Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:03:33
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chúc Tửu thọ mệnh dài lâu đáng sợ , càng thể trao cho Đồ Niên……

Về liền nghĩ một biện pháp, chuyên môn đối mặt hung thú, cùng đội săn yêu hợp lực, giống như thật sự trở thành thần minh của yêu giới. Khoảng thời gian đó, năm tháng ở Yêu giới yên bình đến mức thậm chí chút tẻ nhạt, chỉ Chúc Tửu là thể thoát khỏi.

Đồ Niên bên cạnh , cứ như một năm một năm trôi qua, vẫn luôn bầu bạn với , chỉ là Chúc Tửu thấy cũng cảm nhận .

Cái c.h.ế.t đối với Chúc Tửu mà là một sự xa xỉ, Thiên Đạo cho vị thần duy nhất ngã xuống, liền buộc tồn tại như thế. Chính bởi liên lụy Chúc Tửu, mới hết đến khác né tránh đoạn tình cảm giữa hai . chỉ trong giấc mơ, mới hiểu , mặc kệ chấp nhận , phần tình cảm của Chúc Tửu thật sự trao cho , trở thành kết cục định sẵn, thể đổi.

Khi mộng cảnh kết thúc, Chúc Tửu vẫn c.h.ế.t, thậm chí gương mặt vẫn trẻ trung như . Ngay lúc một luồng sức mạnh kéo khỏi cảnh mộng, gọi một tiếng “Chúc Tửu”. Chúc Tửu dường như thật sự thấy, ánh mắt thẳng tắp sang, đó cũng là đầu tiên thấy Chúc Tửu rơi lệ. Như là cùng vui mừng đến cực độ mới thể bật , giống như còn kìm nén nổi cảm xúc chính . Dù là loại nào, cũng thật sự dọa đến ngây .

Cậu thấy môi Chúc Tửu khẽ động, nhưng bên tai chỉ tiếng gió gào thét, mơ hồ một câu “Thật ……”, ngoài rõ thêm chữ nào.

Ngay đó liền tỉnh . Nếu giấc mơ thật sự là điềm báo……

Thì chỉ còn cách dốc hết sức mà sống sót. Cậu thể chịu nổi việc Chúc Tửu trở thành dáng vẻ , luyến tiếc.

……

Lý do thoái thác chân chính của Đồ Niên, e rằng chỉ Đồ Hồng cùng Đồ Hoang - hai em mà tuyệt đối tin tưởng mới rõ. Đồ Vũ, Đồ Trụ cùng Chúc Tửu, ba vẫn giữ sắc mặt ngưng trọng như cũ.

Ngồi giường, Chúc Tửu để mặc Đồ Niên tháo nút áo , từng nút từng nút cài . Động tác chậm rãi mà tao nhã, thật sự thích mặc loại áo sơ mi , đặc biệt ưa chuộng màu trắng. Đồ Niên từng gặp nhiều mặc kiểu y phục như , nhưng đến nay vẫn từng thấy ai thể sánh với Chúc Tửu, đừng là hơn , ngay cả một phần ba phong thái cũng .

Mỗi thấy Chúc Tửu, trong đầu tự động hiện lên bốn chữ lớn, “văn nhã bại hoại”.

Ánh mắt Đồ Niên vô thức theo cử động của bàn tay Chúc Tửu, từ bụng, đến xương quai xanh, cuối cùng dừng ở nút áo cùng. Tay Chúc Tửu khẽ ngừng một chút, yết hầu động lên xuống.

Cậu ngẩng đầu, chạm ánh mắt Chúc Tửu. Chúc Tửu khẽ nhướn mày, biểu cảm như đang hỏi: “Chỉ như thôi ?”

Sắc mặt bỗng chốc đỏ bừng. Các lớn bên cạnh đồng loạt mặt, nhắm mắt làm ngơ. Cái cũng quá tiết chế!

Vốn dĩ vẫn luôn cho rằng là Chúc Tửu quấn lấy Đồ Niên, giờ dáng vẻ , thật sự khó rốt cuộc là ai tay .

Đồ Niên tức đến mức c.ắ.n khẽ môi, còn cách nào giữ thể diện. Cậu lấy lý do bản mới tỉnh dậy, còn mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, mời tất cả rời .

