá hôm nay kết thúc, với tiền đó gã cuối cùng cũng thể trở thành bậc thượng nhân!

Thấy Đồ Niên vẫn đang suy nghĩ, gã sức ấn tay lên cơ quan đ.á.n.h lạc hướng: “Mày đừng mơ, ở đây mày trốn thoát. Tao mày mấy trai lợi hại, nhưng thì chứ? Phong Vân Các kết giới, đây thì bên ngoài cảm nhận khí tức. Dù là tình nhân nhỏ trai mày cũng thể tìm .”

Chuyện Đồ Niên cũng . Năm xưa cha tỉ mỉ dặn dò về Phong Vân Các.

Cậu xoay liếc Dư Lực, tầm mắt dừng bàn tay đang ấn xuống cơ quan. Dư Lực nuốt nước bọt, c.ắ.n răng liều một phen, ấn mạnh xuống.

Nói thì chậm, nhưng tất cả xảy trong nháy mắt. Đồ Niên túm lấy cái ghế ném thẳng về phía gã. Nhờ uy áp đè nặng, động tác của Dư Lực chậm chạp, Đồ Niên giành tiên cơ, đập mạnh hai phát lên đầu làm gã ngã gục.

Cơ thể Đồ Niên cũng chẳng khá khẩm hơn, khóe môi tràn một vệt máu, trượt xuống cằm. Toàn đau đớn, tầm mắt mơ hồ. Cậu ngã đất, dựa lưng tường, há miệng thở dốc. Cảnh vật bên ngoài cũng chỉ còn thấy mơ hồ lờ mờ.

“Đinh ~” bên ngoài vang lên ba tiếng chuông, ông lão nãy cất giọng, vẫn nhịp điệu chậm rãi cổ kính : “Buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Tiếp theo sẽ phát danh mục vật phẩm, xin các vị khách nhân xem kỹ, đừng chọn nhầm.”

Danh mục phát xuống tay từng , cả hội trường lập tức ồn ào.

“Ngươi thấy món cuối cùng ? Thụy thú! Thời nay mà còn thụy thú, đúng là hiếm , chuyến uổng công tới!”

“Thụy thú là bảo vật , chẳng là giống nào. Theo lý đều là đại yêu thượng cổ, ngươi xem như Kỳ Lân, Bạch Trạch, Bạch Hổ… ai dám động ? Sao bắt nhốt đến đây ?”

“Ta thấy chắc là ấu thú, chứ thì dễ dàng làm nhục tới thế . Mà cũng là tự rước họa thôi, thụy thú một khi rơi tay kẻ dã tâm thì cả đời chẳng còn ngày lành.”

“Ta thì mua thử, gì khác, đặt cửa giữ nhà thôi cũng đủ thể diện ! Ha ha ha ha ha!”

“Ha ha ha ha, ông chủ Vũ quả nhiên giàu , chúng bọn nghèo yêu còn dám mở miệng, chỉ đợi đến lúc đó qua nhà ngài chiêm ngưỡng là mãn nguyện .”

“Ha ha ha ha, lắm.”

Nghe bàn tán về thụy thú, khóe môi Đồ Niên khẽ cong, nhắm mắt dưỡng thần, giữ vững tinh khí mới là quan trọng.

“Hôm nay vật phẩm đều tệ, nhưng ưng nhất vẫn là ngọc khê quả. Con gái thể yếu, ăn thứ đó bổ lắm.”

Lời truyền tai, lông mi Đồ Niên khẽ rung. Năm đó cùng cha đến Phong Vân Các cũng chỉ đấu giá một món duy nhất, ngọc khê quả.

“Niên Niên ngoan, thể con yếu, ăn ngọc khê quả sẽ khỏe mạnh hơn, ha ha ha ha ha.”

Thanh âm cha như còn văng vẳng bên tai. Vị ngọt mát của ngọc khê quả vẫn còn nhớ rõ, nhưng cảnh còn mất.

“Nhân diện bất tri hà xứ khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong.” Có lẽ chính là cảnh tượng .

Đồ Niên mở mắt lên lầu ba. Cậu chỉ nhớ phụ từng chọn chỗ ở tầng ba, rằng từ đó rõ nhất. rốt cuộc là chỗ nào thì quên mất .

Cậu khẽ tự giễu, dùng ngón tay lau m.á.u nơi khóe miệng. Nhìn vệt đỏ dính tay, thấy vết sẹo nơi cổ tay, rũ mắt, ý thức dần chìm hỗn độn, cuối cùng thấp giọng thì thầm: “ là phế vật.”

