Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:06:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Có lẽ vì bạn của Hoa Hí Ngữ dặn dò , nên hai đưa một căn phòng riêng. Nói là phòng, nhưng một mặt tường bằng kính trong suốt, thể rõ ràng sân khấu biểu diễn bên ngoài.

Tiếng nhạc ầm ĩ vang lên khiến hai chút choáng váng. Trong lúc liếc mắt , Đồ Niên bắt sự sơ hở trong giọng , liền nhỏ giọng hỏi: “Vì quán bar coi trọng bảo mật như ?”

Thanh lâu cũng chỗ thể , cho dù nhận thì cũng chẳng gì to tát.

Hoa Hí Ngữ vội vàng lắc đầu, như sợ chỉ cần gật nhẹ một chút cũng sẽ dính dáng đến chuyện , vẻ mặt là “Tôi , đừng hỏi .”

Hai mới xuống, âm nhạc ồn ào chói tai bỗng nhiên im bặt. Đáng lẽ lúc MC hâm nóng bầu khí, nhưng khán giả phía bắt đầu náo động, tiếng thét chói tai dồn dập ngừng. Hai từng thấy qua cảnh tượng , đôi mắt càng lúc càng mở to.

Bên cạnh còn nhân viên phục vụ đó. Vì giữ thể diện, cả hai đành cố gắng giả vờ bình tĩnh, làm vẻ đây chỉ là chuyện nhỏ, kiểu gì cũng từng thấy qua.

Quán bar xem thường xuyên nổi tiếng lui tới. Nhân viên phục vụ thấy bọn họ chút phản ứng quá khích nào thì cũng chẳng lấy làm lạ, mặt luôn giữ nụ tiêu chuẩn tám răng, hỏi: “Xin hỏi hai vị uống gì?”

Hoa Hí Ngữ lướt qua menu rượu, tiện tay chọn một loại tên dễ chịu.

Uống rượu ở quán bar vốn là chuyện thường, nhưng tình huống của Đồ Niên thì khác. Cậu giả bộ xem qua thực đơn, ánh mắt lướt nhanh : “Cho một ly sữa bò, nhớ cho nhiều sữa bột một chút, đặc một chút, nhiều đường.”

Nhân viên phục vụ: “……”

Đồ Niên bổ sung: “Dạo việc, sắp phá sản, uống rượu nổi.”

Biểu cảm mặt nhân viên phục vụ chút nứt toác, lúc xoay rời còn thêm một câu: “À, nhớ làm nóng nhé!”

Lần đầu tiên gọi sữa bò trong quán bar . Dựa phương châm “khách hàng là thượng đế” nên họ mới đuổi ngoài.

Hoa Hí Ngữ đến mức lăn lộn ghế sofa. Rượu và sữa bò còn mang lên, nhạc trong quán đổi giai điệu, tiếng nhạc dính dấp như khơi gợi tận xương tủy, hận thể câu hết d.ụ.c vọng trong cơ thể . Dưới ánh đèn mập mờ, ở trung tâm quán bar văn nghệ chậm rãi nâng lên một cây cột.

Một thiếu niên tuấn tú mang theo vài phần yêu diễm từ cầu thang bước xuống. Cả khí như đổ thêm một giọt nước chảo dầu, lập tức bùng nổ. Tiếng thét, tiếng hò hét ầm ĩ dậy sóng.

Mái tóc vàng kim ánh đèn lóe sáng, giơ ngón tay đặt lên môi: “Hư.”

Trong sân nháy mắt yên lặng, chỉ còn vài kích động gọi tên , là một cái tên tiếng Anh thuần.

Hoa Hí Ngữ chớp mắt, cảm thán: “Khả năng khống chế sân khấu thật sự lợi hại, học theo, tổ chức buổi diễn cũng làm như .”

Đồ Niên bật : “Đến lúc đó ai thèm để ý thì còn hổ hơn. Ngoan, tiên cứ lên Weibo chuyện với fan của .”

“Đi c.h.ế.t .”

Âm nhạc tiếp tục vang, ánh đèn sân khấu mê hoặc lòng . Thanh niên bắt đầu lắc hông theo nhịp, mềm dẻo như rắn, chỉ cần sơ hở liền thể quấn lấy .

