Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:04:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ý thức cuối cùng cảm nhận là sợ hãi và lo lắng, trong mắt đều như nứt vỡ. Cậu đưa tay xóa tan nỗi sợ hãi , nhưng còn chút sức lực nào, tay đưa rũ xuống, thật sự quá mệt mỏi.

Cậu cố gắng gượng mở mắt Chúc Tửu, giống như bất kể thế nào, hai bọn họ cũng sẽ đến bước , chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.

Cậu tỉnh , nhưng hiện tại c.h.ế.t dậy nổi……

Bởi vì Đồ Niên ảnh hưởng, trái tim Đồ Hoang cũng bắt đầu đau nhói, mồ hôi lạnh dày đặc thấm ướt cả trán. Đồ Hồng nhanh tay đỡ lấy Đồ Hoang, sắc mặt càng thêm khó coi. Thiên Hồ nhất tộc chỉ khi chạm đến khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh mới thể cảm ứng lẫn ……

Đồ Trụ cùng Kim Ly nhanh chóng chạy tới, hai chỉ kiểm tra sơ qua lập tức bắt tay cứu chữa.

Máy giám sát tim đập phát âm thanh chói tai vô cùng, như một cây kim gắt gao đ.â.m trúng huyệt đạo mang tên sợ hãi, trái tim treo lơ lửng, chỉ cần bên ngoài chút động tĩnh liền lập tức bất an.

Chúc Tửu cúi đầu bàn tay dính đầy máu, bàn tay run rẩy ngừng. Cả đời từng minh bạch sợ hãi vị gì như lúc . Hóa từ đến nay vẫn luôn đ.á.n.h cược, bởi vì Thiên Đạo che chở đứa nhỏ , nếu Đồ Niên c.h.ế.t, đứa trẻ trong bụng chắc chắn cũng sẽ c.h.ế.t. Cho nên vẫn luôn đ.á.n.h cược rằng Thiên Đạo sẽ để Đồ Niên c.h.ế.t. hiện tại, hết thảy đều cho thấy ngày mai Thiên Đạo cũng còn che chở nữa……

Hắn nghĩ thông, cũng thể tập trung suy nghĩ.

Không qua bao lâu, lâu đến mức đều cho rằng sinh mệnh của Đồ Niên sẽ kết thúc tại đây, thì máy giám sát tim rốt cuộc mới khôi phục nhịp định, trở tiết tấu cố định.

Đồ Trụ thở dốc nặng nề, chân cũng lảo đảo. Trong dày như sóng trào biển động, cưỡng chế cảm giác buồn nôn. Nếu đến chậm một phút thôi, Đồ Niên chắc chắn thể cứu về. Hắn từng chứng kiến quá nhiều cái c.h.ế.t, sớm luyện thành tâm cảnh bình thản như giếng cổ gợn sóng. khi giường là Đồ Niên, thì sự bình tĩnh vỡ nát.

Đồ Niên cứu trở , Đồ Hoang cũng dần dần khôi phục.

“Không , .” Sắc mặt Kim Ly cũng khó coi, nuốt khan, hít sâu một mới thả lỏng đôi chút. Anh và Đồ Trụ đều hiểu rõ: Đồ Niên kề cận cái c.h.ế.t đến mức nào.

Kim Ly : “Tạm thời giữ tính mạng. Về phần nguyên nhân rốt cuộc là gì, chúng chậm rãi điều tra. tám chín phần là liên quan đến đứa nhỏ trong bụng .”

“Đứa nhỏ?”

“???”

Đồ Vũ nhíu chặt mày: “Ý gì?”

Đồ Hồng và Đồ Hoang đều ngẩn . Kim Ly Chúc Tửu, khẽ thở dài: “Cửu Vĩ Hồ từ xưa đến nay vốn là điềm lành, còn truyền thuyết ban tặng con cháu. Trong tộc , ít nam giới cũng thể mang thai, mà Đồ Niên chính là một trong đó.”

“……???!!!”

Đồ Hồng và Đồ Hoang miệng há to khép , ánh mắt vô thức liếc về phía bụng Đồ Niên. Bọn họ thấy cái gì thế ??!

