Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:18:00
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đêm đó.
Một cái Weibo tên “Không gầy đến 90 cân đổi tên” đăng hai tấm ảnh.
Một tấm là chụp sườn mặt thiếu niên. Trong ảnh, thiếu niên cụp mắt, hàng mi dài che lấp ánh sáng lấp lánh trong mắt. Khóe miệng khẽ nhếch, chỉ là gương mặt tinh xảo băng gạc trắng che mất hơn phân nửa, vốn là gương mặt vẻ diễm lệ, ngược nhiều thêm vài phần ôn nhu cùng thần bí, lộ vẻ mang bệnh trạng.
Một tấm khác là ảnh chụp chung. Thiếu niên khoác một chiếc áo vest rộng, ngoan ngoãn dắt phía . Người nắm tay cao hơn một chút, nghiêng đầu thiếu niên, sườn mặt đường nét mỹ, biểu tình nghiêm túc, nhưng ánh mắt mang vài phần ý .
Cười Cười: 【 Niên nhãi con mềm A, khí chất gì thế ! Cái tấm đầu tiên giá trị nhan sắc đủ để u mê vì nam nhân ! 】
Phấn Cá: 【 a a a, cô lúc nào chụp trộm sườn mặt !!! Tuyệt! 】
Khí Chất Quyết Thắng: 【 dắt tay! dắt tay!!! 】
Thịt Thịt Mộc T.ử Lý: 【 Tôi tuyên bố, hiện tại chính là fan CP của Đồ Niên cùng Chúc Tửu!!! Hai khóa c.h.ế.t ! 】
Phấn Cá: 【 cũng !! Từ hôm nay chính thức nhập hố! 】
Xú Xú Heo: 【 mặt Niên Niên nhà thế?! Hai thật sự ở bên ??? Cô chụp khi nào thế? Dưa lớn như mà gì hết. () 】
Thịt Thịt Mộc T.ử Lý: 【 ai bảo cô phố, bọn gặp họ thương trường, dạo phố nắm tay, hẳn là thật đó. Còn mặt Niên nhãi con nhà cô, là do vết thương nhỏ, thế nào thì cũng rõ. 】
Cười Cười: 【cô thấy cha Chúc giúp Niên nhãi con cài nút áo , phấn hồng bay đầy trời! Tôi lấy đầu đảm bảo bọn họ là thật!! 】
Xú Xú Heo: 【 thật á!? Cô còn chuyện với Niên nhãi con! Ghen ghét quá ! 】
Không gầy đến 90 cân đổi tên: 【 ha ha ha, cài đặt chỉ bạn mới thấy , cho nên các đừng truyền ngoài nha! 】
Xú Xú Heo: 【 Hu hu hu…… Hai đều là thần tiên nhan giá trị a! Nếu bọn họ sinh con, thì giá trị nhan sắc của đứa nhỏ chắc chắn siêu cao!! Đáng tiếc gene! 】
……
Mấy ngày , băng gạc mặt Đồ Niên tháo xuống, giờ chỉ dán một miếng băng keo cá nhân. Tuy Chúc Tửu thấy cái băng keo cá nhân chút chướng mắt, nhưng bản Đồ Niên thích kiểu “trang điểm” , cảm thấy chính A đến chịu nổi.
Băng keo cá nhân dán lên mặt thì ai cũng yêu thích, nhưng là nhãi con ngầu nhất.
Chúc Tửu đưa Đồ Niên đến cửa đoàn phim. Vốn dĩ mấy ông của sớm nên trở về, vì đều chậm rãi về nhà. Đồ Niên vì lo cho từng một, kịp chất vấn mấy còn trở , hỏi ngược về vết thương mặt.
Xưa nay từng dối trai, Đồ Niên đành đem chuyện từ đầu đến cuối kể thành thật. Kết quả là ánh mắt từng càng thêm kỳ lạ. Đồ Niên lập tức bắt đầu đồng cảm với Dư Lực —— thì chờ đến lúc các trở về, Tu La tràng thật sự mới bắt đầu.
Lâm An sớm chờ ở cửa, thấy Đồ Niên liền vội chạy tới, nhưng khi thấy xe còn một khác thì vội dừng bước, trốn gốc cây lớn, len lén đ.á.n.h giá bên .
Chúc Tửu liếc sang hướng Lâm An.
