Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:05:45
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên thấy đ.á.n.h thức , chút ngượng ngùng, liền : “Anh tiếp tục ngủ, em WC……”
Chúc Tửu: “Anh ôm em .”
“Không…… Không cần……”
Lời còn xong, bế lên.
Đứng bồn cầu chút cứng họng, Chúc Tửu để mu bàn chân , vì bế tới nên cũng mang giày.
Thấy chậm chạp động tác, còn chu đáo : “Anh em.”
Đây là chuyện ?
Đồ Niên hít sâu một , đè nén cơn tức: “Chúc Tửu, cảm thấy quá khoa trương ? Em chẳng qua trong bụng nhiều thêm một miếng thịt thôi, tay chân em vẫn mà.”
Nói giật giật tứ chi, thoát khỏi vòng ôm của Chúc Tửu. Chúc Tửu vốn dám dùng sức, cho nên dễ thoát .
Đồ Niên chân trần giẫm xuống gạch men, chân vốn còn ủ ấm đột nhiên chạm nền đất lạnh lẽo, liền kích thích run lên, những ngón chân trắng muốt như ngọc cũng kìm mà co .
Giờ là tháng 12, qua thêm chút nữa chính là Nguyên Đán, nhiệt độ cũng ngày một hạ thấp.
Chúc Tửu vội vàng đem giày của đẩy qua, Đồ Niên cũng đến mức hành hạ bản , trực tiếp mang .
cạnh, tiểu nổi. Cậu trừng mắt liếc dư thừa .
Chỉ là nào đó dường như nhận ánh mắt ám chỉ của , vẫn ngay phía .
Đồ Niên nhịn nữa: “Anh! Ra ngoài!”
“Trên mặt đất trơn.” Chúc Tửu mím môi, cúi đầu mặt gạch men trơn bóng trong nhà vệ sinh, tuy lau khô nhưng vẫn thấy yên tâm. Cọ qua cọ một hồi mới chịu , đó còn canh giữ ngay cửa, bên trong động tĩnh gì là lập tức thể .
Đồ Niên xong việc ôm về. Cậu cũng giãy giụa, giống như nhận mệnh, trả giày cho .
Chờ trở giường, đồng hồ hơn 5 giờ 40. Một phen lộn xộn như cũng chẳng còn buồn ngủ, liền kéo kéo tay áo Chúc Tửu: “Tửu nhi, em cảm thấy chúng cần chuyện một chút.”
Người nào đó đối với thật sự che chở quá mức. Kỳ thật đôi khi cũng hưởng thụ Chúc Tửu vì mà bận bận , loại thỏa mãn thể dùng lời để diễn tả. một khi vượt quá giới hạn, thứ kéo theo chính là đau đầu.
Chúc Tửu kéo lòng, ôm chặt mới đáp: “Được.”
Vòng ôm ấm áp làm mặt Đồ Niên đỏ bừng, chớp chớp mắt, đôi môi hôn lên. Trong bóng tối ngược càng thể thấy rõ đôi mắt Chúc Tửu, trong đó lóe lên một vòng đỏ sẫm, khí chất thanh lãnh vốn thoáng chốc rút , đó là vẻ câu hồn đoạt phách của yêu tinh.
Không cần Chúc Tửu dùng sức, Đồ Niên đầu hàng, vai cổ thêm mấy dấu vết ám . Chúc Tửu cũng chẳng khá hơn, tiểu thiếu gia xưa nay chú ý, tới lúc mấu chốt bao nhiêu sức lực đều dùng hết, thế nên Chúc Tửu luôn là một đường một đường hằn đỏ.
Đồ Niên dụi mặt n.g.ự.c , lẩm bẩm một câu: “Anh thế nhưng dùng mỹ nam kế, tiết tháo ?”
Người phủ nhận, chỉ mỉm ngậm lấy , cứ thế để tiếp tục gặp Chu Công.