Đồ Hồng lắp bắp: “Đồ Hoang, em đừng nhúc nhích, để đ.á.n.h em một cái, xem đang .”

Đồ Hoang để ý tới , nhưng trong lòng cũng cảm thấy chính đang mơ. Đồ Niên mang thai??? C.h.ế.t tiệt, chuyện tuyệt đối là một giấc mơ.

Tâm lý vững vàng hơn hẳn hai , Đồ Vũ theo bản năng về phía Chúc Tửu. Hai ánh mắt giao , trong mắt Đồ Vũ lộ sát ý, nhưng cưỡng chế đè xuống. Hắn chỉ hỏi: “Đứa nhỏ sẽ gây hậu quả gì?”

Đồ Trụ gì, bộ giao cho Kim Ly giải đáp. Kim Ly liền đem tình trạng của Đồ Niên hiện tại kể một lượt. Càng , sắc mặt càng khó coi.

“Hôm nay tình huống đầu tiên xuất hiện. Hiện tại khống chế m.á.u chảy, nhưng nguyên nhân gây xuất huyết thì rõ. Điều duy nhất thể khẳng định, chính là sự tồn tại của đứa nhỏ sẽ khiến cái c.h.ế.t của Đồ Niên đến nhanh hơn.”

Lời thốt , tất cả đều trầm mặc. Ai cũng đứa nhỏ là của Chúc Tửu. Nếu theo đây, lúc chắc đ.á.n.h một trận. hôm nay, ai động thủ, ngay cả Đồ Hoang vốn nóng nảy nhất cũng . Khi đối diện với sinh tử, tranh chấp đều trở nên vô nghĩa.

Mặt trời mỗi ngày đều mọc từ phương đông và lặn về phía tây. Trong từng phút từng giây hơn trăm t.ử vong. Trước cái c.h.ế.t, chỉ nhân loại trở nên nhỏ bé, mà yêu tộc cũng , ngay cả thần cũng thế. C.h.ế.t tức là c.h.ế.t, tất cả đều trở về bụi đất.

Đồ Trụ và Kim Ly bận rộn hồi lâu, cuối cùng cũng tìm nguyên nhân khiến thể Đồ Niên suy sụp đột ngột. Đáng lẽ tìm nguyên nhân là chuyện đáng mừng, nhưng ai thể vui nổi. Bệnh của Đồ Niên thể trị tận gốc, mỗi cứu chữa đều chỉ trị ngọn trị gốc. Cậu giống như một chiếc áo rách, chỗ thủng thì vá, chỗ khác rách chắp. Vá đến mức gần như còn hình dạng ban đầu. Lần thì áo rách toạc thành một vết lớn, mà vải dệt đặc thù đến mức kim chỉ thể xuyên qua để vá. Vậy nên cách nào cứu chữa.

Thân thể Đồ Niên hiện tại quá yếu, nhiều loại t.h.u.ố.c vốn là cứu mạng đối với khác, đối với thành độc d.ư.ợ.c lấy mạng. Không dùng t.h.u.ố.c thì cũng bế tắc, đây là nan đề từng gặp.

Theo thời gian trôi , chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Đồ Niên ba ngưng tim. Mỗi ngày Chúc Tửu đều hao tổn lượng lớn linh lực truyền cho Đồ Niên, nhưng tác dụng lớn, chỉ giúp triệu chứng tạm thời định trong thời gian ngắn.

Ngược , vì tiêu hao quá nhiều linh lực, bản trở nên suy kiệt. Mỗi Kim Ly kiểm tra cho Đồ Niên, cũng kiểm tra cả cho . Hết truyền m.á.u truyền linh lực, dù mạnh mẽ đến cũng chịu nổi kiểu giày vò .

đối với Chúc Tửu, đây là việc duy nhất thể làm cho Đồ Niên.

Rốt cuộc, khi Đồ Niên thể cầm cự thêm, m.á.u và linh lực của Chúc Tửu, linh d.ư.ợ.c của Đồ Trụ đều vô dụng, thì đó chính là lúc sinh mệnh đến kết thúc……

Chúc Tửu c.ắ.n rách cổ tay, nhỏ m.á.u lên môi Đồ Niên. Máu theo khóe môi chảy xuống, khiến đôi môi vốn tái nhợt nhiễm một màu đỏ tươi, nhưng thể nuốt , chỉ để m.á.u chảy xuống cổ họng, lãng phí còn nhiều hơn nuốt .