Đến cao trào, cởi áo khoác, ánh mắt như cái móc câu, khiến thể rời mắt. Trước vốn mặc khá đơn giản, giờ chỉ còn chiếc sơ mi trắng mỏng tang gần như xuyên thấu. Khuy áo chỉ cài đến giữa ngực.

Đồ Niên quen sơ mi cài kín đến tận cổ, bỗng thấy kiểu mặc liền cảm thấy mới mẻ.

lúc , vài cột nước nhỏ từ rơi xuống, ánh đèn nhuộm sắc, rải thẳng lên thanh niên. Chiếc áo sơ mi vốn mỏng manh, nay gần như trong suốt .

Hoa Hí Ngữ ngẩng đầu , : “Hiệu ứng sân khấu cũng tệ ha.”

Hai liếc , đều thấy chút quẫn bách trong mắt đối phương. Đồ Niên từ nhỏ vì lý do sức khỏe từng bước quán bar, ngờ đầu tiên gặp cảnh tượng nóng bỏng thế , thật sự chút khó chịu.

Trên sân khấu, thanh niên kết thúc màn cởi áo, ngờ tay vươn xuống dây lưng quần.

Đồ Niên ngẩn , thấy gương mặt đỏ bừng của Hoa Hí Ngữ, vội vàng lấy tay che mắt : “Phi lễ chớ coi, phi lễ chớ coi.”

lúc , nhân viên phục vụ mang sữa bò và rượu lên. Biểu cảm ban đầu rạn nứt, nhưng vẫn cố nặn nụ tiêu chuẩn, chỉ là khi thấy cảnh hai một che một né thì mặt khó tránh khỏi lộ chút nghi ngờ.

Đồ Niên : “Không gì, bằng hữu sợ lỗ kim, che cho thôi.”

Nhân viên phục vụ: “……”

Hắn chẳng hiểu gì, chỉ khách sáo chúc “Dùng ngon miệng” rời .

Hoa Hí Ngữ đỏ cả cổ, né tránh bàn tay Đồ Niên, ánh mắt mơ hồ m.ô.n.g lung. Muốn nhưng dám , chỉ dám dùng khóe mắt lén liếc sân khấu. Từ nhỏ gia giáo nghiêm khắc, đến giờ mới đầu thấy cảnh tượng thế , hiếu kỳ và thẹn thùng đồng loạt dâng lên, cái nào thắng cái nào.

Đồ Niên cảm thấy so với màn biểu diễn nóng bỏng , sắc mặt biến hóa của Hoa Hí Ngữ còn thú vị hơn. Cậu thầm nghĩ nếu Nam Tĩnh chuyện, thấy Hoa Hí Ngữ thế , chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Sau tiết mục 《May mắn》, Hoa Hí Ngữ và Nam Tĩnh sân khấu cũng nhanh chóng thiết lập một mối quan hệ khác thường, hai ở bên gần như là chuyện chắc chắn.

“Người dáng tệ, eo… eo cũng mềm quá .”

Hoa Hí Ngữ lắp bắp , mặt càng đỏ hơn.

Đồ Niên nhấp một ngụm sữa bò nóng, nhạt nhẽo như nước, chẳng hề thơm béo. Uống một ngụm liền đặt sang một bên. Trong đầu kìm mà hiện lên hình Chúc Tửu, nếu dáng , vẫn là nhất.

Cả buổi tối bình tĩnh, đến lúc tiểu thiếu gia cũng bắt đầu lúng túng, vùi nửa khuôn mặt khăn quàng cổ, như quấn chặt cả mớ hình ảnh trần trụi trong đầu, để ai trộm.

Vốn dĩ Đồ Niên rời , nhưng nghĩ đến đây thì chi bằng mở rộng tầm mắt. Dù cũng là đàn ông, bình thường trong nhà vệ sinh còn so đường hoàng, thì xem một màn vũ đạo gì to tát . Nghĩ như , trong lòng liền bớt ngượng. Thêm ánh đèn, âm nhạc, khí bùng nổ, ai mà chẳng cuốn theo.

Trên sân khấu, nam t.ử lắc hông càng lúc càng kịch liệt, quần áo cũng ngày càng ít. Đột nhiên, tất cả ánh đèn tắt phụt, âm nhạc im bặt. Ban đầu khán giả còn tưởng đây là hiệu ứng sân khấu, nín thở chờ đợi, nhưng một hồi lâu ánh sáng vẫn trở , phía liền bắt đầu nhốn nháo.