Lâm An chạm ánh mắt , vội vàng đưa tay che kín miệng , ngăn tiếng hét bật , “?!”
Chúc Tửu? Tại Đồ Niên ở trong xe ?
Chúc Tửu thu ánh mắt, sang Đồ Niên : “Tối tới đón .”
Ngủ cả đường, Đồ Niên duỗi , “Không cần, nhà cách đoàn phim xa quá, cùng tổ là .”
Chúc Tửu ngước mắt một cái, mới : “Được.”
Lúc xuống xe, Đồ Niên chợt nhớ , : “Không cáo trạng với trai !”
Ngày thường Đồ Niên tác phong cường thế, vẫn luôn lấy danh hiệu “nam nhân A nhất thế giới” để tuyên truyền chính , nhưng cứ nhắc tới trai là lập tức mềm nhũn……
Thấy bộ dạng đó, trong mắt Chúc Tửu ánh lên vài phần ý , “Được, cáo trạng.”
Nghe Chúc Tửu bảo đảm, Đồ Niên mới yên lòng, nghênh ngang xuống xe. Cũng may cảnh mới bắt đầu, đều do diễn viên mới đảm nhận, các lão diễn viên địa vị cao còn tới, cho nên lúc paparazzi canh giữ ở ngoài cửa.
Bất quá, vốn Chúc Tửu cũng chẳng hề ý định che giấu, nếu thì lái chiếc xe ai cũng nhận đến tận cửa đoàn phim, còn đường đường chính chính đưa tới cổng lớn……
Đợi Chúc Tửu rời , Lâm An lập tức lao nhanh đến bên cạnh Đồ Niên, việc đầu tiên là kiểm tra vết thương mặt . Thấy băng gạc tháo xuống, mới thở phào nhẹ nhõm.
Mới thử thăm dò hỏi thăm đó là tình huống gì, “Anh Niên, nãy đưa tới chính là Chúc Tửu ?”
Đồ Niên gật gật đầu, lấy kịch bản từ trong túi , nhấc chân bước trong đoàn.
Lâm An lau mồ hôi trán, bước chân nhỏ gấp gáp đuổi theo, “Cho… cho nên hai các là quan hệ gì ?”
Liên tưởng đến ảnh chụp hot search, Lâm An tổng cảm thấy bản tựa hồ gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-8.html.]
Câu hỏi làm bước chân Đồ Niên dừng . Thấy tiểu trợ lý mặt mày khó hiểu, Đồ Niên chớp chớp mắt, trêu , bèn mơ hồ đáp qua loa: “Anh ? Chính là như đoán đó.”
Lâm An: “???!” Chẳng lẽ bọn họ thật sự là một đôi?? Loại khả năng còn khó xảy hơn việc Hỏa đ.â.m địa cầu.
Hay là Đồ Niên bao dưỡng?
……
Trên xe, Chúc Tửu dặn dò tài xế: “Tối đến đón thì tiện thể mang theo hành lý của và Đồ Niên, mỗi sáng đều đưa tới đoàn phim.”
Tài xế bỏ sót một chữ, ghi nhớ : “Vâng.”
Chúc Tửu ngón tay chậm rãi gõ nhịp: “Tiện thể hỏi xem đoàn phim cần đầu tư , nếu thì nhớ phòng ở đoàn phim dư thừa.”
Tài xế: “…… Vâng, đại nhân.”
……
Đồ Niên đoàn, nữ chính Lâm Manh từ xa tới.
“Đồ Niên.” Lâm Manh gọi , “Lần còn kịp cảm ơn , nếu kéo một cái, thương chính là .”
Cô chân thành : “Cảm ơn .”
Đồ Niên nghiêng tránh , mỉm : “Theo bản năng hành động thôi, gì đáng cảm ơn, cô đừng quá chính thức như , làm thấy ngại lắm.”
Lâm Manh cũng , chỉ là chút miễn cưỡng: “Còn chuyện , nam diễn viên trong đoàn chúng , hiện tại đạo diễn đang chọn , cho nên chắc sẽ cảnh của với , hoặc cảnh riêng lẻ.”
Đồ Niên gật đầu, “Được, bên vấn đề.”
Cậu hỏi tới chuyện của cô với Dư Lực, bản là ngoài cũng xen .
Bất quá hôm nay cũng cảnh .