……

Trong phòng bệnh, hòa thuận, mặt còn mang theo nét . bước ngoài cửa, sắc mặt lập tức đổi. Cánh cửa dường như năng lực khiến biến sắc, biểu tình âm trầm đến mức thể vắt nước.

Đồ Hoang là đầu tiên tay. Chân dùng sức, chân trái khụy xuống, đầu gối hung hăng đè lên bụng Chúc Tửu, ép góc tường. Tay bóp chặt cổ , chỉ trong chốc lát, cổ Chúc Tửu in hằn mấy vết tay đỏ.

“Cậu làm gì em !?”

Bọn họ đều Đồ Niên ghét nhất chính là Chúc Tửu. Đừng là thái độ hôm nay, chỉ cần cùng ở chung một gian, cũng thấy khí trở nên ô uế. Vậy mà mới bao lâu gặp, thái độ đổi nhanh đến .

Trong mắt Đồ Hoang, nhất định là Chúc Tửu hạ chú gì đó, hoặc cho Đồ Niên uống thứ gì mê hoặc, mới trở nên như thế .

Chúc Tửu phản kháng, chỉ dựa tường, càng khiến Đồ Hoang tức giận, bóp cổ tay càng thêm chặt.

lúc , Đồ Vũ nắm lấy tay Đồ Hoang, đau đớn truyền tới khiến buộc buông . Quay đầu , thấy là Đồ Vũ, liền vội cúi đầu kính cẩn: “Anh cả……”

“Đừng hồ nháo.”

Đồ Hoang cùng Đồ Hồng Đồ Vũ dẫn , chỉ còn Đồ Trụ ở .

Đồ Trụ cất ống , treo cổ, hai tay cho túi áo blouse trắng, bình tĩnh Chúc Tửu, thản nhiên một câu chấn động: “Đứa nhỏ trong bụng Đồ Niên… là của ?”

Câu hỏi hoang đường đến mức khiến thấy quái dị. Đồ Trụ tuy hỏi, nhưng ngữ khí giống khẳng định nhiều hơn nghi vấn.

Chúc Tửu gật đầu.

Đồ Trụ : “Cậu Đồ Niên thể chịu nổi đứa nhỏ chứ?”

“Ừ.”

“Em sống qua nổi mười tháng mang thai. Có thể ngay cả khi đứa nhỏ còn trong bụng, em cũng c.h.ế.t. Một xác hai mạng……” Đồ Trụ nhạt một tiếng, “Cũng hẳn. Chúc Long từ đến nay vẫn luôn Thiên Đạo che chở, chừng Niên Niên c.h.ế.t, đứa nhỏ sẽ trực tiếp phá vỡ bụng em , bò ngoài.”

Sắc mặt Chúc Tửu trong thoáng chốc trở nên vô cùng khó coi. Không vì lời của Đồ Trụ quá khó , mà bởi thật sự khả năng . Đứa bé trong bụng Đồ Niên quả thật Thiên Đạo bảo hộ, chớ g.i.ế.c, chỉ cần nảy sinh ý niệm sát hại thôi cũng sẽ lập tức gặp phản phệ.

cách nào cần đứa nhỏ ?”

Nghe câu hỏi , Đồ Trụ day day huyệt Thái Dương. Từ khi Đồ Niên mang thai, tra cứu vô sách cổ, phát hiện nam giới Cửu Vĩ Hồ quả thực xác suất một phần triệu mang thai. Vậy mà bọn họ trùng hợp gặp .

Nếu gặp, thì nhất định tìm cách giải quyết. đứa nhỏ thật sự quá đặc biệt, t.h.a.i nghén bởi hai thượng cổ thần thú, đời đứa thứ hai. Thiên Đạo đương nhiên sẽ bảo vệ. Anh thử nhiều cách, nhưng cách nào hữu hiệu……

“Không ……” thêm một câu: “Tạm thời .”

Không cách nào xoá sạch chuyện về đứa nhỏ, điều bọn họ đối diện chính là cái c.h.ế.t của Đồ Niên. Ngắn ngủi mấy tháng, đối với bọn họ mà thật chỉ như một khoảnh khắc trong quãng thời gian dài đằng đẵng, làm bọn họ thể thản nhiên tiếp nhận việc sinh mệnh của Đồ Niên chỉ còn tính bằng khoảnh khắc.

