Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:08:27
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
【??? 】
【!!!!! 】
【 Đợi chút, giọng ……】
【 Chậc! Hình như đoán là ai . 】
【 A a a a! Đây chẳng là vị tổng tài họ Chúc cùng Niên Niên biến mất ?! 】
【 Đệt! CP của tro tàn bùng cháy ? 】
【 Thật ??? Sao gì hết??? 】
【 Khoan , hình như phát hiện một điểm đáng ngờ. Hôm nay là Nguyên Đán đúng ? Các trai đều ở nhà? Vậy tại Chúc Tửu cũng mặt? Hơn nữa còn cạnh Đồ Niên??? 】
【 Tầng uy vũ!!! Cho nên CP cuối cùng cũng thành sự thật ?! 】
【 Mấy hôm tài khoản marketing còn tung tin hai họ cắt đứt? Thậm chí còn bảo Đồ Niên Chúc Tửu phong sát. 】
【 Ha ha ha ha, c.h.ế.t. Mấy trai của Đồ Niên đều đó sờ sờ, phong sát kiểu gì chứ, mà cũng tin. Quả nhiên đúng là nơi tập trung IQ thấp mà. 】
Ngay đó, làn đạn phần lớn đều xoay quanh tin tức liên quan tới Chúc Tửu, chủ yếu tranh cãi xem hai ở bên thật . Đồ Niên lúc mới đột nhiên nhận , hình như bọn họ từng công khai chính thức mối quan hệ trong các dịp truyền thông sự kiện công khai nào. Cái kiểu lén lút thể hiện tình cảm, thích chọc tức đến dậm chân của Chúc Tửu cũng lâu xuất hiện.
Ngay cả hôm nay, đến giờ phút cũng chẳng thấy động tác nào, cả lời cũng kiệm như vàng. Nếu do nuốt miếng rau chân vịt thì e là từ đầu tới cuối buổi phát sóng Chúc Tửu sẽ một câu. Thật sự quá khác với phong cách giờ.
Đồ Niên khó hiểu, nhưng cũng định đào sâu nghiên cứu thêm.
Làn đạn vẫn tiếp tục tranh cãi, chỉ là chiêu trò để tăng nhân khí, một kiểu thủ đoạn marketing mà thôi. Cũng quả quyết đó là thật, còn thề rằng nếu bọn họ giả, cô sẽ chẳng bao giờ tin tình yêu nữa.
Mỗi một ý, ồn ào huyên náo, cái gì cũng .
Dưới bàn, Đồ Niên đưa tay nắm lấy tay Chúc Tửu. Chúc Tửu nghi hoặc một cái, nhưng cũng nắm , năm ngón tay đan chặt.
Đồ Niên , giơ tay hai lên ống kính: “Tửu nhi, nếu thì lộ mặt , bằng mỗi cái tay thế quá kỳ quái.”
Lâm An dậy điều chỉnh ống kính, khung hình vặn bắt trọn cả hai , dính ai khác.
Đồ Niên : “Không sai, chúng vô tình mà ở bên , nửa đời tính toán sẽ cùng sống.”
Vừa dứt lời, bàn tay lập tức siết chặt hơn. Đồ Niên ngẩng đầu sang, phản ứng của Chúc Tửu còn mạnh mẽ hơn tưởng, nếu các trai đều đang ở đây, lẽ lập tức ôm hôn . Lời , còn gì khác ngoài một kiểu tuyên bố chính thức nữa.
Kim Ly cùng Lâm An chỉ , bởi sớm , nên chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Ngược , bốn vị trai thì mỗi một biểu cảm, nhưng tuyệt nhiên ai tỏ vui vẻ cả.
Làn đạn lặng một khắc, bùng nổ cuồn cuộn:
【999999】
【 Khắp chốn vui mừng!!! 9999999! 】
【 CP chính thức !! Chúc 99~】
【 Chúc tổng, một câu ! Đừng chỉ nữa! Tim nhỏ của sắp chịu nổi , đừng khiến ngày đầu tiên vì Đồ Niên! 】
【 Tôi thì giống, vì cả hai cơ, ha ha ha. 】
【 Ha ha ha ha! Tôi , hai tuyệt đối là một đôi! 99 thôi nào!! 】
【 Mẹ ơi! Cuối cùng cũng tuyên bố! Yêu yêu yêu! 】
……
Không ngoài dự đoán, công khai một cái là thẳng lên hot search, còn kèm theo chữ đỏ rực “Bạo”. vốn dĩ Đồ Niên cùng Chúc Tửu cũng chẳng giấu ai, trong giới, bạn bè quen đều chuyện, nên khi họ công bố thì ai nấy đều để lời chúc phúc.