…… Anh xem cái tính là gì đây!
Ngoài trời sáng rực, Chúc Tửu xoa xoa đầu trong ngực, đổi lấy một tiếng ừ ừ nho nhỏ mới thỏa mãn thu tay, ôm lấy đối phương theo ánh nắng mà khép mắt . Từ tới nay từng thói quen ngủ nướng, hôm nay đột nhiên như , chỉ cảm thấy cái gọi là hạnh phúc chính là sự đơn giản .
Một giấc ngủ dậy, mặt trời lên cao. Đồ Niên ngáp ngáp từ trong chăn bò , đầu óc còn mơ màng, chỉ thấy xương cốt mềm nhũn, cả giống như một vũng nước.
Đợi tỉnh táo hơn mới phát hiện, hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây ? Chúc Tửu thế nhưng gọi dậy ăn sáng! Không kéo tản bộ! Thật sự quá bất thường.
Bất thường ở chỗ, Chúc Tửu cũng đang bận rộn, sắc mặt đen, cũng ngủ quên. Rõ ràng cảm giác chỉ mới chợp mắt vài phút, thế mà đồng hồ lặng lẽ nhảy qua mấy giờ.
Đồ Niên xuống lầu, thấy Chúc Tửu đang ở bàn ăn. Vốn giữ cách nghiêm túc bàn chuyện rạng sáng còn bỏ dở, nhưng đôi chân sai khiến, tự động bước về phía .
“Tửu nhi nha, em đói bụng, gì lót ?”
Lúc Chúc Tửu mới buông máy tính trong tay, bếp mang bữa sáng giữ ấm. Nguyên bản theo lời khuyên của Đồ Trụ và Kim Ly, thực đơn của Đồ Niên đều kế hoạch rõ ràng, mỗi ngày ăn gì đều dựa theo đó mà làm.
Chỉ là thực đơn quá đơn điệu, một mảng xanh mướt rau củ. Thỉnh thoảng mới chút thịt, mỗi đến bữa cơm, Đồ Niên đều như đối mặt kẻ thù, vẻ mặt chua xót gắp thức ăn nhét miệng.
Tuy đây đều là vì , nhưng Chúc Tửu đành lòng chịu khổ, liền bắt đầu tìm cách đổi cách nấu.
Từ đó hễ rảnh rỗi, liền cân nhắc học nấu ăn. Mỗi khi , Đồ Niên sẽ ôm một ly sữa nóng, kéo ghế bận rộn. Trên bộ xiêm y quý giá trông thế nào cũng chẳng hợp với gian bếp.
thế nào thì đàn ông lúc nghiêm túc luôn là trai nhất. Mà Chúc Tửu vốn hợp gu thẩm mỹ của , nay càng chuyên chú, càng khiến Đồ Niên mê mẩn đến hồn xiêu phách lạc.
Đều là của , Đồ Niên cũng chẳng giữ ý, thường nhân lúc lâu liền tặng một cái hôn. So với thấy lạnh mặt, quả thật như biến thành một khác.
Tất nhiên nhiều vì thế mà cả nồi đồ ăn hỏng, nên về Chúc Tửu dứt khoát khóa cửa bếp, bên ngoài dán tờ giấy: “Phòng bếp trọng địa, Đồ Niên cấm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-72.html.]
Tờ giấy vẫn là do chính Đồ Niên một ăn món hỏng, Chúc Tửu thuận theo , còn dán ở chỗ dễ thấy nhất.
Nói đến chuyện , một Chúc Tửu hỏi Đồ Niên: “Nếu lớn lên như bây giờ, hơn một chút, em còn thích ?”
Hỏi xong, cả căn phòng liền rơi một lặng quỷ dị. Đồ Niên suy nghĩ một chút, cảm thấy hẳn là cũng sẽ thích, chỉ là lẽ sẽ chậm một chút thôi?