Đồ Trụ xuống ghế bên cạnh, đầu ngả . Cả đời những việc thể làm khó thật sự nhiều, nay từng cảm giác bất lực nào vây quanh . Anh khẽ giọng : “Chúc Tửu… Nếu Niên Niên thật sự xảy chuyện gì, nhất định sẽ g.i.ế.c đền mạng, thì làm .”

Chúc Tửu: “... Cầu mà .”

Bây giờ gì cũng muộn, cũng định gây thêm phiền phức cho Chúc Tửu. Mấy em khác trong Đồ gia cũng tình trạng thể của Đồ Niên, , mà là nên mở lời thế nào. những điều đó giờ cũng chẳng còn quan trọng, việc cấp bách chính là chữa khỏi cho Đồ Niên.

……

Gần đây Đồ Niên chút phiền muộn. Cậu Kim Ly Chúc Tửu mộng của , hơn nữa còn là giấc mơ đầu tiên. Trong giấc mơ , bọn họ ở bên với phận tình nhân, nhưng ngoài mộng thì mối quan hệ vẫn xác định.

Cố tình Chúc Tửu hề một chữ nào. Tuy rằng vốn thích dây dưa lằng nhằng, nhưng dù đây cũng là đầu tiên yêu, đối với chuyện kinh nghiệm. Không giữa hai nên một nghi thức gì đó để khẳng định ...

Vậy cũng nên nhờ mua vài cây nến, như sẽ trông thành ý hơn một chút. Là một nam nhân, đương nhiên cũng để cho nửa của chút hồi ức đẽ.

hiện tại thời gian ngủ của ngày càng dài, tỉnh dậy cũng chỉ để ăn chút gì đó, hoặc để hút chút m.á.u Chúc Tửu.

Chúc Tửu dường như cũng đổi hẳn, trở nên vô cùng trầm mặc. Nhiều khi tỉnh , Chúc Tửu vẫn luôn canh bên cạnh, chỉ lời nào, trong mắt là bất an và tự trách.

Cậu nghĩ chắc hiểu tâm tình của Chúc Tửu. Nếu giờ bọn họ thẳng thắn với , e rằng bản còn sẽ điên cuồng hơn. Chúc Tửu vẫn luôn kìm nén cảm xúc, cũng ảnh hưởng thêm, đều hiểu.

hình như đều quên mất, đứa nhỏ chỉ là một chất xúc tác mà thôi. Dù đứa nhỏ, cũng chỉ nhiều thêm một đoạn thời gian sống, ngắn ngủi vô cùng, thật sự ngắn...

Giờ những còn thể tiếp xúc nhiều, ngoài mấy trai thì chỉ Kim Ly và Chúc Tửu. Lâm An cũng thường xuyên đến thăm, nhưng bởi vì sự tồn tại của Lâm Minh nên đều để bọn họ ở riêng. Nghĩ tới nghĩ lui cũng cách nào , nên đành đơn giản hoá quá trình.

Mấy ông lớn cần đốt nến gì chứ, thấy trong bồn hoa bệnh viện một đóa , lúc tản bộ tiện tay hái về. Mua hoa thể bằng chính tay hái, mới thật sự thành ý.

Ban đầu còn tìm một thời cơ thích hợp, nhưng ngờ Chúc Tửu đúng ở trong phòng.

Phản ứng đầu tiên của Đồ Niên là giấu hoa lưng, mặt đỏ bừng lan lên tận mang tai, nhanh chóng phủ kín cả gương mặt. Đột nhiên cảm thấy đóa hoa trong tay trở nên nặng nề khó giữ. Sống đến từng tuổi, từng làm chuyện như thế . Tùy tiện hái một đóa hoa, sẽ quá qua loa ... Hay thôi để .

Chúc Tửu cụp mắt, liếc thoáng qua lưng . Từ cửa sổ sớm thấy đóa hoa trong tay , chỉ là một đóa hoa thôi, vì giấu... Dù hiểu Đồ Niên đến , thì lúc cũng đoán đang nghĩ gì.

