Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:07:22
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lần chiếu đầu tiên kết thúc, Chúc Tửu cần cù, chăm chỉ mà nữa đảm nhận vai trò tài xế.
Đồ Niên nghiêng đầu dựa ghế phụ sát cửa sổ xe, trong mắt phản chiếu ánh sáng vụt qua ngoài cửa kính. Ngày mai chính là Nguyên Đán, Nguyên Đán đầu tiên ở bên , theo lý hẳn là nên chuẩn chút quà gì đó.
Thế nhưng Chúc Tửu hôm nay 24 giờ bám sát , ngay cả một phút cũng tách , đừng đến chuyện mua lễ vật, thậm chí một WC cũng khó khăn. Nghĩ nghĩ mà tức giận, dứt khoát nhắm mắt, buồn ngủ nhanh chóng ập đến. Nơi cách nhà họ vẫn còn xa, lái xe cũng mất thêm ít thời gian nữa.
Chúc Tửu chỉnh nhiệt độ điều hòa cao thêm một chút, nghiêng đầu nhỏ giọng : “Còn một lát nữa mới về tới nhà, buồn ngủ thì lấy chăn lông phủ lên.”
Đồ Niên lẩm bẩm vài tiếng, theo bản năng kéo chăn lông đắp, mặt vùi nửa trong chăn, nhanh tiếng hít thở đều đặn.
Ngoài xe gió lạnh gào thét, âm thanh khiến tê cả da đầu, trong xe và ngoài xe chênh lệch nhiệt độ quá lớn, cửa kính đọng thành từng giọt sương nhỏ. Chúc Tửu tiếng thở của Đồ Niên, tâm trạng cũng dần tĩnh xuống.
Trên mạng vì hôm nay hai cùng tham dự sự kiện nên ồn ào náo loạn. Thực lúc hai tham gia 《May Mắn》, thế nào cũng giống như công khai, nhưng chẳng bao lâu rời khỏi. Khách mời rời khỏi chương trình đa phần vì bạn diễn, hoặc do kỳ phát sóng phù hợp. Đồ Niên khi rời chương trình mấy tháng cũng hoạt động thương mại nào, cho nên rõ ràng vấn đề do kỳ phát sóng, điều khiến nhiều đoán bọn họ xảy mâu thuẫn.
Vì hai cùng xuất hiện mới gây nên động tĩnh lớn như thế. Lần chỉ Weibo của Đồ Niên và Chúc Tửu cuốn , ngay cả Weibo của mấy ông nhà họ Đồ cũng khá hơn là bao.
Đồ Trụ, Đồ Hoang cũng thấy tên Đồ Niên cùng Chúc Tửu, càng càng phiền. Từ khi Đồ Niên ở cùng Chúc Tửu, thời gian bọn họ gặp em trai càng ít . Mỗi đến thăm còn báo , chứ đừng gì đến chuyện thiết.
Làm em trai mà thành giống như “con nhà ”, còn cách nào phản bác.
Dù , dù cũng là em ruột , thừa dịp nổi tiếng, hai bắt đầu dốc sức tuyên truyền phim điện ảnh, cũng chút chua xót.
Về đến nhà, Đồ Niên vẫn tỉnh. Chúc Tửu đành bế lên, mới đồ ngủ xong trùm chăn, ngủ mê mệt.
Lúc mới chỉ buổi chiều, hai còn ăn cơm trưa. Chúc Tửu bất đắc dĩ xuống chuẩn đồ ăn. Trong nhà vốn bảo mẫu và tài xế, nhưng Chúc Tửu quen ngoài xâm nhập gian riêng, liền sắp xếp họ làm việc khác. Thế nên hiện tại cũng coi như gánh nửa phần việc của bảo mẫu.
Đồ ăn chuẩn xong, Chúc Tửu vốn định gọi Đồ Niên dậy ăn một chút, nhưng giở trò, chịu dậy, chỉ nhõng nhẽo quấn quít.
Chúc Tửu cũng đành mặc kệ, để tiếp tục ngủ.
Sau đó công ty chút việc, đồng hồ, thấy Đồ Niên vẫn đang ngủ liền một tờ giấy dán ở đầu giường mới ngoài.
Đồ Niên ngủ yên, mỗi dậy chăn đều thành một cục hoặc rơi xuống đất. Chúc Tửu thì ngược , tối ngủ tư thế thế nào, sáng dậy vẫn y nguyên như , thậm chí chăn giường chẳng nếp gấp nào. Đồ Niên từng thẳng thừng gọi là quái vật.