Tuy Đồ Niên vẫn gật đầu cho , nhưng sự do dự chọc trúng thần kinh “tinh tế mẫn cảm” của Chúc Tửu, sắc mặt cũng vì mà đen . Mãi cho đến khi Đồ Niên chủ động dâng một nụ hôn, chuyện mới xem như tạm qua.
Nói là qua nhưng thực chất chẳng hề qua, bởi vì hôm Đồ Niên phát hiện Chúc Tửu thế nhưng bắt đầu tập thể hình??! Tuy rằng Chúc Tửu c.h.ế.t cũng chịu thừa nhận việc liên quan đến sự do dự ngắn ngủi của Đồ Niên, nhưng chuyện khiến Đồ Niên thầm vui vẻ lâu……
Sau khi hai ăn sáng xong, Đồ Niên mới dậy thu dọn chén đĩa ngăn . Chúc Tửu cho phân trần, trực tiếp ấn xuống ghế, tự dọn chén.
Đồ Niên vốn mừng vì nhàn rỗi, nhưng quá nhàn thì thành nhàm chán.
Chúc Tửu việc cần đến công ty, nhưng lúc sắp cửa do dự, nghĩ nghĩ vẫn gọi Đồ Niên: “Em cùng đến công ty.”
Đồ Niên nhíu mày, lắc đầu: “Không .”
Đến công ty chỉ càng nhàm chán, còn chịu những ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá. Đi vài , chán ngấy .
“Em một ở nhà yên tâm.” Chúc Tửu cau mày. Tuy rằng thể phái trông coi, thậm chí thể đưa Đồ Niên đến ở cùng mấy trai trong nhà, nhưng chỉ cần Đồ Niên ở ngay mắt , liền yên lòng.
Chúc Tửu trầm ngâm : “Hôm nay sẽ làm việc ở nhà.”
Lại nữa !
Vốn đang tâm trạng , Đồ Niên bỗng nhiên nổi giận. Cậu hơn một tháng bước khỏi cửa, ngay cả khi ngoài cũng Chúc Tửu cùng, hơn nữa nơi đến cũng vĩnh viễn chỉ quanh quẩn mấy chỗ . Từ xuất viện về nhà, cứ như giam lỏng, mà giam lỏng chính là Chúc Tửu. Tuy rằng làm tổn thương , nhưng sự thật là .
Cậu vẫn luôn nhẫn nhịn, bởi vì hiểu nỗi lo của Chúc Tửu, cũng hiểu tại làm như thế.
Đồ Niên : “Em cũng trẻ con, ở nhà một thì gì ? Em vẫn luôn với chuyện , quá coi thường em . Tốt gì em cũng là thượng cổ thần thú nha.”
Chúc Tửu gì, vẫn một mực làm theo ý , trực tiếp gọi điện cho trợ lý bảo dời cuộc họp.
Đồ Niên hít sâu một , thấy cứng đầu chịu , cũng đôi co thêm. Cậu xoay lên lầu, đóng cửa khóa trái.
Cậu cãi với Chúc Tửu. Cậu cũng sợ hãi kiểu sống , càng cảm thấy tình cảm quá nặng nề. Hai cùng trải qua sinh tử, so với những chuyện thì mấy điều thật sự làm quá. Cậu chỉ cảm thấy Chúc Tửu sống quá cẩn thận, đến mức thái quá: một cái xoay , một cái hô hấp, một cái lảo đảo của cũng khiến Chúc Tửu lo lắng như chim sợ cành cong. Mà tất cả những điều đó, đều là do chính mang đến cho Chúc Tửu.
Đồ Niên ôm đầu gối cuộn tròn ghế ngoài ban công, đôi mắt khép hờ, để mặc ánh nắng trải lên . Trong thâm tâm, chỉ luyến tiếc Chúc Tửu trở nên như bây giờ. Vốn dĩ thần duy nhất của thế gian khinh thường tất thảy, cao cao tại thượng, chứ nên giống như hiện tại, lo lắng, bất an sống qua ngày.
