Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:04:40
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“…… Anh hai, thử nghĩ nếu hiện tại ở vị trí của em.”

Đồ Niên mím môi, sờ sờ mũi, chút ngượng ngùng : “Nếu bây giờ là mang thai, chẳng lẽ thấy mất mặt khi với chúng ?”

“Em chính vì ngượng ngùng nên mới . Ngay cả bản em còn kịp chấp nhận sự thật , thì làm thể để các chấp nhận……”

Còn một điều : đứa nhỏ là của Chúc Tửu.

Cậu m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ của Chúc Tửu, lời thế nào cũng thấy kỳ quái, bảo chẳng nên lời.

Đồ Trụ khẽ thở dài, đưa tay vỗ lên đầu Đồ Niên. Ngay lập tức, biến về nguyên hình, chín cái đuôi của Cửu Vĩ Hồ kìm mà đong đưa.

Đồ Niên với khuôn mặt hồ ly nhăn nhó thành một đoàn, lẩm bẩm: “Anh hai……”

Đồ Trụ ôm hồ ly nhỏ lòng, bàn tay khẽ xoa lên đầu nó. Bộ lông vốn mượt mà xoa rối tung, nhưng thoạt mềm mại đến mức khiến chạm mãi. Đồ Niên lúc đầu còn giãy giụa, tỏ vẻ phản kháng một chút, nhưng thấy tránh thoát thì dần an phận, thậm chí cảm thấy chút thoải mái.

Không nhịn , khẽ lắc lắc đầu hồ ly, rúc khuỷu tay đối phương, thoải mái đến mức nheo mắt, chín cái đuôi sung sướng vẫy qua vẫy .

Lúc Đồ Trụ mới chậm rãi mở miệng: “Thế gian gì quý giá hơn sinh mệnh. Em tại giận ?”

“Tuy rằng em gạt chúng chuyện ở cùng Chúc Tửu……”

Hắn hít sâu một , điều chỉnh nét mặt cho hòa ái dễ gần, chỉ là sát khí trong mắt khiến sự mềm mỏng mất sức thuyết phục: “Chúng để ý chính là việc m.a.n.g t.h.a.i liên quan đến tính mạng của em. Lần đầu tiên em đau bụng, tìm , mà là Kim Ly khi đó còn xa lạ. Em nghĩ nếu là một kẻ lang băm, lẽ khi đó em c.h.ế.t ?”

Đồ Niên kêu lên một tiếng “ngao”, tỏ ý phản bác.

“Em còn dám cãi? Em tin Chúc Tửu đến ?” Đồ Trụ chất vấn, trong giọng thoáng mang theo vị chua mà bản cũng nhận .

“Hắn giới thiệu thì chắc chắn sai? Nói thật , từ khi nào em bắt đầu coi trọng tên ?”

Cúi đầu , thấy tiểu hồ ly trong n.g.ự.c lấy hai cái móng vuốt che mặt, chôn sâu đầu lòng . Hôm nay hai rõ ràng là cùng tâm sự nhân sinh…… vấn đề thật sự hỏi sai , bởi vì ngay chính cũng bắt đầu để ý Chúc Tửu từ lúc nào, chỉ nhớ trong mộng kích thích một chút, mới nhận tình cảm của .

Đồ Niên trả lời, Đồ Trụ cũng cưỡng ép, chỉ lặng lẽ vuốt lông .

Lúc là đầu tháng Mười Hai, khí trời bên ngoài lạnh thấu xương. Phòng bệnh với ngoại giới chỉ cách một tấm pha lê lớn, ánh hoàng hôn xuyên qua chiếu rọi, khiến căn phòng phủ đầy màu sắc ấm áp, như thể sưởi ấm cả lòng .

Bộ lông trắng muốt của Đồ Niên cũng ánh sáng nhuộm một tầng màu cam. Nhìn cảnh , giọng Đồ Trụ cũng vô thức dịu xuống vài phần: “Có em vẫn hiểu tại chúng để em theo Chúc Tửu?”

Tiểu hồ ly gật đầu lia lịa, thật sự hiểu.

“Chỉ là, chúng đột nhiên nhận đời lẽ còn yêu em sâu nặng hơn cả chúng . Người trong mắt chỉ em, dõi theo em lớn lên.”

Đồ Trụ cho Đồ Niên chuyện song sinh bội, bởi trong tình yêu, điều tối kỵ chính là cảm động. Hắn Đồ Niên vì cảm động mà hiểu lầm tình cảm của . Kỳ thực, cảm kích Chúc Tửu, tuy rằng vẫn hận thể g.i.ế.c …… đúng là mâu thuẫn.

Nghe những lời từ miệng hai, mặt Đồ Niên thoáng đỏ lên.