Quán bar chỉ thể bật đèn khẩn cấp, ánh sáng trắng loá phủ kín, khí mập mờ ái lập tức tan biến còn sót chút gì.

Đồ Niên ngẩn , ánh mắt thẳng tắp chằm chằm về phía cửa, nơi một cài khuy áo đến tận cổ. Giữa chốn ồn ào hỗn loạn, như đang bước con đường lát đá xanh yên tĩnh. Nếu sắc mặt chút khó coi, thật sự chính là một bức tranh .

Người dường như cũng nhận ánh mắt của Đồ Niên, lập tức đầu .

Nhìn bộ vải đối phương, mí mắt Đồ Niên giật giật. Nếu gì, chỉ là đến tìm linh cảm thôi, thì liệu tin ?

Đồ Niên cùng đang ở lầu hai, trơ mắt Chúc Tửu bước lên cầu thang. Ban đầu còn thấy , nhưng lúc trong lòng bồn chồn lo lắng, căng thẳng giống như sắp gặp cha .

Cái cảm giác kỳ quái … thật sự chẳng từ .

Chúc Tửu cửa, Đồ Niên vội vàng : “Hắn, còn cởi xong , em thấy gì hết!”

“……”

Đừng Chúc Tửu, ngay cả Hoa Hí Ngữ cũng đều sửng sốt.

Chúc Tửu: “Ý em là chê tới quá sớm, thấy tiếc lắm ?”

Lúc Đồ Niên lắc đầu nhanh hơn cả trống lắc. Cậu vốn chỉ thực sự thấy gì cả, nhưng tình huống hiện tại thì dù gì cũng vô ích. Quả nhiên, sắc mặt Chúc Tửu đen thui.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Hoa Hí Ngữ, hai “nắm tay” trở về nhà. Đồ Niên ngay ngắn, hai tay đặt đầu gối, hiểu cảm thấy giống như sắp trải qua một buổi “tam đường hội thẩm”.

Chúc Tửu: “Có ?”

Đồ Niên lắc đầu.

Chúc Tửu: “Lại đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-73.html.]

Hai đối diện, cách vẫn xa. Chủ yếu là Đồ Niên hổ, dám gần.

Chúc Tửu mở miệng, còn cách nào khác, chỉ thể ngượng ngập dịch gần, vội vàng tự giải thích : “Cái quán bar đó gọi là ‘Hồi ức’, tên giống như tiệm cà phê. Em còn tưởng chỉ đến hát một chút, ai ngờ… là cái dạng .”

Âm thanh càng càng nhỏ, cuối cùng biến thành lẩm bẩm. Khuôn mặt thì vùi trong chiếc khăn quàng cổ to sụ, chỉ lộ đôi mắt màu hổ phách và nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt.

Chúc Tửu: “ , em xem chăm chú.”

Đồ Niên: “Em chỉ là mở rộng tầm mắt thôi.”

“Mở rộng tầm mắt?” Khóe môi Chúc Tửu cong lên, nghiến răng nghiến lợi: “Anh cũng mở rộng tầm mắt, em dạy ?”

Hắn nhẫn nhịn cả ngày dám lộ , mà đối phương còn chạy tìm kích thích ở bên ngoài.

“Cỏ nhà bằng cỏ dại ?”

Chúc Tửu nắm tay Đồ Niên, kéo đến cổ áo , từng chiếc một cởi nút từ xuống , để lộ làn da ngày càng nhiều. Động tác thong thả bình tĩnh, nhanh chậm. Tuy rằng là cầm tay Đồ Niên cởi nút áo của chính , nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn gắt gao dán mặt Đồ Niên.

Cảm giác ấm nóng truyền đến từ đầu ngón tay, Đồ Niên hít sâu một , đệt! Ai chịu nổi chứ!

Gương mặt khăn quàng cổ nóng bừng, dứt khoát buông thả, nhào tới ôm vai Chúc Tửu, môi hôn lên hầu kết đối phương. Nhịn cái rắm, tất cả đều là của !

Chúc Tửu ôm lấy eo , kéo lên , giọng khàn khàn: “So với thế nào?”

Đồ Niên ư ử, nhỏ giọng : “Kém một chút.”

“Ồ? Vậy tức là em ?”

