Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:07:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nguyên Đán hôm , từ lúc nhóm khách mời mà đến tràn phòng khách, sắc mặt Chúc Tửu liền chẳng còn đẽ gì. Đây là năm mới đầu tiên và Đồ Niên ở bên , vốn còn đang nghĩ làm cho ngày trở nên thật đặc biệt, thật ý nghĩa.

Không ngờ sáng sớm, ngạch cửa suýt chút nữa đạp vỡ, một đám khách mời mà tới.

Người đến sớm nhất là Đồ Trụ. Lúc Chúc Tửu mặc áo ngủ xuống lầu thấy Đồ Trụ ở phòng khách uống , mí mắt nhịn giật mấy cái. Hắn liền hôm nay mấy vị trai nhất định sẽ đến, cho nên mới dậy thật sớm, định nhân lúc bọn họ tới kéo Đồ Niên ngoài.

Ai mà ngờ … Cáo già quả nhiên vẫn là cáo già, chủng tộc quả thực thể xem thường.

Đồ Trụ sớm thấu tâm tư nhỏ bé của , khẽ thổi lá trong chén : “Hôm nay dậy sớm ghê.”

Chúc Tửu đáp: “Cũng sớm bằng hai.”

Hai liếc , ánh lửa b.ắ.n tứ phía.

Đồ Vũ, Đồ Hồng, Đồ Hoang cũng chẳng chậm trễ bao nhiêu, chỉ chốc lát phòng khách chật kín . Đồ Niên còn đang cùng Chu Công gặp gỡ, chẳng ai điều tiết bầu khí. Năm thẳng tắp, thế mà phát một tiếng động.

Một lát , giữa bầu khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng, Kim Ly cũng đến. Trong tay còn cầm một tập báo cáo dày đặc chữ, lập tức tiến đến đưa cho Đồ Trụ xem, đó là thứ thức đêm hôm qua, vài phần suy đoán mới.

Tuy đề tài khô khan, nhưng ít trong phòng cũng chút âm thanh.

Chuyện còn dừng , đúng lúc Đồ Trụ và Kim Ly đang thảo luận đến mức khí thế ngất trời thì chuông cửa vang. Mở cửa , hóa là Lâm An, đúng hơn là Lâm An cùng Lâm Minh.

Bởi những chuyện cũ từ xưa, Lâm An và mấy em Đồ gia cũng coi như nhận . khi trông thấy một căn phòng thế , vẫn dọa đến ngây .

Hôm nay đến là vì chuyện phát sóng trực tiếp. Công việc cả năm nay của Đồ Niên đều gác , công ty tuy gì thêm nhưng cũng bóng gió nhắc đến: ít minh tinh nổi tiếng một thời rút lui khỏi giới giải trí một năm, thì t.h.ả.m hại ít, thậm chí còn bằng mấy tiểu minh tinh tuyến mười tám.

Lâm An nghĩ như , hôm qua còn khuyên nhủ Đồ Niên nửa ngày trời, cuối cùng hai mới thống nhất một biện pháp dung hòa: cứ cách vài ngày thì phát sóng trực tiếp một . Hôm nay đúng Nguyên Đán, coi như mở màn năm mới bằng một buổi phát sóng.

Anh lo lắng Đồ Niên một sẽ giống làm loạn lung tung, cho nên sáng sớm vội vã chạy đến.

Đi cùng còn chuyên viên trang điểm, stylist và thợ làm tóc, cả một đội ngũ đông đảo.

Sắc mặt Chúc Tửu lúc đen .

Đồ Niên khi tỉnh dậy cũng cảnh tượng một phòng đầy dọa cho choáng váng, dùng chữ “chao đảo choáng váng” để hình dung cũng quá chút nào.

Mà lúc mới chỉ tám giờ rưỡi…

Đồ Hồng: “Niên nhóc, Lâm An hôm nay em định phát sóng trực tiếp?”

Đồ Niên tỉnh, đầu óc còn kịp vận hành. Nghĩ nghĩ thấy đúng là chuyện như thế, liền gật gật đầu.

Đồ Hồng : “Thế thì hôm nay chính là đại trường hợp .”

Không !

Lâm An và nhân viên một phòng , nào bốn em Đồ gia, nào Chúc Tửu, cả Đồ Niên, ai cũng tỏa sáng rực rỡ. Người duy nhất quen mặt , chỉ riêng diện mạo thôi cũng đủ sánh với đại ca trong giới giải trí! Một phòng thế là thần tiên cả!

Mấy bọn họ tim đập thình thịch, hít thở cũng chẳng dám mạnh. Trời ạ, chuyến hôm nay thật uổng! Buổi phát sóng trực tiếp chắc chắn sẽ bùng nổ.

“Ăn sáng .”

Chúc Tửu đem bữa sáng từ bếp mang , đập tan ảo tưởng của mấy . Đương nhiên, bữa sáng chỉ chuẩn cho hai phần.

