Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:11:30
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong phòng trong nháy mắt trở nên an tĩnh, mấy như thể buộc im lặng, chỉ loay hoay bận rộn với việc trong tay. Bên ngoài tiếng chiêng trống, tiếng đùa vang vọng thỉnh thoảng truyền tới tai bọn họ, rõ ràng chỉ cách một bức tường, nhưng như hai thế giới, một trời một đất.
Ngủ một giấc say trầm trầm, khi mới chỉ là đầu xuân, chờ đến lúc tỉnh thì xuân qua một nửa, âm thanh bên ngoài cũng bớt náo nhiệt ít nhiều.
Trên TV phát tiểu phẩm tấu hài, diễn viên làm điệu bộ khoa trương, màn ảnh thỉnh thoảng đảo qua khán giả bên đều là gương mặt tươi , từng đợt tiếng theo loa vang .
Phông nền sân khấu đỏ thẫm, bên ngoài cũng rộn ràng, qua khung cửa kính chỉ thấy câu đối xuân, chữ “Phúc” đảo ngược, tràn đầy khí năm mới khiến mặt cũng bất giác mang theo ý .
Đồ Hoang bưng sủi cảo đặt lên bàn, sủi cảo vớt còn bốc khói nghi ngút. Hơi nóng hòa lẫn mùi thơm đồ ăn, trong căn nhà vốn ấm áp càng thêm đậm hương vị. Hắn liếc Đồ Niên, : “Vừa tỉnh dậy ngây ngô , mau rửa tay ăn sủi cảo.”
Một câu khiến bầu khí trong phòng sôi nổi hẳn lên. Mọi lượt xuống, Đồ Hoang và Đồ Hồng tranh cãi , Đồ Trụ thỉnh thoảng phụ họa vài câu, đến lúc quá ồn thì sẽ mời Đồ Vũ hòa giải.
Ai nấy đều cố gắng làm cho khí thêm náo nhiệt, như thể chỉ cần thì chẳng chuyện gì buồn bã xảy . Đồ Niên cũng luôn theo nụ của , đôi khi nhịn chen vài câu.
Trên bàn cơm, Chúc Tửu gắp cho Đồ Niên một cái sủi cảo. Nhân sủi cảo làm khá thanh đạm, Đồ Niên c.ắ.n một miếng, nước canh tươi ngọt liền lan khắp khoang miệng.
Cậu khoa trương mở to mắt: “Không ngờ tay nghề các cũng tệ! Sau nếu làm ăn nổi thì mở tiệm ăn cũng dư dả .”
Đồ Hồng đắc ý: “Nhân sủi cảo là điều, là thiên tài mà! Niên Niên, em ăn nhiều một chút , xem em gầy như .”
Nói xong gắp thêm cho Đồ Niên một cái. Mấy trai khác cũng lượt kẹp sủi cảo bát . Ban đầu còn tưởng sợ cử động tiện nên chăm sóc, nhưng càng ăn càng phát hiện trong sủi cảo c.ắ.n trúng thứ cứng cứng thuộc về nhân.
Cắn kỹ mới đó là đậu phộng, mà kỳ lạ , trong sủi cảo kẹp cho đều một hạt đậu phộng.
Động tác Đồ Niên khựng , đó vẫn ăn hết. Người già vốn tập tục gói đồ vật sủi cảo đêm trừ tịch, coi như điềm lành. Tiền xu tượng trưng tài lộc dồi dào, đường kẹo tượng trưng ngọt ngào, còn ai ăn đậu phộng thì sẽ khỏe mạnh sống lâu.
……
Đêm trừ tịch vốn là thức trắng, Đồ Niên hứng khởi ngủ đủ , cũng cùng thức đêm. Thế là cả nhà kể chuyện ma quỷ chuẩn ăn vặt. Đồ Vũ còn mang một hộp lớn đồ ăn ngon từ Yêu giới.
Đồ Trụ: “Anh Yêu giới khi nào thế?”
Đồ Vũ: “Hôm qua.”
Trước cũng , vì nhà đông , là mấy tiểu t.ử lớn nhỏ, nên mỗi dịp Tết đồ ăn vặt luôn quét sạch. Đồ Vũ bèn mua sẵn một đống đặt ở đó cho bọn họ ăn thỏa thích.
Đồ Hồng bẻ một viên kẹo đút cho Đồ Niên, : “Nhìn thấy mấy thứ thấy nhớ ghê, chỉ Đồ Hoang là ăn khỏe nhất, quá nửa đồ ăn vặt đều xử lý.”
Đồ Hoang hừ một tiếng, định cãi nhưng đầu bắt gặp ánh mắt ý của Đồ Niên, l.i.ế.m môi, nhịn xuống, làm vẻ rộng lượng thèm chấp.
Đêm dần khuya, nhưng hôm nay khác ngày thường, càng gần đến lúc giao thừa bên ngoài càng náo nhiệt, nhà nào nhà nấy còn sáng đèn, cảnh tượng phồn hoa.
