Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:59:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên giật , lâu từng b.ắ.n trượt bia.
Cậu buông cung trong tay xuống, hàng mi dài rũ xuống che sắc tối cuộn trào trong mắt. Chỉ một hình ảnh thoáng qua thôi cũng đủ khiến lo lắng đến , rằng ảnh hưởng của Chúc Tửu với quá sâu đậm.
Ngẩng đầu bầu trời, ánh mặt trời chói lóa xuyên qua tầng mây chiếu xuống, vô tia sáng như một tấm lưới trói buộc lấy . Không từ khi nào, tựa hồ trở thành kẻ ràng buộc, mà chẳng tìm thấy lối thoát.
Chính hiện tại giống như một mũi tên đang chờ lệnh, từng khắc từng khắc đều chỉ thẳng trái tim Chúc Tửu. Có lẽ trong lúc bản , đẩy Chúc Tửu đến bên bờ vực sâu.
Ừ, thích vị trí . Cậu cũng khinh thường việc để khác vì mà hy sinh điều gì. Nếu Chúc Tửu thật sự dám liều mạng, thì cả đời sẽ thấy đó nữa.
Hoa Hí Ngữ bên trong Đồ Niên đang nghĩ gì. Trong mắt , động tác đó của Đồ Niên đều vô cùng hảo, chỉ là ở khoảnh khắc cuối cùng cố ý buông tay lệch . Hơn nữa, Đồ Niên đưa lưng về phía , thấy biểu cảm , nên càng chắc chắn đây là “cố tình phóng nước”.
Hoa Hí Ngữ hô: “Niên Niên, từ nay về chính là đại ca của ! Cảm tạ nương tay để chúng cái ăn. Chỉ cần cơm ăn thì là đại ca!”
Tổ đạo diễn cũng âm thầm thở phào. Suýt nữa thì bộ nguyên liệu nấu ăn rơi hết tay Đồ Niên. Đừng khán giả sẽ nghĩ gì, ngay cả bọn họ cũng cảm thấy dường như “nội gián” ngầm mở cửa cho .
Đợt đầu nguyên liệu nấu ăn vốn hoang đường, nay đến màn b.ắ.n tên, trò chơi vốn họ còn tạm thời sửa luật kết quả Đồ Niên chiếm lợi thế. Bảo bọn họ kêu khổ.
Nghe Hoa Hí Ngữ gọi, Đồ Niên thu hết cảm xúc, xoay đáp: “Tiểu ngoan, về đại ca sẽ chia cơm cho .”
Hoa Hí Ngữ: “…… Tôi cũng chỉ khách khí miệng một chút thôi.”
Dù trò chơi thắng cả bàn thức ăn, nhưng một cũng ăn hết. Đồ Niên chỉ chọn hai món thích, còn để cho họ. Thế là ngay lập tức thu về cả đám “tiểu ”, tiếng gọi đại ca vang khắp biệt thự.
Lúc ăn cơm, Đồ Niên mới gắp mấy đũa nhịn nổi mà khẽ nôn khan. Đây cũng là lý do ít khi cùng họ ăn. Camera cũng khuyên ăn cơm, tránh cảnh .
Hai món chọn coi như thanh đạm, nhưng một thời gian Chúc Tửu nuôi bằng đồ ăn tinh tế, khẩu vị dưỡng kén. Đột ngột ăn đồ quá mặn, nhiều bột ngọt, thật sự khó nuốt nổi.
Ngay lúc cố gắng nén để nhét cơm miệng, thì Lâm An bất ngờ xuất hiện mắt.
Đồ Niên ngạc nhiên, vội nuốt miếng cơm hỏi: “Sao tới đây? Tổ tiết mục cho mang quản lý và trợ lý ?”
Lâm An đặt hộp cơm giữ nhiệt lên bàn, mở giải thích: “ là cho, nhưng yên tâm để một . Chúc tổng bảo đến, chắc bên tổ sản xuất khác trao đổi gì đó nên bọn họ cũng ngăn.”
Khó khăn lắm mới hai ngày yên tĩnh, phá ngang. Vẻ mặt Lâm Minh lập tức âm trầm, Đồ Niên mà mỉa: “A, thấy cũng gãy tay gãy chân, mới vài ngày mà thôi, còn phái riêng một đến hầu hạ ?”
Lâm An: “Lâm Minh.”
Tiếng gọi nghiêm khắc, khiến Lâm Minh chỉ hừ một tiếng im lặng.
Đồ Niên chống cằm, hứng thú quan sát. Vài ngày ngắn ngủi gặp, cách hai ở chung đổi nhiều. Trước mỗi khi Lâm Minh gì khiến Lâm An vui, cũng chỉ dịu dàng cầu xin đừng nữa. Giờ trở nên cứng rắn.
Mà mặt Lâm Minh thế nhưng lộ vài phần thỏa mãn kỳ quái. Đồ Niên l.i.ế.m môi, cảm thấy lẽ bỏ sót điều gì đó.