“Đinh ~” vật phẩm đầu tiên mang . Một thanh kiếm từ thời thượng cổ, vì niên đại lâu đời nên sinh kiếm linh. với yêu tộc mà , kiếm linh chẳng là gì, mua về cũng chỉ để trưng bày, chẳng tác dụng thực tế. Thế nên giá khởi điểm thấp, mấy vòng đấu giá cũng khá qua loa.

Hầu hết đều giữ tiền, chờ tới món áp trục cuối cùng.

Vật phẩm thứ hai đưa lên, tiếng chuông mới vang một cắt ngang.

Một luồng uy áp cực mạnh đè ép trường, giọng lạnh lẽo vang lên: “Làm phiền.”

Nói thì khách khí, nhưng việc làm chẳng chút nể nang. Ai nấy áp lực nặng nề đến nghẹt thở, một yêu nào dám hé răng. Yêu giới vốn lấy cường giả làm tôn.

Chúc Tửu từ cửa đại sảnh chậm rãi bước , quanh vận khí hùng hậu.

Tất cả đều đè ép khó chịu, kẻ thái dương vã mồ hôi. Có thì thầm: “Đó là ai? Đại yêu thượng cổ ? Lực lượng kinh khủng quá!”

“Tuổi còn trẻ mà tu vi sâu lường nổi!”

“Ta cũng tu luyện trăm năm, thế mà đến nhúc nhích cũng , tuyệt đối là đại yêu thượng cổ!”

Có kẻ nhận , bật lạnh: “Đại yêu thượng cổ? Ha ha…”

“Đây yêu, các ngươi từng qua… Chúc Long ?”

“Xích Thủy phương Bắc, núi Chương Đuôi, thần, là Chúc Cửu Âm, còn gọi là Chúc Long.”

Đó là thần!

Cả hội trường lập tức tĩnh lặng, ai nấy len lén Chúc Tửu, dám thẳng mặt, trong lòng chỉ sợ hãi và kính ngưỡng.

Trên đài, lão nhân run rẩy cố nén áp lực: “Khách nhân nếu đến, xin mời , chớ làm loạn quy củ.”

“Quy củ? Hôm nay đến chính là cùng Phong Vân Các các ngươi bàn xem hai chữ ‘quy củ’ thế nào!”

Chưa dứt lời, từ bên ngoài bước bốn nam t.ử diện mạo tuấn mỹ kinh diễm.

Đồ Hồng đen mặt thẳng lão nhân đài: “Anh em chúng xưa nay vốn coi trọng quy củ, nhưng là các phá quy củ !”

“Trời ạ, bốn Đồ gia ở đây!”

“Bốn Đồ gia? Rất lợi hại ?”

“Lợi hại thì khỏi bàn! Lão đại là tộc trưởng trẻ nhất lịch sử thiên hồ tộc, thủ đoạn khỏi . Lão nhị là thiên tài d.ư.ợ.c tề sư, cầu t.h.u.ố.c nhiều xuể. Lão tam ở nhân gian hô mưa gọi gió, còn là nhạc công thiên tài, một khúc đổi ngàn vàng. Các cô nương từng ngày ngày chờ cửa Đồ gia chỉ để đàn. Còn lão tứ, ngươi tuyệt đối chớ chọc , ngoài vị còn thấy yêu nào đ.á.n.h thắng , ở nhân gian làm nghề chơi game?! lực chiến thì khỏi bàn, tiểu yêu như chúng căn bản đủ một bàn tay bóp c.h.ế.t! Nghe còn một lão ngũ, ít khi lộ diện, nhưng mới là lớn lên nhất, tiếc rằng thể yếu.”

“Lão ngũ thật hạnh phúc, trai lợi hại như !”

“Đừng ghen, lão ngũ cũng đáng thương lắm, chuyện thể nhiều…”

“Trời ạ, hôm nay bao nhiêu đại lão tụ tập thế !”

“Ta chút kích động đây! Chỉ mong sự cố gì, nếu sợ rằng chúng chạy cũng kịp.”

Lão nhân xong lời Đồ Hồng, hỏi: “Xin hỏi tam công tử, chúng phá quy củ chỗ nào?”

Đồ Vũ liếc lão : “Cái đó hỏi chính ngài. Chẳng lẽ ngài danh mục hôm nay ?”

Đồ Trụ nhếch mắt : “Họ Đồ ở Yêu giới ngoài chúng thì còn ai? Thanh lão gia, ngài rõ ràng nhưng giả vờ hồ đồ, chuyện đùa . Nếu em trai chúng gặp bất kỳ sơ suất nào…” Nói đến đây, đáy mắt chẳng còn một tia ý . “Thì Phong Vân Các … khỏi cần tồn tại nữa.”

Loading...