Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:12:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thật lâu thấy đối phương trả lời, liền tự mở miệng: “Kỳ thật em yếu ớt như các tưởng. Chỉ cần em sống tiếp thì nhất định sẽ sống sót. Anh xem, từ nhỏ đến lớn em trải qua bao nhiêu cửa tử, nhiều sống ngay cả hai cũng cho rằng đó là kỳ tích.”

“Trước em vẫn cảm thấy, c.h.ế.t thì chính là c.h.ế.t, hai mươi năm thể là một hảo hán khác. Lúc còn nhỏ em mạng sống của dài, dần dần em bắt đầu trở nên trầm lặng ít . Đương nhiên một phần nguyên nhân cũng là do cha em. Em nghĩ chỉ cần em cố ý xa cách các trai, tình cảm em sẽ dần nhạt , như lúc em c.h.ế.t, cũng sẽ quá đau khổ, cần trải qua thêm một thống khổ như khi mất cha .”

Đồ Niên rúc lòng n.g.ự.c Chúc Tửu, bởi vì cái bụng nên chỉ thể dựa lưng , tiếp tục: “ mặc kệ em dùng cách nào để kéo xa tình , bọn họ vẫn luôn thể dùng một cách khác mà kéo em trở về. Sau đó gặp … Mặc kệ em trốn tránh thế nào, giống như vĩnh viễn vẫn ở đó chờ em.”

Có một vĩnh viễn ở đó, mặc kệ bạn làm gì cũng bao dung vô hạn. Một khi bạn gặp chuyện, sẽ là đầu tiên xuất hiện. Chỉ một ánh mắt, thể hiểu bạn nghĩ gì trong lòng. Hắn tất cả, nhưng vẫn yêu bạn.

“Không nỡ rời … c.h.ế.t là thể nào c.h.ế.t , ông đây còn sống lâu……”

Hai chữ “trăm tuổi” còn kịp thốt chặn giữa môi răng. Đối diện gương mặt đầy khó chịu của Chúc Tửu, mới chậm rãi nhớ : nếu yêu quái chỉ sống trăm tuổi thì chẳng là đoản mệnh . Thôi thì coi như một lão hoàng đế trường thọ vạn tuế .

Tinh thần Đồ Niên căng lên cũng bao lâu, chỉ chốc lát khóe mắt ươn ướt nước. Nhắm mắt , tới một phút, hô hấp liền trở nên vững vàng.

Trong bóng đêm, Chúc Tửu đưa tay ôm chặt trong lòng n.g.ự.c thêm một chút. Hắn nhớ rõ từ khi nào động tâm, lẽ là từ thuở niên thiếu, cái khoảnh khắc kinh hồng thoáng khắc sâu hình bóng tận đó trong lòng.

Sau hai trở thành bạn cùng bàn, vẫn luôn cảm thấy Đồ Niên là một thể mâu thuẫn kỳ lạ.

Thân thể từ đến nay , tuổi nhỏ càng gầy yếu, rõ ràng là cái loại thể chất một bước ba hụt , mà trong lớp đ.á.n.h dữ dội nhất. Trong cái khu côn đồ, đầu gấu, chỉ cần đến tên là từng đứa chạy té khói. Mỗi ngày vơ vét đến hơn hai trăm ngàn, chẳng lấy một nụ , nhưng bên cạnh vây quanh một đám tiểu , trái một tiếng “ Niên”, một tiếng “ Niên”. Ấn tượng đầu tiên của về chính là bệnh trung nhị giai đoạn cuối.

ngoài cái dáng vẻ ngang tàng , lớn lên cực kỳ tuấn tú. Hơn nữa tuy thường đ.á.n.h nhưng thành tích bao giờ tụt khỏi hạng nhì, hạng nhất luôn là Chúc Tửu. Người theo đuổi nối đuôi dứt, chỉ là dường như từng để mắt tới bất kỳ ai, quà khác tặng cũng chẳng thấy , đều ném thùng rác. Cái loại như thế vốn chẳng đáng để thích.

Tác phong của quá mức chói lọi, ghét cũng ít. Có lời đồn nhà thế lực, hiệu trưởng trường chính là đại ca . Chuyện ốm yếu cũng là giả, chỉ lấy cớ để trốn học, cho nên mới thể suốt ngày đ.á.n.h ghi tội. Thậm chí thành tích của cũng là giả, bởi vì ruột làm hiệu trưởng mà thi quá kém, sợ mất mặt, cho nên mỗi thi đều thể lấy đề thi.

Nếu lấy đề mà cũng chỉ làm đến hạng nhì, thì chỉ thông minh chẳng gì. Ngoài cái khuôn mặt , chẳng gì đáng xem.