Nhân viên công tác tặc lưỡi trong lòng, mùi hương đồ ăn làm thèm nhỏ dãi: thì Chúc tổng trong nhà là phong cách .

Kim Ly nuốt nước miếng, kêu lên: “Chúc Tửu, còn tính đấy?! Chúng còn ăn sáng !”

Chúc Tửu: “Không phần.”

Kim Ly mặt dày, thẳng thắn đoạt một cái bánh bao : “Đại ca, cho chút , đói c.h.ế.t mất!”

Đồ Niên vốn mềm lòng, lập tức đưa phần của cho : “Nếu ăn phần của , xuống bếp xem còn . Các cũng ăn sáng đúng ?”

kịp lên Chúc Tửu ngăn : “Không cần, em ăn . Tiểu Vương lát nữa sẽ mang đồ đến.”

Trong nhà thức ăn hạn, hơn nữa bộ đều do Đồ Niên thích, nào nỡ để khác động , cho nên từ sáng sớm dặn chuẩn sẵn.

Đến lúc , mấy nhân viên công tác mới chợt bừng tỉnh: Thì Chúc tổng và Đồ Niên đang sống chung!?

Lâm Minh cũng mang vẻ mặt ngờ vực. Vì cùng thể nên Lâm An nhanh chóng nhận Lâm Minh khác thường, bèn hỏi: “Sao ?”

Lâm Minh chần chừ, lắc đầu gật đầu. Từ gặp Đồ Niên đó, mơ hồ cảm nhận trong cơ thể đối phương khí tức huyết mạch Chúc Long. Lần cảm giác càng rõ ràng, thậm chí cần tới gần cũng thể thấy.

Đồ Niên thể mang huyết mạch của Chúc Tửu chứ?! Chuyện thật sự cách nào giải thích nổi.

Lâm Minh thấp giọng hỏi: “Vì Đồ Niên lui khỏi giới một năm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-75.html.]

Lâm An đáp: “Hẳn là vì lý do sức khỏe thôi. Lần đột ngột ngất xỉu, cũng ở đó mà? Tôi hai tình trạng thể của Niên thực sự .”

“Vậy ……”

Thời gian phát sóng trực tiếp quyết định buổi trưa, chủ yếu là vì nên làm nội dung gì. Vừa Kim Ly đề nghị: “Không bằng ăn uống .” Thế là đều vui vẻ quyết định, ăn uống thì ăn uống thôi.

Trước khi bắt đầu vốn định tạo hình cho Đồ Niên, nhưng từ chối, cần hóa trang, bản đủ nổi bật. Chuyên viên trang điểm trạng thái của sang Lâm An: quả thật cần trang điểm, nhiều lắm cũng chỉ đ.á.n.h chút son môi, tô thêm ngược thành gò bó.

Lâm Minh nheo mắt Đồ Niên. Không thể hóa trang… Câu trả lời quả thực giống như sự miêu tả sống động cho cảm giác trong lòng , nhưng kết quả quá hoang đường, cuối cùng vẫn quyết định truy cứu nữa. Dưỡng thể thì cứ dưỡng thể , thích trang điểm thì thôi .

Lâm An đăng một bài báo Weibo của Đồ Niên. Vốn dĩ nhiệt độ của cực cao, biến mất hai tháng tin tức, thêm đó là tin đồn giữa và Chúc Tửu mấy ngày nay làm náo loạn khắp nơi. Vậy nên chỉ đăng, bài ngay lập tức leo thẳng hot search.

Huống chi tiếp theo là phát sóng trực tiếp.

Đến buổi trưa, đúng giờ ăn cơm phát sóng. Bữa sáng giải quyết khá qua loa, nên khi xuống ăn cơm thì mấy chẳng khách sáo, lập tức .

Bàn ăn là bàn tròn, đều khá tùy ý. Nhân viên công tác chật vật lắm mới tìm một góc khéo léo, để trong khung hình chỉ một Đồ Niên, chuẩn đúng giờ mở phát sóng.

Về , nhân viên công tác cơ bản cần làm gì, vì Đồ Niên bọn họ cũng xuống ăn. ăn cơm chung một bàn với đại lão, áp lực quả thật nhỏ, sợ dày chịu nổi nên mấy nhân viên vẫn cáo từ.

Vừa mở phát sóng, xem liền “tạch tạch tạch” tăng vọt.