Phát sóng trực tiếp bởi vì lượng đột ngột tràn quá lớn nên hệ thống tê liệt, liền kết thúc tại đó.
Các trai cùng Kim Ly, Lâm An tiếp tục ở nhà họ cả ngày, còn ăn ké luôn bữa tối. Cuối cùng cũng rời trong ánh mắt như g.i.ế.c của Chúc Tửu.
Ngay khi họ rời , trận tuyết đầu năm cũng bắt đầu rơi lả tả, càng lúc càng nhiều. Đồ Niên lâu thấy tuyết, lập tức chạy ngoài. Chúc Tửu chẳng thể làm gì khác ngoài việc bọc kín mít như cái bánh chưng, mới cho ngoài.
Vừa bước , Đồ Niên tháo găng tay, chìa tay hứng những bông tuyết. tuyết rơi lòng bàn tay thì tan mất, chẳng kịp rõ hình dáng.
Chúc Tửu lập tức nắm lấy tay , cau mày: “Tay lạnh ngắt, mau đeo găng .”
Đồ Niên nhõng nhẽo: “Không , tay ấm.”
Nói , siết chặt thêm chút nữa. Bao tay gì chứ, một chút tình thú cũng hiểu.
Vừa than thầm xong, liền kinh ngạc phát hiện tuyết trời bỗng dừng ngay giữa trung, thời gian như ngưng . Từng bông tuyết lơ lửng, sáng lấp lánh, mỗi hạt đều thể rõ.
Đồ Niên đưa ngón tay khẽ chạm, bông tuyết liền tan thành giọt nước nhỏ bay lơ lửng, khi gần thì tuyết “phập phồng” lùi xa. Bầu trời tuy tối, nhưng vô bông tuyết trắng phau sáng rực như dải ngân hà, tựa như đưa tay là chạm .
Ngẩng đầu khắp trung, cảnh tượng khiến choáng ngợp, thốt nên lời.
Việc là ai làm thì cần hỏi. Ngoài thần , còn ai thể khống chế bốn mùa, mưa tuyết.
Hồi lâu , mới mở miệng: “Cái tuyết … cũng là làm đúng ?”
lúc tân niên, ngay khi rời , thể trùng hợp đến thế.
Chúc Tửu trả lời, chỉ im lặng coi như thừa nhận.
Đồ Niên trách khen: “Anh thật quá đáng, nhưng đến khó tin.”
Các trai vốn dĩ còn định ở thêm chút, nhưng thấy thời tiết âm u, tưởng sắp mưa to nên đành ăn xong bữa tối về. Ai ngờ hết thảy đều là trò quỷ của Chúc Tửu.
Hắn chỉ , tay càng siết chặt hơn, nắm lấy bên cạnh. Rõ ràng là ngày tuyết lạnh giá, mà trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Luôn cảm thấy thật giả dối, Đồ Niên đè tay xuống, : “Em hôm nay ở mặt nhiều như cùng kết nhóm sinh hoạt, chẳng lẽ nên tỏ thái độ một chút ?”
Chúc Tửu bước chân đột nhiên dừng . Hai bất giác đến một cánh đồng tuyết, bốn phía lặng im một bóng , chỉ thấy tiếng bước chân của chính . Khi tiếng bước chân dừng , chung quanh cũng liền rơi tĩnh lặng tuyệt đối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-76.html.]
Chúc Tửu nhíu chặt mày, như gặp một nan đề khó giải. Hắn rũ mắt, trầm mặc suy nghĩ thật lâu.
Đồ Niên vốn cho rằng Chúc Tửu hỏi đến ngốc, hiếm khi thấy dáng vẻ lúng túng , còn đắc ý. đúng lúc , ngón áp út bỗng chợt lạnh , một chiếc nhẫn vương lạnh của bông tuyết lặng lẽ trượt .
Đồ Niên ngây chằm chằm chiếc nhẫn, như thể vẫn kịp phản ứng chuyện gì xảy .
