Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:12:36
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên lắc đầu, “Không khó chịu, tinh thần thật sự .” Đã lâu cảm thấy sảng khoái như thế .
Ngoại trừ tối hôm qua mơ, giấc mơ chút kỳ lạ, chỉ là một quầng sáng cứ quanh quẩn bay lượn mặt , lúc thì thổi qua. Trong mơ đến mệt cả , cứ như thế mà xem suốt nửa đêm. Cuối cùng, ngay lúc sắp tỉnh dậy thì quầng sáng khẽ chạm trán .
Tuy nó đang làm gì, nhưng kỳ lạ cảm thấy yên tâm, đó tỉnh giấc.
Chỉ là chuyện mơ nhất nên nhắc , chỉ thêm phiền.
Thế nhưng lời chẳng khiến Chúc Tửu an tâm. Trong lòng n.g.ự.c vẫn thấp thỏm bất , từ sáng sớm một loại dự cảm chẳng lành, nhưng thể rõ, chỉ thấy vô cớ hoảng hốt.
Sau khi sắp xếp thỏa cho Đồ Niên, liền liên hệ với Đồ Trụ, cảm thấy tình hình chút .
Trong lúc chờ Đồ Trụ bọn họ đến, Chúc Tửu chuẩn bữa sáng, nhưng Đồ Niên chỉ ăn đôi chút than nuốt nổi nữa. Bụng ngày càng lớn mà khẩu vị càng nhỏ.
Ăn xong liền thấy lười biếng, qua ghế sô pha phơi nắng. Có lẽ vì Chúc Tửu ở ngay bên cạnh, nên chỉ một hai bước bộ cũng thấy xa xôi vô cùng. Cậu vô lực ôm lấy cổ Chúc Tửu, “Chúc Tửu nhi, em sang bên phơi nắng, ôm em nhé ~”
“Em lười c.h.ế.t .” Đồ Hồng lên tiếng.
Sáng nay vốn dĩ định qua đây, nhận tin tức liền lập tức vội vã chạy tới.
Bất quá chỉ là thường dân, tới lui vẫn cảm thấy sắc mặt hiện tại của Đồ Niên so với hơn nhiều, như thể chuyển biến .
Đồ Niên cất tiếng gọi: “Anh ba, tới sớm , tới ăn chực hả?”
Đồ Hồng: “Em cái tiểu lương tâm, ba của em là loại đó ?… đúng là ăn sáng, bếp tìm chút gì ăn đây.”
Vẫn im lặng từ nãy giờ, Chúc Tửu lúc mới đáp, bảo trong tủ lạnh đồ ăn nhưng hâm nóng.
Vừa ôm ngang Đồ Niên lên, đặt xuống ghế sô pha cạnh cửa sổ. Lúc mặt trời mới chỉ lên, bao nhiêu ấm, chỉ ánh vàng óng ánh xen lẫn chút sắc quýt trông thấy ấm áp.
Hai cùng sô pha, Chúc Tửu ở phía , Đồ Niên ở phía , như thể thêm một tấm đệm thịt miễn phí. Chúc Tửu vòng tay ôm lấy eo , nắm lấy bàn tay , bàn tay ấm áp ngăn cái lạnh lẽo bên ngoài. Đồ Niên điều chỉnh một chút tư thế, dồn cả trọng lượng cơ thể lên Chúc Tửu.
Sáng đông thoáng đãng, trong sân mấy cây mà Đồ Niên cũng chẳng tên. Cậu từng thấy chúng mùa hè , nhưng mùa đông vô cùng. Lá cây đỏ rực như lửa, lay động treo ngọn, gió lạnh thổi qua là rụng xuống đầy đất, nhưng cành vẫn chằng chịt một tầng một tầng.
“Tửu nhi, cây mùa hè ?”
Chúc Tửu theo tầm mắt , đáp: “Đẹp, mùa hè xanh mướt, tán cây sum suê, thì mát lắm.”
Đồ Niên cây , trong mắt ánh lên khát khao: “Đến mùa hè chúng kê một cái bàn đá tán cây, hoàng hôn đến thì hóng mát. Anh mua cho em cái quạt hương bồ đuổi muỗi, em sẽ kể chuyện xưa cho , khi còn hát cho nữa.”
Nghĩ tới giọng ca của Đồ Niên, Chúc Tửu nhịn nhếch khóe môi: “Giọng ca của em là báu vật, thể tùy tiện cất lên hằng ngày .”
“……” Đồ Niên nheo mắt, đầu liếc một cái đầy nguy hiểm, “Em cứ thấy trong lời ẩn ý.”