Thì chỉ là một tên ăn chơi phá phách, nhị thế tổ, từng nghĩ .

Có một giờ tan học buổi chiều, vì bận việc nên về muộn. Từ thư viện trở thì lớp học trống. Vốn tưởng chẳng còn ai, bèn dựa ngoài hành lang châm điếu thuốc. Khi chuyện phiền lòng quá nhiều, mơ mơ hồ hồ thế nào học thói quen hút thuốc.

Điếu t.h.u.ố.c châm, khói trắng theo gió thổi trong lớp, bên trong truyền tiếng ho khan khẽ. Ngay đó là một giọng : “Ơ, khói?”

Âm thanh của Đồ Niên dễ nhận , trong trẻo mà cố làm vẻ trầm , chút kỳ quặc.

Chúc Tửu đáp, cũng chẳng hiểu nghĩ gì để .

Có lẽ vì thấy động tĩnh, Đồ Niên buông lỏng cảnh giác. Chúc Tửu bèn dập tắt điếu thuốc, đến cửa lớp. Cửa đóng chặt, để hở một khe, qua đó thể thấy. Đồ Niên lưng tựa bàn, chân gác cao lên bàn , ghế ngả chỉ còn chống hai chân. Trong tay cầm một quyển đề toán Olympic, trong miệng ngậm một cây kẹo mút.

Hoàng hôn buông xuống, bàn ghế nhuộm ánh vàng kim. Lớp học trống rỗng chỉ còn tiếng bút lướt giấy, loạt xoạt vang lên. Viết xong một hồi, ghế phát “cạch” một tiếng, bốn chân chạm đất, Đồ Niên rút chân bàn.

Nhìn đống quà gói giấy màu tinh xảo bàn, lẩm bẩm: “Sao ngày nào cũng nhiều như , ít cũng để cái tên chứ, làm mà trả đây……”

Nói cẩn thận mở quà, động tác nhẹ nhàng đến mức giấy gói cũng hư hại bao nhiêu. Cậu phân loại hai đống: ghi tên và ghi tên.

Một lát , lôi bảng danh sách lớp, dựa theo tên đó để tìm. Tìm một hồi, bỗng nhào lên phía , thở dài: “Thời gian của cứ lãng phí thế ! Bảo đuổi kịp cái tên họ Chúc . Người đều đang học tập, còn ở đây hủy quà. Thật quá mục nát, quá thối nát.”

Đang trong trạng thái “học tập”, Chúc Tửu sững sờ. Sau một lát, nhịn mà bật . Thì đây chính là em trai của hiệu trưởng trong truyền thuyết.

Hắn cúi đầu điếu t.h.u.ố.c dập chân. Trong mắt bạn học, một học sinh hư hỏng thì đang học tập, còn mà ai cũng tán dương là hạng nhất thì làm chuyện phạm quy.

Đồ Niên vẫn nhận nhân cách “dựng” bấy lâu sụp đổ từ lâu. Cậu cúi đầu thoáng qua hộc bàn bên chỗ cạnh, hì hì: “Hắc, lễ vật của nhiều bằng . Quần chúng quả nhiên mắt sáng như tuyết, xem vẫn là trai đây soái hơn một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-78.html.]

Hơi mang theo chút khoe khoang, Đồ Niên tiếp tục dán mắt danh sách tìm kiếm. Tìm xong, giống như ông già Noel, ôm một đống quà, từng ban từng ban phát .

Chúc Tửu nghiêng núp trong bóng tối nơi hành lang, Đồ Niên ngược hướng nên thấy . Sau đó liền lầu , thấy Đồ Niên từ một đống quà phát đến chỉ còn vài món, mấy món còn hẳn là ghi tên. Đồ Niên bèn thả hòm quyên góp của trường, miệng còn lẩm bẩm gì đó.

Hắn đoán hẳn là đang oán giận lưu tên, chính chỉ thể lầu bầu như .

Chính vì ngoài ý đó, Chúc Tửu mới nảy sinh hứng thú lớn với bạn cùng bàn. Hắn phát hiện, nhị thế tổ mỗi khi thầy khen, lỗ tai đều đỏ bừng, tuy cố nhịn nhưng khi bạn học hỏi bài, vẫn nghiêm túc giảng giải.

Đám tiểu bám theo gây chuyện lớn nhất cũng chỉ là trốn học. Cậu nghĩa khí, ai bắt nạt cũng là đầu tiên . Mỗi chiều, đều để phân loại đống quà gọi là “lễ vật”. Cậu thực sự nỗ lực, dù học tập sinh hoạt đều liều mạng mà làm.