Hắn cũng để ý, chỉ lấy khăn lau m.á.u bên ngoài. Sắc mặt lúc cũng tiều tụy chẳng kém gì Đồ Niên. Những ngày qua vẫn luôn biểu hiện quá mức bình tĩnh. Mỗi tim Đồ Niên ngừng đập, sắc mặt đổi, chỉ lặng lẽ tránh để cứu giúp, ánh mắt bình lặng như thể giường là một kẻ xa lạ.

Kim Ly hiểu nổi. Trước đây chỉ cần nhắc tới chuyện liên quan tới Đồ Niên, cho dù là việc nhỏ, Chúc Tửu cũng sẽ đổi hẳn thái độ. Thế nhưng giờ đây an tĩnh đến đáng sợ.

Không chỉ Kim Ly hiểu, mà Đồ Hoang cũng hiểu. Đồ Niên biến thành bộ dạng , Chúc Tửu trách nhiệm lớn. Nếu Đồ Niên đang giữa ranh giới sinh tử, sớm đập cho tên xuống âm phủ một chuyến. Chỉ vì đang liều mạng dùng m.á.u và linh lực cứu Đồ Niên nên Đồ Hoang mới nhịn xuống. mấy ngày qua, cái vẻ mặt dửng dưng, vô can khiến hận thể tiến lên đ.â.m vài nhát dao.

Chỉ là, đợi động thủ thì Đồ Hồng chặn : “Em thấy miếng ngọc bội cổ Niên Niên ?”

Theo hướng tay Đồ Hồng chỉ, quả nhiên cổ Đồ Niên treo một miếng ngọc bội nhỏ màu đen tinh xảo, treo từ khi nào.

Đồ Hồng: “Em cổ tay Chúc Tửu.”

Trên cổ tay Chúc Tửu cũng treo một khối ngọc bội giống hệt với miếng cổ Đồ Niên. Nhìn kỹ thể thấy hai miếng ngọc bội ghép thành một đôi, viền cạnh khớp , hẳn là từ một khối ngọc tách . “Nếu nhớ nhầm thì đây chính là Song Sinh Bội, từng thấy ghi trong sách cổ.”

Lần đó là sinh nhật , cha chuẩn một món quà đặc biệt. Ông lật tìm sách cổ mới phát hiện loại ngọc , còn đắc ý cho em bọn họ xem qua, rằng nhất định sẽ thích. Khi Đồ Hoang còn nhỏ nên hẳn là nhớ rõ.

Nghe đồn Song Sinh Bội vốn là vật sở hữu của Diêm Quân và Diêm Hậu, truyền đến Côn Luân. Cha lật tìm khắp Côn Luân nhưng cũng tìm thấy cặp ngọc , cuối cùng đành ủ rũ về, còn vì chuẩn lễ vật sinh nhật cho mà buồn bã suốt một thời gian dài.

Đồ Hồng: “Song Sinh Bội như tên gọi, song sinh. Một khi hai dùng ngọc bội lập khế ước, từ đó sẽ sống c.h.ế.t cùng . Một c.h.ế.t, cũng thể sống một .”

Nói cách khác, nếu Chúc Tửu và Đồ Niên thật sự dùng ngọc bội để lập khế, thì mấy tháng khi Đồ Niên t.ử vong, Chúc Tửu cũng sẽ c.h.ế.t theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-70.html.]

Nghe lời Đồ Hồng, Đồ Hoang sững , nhất thời nên phản ứng thế nào.

Nếu Đồ Hồng ngọc bội , thì Đồ Trụ và Đồ Vũ đương nhiên cũng . Người duy nhất , e là chỉ Đồ Hoang, Kim Ly và…… Đồ Niên.

Đồ Hồng buông cánh tay đang nắm lấy Đồ Hoang. Ngay lúc thấy ngọc bội n.g.ự.c Đồ Niên, thật sự giật , ban đầu còn tưởng chỉ là đồ giả. Sau đó hỏi thăm cả mới đó là thật. Một nửa còn cũng đoán , quả nhiên ngày hôm thấy nó cổ tay Chúc Tửu.

