Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:01:24
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cậu trầm mặc chằm chằm điện thoại một lúc, màn hình tối đen, tiếng chuông cũng ngừng vang, lúc mới ấn nút nhận cuộc gọi.
Giọng khàn khàn của Kim Ly truyền qua đầu dây, “Chúc Tửu……”
Anh dừng lâu mới cất tiếng: “Cậu tới đây cuối .”
Trong rừng mùa luôn vài loài chim lạ tên hót vang. Đồ Niên thích , tiếng chim kêu thực thần kỳ, rõ ràng đáng lẽ là ồn ào náo động, mà chỉ cần vang lên liền mang đến cho một cảm giác yên tĩnh.
Cực quang đỏ rực vẫn treo lơ lửng nơi chân trời, Đồ Niên xa xa ngẩng , trong mắt phản chiếu một mảng đỏ, âm thanh cũng dần dần rời xa.
Cậu mơ màng cúp máy, rõ là ai đưa tới bệnh viện Kim Ly, đại khái là Lâm An .
Kim Ly cúi đầu ngẩn cửa phòng bệnh của Chúc Tửu, trong tay còn kẹp một điếu thuốc, mặt đất vương vãi vài mẩu tàn thuốc, thoạt hẳn là ngoài cửa lâu.
Đồ Niên : “Nơi công cộng cấm hút thuốc.”
Nghe giọng , Kim Ly ném điếu t.h.u.ố.c trong tay xuống đất, giẫm một cái dập tắt, : “Hôm nay bệnh viện chỉ chúng , .”
Giọng vẫn khàn khàn, tiếp: “Cậu thôi, ở bên trong.”
Đồ Niên cánh cửa đang mở, mặc kệ kính gan lớn bao nhiêu, đôi chân vẫn cách nào bước tới. Vốn dĩ từng nếu Chúc Tửu thật sự xảy chuyện vì , tuyệt đối sẽ tha thứ cho bản . Ban đầu tưởng rằng sẽ đến gặp, nhưng đến khi chuyện thành sự thật, mới nhận , khi đối diện với khoảnh khắc , tất cả ý nghĩ đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn sợ hãi.
Cái c.h.ế.t vẫn luôn lơ lửng quanh , trong miệng , ai cũng sống lâu. Đương nhiên chính cũng tin như . Bởi thế cho rằng, đến lúc đối diện với cái c.h.ế.t, bản sẽ bình thản hơn khác. hóa , đó chỉ là điều nghĩ mà thôi.
Trong phòng bệnh của Chúc Tửu yên tĩnh, bất kỳ tiếng động dư thừa, như thể giữa phố phường náo nhiệt tách một lặng.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc. Trước , ngửi thấy mùi sẽ rơi khát vọng mãnh liệt, nhưng lúc , từ sâu trong lòng chỉ sinh ghê tởm. Thật kỳ lạ.
Cậu ngẩng đầu chiếc đồng hồ treo tường, kim đồng hồ như hỏng, vẫn mãi chỉ một chỗ, nhúc nhích, nhưng phát tiếng “tích tắc” điện t.ử đều đều.
Người giường yên lặng, bóng dáng cao lớn ngày giờ thoạt gầy yếu, ánh đèn rọi xuống gương mặt càng lộ vẻ tái nhợt.
Đồ Niên vẫn luôn thích diện mạo của Chúc Tửu, cảm thấy lớn lên đúng chuẩn theo gu . Đã từng, còn nghĩ nếu hai thể đổi tướng mạo cho thì mấy. cho dù là thần linh cũng thể đổi diện mạo mang từ trong bụng .
Cậu chậm rãi bước tới, xuống chiếc ghế cạnh giường. Chúc Tửu dường như cảm giác , đôi mắt chậm rãi mở , lộ con ngươi đỏ sẫm bên trong.
Đôi mắt Chúc Tửu vốn dĩ luôn là màu đỏ, chỉ là khi ở nhân gian vì ngụy trang thành thường nên dùng chút thủ đoạn che giấu. Đồ Niên cảm thấy đôi mắt kết hợp với gương mặt cấm d.ụ.c , thật sự quyến rũ đến cực điểm.
Thấy Đồ Niên, Chúc Tửu khẽ nhíu mày: “Em… tới? Kim Ly bảo em đến ?”
Đồ Niên đáp, chỉ từ đầu đến chân, kéo chăn .
Thân Chúc Tửu trần trụi, thật trần trụi cũng đúng hẳn, vì chỗ vốn mặc quần áo đều băng vải thế.
Băng quấn từng vòng dày đặc, nhưng dù vẫn m.á.u thấm , điểm xuyết lên lớp băng trắng những vết đỏ rải rác.