Nhìn dáng vẻ , Đồ Trụ cũng nhịn cong khóe môi: “Anh sẽ định kỳ kiểm tra cho em. Có bất kỳ khó chịu nào cũng lập tức , nhớ kỹ để xảy chuyện gì, bằng ba và tư sẽ nhốt em .”

Lời hề là dọa suông. Đồ Niên quá thích gây chuyện, mỗi thả đều làm chính mệt đến còn sức. Đã từng một bọn họ để ngoài một năm, kết quả trong năm phát bệnh hai . Đồ Hoang tức giận đến mức lập kết giới nhốt suốt một năm để dưỡng sức, mới chịu thả .

Mà năm đó quả thật tác dụng, thể kiểm tra đều định, cũng vì Đồ Hoang luôn giam mỗi khi làm loạn. Chỉ là nếu kiên quyết phản đối, các trai vẫn tôn trọng, nên năm đó coi như là nửa ép buộc nửa tự nguyện. Dù khi thể quá yếu, làm gì cũng mệt mỏi chịu nổi.

Đồ Niên: “Yên tâm , em là một đại lão gia, chẳng lẽ còn tự chăm sóc ? Các đừng lo quá.”

Lời dứt, Đồ Trụ chỉ đầy hàm ý, chẳng rõ là phản bác ở chỗ nào, khiến Đồ Niên thiếu chút nữa bùng nổ.

lúc , Chúc Tửu bước tới cửa phòng bệnh, thấy Đồ Niên trong hình dạng hồ ly đang ngáp, để lộ chiếc răng nanh nhỏ, khẽ nhướng mày .

Hôm nay buổi tối, Đồ Niên sẽ xuất viện, đến để đón về nhà.

Nghe tiếng động, Đồ Trụ đầu : “Tới .”

Chúc Tửu gật đầu, cúi mắt Đồ Niên trong hình dạng hồ ly. Bình thường hiếm thấy như , cảm thấy chút mới mẻ. Đồ Niên vươn móng vuốt chào, kịp vẫy bắt .

Chúc Tửu khẽ ấn xuống, tiểu hồ ly nheo mắt, chẳng hề phản kháng, ngược còn nghiêng sát gần.

Không tiếp tục chứng kiến cảnh thú mắt đưa mày , Đồ Trụ dứt khoát đặt Đồ Niên lòng Chúc Tửu, bực bội : “Hình thái tốn thêm thể lực, cứ thế thôi.”

Vật nhỏ mềm mại rơi ngực, Chúc Tửu cứng , chỉ sợ dùng chút lực liền khiến nó ngừng thở ngay lập tức. Hắn chỉ dám ôm hờ, vai và cánh tay đều căng thẳng.

Phát hiện điểm , Đồ Niên càng thêm nghịch ngợm, bò lên n.g.ự.c , áp tai nhịp tim. Sau một lúc, nâng đầu lên, dùng móng vuốt khẽ đẩy, dụi lên cao, nhân lúc Đồ Trụ chú ý liền thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ yết hầu .

Trong khoảnh khắc, thở Chúc Tửu nặng nề hơn hẳn. Đồ Niên rút móng vuốt về, tiếp tục tiếng tim đập loạn nhịp, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m lên n.g.ự.c . Lần , nhịp tim quả thực mất khống chế. Cậu mới thỏa mãn, đôi mắt hồ ly tràn đầy ý .

Chẳng kịp vui lâu, đầu ép xuống khuỷu tay. Chúc Tửu khẽ vỗ: “Đừng quậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-71.html.]

“Ngao ~” Đồ Niên lúc mới an phận, gục đầu cánh tay , trông như sắp ngủ.

Không gì cần thu dọn, vốn dĩ lúc đến cũng mang theo hành lý, đó mới đem mấy bộ quần áo đưa đến. Nguyên nhân vẫn là vì vị tiểu thiếu gia cảm thấy quần áo trong bệnh viện quá , mặc. Bệnh viện nhà cũng cần làm thủ tục xuất viện phiền toái, Chúc Tửu chỉ cần ở chỗ phụ trách ký một cái tên, liền ôm tiểu hồ ly .

Trong lòng Đồ Trụ một cảm giác nên lời, thoáng qua bầu trời u ám ngoài cửa sổ, chỉ hy vọng lựa chọn hôm nay là chính xác.

Sợ Đồ Niên sẽ lạnh, trong xe liền mở điều hòa đến mức cao nhất, cho nên trong xe ấm áp hừng hực. Đồ Niên gối đầu đùi Chúc Tửu, còn lỗ mãng, chỉ chốc lát Chu Công triệu hoán .

Chúc Tửu vuốt lông ngẩn ngoài cửa sổ, đang suy nghĩ gì, đến khi lấy tinh thần thì về tới nơi ở.