Đồ Niên nhàm chán, mang ghế gấp nhỏ cạnh, xem phim, cầm bút hí hoáy .
Một khi nghiêm túc, ánh mắt liền dán chặt diễn viên trong sân. Bị chằm chằm, vài cô gái nhỏ đỏ mặt diễn sai liên tục. Dù cũng khó mà thẹn thùng khi một soái ca chăm chú như . Cuối cùng đạo diễn chịu nổi nữa, đành đuổi ngoài.
Đồ Niên vẻ mặt vô tội, ôm quyển kịch bản dày cộp, ở ngoài căn nhà đang chụp.
Lâm An mặt , thôi.
Đồ Niên: “Rốt cuộc gì? Dùng ánh mắt cô vợ nhỏ em cả buổi sáng, còn tưởng em là gì .”
Lâm An ho khan mấy tiếng, quanh chắc chắn ai, mới nhỏ giọng: “Tôi một suy đoán, xác nhận một chút…… Cậu cùng Chúc Tửu là loại quan hệ đó ?”
Đồ Niên: “Loại quan hệ nào?”
Lâm An: “Chính là…… tình nhân? Cậu cần giấu , là đại diện của , lợi ích cùng chung mà.”
Đồ Niên lập tức che miệng , giận dữ : “Đời em với ngoài quan hệ cha con , sẽ thêm loại quan hệ nào khác!”
Lâm An: “……”
……
Bị đuổi , Đồ Niên dứt khoát đến chỗ ở do đoàn phim sắp xếp. Đoàn ở ngoại thành, xung quanh chỉ mấy căn nhà dân. Khách sạn gần nhất cũng cách đây một hai giờ xe. Để tiết kiệm thời gian, đoàn đành thuê nhà dân quanh đó. Ban đầu bọn họ chịu, khi trả gấp đôi tiền thuê mới miễn cưỡng đồng ý. Phòng đủ ở, cho nên những ngày hôm về khách sạn.
Đồ Niên thích chạy chạy , nên quyết định ở . Đêm qua nghỉ ngơi , tuy chợp mắt một chút xe của Chúc Tửu, nhưng vẫn đủ, đặt lưng xuống giường ngủ say.
Đến khi mở mắt thì trời tối, giật —— thế mà ngủ lâu như ……
Thần trí còn tỉnh táo, mơ hồ thấy trong phòng , tưởng là Lâm An, liền gọi: “Lâm An? Là ? Anh đến khi nào, gọi em dậy?”
Đồ Niên chớp mắt mấy , mới rõ hơn chút ít. Trong đầu rối loạn, cứ cảm thấy gì đó đúng —— thật sự là Lâm An ?
Cùng lúc đó, Chúc Tửu đang làm việc bỗng nhiên cảm nhận thở của Đồ Niên. Hắn vốn luôn để một đạo thần niệm Đồ Niên, thể lập tức phát hiện khi gặp nguy hiểm. , thần niệm trong nháy mắt cắt đứt.
Chúc Tửu mím môi, từ tới nay gương mặt vô biểu tình giờ đen dọa , trong đồng t.ử ẩn hiện ánh sáng đỏ. Ánh mắt hướng về phía Đồ Niên, trung đột biến, mây đen ùn ùn kéo đến, áp lực khiến khó thở.
Con lẽ cảm thấy gì, nhưng tiểu yêu sinh sống trong thành phố thì từng con một kẹp chặt đuôi, dám động đậy. Đại áp lực như bao phủ bộ thành phố, như thể đang tìm kiếm cái gì đó.
Cùng lúc đó, tại một cấm địa ở nước ngoài, bốn đàn ông ăn mặc khác , dung mạo vài phần tương tự, đồng loạt dừng tay. Trước mặt họ, một con cự thú ầm ầm ngã xuống, chấn động khiến bụi đất tung bay. bốn vẫn lạnh nhạt như lúc đầu, chút dáng vẻ từng chiến đấu.
Đồ Hồng nhắm mắt cảm ứng, sắc mặt chợt biến: “Em hình như cảm nhận thở của Niên Niên.”
Đồ Hoang nắm chặt cây quyền trượng, mặt hiếm khi xuất hiện một tia nứt rạn: “Em cũng .”
Đồ Vũ đến gốc cây cự thụ, hái quả cuối cùng bỏ túi, lạnh lùng : “Về nước.”