Đồ Niên: “……”

Ánh trăng sáng rực đến tận canh ba. Khi Đồ Niên tỉnh nữa thì ở trong phòng tắm. Cậu cúi đầu xuống, ngay cả cổ chân cũng chi chít dấu vết, nhịn bật một tiếng rên nhỏ.

Trên Chúc Tửu cũng chẳng khá hơn, làn da trắng nõn đầy vết đỏ, thậm chí vài chỗ rớm máu. Chỉ thể hai dùng “công cụ phạm tội” khác mà thôi.

……

 

 

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua yên . Chỉ là từ đó, Chúc Tửu trở về trạng thái nửa bước rời như . Lần còn lý do đường hoàng, danh nghĩa là cho Đồ Niên ngoài “tìm khác”.

Năm nay Nguyên Đán, bầu khí vô cùng nồng đậm. Trong bụng Đồ Niên đứa nhỏ, tuy rằng mới chỉ mấy tháng nhưng cái t.h.a.i cũng coi như định. Có lẽ bởi vì đứa bé còn nhỏ, nên bụng mới chỉ nhô lên một chút, mặc thêm mấy bộ quần áo rộng rãi thì .

Mấy tháng qua, sự chăm sóc diện, gương mặt nhỏ nhắn của còn đầy đặn thêm chút thịt, làn da trắng nõn căng bóng, hệt như chỉ cần chạm nhẹ cũng thể véo nước.

Viên linh thảo quả nhiên lợi hại, mấy tháng trôi qua mà thể Đồ Niên hiếm khi xảy vấn đề nào. Đồ Trụ cùng Kim Ly mỗi tuần đều đến kiểm tra cho , nếu liệu gì bất liền sẽ bắt buộc nhập viện, nhưng may mắn , tạm thời hết thảy đều bình thường.

Trong thời gian , Kim Ly cùng Đồ Trụ vẫn luôn nghiên cứu làm thế nào để xử lý chuyện cái thai, mỗi một phương án đều cân nhắc nhiều , hễ phát hiện chỗ liền lập tức gạt bỏ.

Trong khi đó, bộ phim nghệ thuật 《Hèn Mọn》 của đạo diễn Vạn, trong đó Đồ Niên thủ vai Hứa Thanh cũng chuẩn rạp. Vốn dĩ dự kiến chiếu dịp Tết, nhưng dòng phim nghệ thuật thường khó cạnh tranh với loạt b.o.m tấn mùa lễ hội, vì thế cuối cùng quyết định chiếu sớm cuối năm. Tuy chút gấp gáp nhưng vẫn kịp tiến độ.

Cốt truyện và bối cảnh phim đều mang tính áp lực, loại phim như thậm chí thể lên tuyến rạp thương mại, càng tới công chiếu đại màn ảnh. Hướng của nó chủ yếu vẫn là nhắm tới giải thưởng.

Phim sắp chiếu, với tư cách là nam chính, Đồ Niên tất nhiên tham dự buổi công chiếu. Lâu xuất hiện công chúng, tái xuất lập tức dấy lên sóng lớn.

Ngày hôm đó, Chúc Tửu lo lắng một nên tự lái xe đưa . Đương nhiên, cũng tiện thể tham dự, dù đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên của Đồ Niên, Chúc Tửu tham gia buổi công chiếu, bên sản xuất hận thể cầu mà .

Sớm nhận tin tức, fan thể trong rạp bèn tụ tập bên ngoài. Trời đông lạnh giá, từng đều run bần bật, nhưng chỉ cần gặp Đồ Niên một cũng coi như đáng giá. Không ngờ “mua một tặng một”, chỉ gặp Đồ Niên mà còn thấy cả Chúc Tửu, fan nhất thời kích động gào thét.

Đồ Niên mỉm chào hỏi, chỉ là cách ăn mặc của thật sự giống tới tham dự buổi công chiếu: khăn quàng cổ, áo bông, cả tròn trịa. Ngược , Chúc Tửu tây trang thẳng thớm, giày da chỉnh tề, thế nào Đồ Niên cũng giống như “ nhà” đưa theo.

Thực , vốn dĩ định mặc tây trang, nhưng ai đó ép buộc đổi thành chiếc áo bông cồng kềnh, may mà vẫn giữ màu đen, chút “cứu vớt” cuối cùng.

Nhìn những fan đang cầm đèn bảng, Đồ Niên ghé sát tai Chúc Tửu mấy câu, Chúc Tửu lập tức gật đầu.