“Chỉ kẻ chột mới nghĩ .”
Nếu mùa hè , nhất định đó sẽ là mùa hè nhất.
Đồ Niên hậm hực xoay , trời xanh lam một cánh chim xẹt qua, mang đến chút sinh khí cho buổi sáng tĩnh lặng. Ánh mắt dõi theo con chim, khẽ chỉ tay chia sẻ với Chúc Tửu: “Mau , một con chim kìa. Chim dậy sớm mới sâu ăn, nhưng mùa đông làm chim cũng thật khó.”
“Ừ.”
Chúc Tửu nhẹ giọng đáp, ánh mắt rời khỏi trong ngực, trong mắt là dịu dàng.
Đồ Hồng từ phòng bếp , thấy cảnh tượng đẽ , đến mức nỡ lên tiếng cắt ngang.
“Anh ba, ăn xong ?” Đồ Niên phát hiện , thấy ngây ở cửa, chút nghi hoặc.
Đồ Hồng lấy tinh thần, gật đầu, bước gần xoa đầu , trong lòng âm thầm cầu nguyện Niên Niên nhất định khỏe mạnh.
Thời gian dần trôi, ánh nắng ấm áp chiếu khắp . Đồ Niên dựa trong n.g.ự.c Chúc Tửu, cảnh yên tĩnh thế lẽ dễ ngủ, nhưng thấy khó chợp mắt. Bàn tay len lén đặt ngực, tim đập nhanh dồn dập, âm thanh vang trong tai rõ mồn một. Tinh thần phấn chấn đến chính cũng thấy lạ lùng… giống như một đêm thức trắng, thể mệt nhoài nhưng hưng phấn vô cớ, đường cũng hét lên vài tiếng.
Đồ Niên cảm thấy kỳ quái, trong đầu như một sợi dây liên tục kéo căng , căng đến cực điểm, nếu kéo tiếp thì sẽ đứt.
Như linh cảm điều gì, Đồ Niên đầu nâng mặt Chúc Tửu, liếc mắt Đồ Hồng vẫn bên xem náo nhiệt. Thật lâu mới : “Anh ba, bếp tìm thêm chút gì ăn .”
Đồ Hồng: “…… Được, , đây.”
Hắn làm bộ xúc động mà phòng bếp, chỉ là mới mấy bước, tầm mắt chạm hai , sắc mặt liền trầm xuống, dựa tủ lạnh hít sâu một , hốc mắt đỏ ửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-79.html.]
Chúc Tửu tựa lưng Đồ Niên nên thấy, nhưng thấy. Thấy trong mắt Đồ Niên ngẩn ngơ, thấy trong ánh mắt nỡ, nỗi sợ hãi ẩn giấu sâu tận đáy. Hắn đảo mắt quanh một vòng, ánh mắt … giống như đang cùng tất cả cáo biệt. Hắn Đồ Niên mang tâm tình gì mà vẫn thể nở nụ .
Cho dù Đồ Niên gì, cũng sợ rằng chính sắp rời , nỗi sợ thật sự chịu nổi.
Đợi Đồ Hồng rời , Đồ Niên liền hôn lên môi Chúc Tửu. Cậu nhớ tới giấc mơ hôm , trong mơ Chúc Tửu quá khổ cực, sông cạn đá mòn, bát hoang nghiêng lệch, vẫn chỉ một cô độc.
Chúc Tửu giấu bàn tay lưng Đồ Niên, chậm rãi nắm chặt thành quyền, cảm xúc cuồn cuộn như hủy thiên diệt địa, nhưng mặt bình thản như . Hắn : “Hôm nay chủ động như , tái phát cái gì ?”
“Có lẽ là phạm sai lầm lớn , lấy lòng một chút.”
Chúc Tửu trầm mặc, môi răng giao , lời đều chôn trong lòng. Đồ Niên : “Nam nhân buổi sáng khó tránh khỏi đầu óc hồ đồ, Tửu nhi, cứ theo em .”
Kết quả chính là tay chân Đồ Niên nhũn , mặt vùi n.g.ự.c , hai vành tai đỏ rực lộ ngoài.
“Chờ .”
Không bao lâu , trong lòng mới thì thầm câu .
“Được.”
……
Chẳng mấy chốc, đại bộ phận cũng tới, cùng còn Kim Ly.
Mấy thấy Đồ Niên vùi đầu trong n.g.ự.c Chúc Tửu, còn tưởng rằng ngủ, liền hạ giọng nhỏ. Thực giờ đây, nếu Đồ Niên nhập viện thì sẽ tiện lợi hơn, nhưng bất kể là Chúc Tửu Đồ Trụ đều nỡ. Ai cũng chán ghét bệnh viện đến mức nào, nếu đột nhiên hôn mê, e rằng cả đời cũng chịu ở viện lâu đến thế.