Khoảnh khắc , tâm tình trở nên cực kỳ phức tạp. Một mặt cảm thấy thể Đồ Niên thành thế Chúc Tửu trách nhiệm lớn, để em trai lặng lẽ c.h.ế.t như , còn bản thì sống ung dung, rằng lựa chọn khiến cân bằng phần nào. mặt khác, hiểu nổi. Sinh mệnh của Đồ Niên đến hồi kết, tất cả đều thấy rõ. Cho dù y thuật của Đồ Trụ cao minh, kéo dài thêm mấy tháng thì mười tháng m.a.n.g t.h.a.i cũng thể vượt qua. Chính là một kết cục thể đổi, mà Chúc Tửu vẫn đưa lựa chọn .

Cái c.h.ế.t đáng sợ ? Cái c.h.ế.t vốn vô cùng đáng sợ. Không ai sợ c.h.ế.t, bất kỳ sinh vật nào ý thức đều xu lợi tị hại, đó là bản năng. Vậy mà Chúc Tửu lựa chọn vứt bỏ bản năng …… Không, lẽ đối với , mất Đồ Niên còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.

Hắn vẫn luôn nghĩ đời ai yêu Đồ Niên hơn bọn họ, nhưng đêm đó suy nghĩ thật lâu, đột nhiên nhận , lẽ theo một ý nghĩa nào đó, Chúc Tửu yêu sâu hơn bọn họ một bậc.

Về , Đồ Vũ phá vỡ khế ước, Chúc Tửu thể cùng Đồ Niên kết thành khế. Hiện tại linh lực của cũng đủ để tiến hành khế ước thứ hai, cho nên đành tạm gác .

Một khi Đồ Niên c.h.ế.t , Chúc Tửu ngoài nỗi đau mất , còn gánh thêm tám phần áy náy, bởi chính vì mà Đồ Niên càng nhanh bước đến cái c.h.ế.t.

Trong tay , Song Sinh Bội chính là lá bài tẩy cuối cùng. Đôi khi Đồ Hồng cũng rõ, việc bọn họ ngăn cản lập khế ước, liệu thật sự là vì cho Chúc Tửu . Đứng ở góc khác, lẽ đây mới chính là sự tàn nhẫn đối với .

đợi bọn họ nghĩ kỹ hơn, Đồ Niên nữa lâm nguy. Bất đắc dĩ, Đồ Trụ đành dùng đến nhạc linh thảo mà Chúc Tửu hái về từ Nhạc sơn.

Nguyên nhân bọn họ vẫn dám dùng nhạc linh thảo đó là bởi d.ư.ợ.c tính quá mạnh. Nếu thực sự cho Đồ Niên dùng, đến mười lăm phút sẽ c.h.ế.t.

Ban đầu, Kim Ly bảo Chúc Tửu tìm, vốn chỉ ôm tâm thái thử một . Không ngờ d.ư.ợ.c tính của nó cường liệt đến . mấy ngày nghiên cứu, và Đồ Trụ phát hiện nhạc linh thảo thật sự hiệu quả với bệnh tình của Đồ Niên. Cho nên vấn đề lớn nhất hiện tại là làm giảm bớt d.ư.ợ.c tính quá mạnh của nó.

Những ngày qua bọn họ vẫn thử đủ cách, cuối cùng cũng tìm một phương pháp, tuy chỉ thể trung hòa một chút, d.ư.ợ.c lực vẫn vô cùng mãnh liệt. còn lựa chọn nào khác, bởi vì bọn họ còn thời gian, đúng hơn là Đồ Niên còn thời gian.

Mấy thương lượng, cuối cùng đều đồng ý: chỉ dùng khi Đồ Niên lâm nguy, một khi dùng thì sẽ cơ hội đầu .

Cũng chính là hiện tại……

Lần Chúc Tửu cúi đầu khẽ hôn lên môi Đồ Niên một cái, cảm giác ấm áp khiến hốc mắt ướt. Lúc nhiều cũng là vô dụng, chỉ : “Sống sót.”

Đồ Trụ đem d.ư.ợ.c luyện thành d.ư.ợ.c tề, theo nước t.h.u.ố.c tiến cơ thể Đồ Niên, đều nín thở chờ đợi.