Đồ Niên: “Anh hôm nay đến sớm nha? Kim Ly tới ?”

Rõ ràng chỉ là gượng gạo tìm chuyện để , nhưng suy từ góc độ nay vốn xảo quyệt của Chúc Tửu, thì đóa hoa trong tay Đồ Niên cũng ở văn phòng Kim Ly. Hắn còn Kim Ly Đồ Niên thích loại hoa , vì cả bệnh viện mới trồng đầy. Giờ Đồ Niên cố tỏ vẻ bình tĩnh hỏi Kim Ly ở , thì đóa hoa chẳng tặng cho Kim Ly . Vừa thấy liền giấu .

Mắt Chúc Tửu nheo , trong ánh mắt là nguy hiểm. Hắn vốn tưởng trong mộng hai thẳng thắn hết thảy, ngờ vẫn còn đề phòng như cướp trong nhà .

“Kim Ly hôm nay việc, tới.”

lúc , Kim Ly từ cửa chính , tay định giơ lên chào hỏi nhưng nên thả xuống giữ .

“……”

Chúc Tửu liếc một cái, Kim Ly lập tức buông tay, nhét sổ khám bệnh áo blouse trắng, vội : “Tôi còn việc, còn việc, chỉ ngang qua thôi, đây.”

Đồ Niên: “……”

Đi cũng , lúc càng ít càng .

Cậu trực tiếp đóng cửa phòng bệnh, vài bước về phía . Trong tay hoa càng nắm chặt hơn. Chúc Tửu bước 99 bước, bước cuối cùng , dĩ nhiên do .

Nghĩ , từ từ buông lỏng tay, cẩn thận giữ lấy đóa hoa, đưa từ lưng ngực.

Đồ Niên: “Anh ở đây, Kim Ly đưa em một loại thuốc. Hắn chỉ cần em uống, là thể thoát khỏi . Em nghĩ đó hẳn là thứ t.h.u.ố.c em vẫn luôn mong chờ, sẽ giúp em còn khát m.á.u nữa.”

Nghe , Chúc Tửu khựng . Đồ Niên tiếp tục: “ khoảnh khắc em chút vui vẻ nào. Thuốc vẫn còn trong ngăn kéo phòng em, em từng uống viên nào cả.”

“Thuốc em uống.” Cậu về phía Chúc Tửu, .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-69.html.]

Muốn những lời hoa mỹ thật sự cách nào. Sinh vốn chẳng thừa hưởng chút thiên phú . Cậu chỉ cho Chúc Tửu , hề cắt đứt sợi dây ràng buộc giữa bọn họ, đặc biệt là trong thời gian . Vì , tình nguyện giao cả sinh mệnh của cho đối phương. Tuy rằng vẻ quá nặng nề, nhưng tình yêu vốn dĩ chẳng luôn như thế ?

 

 

 

Chúc Tửu chằm chằm đôi mắt Đồ Niên, ánh sáng trong mắt dần dần sáng lên. Ngón tay vô thức cởi bỏ nút áo cùng, hít sâu một , tay nắm quyền khẽ đặt bên môi, hồi lâu vẫn động tĩnh.

Chờ đợi đến mức chờ bao lâu, Đồ Niên khẽ c.ắ.n môi, trực tiếp nhét bông hoa trong tay tay : “Nhận hoa của em, chính là của em.”

Chúc Tửu vốn đang chút lúng túng, khóe miệng chậm rãi cong lên, trong lòng như biến thành một hồ xuân thủy, ấm áp dâng tràn. Chỉ một động tác nhỏ của Đồ Niên cũng đủ khơi lên ít gợn sóng.

Hắn vươn tay kéo mạnh, trực tiếp ôm Đồ Niên lòng, để đùi , hai tay vòng lấy eo , đầu tựa vai . Có lẽ vì tư thế chút ám , Đồ Niên thấy tự nhiên, giãy khỏi vòng ôm .

“Đừng nhúc nhích,” giọng Chúc Tửu khàn, “Để ôm một lúc ?”

Đồ Niên chậm rãi dừng giãy giụa, cằm dùng sức tựa vai , lúng túng : “Ôm , ôm . Có bản lĩnh thì cứ luôn ôm như .”

cũng đầu đùi , chân cũng sẽ tê.