Đồ Niên : “Anh để đến ?”
Chúc Tửu mím môi. Môi trắng bệch, so với Đồ Niên còn nhợt nhạt hơn. Hắn dường như nghĩ tới gì đó, trả lời câu hỏi, mà khẽ : “Hiện tại chẳng chúng giống như đổi vị trí ?”
Nói cố gắng nhấc lên, kéo theo vết thương, khiến băng vải lập tức nhuộm đỏ. Đồng t.ử Đồ Niên căng thẳng, vội vàng bước tới đỡ .
“Anh thương như , thể yên tĩnh nghỉ ngơi một chút ?”
Bị mắng, Chúc Tửu chỉ khẽ vài tiếng, mặc kệ vết thương, vòng tay ôm lấy Đồ Niên, một tay khẽ giữ đầu , trán kề trán, môi chỉ còn cách độ dày hai tờ giấy.
Hơi thở gấp gáp phả môi, thể Đồ Niên cứng đờ, nên phản ứng , chỉ cẩn thận đặt tay chống lên n.g.ự.c . Cảm giác ấm áp lòng bàn tay khiến gương mặt thoáng đỏ.
Chúc Tửu rũ mắt, cử động nữa, dường như chỉ động tác lấy hết sức lực. Không qua bao lâu, lâu đến mức Đồ Niên bắt đầu lo sợ, mới chậm rãi mở miệng: “Niên Niên, em thích .”
Không câu hỏi. Lần dò hỏi, mà là khẳng định.
Đồ Niên đột nhiên ngẩng mắt, bắt gặp ánh , trong đôi mắt chỉ . Trong khoảnh khắc, trái tim nhảy dựng điên cuồng, niềm vui sướng thể gọi thành lời dâng trào khắp cơ thể.
Đó là cảm giác thế nào? Giống như màn sương dày đặc trong núi rừng bỗng một cơn mưa xuân rửa trôi, để lộ những đóa hoa núi nở rộ, muôn màu rực rỡ.
Theo thói quen ở bên Chúc Tửu, vốn định phản bác vài câu, nhưng kịp mở miệng, môi Chúc Tửu áp xuống.
Trong thở hòa quyện, Đồ Niên vô thức đặt tay lên vị trí trái tim, bởi từ nhỏ thể vốn yếu, thể vận động quá mạnh, trái tim chịu nổi sự kịch liệt. thích loại cảm giác , vì phản nghịch, mà đơn giản chỉ vì thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-65.html.]
Thích cái cảm giác trái tim đập nhanh kịch liệt, bỗng ngừng mấy nhịp. Mà hiện tại, cũng trái tim bỏ lỡ bao nhiêu nhịp nữa .
Hóa thích chính là một sự tồn tại thần kỳ như , hóa thích một thể khiến vui vẻ đến thế.
Hóa thích Chúc Tửu.
Tay chậm rãi ôm lấy eo Chúc Tửu, mặt rõ ràng cứng một chút, nhưng chỉ thoáng qua, càng gia tăng nụ hôn , mang theo nồng nặc phát tiết, xâm lược, cùng… quyết tuyệt.
Một nụ hôn kết thúc, Đồ Niên thở dốc từng , đầu khẽ tựa lên vai Chúc Tửu, mặt vẫn còn đỏ ửng tan.
Thích thì thích thôi, đều là đàn ông cả, gì ngại.
Đồ Niên dậy, hai tay nâng khuôn mặt Chúc Tửu, chắc chắn hôn một cái, : “Không sai, em thích .”
Lúc Chúc Tửu trái chút ngốc, hồi lâu phản ứng, cuối cùng vẫn Đồ Niên đẩy tỉnh.
Ánh mắt Chúc Tửu phức tạp, một bên là niềm vui mừng dâng trào ngừng, một bên sắc mặt càng lúc càng khó coi, trán thấm mồ hôi lạnh từng giọt lớn.
“Chỉ là…” Hắn mở miệng.
kịp hết, Đồ Niên cắt ngang. Cậu nhướng mày, khóe mắt với nốt ruồi càng thêm yêu mị: “Em định gì. Mấy trò ông đây đều chơi qua , đừng đùa nữa. Nếu em mà từ miệng ba chữ ‘ thích’, em liền trói , nhốt chỗ chỉ em , mỗi ngày đều tra tấn , làm cũng m.a.n.g t.h.a.i một cái.”
Cậu lầm bầm thêm một câu: “Dù bây giờ cũng đ.á.n.h em.”
Chúc Tửu: “……”
Bất chợt thử xem, thậm chí chút mong chờ, : “Thì Niên Niên thèm khát thể như .”
Đồ Niên hừ một tiếng: “Nếu lúc em đồng ý mà đối xử với em thế , còn nhiều chuyện như bây giờ. Anh thua chính là vì quá nhân từ với em!”