Sau khi Lâm Minh yên lặng, Lâm An bắt đầu từ chiếc ba lô to đến kỳ lạ của lấy từng món một: “Đây là túi ngủ, đèn thông khí, đá lửa quân dụng, t.h.u.ố.c men, t.h.u.ố.c chống muỗi. Tôi chuẩn đủ cho các tập sắp tới. Trong lịch trình một kỳ là khách mời cắm trại ngoài trời, còn cho thiết , sống chẳng khác gì dã nhân. Tôi chắc mùa sắp xếp như , nhưng cứ phòng ngừa thì hơn. Ở đây cũng bán mấy thứ ……”
“Ai da!” Lời còn dứt, Lâm An bỗng đập mạnh đùi, vẻ mặt bừng tỉnh: “Tôi quên gì ! Quên mua lều trại! Giờ làm , Lâm Minh, nhắc một tiếng chứ?”
Lâm Minh đáp, rõ ràng cũng chẳng nên gì.
Đồ Niên chỉ , thấy Lâm An liên tục lôi đồ . Chẳng mấy chốc bàn chất đầy. Đến khi còn móc cả một cái chảo sắt, thật sự giật .
“Cái … quá khoa trương chăng?”
Lâm An nghiêm túc đáp: “Khoa trương? Tôi còn thấy cái ba lô quá nhỏ, nhiều thứ nhét . Không tổ tiết mục cho về một chuyến lấy thêm , đợi lát nữa thu dọn hỏi thử.”
Lâm Minh & Đồ Niên: “……”
Cuối cùng, Lâm Minh vội vàng ngăn , khuyên mãi mới khiến bỏ ý định đó.
Đồ vật đều đào xong lúc , Lâm An mới từ tầng cùng của chiếc bao móc một cái bình thủy tinh nhỏ.
Anh đưa bình thủy tinh cho Đồ Niên, : “Đây là một vị bác sĩ tên Kim Ly nhờ mang cho , là uống cái thể thoát khỏi Chúc tổng……”
Lâm An chỉ đơn thuần truyền đạt nguyên văn, chứ bản cũng hiểu lời ý nghĩa gì. Thoát khỏi Chúc Tửu là ý tứ gì?
Nghe , đồng t.ử Đồ Niên co , đưa tay nhận lấy chiếc bình nhỏ. Thành bình mỏng, thể thấy rõ ràng bên trong là những viên t.h.u.ố.c màu đỏ. Nếu Lâm An đây là thuốc, còn tưởng là kẹo đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-63.html.]
“Thoát khỏi Chúc Tửu”... thể dùng từ “thoát khỏi” để hình dung, đơn giản chính là sợi xích m.á.u của Chúc Tửu giam cầm . Vì điều kiện khắc nghiệt mà thậm chí một ngày cũng thể rời khỏi Chúc Tửu.
Cậu từng cùng ai sự ràng buộc sâu nặng đến , thể là đem cả thể và tính mạng ký thác một khác. Lúc thể rời khỏi huyết mạch của Chúc Tửu, quả thực hoảng loạn, bởi vì đem sinh mệnh đặt một khác khiến khó thể chấp nhận.
Các trai từng thể và tính cách vốn hợp , thể thì quá yếu, tính tình quá quật cường, cho nên từ nhỏ đến lớn sống còn khổ hơn thường.
Bài kịch dù gợi ý, đề mục khó đến thế nào cũng sẽ thức trắng nhiều đêm để thành. Cậu hưởng thụ hương vị thành công cuối cùng , dù mỗi xong thể suy sụp, thường nghỉ cả tuần mới hồi chút ít. khi còn trẻ, bao giờ nghĩ bản việc gì thể làm .
Mãi đến khi cùng bàn với Chúc Tửu, mới phát hiện, dẫu liều mạng thế nào cũng thể vượt qua , bất kể là thành tích ở phương diện nào khác. Cậu dần dần nếm trải mùi vị thất bại, ý thức những chuyện, dù cố gắng đến mấy cũng thể thành công. Chính Chúc Tửu mài mòn những góc cạnh kiêu ngạo khi niên thiếu của .
Từ “mài mòn” dùng thỏa đáng, trong mắt khác vẫn là Đồ Niên từng giành giải thưởng 258 vạn, chỉ là ở tuổi trẻ cuồng vọng, khắc ghi một cái tên - Chúc Tửu.
Ngón tay Đồ Niên khẽ vuốt thành bình. Tính cách quật cường vốn khắc tận xương, sửa cũng sửa nổi. Cậu từng nghĩ sửa. Cậu từng điên cuồng tìm cách thoát khỏi huyết mạch của Chúc Tửu.
giờ đây, khi biện pháp giải quyết thật sự ở trong tay, bỗng nhiên nên làm thế nào mới đúng.
Trong lòng dấy lên hoảng hốt, trong đầu từng hình ảnh m.á.u me loang lổ liên tục hiện , thế nào cũng xua . Không khí như biến thành một lớp màng trong suốt bịt chặt mũi miệng , khiến thở nổi.