Đồ Niên bao lâu nhét đầy đồ ăn vặt, ngay cả Đồ Trụ vốn nghiêm khắc nhất về chuyện ăn uống cũng mắt nhắm mắt mở cho . Cậu ăn vui vẻ, nhưng chỉ một lát eo bắt đầu chịu nổi, bèn rúc lòng Chúc Tửu, khe khẽ làm nũng.
Chúc Tửu kéo chăn lông phủ kín , điều chỉnh tư thế để thể dựa , còn thuần thục ấn bóp eo cho .
Linh lực rót cơ thể, ấm áp tràn ngập, khiến Đồ Niên thoải mái đến híp mắt, giống như một con mèo nhỏ cưng chiều.
Vốn định cố gắng thức đến khi tiếng chuông giao thừa vang lên, nhưng lạnh trong tan liền kéo theo cơn buồn ngủ áp đảo. Ý chí kiên định, chẳng bao lâu cuốn cơn buồn ngủ , .
Xuân vãn đếm ngược vang lên, “Đang” tiếng chuông năm mới gõ, “Phanh” ngoài cửa kính pháo hoa nở rộ trong đêm, chiếu sáng nửa bầu trời. Không là ai dám liều lĩnh đốt pháo để hứng lấy tờ phạt đầu tiên của năm mới.
Đồ Niên mở mắt liền chạm ánh của Chúc Tửu, sâu thẳm, dịu dàng.
Cậu cong mắt , đưa tay thoát khỏi lớp chăn dày, nâng mặt Chúc Tửu hôn lên: “Tân niên vui vẻ, Tửu nhi của em~”
Cậu ngủ , Chúc Tửu liền ôm mang về phòng. Lúc trong nhà chỉ còn hai bọn họ.
Chúc Tửu tiếp nhận quyền chủ động, tinh tế hôn lên môi , dịu dàng đến mức khiến hốc mắt Đồ Niên nóng lên. Hắn : “Niên Niên, năm mới vui vẻ, chúc em bình an hạnh phúc, khỏe mạnh vô ưu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-77.html.]
Sáng mồng một, Đồ Niên ngay từ sớm bắt đầu xin tiền mừng tuổi. Chúc Tửu vét sạch, bây giờ bắt đầu tới lượt các trai, còn cách nào khác, ai bảo là nhỏ nhất chứ.
Bất quá nghĩ tới sang năm, liền còn là nhỏ nhất nữa, mà cũng sẽ đem tiền mừng tuổi phát cho khác. Cảm giác còn mới lạ.
Các trai đều chuẩn bao lì xì từ sớm, nhưng mỗi đều bắt Đồ Niên diễn trò ngoan ngoãn một phen mới chịu đưa cho . Rõ ràng từ đến nay bọn họ luôn cảm thấy xin tiền mừng tuổi là chuyện ngốc nghếch, mà năm nay cho bao lì xì lặp lặp những lời chúc cát tường.
Trong lòng Đồ Niên chua xót, cổ họng nghẹn đến mức suýt lời.
Người của Đồ gia từng đợt từng đợt tới, bất kể Yêu giới Nhân giới, chung một khắc cũng ngớt. Đồ Hoang, Đồ Hồng cùng Đồ Niên ba sợ nhất phiền toái, sớm trốn lên lầu hai. Chúc Tửu vốn dĩ cũng theo, Đồ Trụ giữ chặt ở để “chấn bãi”.
Mới đầu Đồ Niên còn hiểu “chấn bãi” là ý gì, cho đến khi lén cửa, thấy bất kể là yêu, chỉ cần thấy Chúc Tửu một góc uống , lập tức hai chân run rẩy.
Một ánh mắt. Một công cụ . Chỉ cần Tửu nhi mở đôi mắt , liền yên, vài câu vội vàng cáo từ.
Đồ Niên nép ở khe cửa, đến sung sướng. Trong lúc vô ý chạm ánh mắt , ngay đó bắt tại chỗ, xách trở về lầu hai. Đồ Niên luôn cảm thấy Chúc Tửu chính là mượn cớ “công cụ ” để thoát , thế nên khi lên lầu liền chịu nữa.
Vừa mới còn khác, nhưng nghĩ đến chính cũng coi như “công cụ ”, lập tức nổi.
Chúc Tửu lên lầu, sờ sờ tay , quả nhiên lạnh buốt, kiên nhẫn giúp sưởi ấm.
Qua mùng một, cổng lớn Đồ gia liền đóng . Dòng khách khứa ngớt cũng khiến Đồ Vũ và Đồ Trụ mất kiên nhẫn, chi bằng đóng cửa , cả nhà an sống ngày thường.
Chỉ là ngoài ngày đầu năm chút nắng, mấy ngày đều âm u, giống như đang dồn nén một trận đại tuyết.