Bên tai truyền đến một tiếng khẽ, đó Chúc Tửu đáp: “Được.”

Đồ Niên nghẹn lời, há miệng c.ắ.n nhẹ lên vai , coi như để một kỷ niệm cho “thông báo” đầu tiên. Có lẽ coi như thành công, tuy chẳng câu hoa mỹ nào, nhưng trong tay vẫn giữ chặt đóa hoa. Nghĩ , buông vai , hỏi: “Cái … En thông báo thành công ?”

Chúc Tửu cúi đầu khẽ hôn lên môi một cái, : “Hẳn là thành công.” Cuối cùng cũng thông suốt.

Hai đến ngày hôm nay thật dễ dàng. Đã từng lúc nghĩ cả đời sẽ ngày như thế. Khi , Đồ Niên chán ghét , thật sự hiểu rốt cuộc bản làm chuyện gì đáng trời giận oán. Rõ ràng thể hòa nhã với tất cả , chỉ duy nhất trong mắt Đồ Niên thì thuận mắt, trong mũi cũng thuận mũi.

Lúc còn trẻ khí huyết bốc cao, từng phục loại đối đãi , nhưng cũng đành chịu. Hắn vốn là thiên chi kiêu tử, bên cạnh thiếu vây quanh, mà chỉ cần ánh mắt của Đồ Niên, liền cách nào khống chế hấp dẫn.

Thì những thứ buông bỏ là thể buông bỏ. Khi còn là thiếu niên khí thế ngút trời, mới đầu hiểu thế nào là rung động. Toàn bộ thất bại trong tuổi trẻ của đều bắt nguồn từ Đồ Niên. Nhiều yêu nhất định là kẻ khiến ngươi liền thấy cả thế giới, còn , đời chỉ tìm một mà trong mắt chính tràn đầy, giấu nổi tình cảm.

Nhân sinh vòng vo, trở về điểm khởi đầu. Hết thảy đều như cũ, mà cũng đổi .

Về phần thứ t.h.u.ố.c mà Đồ Niên nhắc tới…

Vừa dám nghĩ nhiều, giờ mới thoáng phục hồi tinh thần, mới nhớ đó là thứ gì. Nói đến loại t.h.u.ố.c cắt đứt cơn nghiện máu, dễ hơn làm. Đừng Kim Ly, ngay cả Đồ Trụ cũng tìm chút manh mối nào.

Đồ Niên hiện tại đặc biệt, khi mang thai, bất kể là thể tính cách đều đổi nhiều, càng về phản ứng càng rõ rệt. Thậm chí thể xuất hiện trạng thái giống như trúng xuân dược. Lọ t.h.u.ố.c mà Kim Ly đưa, thể giúp thoát khỏi Chúc Tửu, thực là bởi vì thể ở mức độ nào đó ngăn chặn tình trạng phát sinh, như liền cần Chúc Tửu tham dự nữa...

Chúc Tửu rũ mắt che ý , ngờ Đồ Niên nghĩ như . Có lẽ còn cảm ơn Kim Ly, cảm ơn thật nhiều. Dĩ nhiên, chuyện tuyệt đối thể cho Đồ Niên , bằng chắc chắn sẽ nổi giận. Tuy rằng nổi giận cũng chút thú vị...

lúc , Đồ Hoang kéo Đồ Trụ tới. Vừa bước thấy cảnh nên thấy, hận thể tự chọc mù mắt .

Luôn luôn mặt lạnh, Đồ Hoang giậm chân: “Chúc Tửu, làm gì ! Cậu... Cậu mau buông cho !”

Hoàn trái ngược với Đồ Hoang, biểu hiện của Đồ Trụ cực kỳ bình tĩnh, ngay cả độ cong khóe miệng vẫn mỹ như thế. Dù sớm chuyện bọn họ con, còn gì mà thể tiếp thu. Ngay cả nếu giờ họ là đứa con thứ hai, cũng chẳng thấy kỳ quái.

Đợi một hồi vẫn thấy Đồ Trụ động tác, Đồ Hoang kinh ngạc một cái. Đây còn là hai của ? Anh hai tay thì chỉ thể tự tay. Hắn tiến lên kéo Đồ Niên lòng , ôm chặt chẽ, trừng mắt với Chúc Tửu, hận thể nuốt chửng .