Cái gọi là “đánh ” bất quá là do chịu nổi cảnh khác ức hiếp. Sau đó, còn phát hiện phận thượng cổ thần thú, phát hiện bí mật về thể và cha của .

Một từng cuộc sống đối xử t.ử tế, là kẻ nổi khổ đau của thế gian.

Những tiết thể dục, đặc cách cần tham gia. Mỗi , Chúc Tửu đều thấy Đồ Niên một bãi cỏ hoặc bậc thang, tay luôn một quyển sách. Có khi là sách chương trình học, khi là tiểu thuyết tìm từ . Bộ đồng phục màu xanh trắng nhỏ nhất mặc vẫn rộng thùng thình. Khi mệt, ngẩng đầu sang hướng bọn họ, gió thổi lướt qua, mái tóc lòa xòa trán khẽ tung bay. Chúc Tửu rõ ràng thấy trong mắt ánh lên một chút hâm mộ.

Chính vì khoảnh khắc hâm mộ thoáng qua , Chúc Tửu đầu tiên cảm thấy chút cô độc. Cái loại cô độc từ trong xương cốt chẳng liên quan gì đến việc bao nhiêu bạn bè nhân.

Hắn ngẩng đầu mặt trời, chói mắt mà khéo. Mang theo quả bóng rổ, thẳng đến mặt Đồ Niên, đưa bóng cho , mỉm : “Tôi dạy chơi bóng nhé?”

Đồ Niên ngẩng đầu, gió nhẹ khẽ lướt qua, hai chạm mắt .

Sau đó tất cả bắt đầu rối loạn. Cho đến nay, vòng vòng nhiều mới trở về điểm khởi đầu của câu chuyện .

……

Đồ Niên m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, bụng lớn, thể ngoài, thậm chí cũng cần đỡ.

Tất cả trong nhà thần kinh đều căng chặt, bầu khí nặng nề đến cực điểm.

Đồ Niên gầy thấy rõ, cằm nhọn, gương mặt vốn dĩ nhỏ chỉ bằng bàn tay, chút thịt mà Chúc Tửu khó nhọc bồi dưỡng nay cũng còn thấy nữa.

Mỗi kết quả kiểm tra đều khiến Đồ Trụ và Kim Ly đen mặt, còn Chúc Tửu thì chẳng nở nụ .

Người giữ tính tình thoải mái nhất vẫn là Đồ Niên. Không vì cố ý gượng , mà bởi phần lớn thời gian đều ngủ. Ngủ thì ngay cả mơ cũng , lo lắng cũng chẳng lo .

Hôm nay, Đồ Niên dậy sớm. Không , tinh thần đặc biệt . Trước buổi sáng luôn ngủ nướng, kéo dậy cũng uể oải.

Hôm nay mới hơn bảy giờ, mặt trời mùa đông còn lên, tỉnh giấc, giống như tiêm thêm năng lượng.

Khoác áo khoác, xuống lầu. hiện tại việc thật sự bất tiện, đặc biệt là xuống cầu thang, cảm giác rõ bậc thang khiến phiền lòng. Cậu ở đầu cầu thang một lúc, nghĩ rằng giờ chắc đều tính nết ngủ nướng của , ai nghĩ sẽ dậy sớm, nên cả nhà chẳng ai xuất hiện.

Nghĩ , đừng một tầng, ngay cả bốn năm tầng cầu thang cũng thể tự xuống. Giờ thì thôi, chậm rãi từng bước, lúc xong còn thở dốc, nhưng ít cần ai dìu.

Đang do dự, nghĩ nếu thì vịn lan can từ từ xuống, liền thấy giọng mang chút kinh ngạc của Chúc Tửu: “Niên Niên?”

Đồ Niên đầu theo hướng thanh âm, :“Mau tới đỡ em một chút.”

Một xuống cầu thang quả thật chút chênh vênh.

Không cần gọi hai, Chúc Tửu bước dài, hai bước thành một, nhanh chóng chạy đến, trực tiếp bế xuống. Sắc mặt khó coi, may mà yên tâm để Đồ Niên ở nhà một , nên cố ý trở về xem.

Đồ Niên đưa ngón tay ấn nhẹ giữa hai hàng lông mày đang nhíu chặt của : “Suốt ngày cau mày, định dưỡng thêm nếp nhăn ?”

Động tác nhỏ cũng làm Chúc Tửu phân tâm. Hắn hỏi: “Hôm nay dậy sớm thế? Có chỗ nào thấy khó chịu ?”

Loading...