Thấy tiểu hồ ly đang ngủ say đùi, Chúc Tửu cởi áo khoác, cẩn thận bọc lấy kín mít để lọt một chút gió mới mở cửa xe. Lần bọn họ về căn hộ phát sóng trực tiếp, căn hộ ở nội thành, cách công ty gần, đường tuy tiện nhưng chung quy quá ồn ào, thích hợp để tĩnh dưỡng.

Trong nhà mới trang hoàng vẫn giữ nguyên phong cách cổ kính, tùy tiện lấy một món trang trí đều là bảo bối khiến các danh gia tranh đoạt. Vừa cửa, Đồ Niên tỉnh , đôi mắt hồ ly mơ mơ màng màng chỉ hé mở một nửa, cái mũi khẽ động, mùi hương trong nhà quen thuộc, chính là hương lãnh nhạt nhòa Chúc Tửu, thật dễ ngửi.

Cậu nghĩ nếu ở chỗ lâu, cũng sẽ mang mùi hương . Nghĩ đến đây, bèn chui gần lư hương, dù mùa đông bộ lông hồ ly cũng dày.

Chúc Tửu trực tiếp ôm phòng ngủ. Đồ Niên giãy nhẹ hai cái nhảy xuống đất, động tác bất ngờ làm Chúc Tửu giật , mí mắt co giật mấy cái, nhịn đen mặt: “Cẩn thận một chút.”

Đồ Niên đáp, chui ngay trong chăn biến trở hình . Điểm là mỗi biến trở đều trần trụi, quần áo che .

Trong chăn lộ một cái ót lông xù, đó là bờ vai và chiếc cổ mảnh khảnh đặc trưng của thiếu niên, làn da tuyết trắng gầy yếu, câu dẫn rời mắt.

Đồ Niên bật , ánh mắt đảo nhẹ, nghĩ trò gì, nụ mị hoặc lòng . Cậu giơ tay vươn vai lười biếng, kéo theo chăn trượt xuống, để lộ cảnh xuân bên trong. Cậu khẽ “ai nha” một tiếng, giả bộ kéo chăn lên, nhưng nơi đáng che che chút nào.

Chúc Tửu nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm, thật khó trong lòng đang nghĩ gì.

Đồ Niên ngoắc ngón tay với . Người thường hồ ly tinh mị hoặc nhân tâm, hôm nay cũng thử một . Trong bụng còn một sinh linh, sợ gì cả. Gần đây rảnh rỗi quá, chỉ tìm đường c.h.ế.t.

“Tửu nhi.” Cậu nhẹ giọng thì thầm, như oán giận: “Anh nhớ em ? Lâu như , bên ngoài hồ ly khác ?”

Cậu khẽ c.ắ.n môi, ánh mắt trượt xuống vài tấc: “Hay là… đều là nam nhân, em hiểu! Ngày mai em bảo hai giúp khám thử, thể giấu bệnh sợ thầy.”

Nhìn gương mặt Chúc Tửu ngày càng đen, nhịn phá lên, cuối cùng ôm chăn lăn giường, ỷ Chúc Tửu dám động đến , : “Tuổi còn trẻ thì… , về em tới làm .”

Chúc Tửu ngược , tiếng , Đồ Niên ló đầu qua, chăn quấn loạn xạ, lộ cảnh tượng xuân sắc, bản chẳng hề .

Chỉ thấy Chúc Tửu động tác tao nhã cởi nút cổ tay áo sơ mi, ngón tay thon dài khẽ khẩy, nút áo liền mở . Sau đó chậm rãi cuộn tay áo lên, từng bước về phía mép giường.

Đồ Niên ôm chăn lùi một bước, dựa đầu giường, lúc mới giật , vội vàng quấn chăn kín mít: “Em bây giờ quý giá, thể đụng đến em!”

Chúc Tửu khẽ , gật đầu: “Không động em, để em tiên dùng quyền lực động , thế nào?”

“?”

Đệt!

Xong chuyện, Đồ Niên cẩn thận ló nửa khuôn mặt từ trong chăn, môi sưng, rõ ràng là mùa đông mà thái dương ướt đẫm mồ hôi. Cậu trừng mắt lườm Chúc Tửu một cái: cầm thú! Không ngờ còn thể chơi như , thật là quá sơ suất.

Chúc Tửu xoa đầu , mỉm ôm ngực.

Ngày hôm , Đồ Niên Chúc Tửu đ.á.n.h thức, mơ mơ màng màng, đè ăn mấy miếng, vốn định ngủ nướng tiếp kéo tản bộ.

Bị quấn chặt như cục bông, Đồ Niên lề mề theo Chúc Tửu, đôi mắt còn mở nổi. Cậu híp mắt bàn tay đang nắm tay , làn da Chúc Tửu trắng đến lạnh lẽo, vốn dĩ khí chất khiến xa cách, màu da càng tăng thêm vài phần băng lãnh. Không khiến sợ hãi, mà là cao quý đến mức khiến tự thấy mặc cảm.