Đồ Niên len lén ngẩng đầu , đôi môi sưng đỏ nhanh chóng tố cáo hành vi của bọn họ. May các trai đều thiện lương, chỉ thoáng một cái , ai vạch trần.
Đã thì coi như gì xảy . Đồ Niên từ trong n.g.ự.c Chúc Tửu lên, thật đang thấy nóng, cả khô khốc, hận thể cởi áo chạy ngoài cho gió lạnh thổi qua. Mà Chúc Tửu như cái lò sưởi, khiến càng khó chịu.
Cậu làm bộ thản nhiên, đến xuống bên cạnh cửa sổ. Ở đó một khe hở nhỏ, gió lạnh len qua , tuy chẳng thấm tháp gì, nhưng dù cũng còn hơn . “Anh, các tới .”
“Ừ.” Đồ Hoang liếc Đồ Hồng, “Tên tới sớm , chạy tới ăn chực. Lần nhớ đuổi .”
Đồ Hồng lập tức phản đối, hai lời qua tiếng , tranh cãi kịch liệt. Đồ Niên xen vài câu chọc , khiến chiến cuộc càng thêm rối loạn. Không khí đang căng thẳng thì Đồ Vũ nhẹ nhàng một câu, lập tức cả bọn ngưng chiến, ngoan ngoãn xuống, chỉ dám dùng ánh mắt đấu .
Vì Đồ Niên, trong nhà chuẩn sẵn nhiều dụng cụ y tế thường dùng, cũng đỡ chạy chạy .
Ngồi trong phòng, Đồ Niên cảm thán: “Đây chẳng đem cả bệnh viện chuyển về nhà .”
Đồ Trụ liếc : “Chẳng lẽ em viện la lối .”
Nói xong cũng nữa, chỉ bảo: “Kim Ly, đây giúp một tay.”
Kim Ly còn đang chằm chằm cái bụng của Đồ Niên, mày nhíu chặt, như làm gì. Nghe tiếng gọi của Đồ Trụ mới vội vàng qua.
Sau một hồi thao tác, Đồ Niên kiểm tra thêm, đuổi ngoài.
Khoảng thời gian chờ kết quả đặc biệt khó chịu, ngay cả Đồ Hồng và Đồ Hoang cũng uể oải, chỉ thỉnh thoảng cãi vài câu.
Trên lầu, Đồ Trụ và Kim Ly báo cáo, sắc mặt đều nghiêm trọng.
Kim Ly l.i.ế.m môi, khó khăn : “Trời ạ, adrenalin vượt ngưỡng bao nhiêu ……”
Đồ Trụ . Cho dù là , chằm chằm bản báo cáo cũng cảm thấy bối rối. Hắn kiến thức y học phong phú, xưa nay hiểu rõ cả những điều khác . Trong ngành y, tự tin ít thể sánh vai. Qua tay , bệnh nhân đếm xuể: chỉ mắc bệnh vặt, ca nan y khó giải, bệnh hiểm nghèo đe dọa tính mạng…
Có thể , đủ loại bệnh đều từng gặp qua. Trường hợp của Đồ Niên ở cũng chỉ là một loại nan chứng thể phá giải mà thôi. Một tập liệu, lẽ trong tương lai xa, thể dễ dàng giải quyết.
Trước , luôn “hồi quang phản chiếu” là cơ hội cáo biệt của những kẻ sắp . Hắn thường chỉ , cho rằng chẳng qua là phản ứng sinh lý: tuyến ATP ba biến thành ADP, từ đó sinh năng lượng lớn. Năng lượng thể khiến nội tạng cạn kiệt hoạt động một , khiến chỉ cơ thể tạm thời trở về bình thường, bệnh cảm thấy tinh thần phấn chấn, thậm chí hưng phấn.
Bạn xem, chỉ là kiến thức y học đơn giản, còn thể thuộc làu.
Đồ Trụ tháo kính, chống tay lên bàn, cúi đầu thật thấp. Bản báo cáo thật đơn giản, tất cả liệu đều bày mắt, tìm thế nào cũng thấy một tia chuyển cơ.
, liệu sẽ lừa .
con . Vậy làm để với một mới chỉ hai mươi mấy tuổi, đang ở độ hoa xuân rực rỡ, rằng: em còn bao lâu nữa, nếu di ngôn thì , các trai sẽ giúp em thành.
Đánh rắm! Hắn một chữ cũng , cũng một chữ cũng tin.