……

Năm ngày .

Đồ Niên tỉnh từ hai ngày . Ngày đó trong phòng bệnh, khí quả thực chút hổ, tỉnh , từng đều mà như , hốc mắt ai nấy cũng đỏ.

Cậu nhặt về một cái mạng. Hơn nữa, khi tỉnh, các chỉ cơ thể dường như đều khá hơn nhiều, còn thường xuyên buồn ngủ. Anh hai kiểm tra thể cũng so với hơn nhiều, thêm mấy ngày nữa là thể xuất viện.

Tuy rằng hai đây thể chỉ là tạm thời, linh d.ư.ợ.c tạo hiệu quả giả dối, thể duy trì bao lâu thì khó . Khi đứa nhỏ trong bụng càng lúc càng lớn, cơ thể ắt sẽ chịu tổn thương thể phục hồi.

Nói đến chuyện đứa nhỏ ……

Quả thực chính là một tu la tràng. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đãi ngộ của liền từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Các trai bắt đầu dựng giá, một lời hợp liền bạo lực lạnh, chỉ thể chủ động cúi đầu nhận sai.

Đồ Niên: “Em sai .”

Đồ Vũ: “Ừm.”

Đồ Trụ: “À.”

Đồ Hồng: “Ờ.”

Đồ Hoang: “Hừ.”

“……”

Mỗi đều kết thúc theo cách . việc quả thật là của , cho nên hiện tại chỉ thể giả ngoan, làm nũng, nghĩ từ nhỏ đến lớn, nào từng làm những chuyện như .

Bất quá, chuyện xoay chuyển cũng thật khó…… loại sự tình như m.a.n.g t.h.a.i , thể miệng chứ.

Đương nhiên, ngày tháng của Chúc Tửu so với còn chẳng khá hơn bao nhiêu. Cậu chỉ cần chịu mấy trai bạo lực lạnh, còn Chúc Tửu thì khác, thường xuyên gánh đỡ . Đôi khi còn xử lý mấy cái “bao” mà trai hạ xuống cho. Hiện tại chính là tình cảnh như , cái bao rõ ràng là nhằm , nhưng đổ dồn sang Chúc Tửu.

Mỗi ngày tin tức đầu đề đều tên công ty Chúc Tửu, nhưng tỏ chẳng mấy bận tâm. Có Đồ Niên nhắc đến, Chúc Tửu chỉ : “Không , coi như là lễ hỏi.”

Đồ Niên: “Cút!”

Câu lập tức khiến trại duy nhất về phía chuyển sang đối lập, từ đó ngày tháng của Chúc Tửu càng khổ hơn.

Mười ngày , Đồ Niên thể xuất viện. Trước khi xuất viện, làm một đợt kiểm tra diện, kết quả cũng tệ lắm.

Điều khiến khác bất ngờ nhất chính là các trai thế nhưng đồng ý để Đồ Niên đến ở nhà Chúc Tửu, mà về phủ.

Đồ Niên tin thì ngây ngẩn ba phút, đừng , ngay cả Chúc Tửu cũng vô cùng kinh ngạc.

Hôm nay lúc Đồ Trụ đưa t.h.u.ố.c tới, khéo Chúc Tửu ở đó. Đồ Niên liền đem t.h.u.ố.c bộ bỏ miệng, uống một ngụm nước mạnh mẽ nuốt xuống.

Uống xong, nghiêm túc quan sát biểu tình của Đồ Trụ, thôi.

Đồ Trụ gì đó sổ khám bệnh, một lời. Trong phòng bệnh lúc chỉ còn tiếng bút sột soạt giấy.

Viết xong chữ cuối cùng, cài chặt nắp bút, kẹp túi áo blouse, mới về phía Đồ Niên: “Có gì ?”

Đồ Niên: “Liền…… hai, còn đang giận ?”

Nghe , Đồ Trụ trả lời ngay, chỉ xoay xuống ghế: “Sợ chúng tức giận? Giấu chúng thì lúc đó em nghĩ tới hiện tại? Anh xem qua báo cáo kiểm tra của Kim Ly, thời gian vẫn còn sớm.”

 

 

Loading...