【 A a a! Là Niên nhóc! Niên nhóc còn sống kìa! 】

【 Niên nhóc, yêu con! Cuối cùng con cũng trở ! 】

【 A a a a! Tôi c.h.ế.t! 】

【 Niên Niên, nhớ ch·ết! 】

【 Ha ha ha ha, kiên trì chờ đến hôm nay để xem Niên Niên phát sóng trực tiếp! 】

Làn đạn tràn ngập màn hình, bay nhanh ngừng. Đồ Niên chào hỏi, trò chuyện với fan, trả lời mấy câu hỏi làn đạn. Bởi vì đa là fan ruột, sức chiến đấu mạnh, nên hỏi mấy chuyện kiểu: gần đây công việc gì , nghỉ ngơi , ăn cái gì , v.v… Còn mấy tin bát quái hiếm hoi thì kịp hiện rõ đè xuống.

Dần dần, Đồ Niên càng trò chuyện càng thoải mái. Vừa ăn chuyện, phát sóng trông vô cùng tự nhiên.

Đồ Vũ nổi, gắp cho một miếng thức ăn bỏ bát: “Ăn cơm.”

Đồ Niên mắt vẫn dán chặt điện thoại, miệng mơ hồ đáp: “Được.”

Mắt vẫn rời màn hình, liền gắp thẳng miếng đồ ăn bỏ miệng. Thấy thế, Đồ Trụ cũng khách khí, gắp thêm mấy cọng rau chân vịt cho , tủm tỉm : “Ăn nhiều một chút.”

Mà rau chân vịt chính là món Đồ Niên ghét nhất. Cậu chịu nổi cái mùi . Có lẽ vì hồi nhỏ từng mơ ước thành “thủy thủ mạnh mẽ” nên ăn quá nhiều, giờ thấy rau chân vịt liền ói.

Đồ Hồng và Đồ Hoang cứ thế đưa rau chân vịt miệng, chờ xem trò vui, ngăn cản. Quả nhiên làm họ thất vọng, sắc mặt Đồ Niên lập tức vặn vẹo.

Đồ Hồng phá lên: “Ha ha ha! Trời ạ, c.h.ế.t . Niên Niên, ăn nhiều rau chân vịt sẽ biến thành thủy thủ mạnh mẽ nha ~”

Khi còn nhỏ, khi xem manga anime , ngày nào cũng quấn lấy Đồ Hồng, đòi giúp trở thành thủy thủ mạnh mẽ. Đồ Hồng chịu nổi, đành cho tiền để mua rau chân vịt ăn, còn dỗ rằng ăn nhiều thì sẽ biến thành thủy thủ.

Không ngờ thật sự tin, ăn liền một tuần rau chân vịt, mặt mũi xanh lè, làm Đồ Hồng sợ hết hồn. Cũng vì chuyện hai trai dạy dỗ một trận nên .

Đồ Hoang thêm lời: “Ăn cơm cho đàng hoàng, bằng vĩnh viễn cũng thành thủy thủ mạnh mẽ .”

Đồ Niên: “……” Cái thể bỏ qua .

【 A a a! Tôi hình như thấy tiếng Đồ Hồng! Là ảo giác ?! Anh trai, là ? Nếu là thì kêu một tiếng ! 】

【 Không, ảo giác!!! Tôi còn thấy giọng K thần!! Gần đây thi đấu, K thần cũng lâu phát sóng! K thần, chúng ! Cậu phát sóng thì ở phòng live stream của em trai cũng lộ mặt chút mà! 】

【 Trời ạ, một ngày bắt gặp bản mạng ở phòng live stream khác, thật sung sướng!!! 】

【 Đồ Hồng, Đồ Hoang đều ở đây, lúc nãy là giọng Đồ Vũ với Đồ Trụ??? Cổ thần với viện sĩ đều mặt!! A a a! Xin lộ mặt!!! 】

【 Phòng live stream đúng là thần tiên!! Quá đáng giá! Hôm nay dù nghẹt thở cũng bám trụ ở đây!!! Ăn cơm là gì, chẳng đói chút nào! 】

【 Trời đất, nên ghen tị với ai, ăn cơm cùng Niên Niên, ăn cơm cùng các trai!! 】

【 Ha ha ha, các bạn nhắc đến trai, chỉ hỏi Niên Niên, ăn nổi rau chân vịt ? Mặt vặn vẹo hết cả , hai cũng ác quá ! 】

【 Mà “thủy thủ mạnh mẽ” là cái ngạnh gì thế?? 】

Làm khán giả hóng chuyện, Kim Ly và Lâm An cũng hiếu kỳ, hỏi: “Cái gì mà biến thành thủy thủ mạnh mẽ thế?”

Một màn lịch sử đen tối liên tục lướt qua đầu, Đồ Niên c.ắ.n răng, ngượng ngùng nhổ miếng rau chân vịt : “Không ý nghĩa gì cả.”

Vừa định nuốt sống rau chân vịt xuống, Chúc Tửu ngăn : “Nhổ .”

Có bậc thang, Đồ Niên lập tức phun , nhanh chóng ăn một miếng thịt để lấn át mùi vị trong miệng. Vừa ngẩng đầu lên, làn đạn đổi hướng gió.

 

Loading...