Đồ Niên với fan: “Các bạn về sớm , ở đây lạnh lắm, chúng lúc kết thúc sẽ trực tiếp lên xe về luôn, ngoài nữa .”

Nói thì , nhưng fan vẫn luyến tiếc chẳng chịu rời, quá lâu mới gặp . Không bao lâu , liền thấy nhiều nhân viên công tác mặc đồng phục mang theo từng túi lớn cà phê nóng đến phát cho .

Toàn bộ đều là cà phê phiên bản giới hạn, ngày thường fan còn tiếc chẳng dám mua, qua cũng đến cả trăm ly. Không cần cũng là ai mua, chỉ khí thế mạnh tay là rõ.

Lúc , fan nhỏ giọng : “Cho nên… Niên Niên với Chúc tổng đang công khai đó hả?”

“……”

Lập tức, cảnh tượng như nổ tung!!!

Phóng viên giải trí và fan bên ngoài điên cuồng đưa tin, bạn bè đăng vòng, báo chí bài, một thời gian ngắn liền lan truyền khắp nơi.

Trong rạp, phim bắt đầu chiếu, từng nhân vật sống động lượt xuất hiện màn ảnh lớn. Chúc Tửu chăm chú, ngay cả biểu cảm nhỏ bé nhất cũng bỏ lỡ.

Đồ Niên nghiêng đầu lặng lẽ ngắm . Bộ phim thật sự nặng nề. Cậu chợt nghĩ, nếu bọn họ sống ở thời đại , tình yêu chấp nhận, liệu Chúc Tửu còn giống bây giờ? Hay sẽ giống như trong phim, chịu nổi thành kiến thế tục mà vứt bỏ Hứa Thanh?

Nhận thấy ánh mắt , Chúc Tửu nghiêng đầu hỏi: “Sao ? Có ở đây buồn quá, em thấy khó chịu ?”

Hắn liền lấy bình giữ nhiệt rót cho Đồ Niên một chén nước, độ ấm vặn. Uống xong, lập tức ấm áp hẳn lên.

Sau đó, Chúc Tửu còn đưa thêm cho một viên kẹo, loại chỉ Yêu giới mới bán, mà Đồ Niên thích nhất.

Cậu ngậm kẹo, vị ngọt lan tràn trong miệng rót tận đáy lòng. Dù ở bất cứ thời đại nào, Chúc Tửu vẫn là Chúc Tửu, vĩnh viễn sẽ trở thành Hứa Thanh.

Phim kết thúc, cả rạp im lặng vài phút, bỗng nhiên vang lên những tràng vỗ tay lác đác, chẳng mấy chốc biến thành sóng vỗ tay rầm rộ.

Phim thật sự , diễn xuất cũng vô cùng xuất sắc.

Khi các diễn viên lượt lên sân khấu, MC cùng phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi. Với tư cách là nam chính, hầu hết vấn đề đều hướng về phía Đồ Niên. Nam phụ còn đỡ, thể nhiều tạo chủ đề. một vài diễn viên hướng nội như Tạ Vũ thì gần như chẳng hỏi câu nào, chỉ bên cạnh làm nền.

Sau khi trả lời vài câu, Đồ Niên liền kéo ánh đèn sân khấu sang, mỉm : “Vừa ngài hỏi nhân vật khác biệt lớn so với con thật, diễn khó . Kỳ thực, vấn đề nên hỏi , hỏi Tạ Vũ mới đúng.”

Bị chỉ tên, Tạ Vũ ngốc: “A?”

Đồ Niên : “Trong phim đ.á.n.h dữ lắm, nhưng ngài thử phỏng vấn , chỉ chốc lát là mặt đỏ ngay.”

Mọi lập tức bật , Tạ Vũ gãi đầu ngượng ngùng, mặt cũng thật sự đỏ bừng. Làn đạn bình luận đồng loạt tràn lên: “Đáng yêu quá !!”

Không khí thoải mái hơn, phóng viên cũng bắt đầu chuyển sang phỏng vấn những diễn viên khác. Đồ Niên nhân lúc đó lặng lẽ đưa mắt tìm kiếm Chúc Tửu.

Khi ánh mắt hai chạm , cả hai đều nở nụ ăn ý. Trong mắt Chúc Tửu, nhỏ bé sân khấu như phát sáng, khiến lòng nóng rực.

 

Loading...