Đồ Niên ngẩn , bật đem chuyện cho Đồ Hoang . Nghe xong, Đồ Hoang lập tức ngây ngẩn tại chỗ: “Cái gì?! Em ghét nhất Chúc Tửu ???”

Đồ Niên: “Em…”

Đồ Hoang: “Em đừng , để bình tĩnh .”

Đồ Trụ nheo mắt, tiên Đồ Niên một cái, đó liếc sang Chúc Tửu, cuối cùng dừng ánh mắt lão tứ Đồ Hoang. Trước vẫn cho rằng mấy em Đồ gia đều đến nỗi ngốc, giờ xem kết luận cần xem . Lão tứ ngày ngày bám lấy Niên Niên, ...

Mấy em Đồ gia mỗi ngày đều dành thời gian đến thăm Đồ Niên. Chẳng bao lâu, Đồ Hồng cũng đến. Đồ Hoang đen mặt, đem tin tức chấn động cho .

Đồ Hồng làm vẻ kinh thiên động địa, biểu cảm khoa trương vô cùng: “Trời ạ?! Đây là thật ?”

Đồ Hoang đau lòng gật gật đầu, trong mắt lập tức bốc lên một ngọn lửa. Niên Niên thể ở bên cái cáo già xảo quyệt, cái súc sinh Chúc Tửu chứ? Muốn làm thế nào mới thể yên lặng một tiếng động mà trừ bỏ Chúc Tửu, còn để Niên Niên thương tâm? Anh xoay đầu óc cấp tốc tính toán, kịp nghĩ biện pháp thì thấy Đồ Hồng mang theo tràn đầy ác ý mở miệng.

Đồ Hồng dùng ánh mắt ngốc t.ử mà , nhạt: “Tiểu Hoang Hoang em đừng với là bây giờ em mới phát hiện ? Em sẽ thật sự là hôm nay mới đó chứ?”

Đồ Hoang: “???”

Tại bọn họ đều ? Chẳng Chúc Tửu và Niên Niên là đối thủ một mất một còn ?!

Một lát , Đồ Vũ cũng tới. Đồ Hoang vẫn chịu buông tay, tin chỉ . Thế là đem tin tức kể cho cả.

Đồ Vũ chỉ “Ừ” một tiếng nhàn nhạt.

Đồ Hoang chớp mắt, liền…… xong ?

Anh chút sụp đổ, tự giễu hỏi: “Anh cả, cũng sớm ?”

Đồ Vũ nhíu mày, biểu tình rõ ràng là: bằng thì ? Chuyện hiển nhiên như , cũng khó.

“……”

“Được , cần nữa, em hiểu .”

Đồ Hoang lảo đảo tới bên cửa sổ, ngẩng đầu ánh nắng phần chói chang, lá vàng gió thổi rơi đầy mặt đất. Sống lâu như , đây là đầu tiên bắt đầu hoài nghi IQ của chính .

Rõ ràng Chúc Tửu với Niên Niên sinh t.ử đối lập ? Niên Niên chẳng lúc nào cũng g.i.ế.c ? Không trách IQ của , chỉ thể thế giới biến hóa thật quá nhanh.

Đồ Hồng nhịn nổi, nghiêm trang sang Đồ Trụ hỏi: “Anh hai, phương t.h.u.ố.c nào trị cho cái đầu óc thông nhanh hơn ?”

Đồ Trụ: “Cái thì , chỉ là cho rằng cần nên ghi nhớ, lát nữa tìm .”

Đồ Hoang: “…… Anh hai.”

Đồ Niên che miệng, cố nhịn dám bật , mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Thấy như , Đồ Hoang khẽ thở dài, đau lòng : “Muốn thì cứ , đừng nghẹn hỏng . trừ Niên Niên , các mà dám thì en sẽ động nắm tay.”

Nói xong còn giơ nắm tay lên thổi thổi: “Dù đầu óc đơn giản thì tứ chi phát đạt.”

Phòng bệnh rơi yên tĩnh một lát, ngay đó vang lên một trận rung trời. Người to nhất, dĩ nhiên, là Đồ Hồng.