Chúc Tửu dán giấy nhắn mà nghĩ kỹ, kết quả Đồ Niên kịp thấy chăn kéo rớt xuống.
Đến chạng vạng, trời dần tối, Đồ Niên mới khó khăn tỉnh . Chăn dày, điều hòa mở quá nóng, nóng mà tỉnh, lưng đẫm mồ hôi.
Ôm chăn dậy, dụi mắt. Ánh hoàng hôn màu cam qua khe hở rèm cửa chiếu , ngoài phòng sắc trời cũng tối dần.
Cậu gọi một tiếng “Chúc Tửu”, ai đáp, bèn xuống giường tìm quanh phòng nhưng chẳng thấy ai, về giường. Ban đầu định chơi điện thoại, nhưng phát hiện máy hết pin tắt nguồn. Nghĩ ngợi một chút, sạc hình như để ở tầng , lười động, liền thôi chơi nữa.
Tìm một chỗ ngẩn , trong đầu nghĩ Chúc Tửu giờ . Lúc chỉ một trong cảnh thế , một loại cô đơn khó bỗng tràn lên.
Đồ Niên ôm gối, mới chỉ vài giờ gặp mà nhớ Chúc Tửu, nhớ đến phát điên, nghĩ đến liền ngừng, ngay lập tức thấy .
Sau khi mang thai, dường như trở nên dính hơn, đặc biệt là hai tháng gần đây, tính cách đổi rõ rệt. Từ một thiếu gia kiêu ngạo lạnh lùng, hai tháng nay còn ngọt ngào hơn cả mật. trạng thái định, lúc thì làm nũng, lúc dựng bộ mặt lạnh lùng thèm để ý.
Chỉ là những điều chịu thừa nhận, mà Chúc Tửu cũng vạch trần.
Đồ Niên thêm một lát, quần áo ướt mồ hôi, cuối cùng quyết định tự tắm. Cậu đưa tay nhẹ sờ bụng, nhô lên khít lòng bàn tay.
Ngày thường ít làm động tác , cũng nghĩ nhiều về việc trong bụng còn một sinh mệnh. Không bởi điều gì khác, mà là vì ngại ngùng. Một đàn ông mang thai, thế nào cũng khó mà chấp nhận . Có đôi khi nửa đêm tỉnh mộng, nhớ tới việc trong lòng vẫn còn quặn thắt, cổ họng nghẹn ứ.
Chúc Tửu cũng ít nhắc đến chuyện đứa nhỏ, quần áo, đồ dùng gì chuẩn . Chỉ Đồ Trụ và Kim Ly đến thăm mới đôi nhắc đến. Mọi dường như đều giữ một cách với đứa nhỏ .
Bởi vì bọn họ , khi khoảnh khắc thật sự đến, mặc kệ thế nào, cho dù ngược thiên đạo, bọn họ cũng nhất định bảo vệ Đồ Niên tiên. Cho nên hiện tại thể đặt quá nhiều tình cảm lên đứa nhỏ, để tránh đến lúc đó càng thêm đau khổ.
Tay khẽ run một chút, cảm giác hổ xen lẫn hỗn loạn thật sự khó diễn tả, khiến dễ chịu chút nào.
Tùy tiện rửa ráy qua loa, bộ quần áo xoa tóc ngoài, thậm chí còn mang dép lê, chân trần bước thẳng. Nếu lúc Chúc Tửu ở đây nhất định sẽ đen mặt.
mà ai bảo giờ mặt.
Câu ngạn ngữ quả thật sai, con nên quá đắc ý. Ý niệm lướt qua trong đầu Đồ Niên, chân truyền tới một trận đau nhói. Cậu chỉ lo làm việc riêng mà đường. Ngay bên bồn rửa trong phòng vệ sinh một cái móc treo vốn dĩ cố định tường, chẳng thế nào rơi xuống đất. Cậu để ý, vặn dẫm ngay lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-74.html.]
Móc treo cạnh sắc, nếu giày thì , nhưng chân trần. Da thịt lòng bàn chân vốn mềm, một bước hề nương lực, kết quả là cứa một đường toạc máu.
Máu tuôn như cần tiền. Đồ Niên vội vàng thụp xuống lấy khăn che , còn kịp định thần, khập khiễng ngoài, xuống ghế sofa.
Phản ứng đầu tiên xử lý vết thương, mà là tìm Chúc Tửu. chợt nhận ở nhà, ngoài trời cũng tối đen.
Trưa ăn, tối cũng động tới, lúc bụng bắt đầu phản đối. Cậu tìm một miếng băng dán sơ sài dán lên, xuống lầu tìm đồ ăn.