Đến đầu năm, tuyết thực sự rơi xuống. Ở phương nam hiếm thấy đại tuyết như , chỉ một đêm mặt đất đọng đến mắt cá chân. Để phòng ngừa ngày hôm mở cửa, cả nhà cầm dụng cụ ngoài quét tuyết.
Đương nhiên, loại chuyện Đồ Niên cơ hội tham dự. Cậu chỉ đành trong phòng, qua tấm cửa kính lớn bọn họ quét tuyết, tay còn cầm một ly sữa nóng, nhấp quan sát.
“Anh ba, quét kiểu gì ? Khe đá phiến tuyết, mau lấy đồ mà nạy .”
“Ai ai ai, tư, chân còn dính một đống tuyết, quá qua loa . Người quét sạch, cưới vợ , các nghiêm túc một chút . Em đây là vì cho các đó.”
Cậu nhàm chán lải nhải nửa ngày, trong tai chẳng khác nào ong ong kêu như ruồi muỗi, cố tình con “ruồi muỗi” còn quý giá, mắng cũng nỡ.
Đồ Hoang nắm chặt cây chổi, “ trai” bật nghiến răng: “Đồ Niên!”
Đồ Hồng trong lòng buồn bực. Sao khi m.a.n.g t.h.a.i tính tình lắm mồm như ? Trước đ.á.n.h cũng hé răng, mỗi ngày đều bày bộ dáng lạnh lùng. Nghĩ nghĩ , vẫn là làm hư, thế là đầu trừng Chúc Tửu một cái.
Chúc Tửu mừng rỡ lải nhải, sợ buồn chán còn nặn cho một tiểu tuyết. Người tuyết dùng hạt đậu đỏ làm đôi mắt, nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng. Đồ Niên yêu thích buông tay, nhưng bởi vì quá lạnh nên chỉ thể từ xa chứ dám chạm .
Đồ Hoang hừ một tiếng: “Luôn là dùng chút trò vặt vãnh, cái tuyết nhỏ xíu đó thì gì , thật nhàm chán.”
Không bao lâu, ngoài cửa sổ mặt Đồ Niên thêm sáu tuyết cao lớn, từng cái ngây ngô chất phác. Nhìn kỹ còn thể thấy chút đặc trưng: tuyết mặt lạnh khó ưa chính là Chúc Tửu, còn cong mắt bên cạnh đương nhiên là , bốn trai dĩ nhiên cũng thiếu.
Đồ Hồng Đồ Hoang lạnh đến đỏ cả tay mà vẫn lăn lộn nền tuyết, mặt Đồ Hoang nóng bừng, nhịn động thủ.
Đồ Trụ và Đồ Vũ cũng dừng tay, mỉm bọn họ ồn ào. Chúc Tửu thì xuyên qua cửa kính, thấy khóe môi Đồ Niên cong lên mang theo ý , trong mắt cũng ngập tràn ôn nhu.
Khi tuyết dứt, bầu trời âm u liền mở một khe sáng, ánh mặt trời xuyên qua chiếu lên những tuyết, tựa như một bức ảnh gia đình, đẽ đến mức làm nỡ quấy rầy.
Chỉ là tuyết ánh mặt trời cũng sẽ tan, dẫu đẽ đến cũng chỉ là vật dễ tàn phai.
Mỗi trong lòng đều một nỗi niềm, chỉ là ai dám chạm , bởi vì chỉ một chạm tới, cơn đau thấu tim sẽ khiến chịu nổi.
Qua mùng sáu, năm mới coi như một nửa. Tộc vụ bắt đầu bận rộn, trong nhà trừ Đồ Niên , những khác đều lao công việc. Chẳng qua năm nay ai nấy bận rộn cũng vì chuyện công tác.
Mọi nam bắc tìm linh dược, Đồ Trụ cùng Kim Ly thì mỗi ngày ngâm trong phòng thí nghiệm, suy đoán hết cách đến cách khác. Dù chỉ còn hơn hai tháng nữa, Đồ Niên sẽ sinh.
Mỗi ngày khi tỉnh , ánh mắt đầu tiên của Đồ Niên luôn thấy chính là đôi mắt Chúc Tửu. Đôi khi còn kịp che giấu trong đó nỗi bi thương khó tả.
Ngày qua ngày đều như , lúc Đồ Niên thậm chí hoài nghi, chẳng lẽ Chúc Tửu vẫn luôn ngủ, chỉ lặng lẽ cho tới bình minh. Cậu đau lòng vô cùng, thế nên mỗi tối khi ngủ đều kéo tay nhắm mắt cùng . Chúc Tửu nhắm mắt, cũng ngủ.
Chỉ là thì , nhưng kỳ thực chịu nổi. Giống như trong thể công tắc, tới giờ liền tự động tắt, sẽ chìm giấc ngủ.
Đồ Niên khẽ hỏi: “Tửu nhi, sợ ?”
Đây là đầu tiên đem chuyện thành lời.