——

Buổi chiều, vì bệnh viện chút việc nên Đồ Trụ rời , để Kim Ly đến kiểm tra cho Đồ Niên.

Đồ Niên ngủ còn nhiều hơn tỉnh, ăn cơm xong Chúc Tửu nửa cưỡng ép lôi vài vòng cho tiêu cơm, trở về liền ngủ luôn.

Kim Ly kiểm tra thường lệ, liếc thấy bông hoa đỏ trong tay Chúc Tửu, liền : “Nha, từ khi nào Chúc tổng cũng thích chơi với hoa cỏ ? Bất quá đúng là mắt , loại hoa đặc biệt mang từ Yêu giới về đó.”

“Nó tên là Thái Dương, tượng trưng cho nhiệt tình, tình yêu. Còn một cách khác: nó là ánh sáng, là biểu tượng cho tình yêu thiêu lao lửa, dùng cả sinh mệnh để tìm, dù đến cuối đời vẫn mãi là nơi lòng hướng về. Đây là loại hoa thích nhất, cho nên khắp bệnh viện đều trồng nó.”

Thực cũng chẳng mấy ưa hoa cỏ, chỉ là đầu hoa ngữ dọa sợ, tiện tay lấy mấy cây từ Yêu giới về, khéo giải quyết luôn chuyện bệnh viện còn thiếu cây xanh, mà loại mọc .

Chúc Tửu ngón tay trắng nõn nhè nhẹ vân vê cánh hoa đỏ, màu sắc đối lập tạo thành một loại mỹ cảm lạ lùng. Nghe xong lời Kim Ly, mới thu hồi ánh mắt khỏi đóa hoa, đáy mắt tối đen xoáy sâu.

Mọi thứ đều như là định mệnh sắp đặt……

Thoáng chốc một tuần nữa trôi qua. Đồ Niên vẫn luôn xuất viện, bởi hiệp ước với 《May Mắn》 còn tất. Vốn dĩ Đồ Trụ đồng ý, cũng chuẩn xong, nhưng ngay ngày xuất viện, các chỉ thể của đột nhiên giảm mạnh.

Đồ Trụ và Kim Ly lập tức sốt ruột, gấp rút cho làm bộ kiểm tra.

Kết quả nhưng tình trạng tệ đến mức bằng mắt thường cũng thấy : sắc mặt trắng bệch như giấy, đôi mắt nửa khép, cả uể oải.

Ngoài Đồ Trụ đang bận rộn, mấy còn đều chẳng dám rời nửa bước. Đồ Niên cảm thấy như thật khoa trương, rõ ràng đau ngứa, chỉ là mệt hơn thường ngày một chút. Loại mệt mỏi thấu xương khiến chỉ yên, động đậy nữa.

hôm nay ngủ quá nhiều, ngủ thêm e rằng sẽ dọa bọn họ sợ c.h.ế.t, đành cố chống tinh thần chơi điện thoại một lúc.

Đồ Niên : “Xem đời em đúng là mệnh tiểu thiếu gia. Anh hai thật vất vả mới đồng ý cho em công tác, giờ chẳng . Em cũng , dù cũng kiếm bao nhiêu tiền. các mà ai cũng chẳng làm, đến lúc hết tiền, tiểu thiếu gia em còn dáng cái gì nữa?”

Đồ Hồng hừ một tiếng: “Em ngoan ngoãn câm miệng . Trước tám cột đ.á.n.h một chữ, giờ giống hệt tư, bệnh mà mồm mép cũng lắm.”

Đồ Niên xong mới giật phát hiện bản nhiều…… Khổ tâm xây dựng hình tượng lạnh lùng bao lâu nay, chẳng lẽ sụp vì một trận bệnh?

Cậu còn kịp sửa nhân thiết thì cổ họng đột nhiên dâng lên mùi tanh nồng nặc.

“Niên Niên……”

Nghe thấy tiếng gọi, cùng Chúc Tửu chạm mắt . Trong mắt Chúc Tửu ngập tràn sợ hãi, khiến chút nghi hoặc. Vội đưa tay lau khóe miệng, liền thấy cả bàn tay m.á.u đỏ tươi…

 

Loading...