Tiện tay lấy luôn điện thoại cắm sạc. Trong tủ lạnh đồ ăn Chúc Tửu chuẩn , bỏ lò vi sóng hâm nóng, hương vị vẫn còn đầy đủ.
Đồ ăn ngon, đều là món thích, nhưng ăn mấy miếng thì cổ họng nghẹn , cảm xúc dâng lên áp nổi, ủy khuất đến phát khó chịu.
Chúc Tửu sẽ 24 giờ ở bên …
lúc , cửa ngoài vang lên. Chúc Tửu bước thấy Đồ Niên đuôi mắt đỏ hoe, tóc mới gội xong kịp lau khô, còn ướt nhỏ giọt. Mái tóc đen càng khiến làn da trắng hơn, thoạt còn trẻ vài tuổi.
Đầu mũi cũng ửng hồng. Vừa thấy , Đồ Niên liền bắt đầu rơi nước mắt lộp bộp, thật sự đáng thương.
Chúc Tửu cảnh dọa sợ, giày còn kịp đổi, áo khoác cũng tháo, vội vàng chạy đến. Đồ Niên chôn mặt vai , chỉ chốc lát làm ướt đẫm một mảng lớn.
Hắn hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng Đồ Niên chỉ lắc đầu. Hắn cũng gặng hỏi, chỉ ôm chặt hơn.
Đợi cảm xúc của định , Đồ Niên mới thấy hổ. Không hiểu bản , đang yên đang lành mà nước mắt cứ chảy . Bởi đến kịch liệt, vành mắt đỏ bừng, gắt gao chôn đầu trong vai Chúc Tửu, dám ngẩng lên.
Chúc Tửu ép buộc, chỉ thấy bàn đồ ăn gần như động, sắc mặt khẽ nghiêm: “Ăn cơm ?”
Chuyện ở công ty chút khó giải quyết, nên ở bận thêm. Giữa chừng nhắn tin cho Đồ Niên, nhưng nào ngờ điện thoại khéo hết pin.
Đói bụng quả thật đói, tuy ngượng ngùng nhưng cơm vẫn ăn.
Đồ Niên bướng bỉnh : “Anh đầu , đừng em.”
“Được.”
Chúc Tửu buông tay , ngoảnh đầu , để yên tâm ăn.
Đồ Niên cúi đầu ăn cơm, đợi ăn một lát, Chúc Tửu mới , chỉ thấy đôi mắt sưng đỏ. Hắn đưa tay khẽ chạm nhẹ lên mí mắt .
Lần Đồ Niên trốn tránh, ngoan ngoãn ăn. Chúc Tửu hỏi: “Còn thấy khó chịu ?”
Cậu lắc đầu, nuốt ngụm cơm cuối cùng, mới đưa chân thương cho Chúc Tửu xem:
“Em thương.”
Chúc Tửu cẩn thận gỡ miếng băng dán sơ sài , vết thương hiện rõ mắt.
Không sâu nhưng rõ rệt, bên cạnh còn dính chút m.á.u khô. Nhìn thì đau lòng buồn , đau lòng vì thương, buồn vì bộ dạng ủy khuất thế .
Ngực như lấp đầy, chua xót mềm mại.
Chúc Tửu xoa đầu , bao lời chẳng bắt đầu từ , cuối cùng chỉ thốt một câu: “Lại là vì chân trần?”
Đồ Niên mím môi, giống hệt học sinh tiểu học bắt đầu mách tội, kể móc sắt đ.â.m như thế nào, còn lải nhải rằng cái móc tại rơi ngay giữa lối .
Lải nhải một hồi, cuối cùng trách sang Chúc Tửu, rằng khỏi nhà cũng một tiếng.
Chúc Tửu lấy hộp t.h.u.ố.c tới: “Anh dán giấy nhắn ở đầu giường.”
Đồ Niên : “Dù em thấy, thấy thì coi như .”
Nói xong im lặng một lúc, kéo kéo vạt áo Chúc Tửu, nhỏ giọng: “Về đừng để em ở một nữa.”
Động tác của Chúc Tửu khựng . Hắn đặt chân lên gối , cúi xuống hôn lên môi , đem nỗi đau vì sát trùng hóa thành dịu dàng truyền trong nụ hôn.
Mặt Đồ Niên đỏ bừng, trong lòng thầm nghĩ thể thẳng thừng loại lời như thế, nhất định là m.a.n.g t.h.a.i làm trí thông minh giảm sút.
Còn Chúc Tửu chỉ rõ ràng một điều, thật sự yêu thương đến tận xương tủy.