Trong cánh đồng tuyết trống trải, giọng của Chúc Tửu vang lên chút đột ngột: “Chiếc nhẫn , chuẩn từ năm năm . Vốn nghĩ cả đời cũng còn cơ hội tặng . vòng vòng , cuối cùng vẫn thuận theo lòng mà đến bên cạnh em. Anh sinh chẳng nhiều duyên phận với thế gian, bao năm nay với , thứ quý giá chỉ hai.”
“Một là em. Hai là thể cùng em sống hết một đời.”
Bầu trời mây đen tan , tuyết vốn dừng giữa trung bắt đầu bay động, xoay vòng quanh hai , như thể phản chiếu nỗi thấp thỏm bất an trong lòng ai đó.
Đồ Niên chẳng còn tâm trí để ý đến cảnh tượng biến hóa. Trước mắt chỉ đang , khiến tâm can rối loạn, cách nào khống chế, giọng nghẹn nơi cổ họng, lớn đến mức ngay cả cũng rõ.
“Hôm nay em học đòi văn vẻ một , lấy tuyết làm môi, lấy ngọc làm sính lễ.”
Chúc Tửu cúi đầu, trán khẽ chạm lên trán Đồ Niên. Trên cổ hai , song sinh bội lóe lên một tia sáng, khế ước từng các trai ngăn cản nay vẫn kết .
“Nửa đời , cùng kết nhóm sinh hoạt .”
Hắn mỉm , lặp đúng lời Đồ Niên từng trong buổi phát sóng trực tiếp. Hôm nay, đem hai thứ duy nhất trân quý trong đời đặt dấu chấm hết.
“Anh thật là… hỏi lấy một câu, thèm xem em đồng ý .” Đồ Niên cúi đầu, dám , ngón tay mân mê chiếc nhẫn vĩnh viễn trao lên ngón áp út.
“Ừm.”
Chúc Tửu đưa chiếc nhẫn của chính . Vốn là chuyện , nhưng vẫn sợ, nếu mở miệng hỏi mà đối phương đổi ý thì ? Nếu biến cố thì ? Thà hỏi, cứ thế mà quyết.
Đồ Niên tiếp nhận nhẫn, trịnh trọng đeo cho . Bông tuyết quanh bắt đầu bay múa, rơi xuống vai hai .
Như một lễ cưới chỉ hai và tuyết làm chứng.
Đồ Niên ngẩng đầu, c.ắ.n lên môi Chúc Tửu. Cậu thật sự quá yêu , một giây cũng rời xa. Cậu thì thầm: “Tửu nhi, em giữ lấy , cho dù hiểu những thú vui .”
Dù cũng sa ngã, cái kiểu “ăn vạ chịu buông” vốn chẳng thể thoát .
Chúc Tửu nắm tay bỏ trong áo , nâng tay giữ lấy gáy, gia tăng nụ hôn: “Đây là tất cả sự lãng mạn , chỉ dành cho em.”
Đệt! Thật sự quá đáng!
Đồ Niên âm thầm phun tào trong lòng.
……
Ngày hôm , Đồ Niên suýt chút nữa thể xuống giường. Trước đều chỉ là trêu chọc nhẹ nhàng, ngoài đầu tiên thì bao giờ thật sự quá đáng. hôm qua, Chúc Tửu quá đáng đến chịu nổi, còn chủ động leo lên thuyền cướp.
Chúc Tửu ban đầu còn chịu, dây dưa đến mức nhịn , đôi mắt đỏ bừng…
Tuy rằng cực kỳ ôn nhu, nhưng thể thực sự phần yếu nhược. Hôm nay bẹp giường, chỉ cần chạm nhẹ là liền rên rỉ, ngay cả cơm cũng ăn, chỉ vùi đầu ngủ.
Ôn nhu thì đúng là ôn nhu, nhưng thời gian quá dài… Sau đó, lóc “ cần”, mà vẫn thoát ma trảo.
Bảy chữ chân ngôn: làm thể quá khoe khoang.
……
Cách một ngày, Đồ Niên bắt đầu phát sóng trực tiếp như kế hoạch. Trong lúc lên sóng, vô thức để lộ chiếc nhẫn, thậm chí còn lôi tay Chúc Tửu cho khán giả xem. Trước , chỉ Chúc Tửu thích làm mấy chuyện phô trương , nhiều lắm cũng chỉ ngầm để lộ. , Đồ Niên công khai rõ ràng, còn liên tiếp khoe khoang, so với nhiều hơn hẳn.
Fans ăn cẩu lương no nê, từ đó phòng live stream chỉ để xem nhan sắc chuyện vặt, mà là để xem đủ loại kiểu ân ái ba trăm sáu mươi lăm kiểu.