“……”
Chính là bởi vì nhân từ như , mà bốn trai của suýt chút nữa cầm đao xông đến quyết đấu. Nếu nhân từ, cho dù trói , cũng chẳng công cụ nào làm chuyện đó …
Kế tiếp, khi ở bên , hai đều ăn ý nhắc đến thương thế của Chúc Tửu. Đồ Niên nhân lúc ngủ lén gọi hai tới, hai cùng Kim Ly xem xét thật lâu, cuối cùng kết luận rằng chỉ kéo dài thêm mấy ngày mà thôi.
Hắn thương quá nặng, cho dù thể miễn cưỡng cứu sống, nỗi tra tấn cùng thống khổ chịu cũng chẳng thường tưởng tượng nổi.
Đồ Niên Chúc Tửu luôn nén đau, chỉ khi mặt mới hé lộ một chút. Vì thế, dù ở cạnh, vẫn thường kiếm cớ ngoài, cho chút gian thở, cả hai đều cẩn thận duy trì lớp giả tướng .
Kỳ lạ là mấy ngày nay Đồ Niên thấy buồn ngủ, ban đêm cũng hề mệt mỏi, tựa như vốn đang ngủ. Thậm chí còn thường gọi tỉnh , giọng của các trai, cũng giọng của Chúc Tửu, chỉ là đều mơ hồ như từ xa truyền tới, khiến rõ. Đôi khi trong đầu chợt lóe một ý niệm: đây chẳng lẽ là trong mộng? nếu là mộng, tại cảm thấy đau…
Cậu nghĩ mãi , bèn dứt khoát bỏ qua, so với rối rắm thì chi bằng dành nhiều thời gian bầu bạn cùng Chúc Tửu. Ở lâu như mới hiểu cảm giác ngày Chúc Tửu bên cạnh , giống như một lưỡi đao gọt tận xương cốt, ngừng tra tấn dây thần kinh, từng khắc từng khắc chẳng lúc nào dừng .
Trước , vẫn luôn nghĩ đẩy thì sẽ tổn thương đến . đến khi thực sự đặt vị trí , mới hối hận, hối hận bản quá mức yếu đuối, từng dám trực diện với đoạn tình cảm , hối hận hết tới khác đẩy Chúc Tửu , khiến lòng cũng hết tới khác đau đớn mà tiến gần.
Cho dù hai chẳng bao giờ nhắc đến cái c.h.ế.t, nhưng cái c.h.ế.t vẫn tồn tại. Giả tướng cuối cùng cũng sẽ vạch trần.
Khi , Đồ Niên vẫn bên cạnh. Thực Kim Ly uống t.h.u.ố.c thì thể kéo dài thêm vài ngày, nhưng sẽ quá đau đớn.
Chúc Tửu uống thuốc, nhưng Đồ Niên cự tuyệt. Cậu giật lấy t.h.u.ố.c trong tay Chúc Tửu ném , sống sót trong dày vò thống khổ như . Tuy rằng Chúc Tửu từng một chữ “đau”, nhưng mỗi đêm khuya, tiếng rên nhè nhẹ đầy áp lực , Đồ Niên đều rõ. Đối với , cái c.h.ế.t giờ đây mới là giải thoát.
Chúc Tửu : “Lưu mới là khổ nhất, hối hận.”
Hắn rõ hối hận điều gì, nhưng Đồ Niên hiểu rõ, hối hận khiến Đồ Niên động tâm.
Đồ Niên cúi đầu, chạm đôi môi mất độ ấm của , khẽ : “Em thực may mắn.”
Giây phút chia ly cuồng loạn, cũng chẳng bi thương cực độ, chỉ là bình thản. Bình thản đến chính Đồ Niên cũng thấy khó tin.
Chúc Tửu trong lòng , chậm rãi nhắm mắt. Cậu cúi xuống hôn lên hàng mi , ôm , cứ thế lặng lẽ ôm chặt, cho đến khi tối muộn Kim Ly tới kiểm tra, mới phát hiện Chúc Tửu .
Kim Ly kìm , òa lên.
Đến khi cử hành tang lễ, Đồ Niên giúp chỉnh cổ áo tang phục, ngẩn ngơ lâu, cho tới khi ba lo lắng kéo , mới hợp lực đậy quan tài.
Tấm ván gỗ từng tấc từng tấc hạ xuống, từng chút từng chút che lấp ảnh Chúc Tửu. Ban đầu là đôi chân, chậm rãi tới bàn tay, vai, cuối cùng là khuôn miệng…
Đồ Niên đột nhiên chút hoảng loạn, nhón chân cố ngẩng đầu .