Ngoài cửa, Chúc Tửu nhíu mày cánh cửa phòng đóng chặt. Hắn thì quá dễ dàng, nhưng giữa bọn họ chỉ cách một cánh cửa . Dù mở , cũng sẽ chẳng đổi gì.
Ngày khi ở bên , đủ loại tâm tư khó , nhưng còn thể gắng gượng đè nén. Đến khi thật sự ở bên, cách nào khống chế bản : giấu Đồ Niên , chỉ để thấy, bảo vệ thật chặt, để bất cứ thứ gì cũng thể tổn thương đến .
Thật ích kỷ, cũng .
Hai im lặng cả ngày. Đến bữa, trong phòng trống rỗng sẽ tự xuất hiện đồ ăn. Không cần đoán cũng là ai làm.
Tình trạng kéo dài đến tối. Cuối cùng, Chúc Tửu vẫn mở cửa , bế Đồ Niên đang ngủ ngoài ban công trong. Khi áo ngủ cho , lỡ làm Đồ Niên tỉnh dậy. Trong mơ màng, Đồ Niên vòng tay ôm eo , trán tựa lên ngực.
Vì mới tỉnh giấc, giọng trở nên đặc biệt mềm: “Chúc Tửu, em trở thành gánh nặng của .”
Buổi sáng vẫn còn nắng, đến lúc bên ngoài đổi trời, gió lạnh cuốn mưa đập khung cửa kính, chỉ trong chốc lát cả thành phố liền chìm trong mưa.
Ngực Chúc Tửu như một khối than hồng đè xuống, nóng đau. Hắn Đồ Niên vĩnh viễn sẽ bao giờ là gánh nặng, nhưng mở miệng thế nào. Từ khi nào mà chính khiến Đồ Niên sinh ý nghĩ ?
Hắn cúi đầu hôn lên đỉnh tóc Đồ Niên, theo gương mặt xuống, cuối cùng hôn lên môi . Chỉ một câu: “Anh hiểu .”
Mà câu “hiểu” , là thật sự minh bạch.
Ngày hôm , Chúc Tửu làm đúng giờ như bình thường, chỉ là ba bữa đều trở về ăn cùng Đồ Niên. Tuy vẫn còn chút khoa trương trong nhiều việc nhỏ, nhưng so với thì đây là nhượng bộ lớn nhất. Đồ Niên cũng thỏa mãn.
Không Chúc Tửu ở bên, ở một trong phòng quả thật chút buồn chán, tuy rằng chắc chắn Chúc Tửu vẫn phái âm thầm giám sát.
lúc , Hoa Hí Ngữ nhắn tin cho . Từ rút khỏi tiết mục đến nay, cả hai từng liên lạc. Hiếm lắm mới hẹn , Hoa Hí Ngữ thế nào cũng gặp mặt.
Đồ Niên nghĩ bản ở nhà cũng chỉ ăn , xem xét thời gian đến lúc Chúc Tửu về còn hơn ba tiếng, dư dả đủ để . Thế là đồng ý.
Vì cả hai đều là nghệ sĩ nổi tiếng, nên việc chọn địa điểm gặp mặt quan trọng.
Hoa Hí Ngữ : “Có một bạn giới thiệu cho một quán bar tên ‘Hồi Ức’. Nghe an và bảo mật đều , nếu thì chúng đến đó ?”
Cái tên quán bar văn nghệ, chắc là kiểu đàn guitar nhâm nhi rượu, bầu khí nhẹ nhàng. Tuy rằng thể uống rượu, nhưng ảnh hưởng đến việc thưởng thức âm nhạc. Vì thế thoải mái đồng ý.
Hoa Hí Ngữ cũng cảm thấy như . Thế nhưng đến khi hai đặt chân đến nơi, mới phát hiện ngây thơ đến mức nào……