Bất quá, buổi phát sóng cũng chẳng kéo dài lâu liền dừng . Chủ yếu là vì bụng ngày một lớn. Nguyên bản chẳng hề thấy rõ, mà chỉ hai tháng, bụng to lên rõ rệt như quả bóng. Hiện tại, ngay cả khi thẳng, cũng còn thấy mũi chân .
Không chỉ Chúc Tửu, ngay cả Đồ Trụ bọn họ cũng dọn ở cùng, để đề phòng bất trắc.
Sau khi bụng lớn, nhiều việc vốn đơn giản trở nên khó khăn. Ngay cả chuyện mặc quần áo, mang giày cũng làm , tất cả đều do Chúc Tửu một tay lo liệu, cũng nhàn rỗi hưởng thụ.
Chỉ cái bụng … càng càng thấy ngượng ngùng. Mỗi tối bữa cơm, hai vị “chuẩn ba ba” sẽ cùng sô pha, chằm chằm bụng . Cảm giác đó thật kỳ quái, khó rõ, còn khiến thấy thẹn.
Ánh mắt Chúc Tửu mỗi bụng cũng trở nên khác thường, nhưng rốt cuộc trong lòng nghĩ gì thì ai .
Hơn nữa, cảm xúc của giờ cũng thất thường khác lạ. Đôi khi nửa đêm bỗng tỉnh dậy, vô cớ , dọa Chúc Tửu luống cuống đến cực điểm. Vừa lau nước mắt cho dỗ dành, càng to, như thể chịu ủy khuất trời lớn, thật sự đáng thương vô cùng.
Mỗi lúc như là lúc Chúc Tửu rối loạn nhất, bao nhiêu lời ngọt ngào cũng ngừng nước mắt .
Khóc mãi đến mệt mới thôi, đó thấy ngượng ngùng, cảm giác mất hết mặt mũi, nhưng vẫn chẳng thể khống chế .
Có khi dừng thèm ăn những món kỳ lạ hiếm , cứ thế làm loạn lên. đôi khi, thể làm loạn cũng là chuyện .
Ngày tháng trôi , hết ngày sang ngày khác.
Đến đêm trừ tịch, bụng Đồ Niên bảy tháng. Hai rời ngoại thành, dọn nội thành để cùng các trai đón năm mới.
Trong thành tuy lệnh cấm đốt pháo, nhưng thỉnh thoảng vẫn vang lên vài tiếng nổ trộm. Như thể Tết mà pháo thì chẳng còn trọn vẹn.
Đồ Niên sô pha, còn những khác đều đang gói sủi cảo. Cậu vốn cũng tham gia, nhưng còn kịp mở miệng đuổi nghỉ ngơi.
Thật cũng đúng, gói sủi cảo tuy là việc nhỏ nhưng đối với giờ chút mệt mỏi.
Từ tuần , nhận thể đổi. Rõ ràng trong phòng sưởi ấm, vì để chăm sóc mà nhiệt độ mở cao, đều mặc áo mỏng, Đồ Hoang thậm chí còn mặc áo ngắn tay.
Thế nhưng vẫn khoác áo bông, còn trùm chăn, mà vẫn lạnh run. Cái lạnh thấm tận xương cốt. Cậu từng tự giễu, trong cơ thể e rằng nguyên cả một Nam Cực, liên tục tỏa khí lạnh. Nếu là mùa hè, khi còn kiếm tiền nhờ cái .
Nhiệt độ cơ thể thấp đến mức khác hẳn thường. Ngay cả khi sưởi tay bên lò, vẫn lạnh như lấy từ nước đá . Cậu thể vấn đề, hiệu quả của thảo d.ư.ợ.c hẳn hết. vẫn thấy may mắn, bởi từng ngày trôi qua đều giống như trộm thêm một .
Cậu nghiêng đầu, quây quanh bàn gói sủi cảo. Tất cả đều là yêu, cũng đều yêu . Trong lòng dâng lên niềm may mắn mãnh liệt.
Nửa khép đôi mắt, cảnh tượng mặt dần trở nên mơ hồ, tối sầm . Tựa như giúp kéo chăn cao hơn một chút.
Cậu theo bản năng nắm lấy bàn tay , chạm chiếc nhẫn giống hệt với nhẫn tay .
Cậu nghĩ, hóa là Chúc Tửu.