Trên đời mỹ như . Không đúng, vốn , là thần, là vị thần duy nhất, mà thuộc về .

Trong khoảnh khắc, lồng n.g.ự.c như đầy tràn, buông tay Chúc Tửu , năm ngón xòe rộng.

Chúc Tửu ngẩn , học theo, nắm lấy tay . Đồ Niên khẽ, mười ngón tay đan chặt. Một bàn tay lạnh, một bàn tay ấm, cảm giác khó mà miêu tả, chỉ ngón tay liền với trái tim. Khoảnh khắc đó, họ rõ ràng thấy tim đối phương đập, theo mạch m.á.u nơi ngón tay truyền thẳng xuống tận đáy lòng.

Ánh sáng bình minh xuyên qua tầng mây dày, chiếu xuống một mảng vàng kim, dừng đôi bàn tay nắm chặt. Gió nhẹ ấm áp, cỏ cây ngát hương. Vĩnh hằng là gì họ , nhưng khoảnh khắc , họ nghĩ vĩnh hằng hẳn là dáng vẻ như thế .

Thời gian trôi càng lúc càng nhanh. Vốn dĩ còn định khi viện sẽ tham gia 《May Mắn》, nhưng kịp nhận tin từ Lâm An, Chúc Tửu bàn bạc với chương trình, thuận tiện cũng giúp giải ước, bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ.

Vậy nên đầu tiên tham gia gameshow, chẳng những kiếm tiền, ngược còn mệt mất một khoản lớn. Nhận thức khiến chút uể oải.

Bởi vì bọn họ đột ngột rút lui, khán giả vô cùng thất vọng, mạng xã hội tràn ngập tiếng than thở, ratings cũng sụt giảm. Bất quá tổ đạo diễn vẫn tỏ bình tĩnh, đối với họ mà , giai đoạn Chúc Tửu và Đồ Niên tham gia là đủ. Hai vốn dĩ khó mời, khi mời giống như mơ, cho nên bọn họ thấy mãn nguyện.

Cũng may còn Hoa Hí Ngữ và Nam Tĩnh chống đỡ tình thế, cho nên ratings cũng đến nỗi quá tệ. Vốn dĩ Đồ Niên và Chúc Tửu đang ở vị trí khách quý hàng đầu, khiến khó hiểu là lâu khi họ rời , Ngô Thiên cũng rời khỏi chương trình. Đây vốn là tiết mục yêu, hơn nửa, cho nên việc đổi bạn diễn là thể, nếu khán giả tất nhiên chấp nhận. Bởi , Ngô Thiên rời kéo theo cả Triệu Chiếu cũng rút lui. Trong hợp đồng điều khoản bồi thường vi phạm cực kỳ lớn, hơn nữa rõ ràng, cho nên việc rút lui cũng chịu cả phần tiền vi phạm cho bạn diễn.

Công ty của Ngô Thiên chịu gánh , cuối cùng c.ắ.n răng tự bỏ tiền. Sau đó , nhận liền mấy bộ phim thương mại để kiếm , mà phim thương mại kịch bản đa phần tầm thường, diễn xuất , khiến danh tiếng vốn định của tụt dốc phanh.

Đồ Niên ở nhà rảnh rỗi cũng tiện theo dõi mấy tin tức , khỏi thở dài. Trong chương trình , Ngô Thiên luôn nhằm , nào mắt mù thấy. Chỉ là bây giờ nhớ , cảm thấy giống như đời . Hai kề bên t.ử vong khiến cảm thấy loại tranh chấp vặt vãnh ngược thêm chút thú vị cho cuộc sống bình lặng.

Đáng tiếc hiện tại Chúc Tửu…

Đừng cãi , ngay cả chuyện xuống đất vài bước cũng là kỳ tích. Không khoa trương, mà thật sự Chúc Tửu hiện tại giống . Không, trong mắt , Chúc Tửu chẳng còn là chính nữa. Cậu thậm chí cảm thấy trong mắt Chúc Tửu, giống như một kẻ tàn phế, tứ chi chẳng thể cử động.

Ăn cơm, mặc quần áo chỉ cần mở miệng giơ tay là . Ngay cả việc chơi điện thoại, dùng máy tính cũng quy định thời gian, ba bữa ăn cái gì đều an bài rõ ràng. Đồ Niên Chúc Tửu thật sự dọa, cho nên tận lực phối hợp. lúc thật sự nhịn nổi, chỉ tát một cái , xem trong thể là Chúc Tửu .

Ban đêm, dậy WC, mới xoay Chúc Tửu tỉnh. Người gì, chỉ mở mắt chằm chằm trong bóng tối, như thể chỉ cần động một chút sẽ xảy chuyện lớn .

Loading...