Nếu Chúc Tửu thật sự chịu để thứ , chỉ hai khả năng:
Một là t.h.u.ố.c vốn dĩ giả.
Hai là Chúc Tửu thật sự gặp chuyện gì.
Cậu thiên về khả năng thứ nhất. nếu là khả năng thứ hai thì ? Cho dù chỉ một phần vạn khả năng Chúc Tửu sẽ ngã xuống, thì ít nhất, xác suất vẫn tồn tại.
Thấy sắc mặt khó coi đến cực điểm, Lâm An lo lắng hỏi: “Anh Niên, sắc mặt khó coi như ? Có thấy khó chịu chỗ nào ?”
Đồ Niên lắc đầu, đem chai t.h.u.ố.c bỏ trong túi, đống đồ vật bàn, : “Nhiều như , lát nữa mang về.”
Lâm An: “Ừm???” câu là ý gì?
Đồ Niên thêm, chỉ dậy trở về phòng.
Một khi ràng buộc hình thành, tự tay chặt đứt, tựa hồ luôn để một trống vắng. So với làm kịch bản, nổi đề, thậm chí từng thắng Chúc Tửu, thì cái trống trải càng khiến uể oải hơn.
Lâm Minh theo bóng lưng , nhíu mày, trong mắt hiếm khi hiện lên chút lo lắng. Không vì , luôn cảm nhận Đồ Niên một luồng lực lượng thuộc về huyết mạch Chúc Long, trong đó còn lẫn vài tia hương vị mục nát, giống như là thứ chỉ xuất hiện khi sắp lâm chung……
Trong phòng, Đồ Niên mở nắp bình thủy tinh, cúi mắt những viên t.h.u.ố.c bên trong, bàn tay nâng bình chậm rãi nâng lên.
……
Buổi tối, tiết mục vẫn chiếu theo kế hoạch. Vốn dĩ tổ chương trình yêu cầu bộ khách mời ở phòng khách xem tiết mục, đó một đoạn tư liệu sinh hoạt. vì sắc mặt Đồ Niên , tiết mục tổ nào dám giữ , vội vàng để về nghỉ ngơi. Bằng , chỉ cần một sợi tóc của xảy chuyện, bọn họ cũng ăn . Chưa tới Chúc Tửu, chỉ cần bốn vị trai của thôi, bọn họ cũng sợ .
Đồ Niên cũng khách sáo. Lúc chẳng rảnh bận tâm khác đối xử đặc biệt . Hiện tại chỉ ngả ngủ một giấc ba ngày ba đêm. Dù ngủ ở cũng là ngủ, về phòng thoải mái dễ chịu còn hơn.
Hàng triệu xem canh giữ TV chỉ chờ đầu công chiếu. Tổ chương trình cũng khác thường, hề tung trailer công bố khách mời, mà trực tiếp chiếu chính phim.
Ban đầu còn bình tĩnh, khi các nhóm tố nhân lên sân khấu vì đều là gương mặt mới nên gây làn sóng gì, chỉ vài dòng đạn màn như “Đẹp quá!”, “Soái ghê!” bay qua.
Đến lượt Ngô Thiên cùng Triệu Chiếu, đạn màn mới bắt đầu xôn xao. Hai vốn công bố , nên khán giả ngạc nhiên, chỉ là bình luận kiểu “Thân cao lệch dễ thương ghê”, “Tương phản manh” các kiểu. Dù sự chênh lệch giữa họ quá rõ ràng, từ diện mạo đến vóc dáng đều một trời một vực.
Nam Tĩnh cùng Hoa Hí Ngữ là nhóm thứ hai từ lên sân khấu. Vừa xuất hiện, đạn màn liền nổ tung. Lượng fans của cả hai quá đông, ai cũng ngờ thần tượng chạy tham gia một chương trình giải trí cỡ bạo như thế , hơn nữa tham gia chọn show hot nhất.
“Trời má! Nam ảnh đế ghép cùng ca vương Hoa ca, CP càng xem càng hợp là !”
“Không lừa , mới đầu còn phản đối, giờ thì…… thơm quá !!!”
“A a a a a! Show ăn khách ! Hai hợp quá mức! Tôi tuyên bố đây là couple hot nhất mùa !!!”
“Tuy thế, chị em đừng sớm, đồn còn một cặp còn bạo hơn nữa cơ. tin, ha ha ha, nếu bọn họ mà đến tham gia thì chắc bầu trời cũng mưa hoa hồng mất.”
Cặp áp trục đương nhiên là Đồ Niên và Chúc Tửu. Trước đó tuy tin đồn họ sẽ tham gia, nhưng phần lớn chỉ coi như chuyện , cảm thấy thể nào. Dù , trong lòng vẫn mơ hồ chờ mong.
Tổ chương trình cũng hiểu rõ điều , cho nên khi Nam Tĩnh và Hoa Hí Ngữ kết thúc, liền lập tức cắt quảng cáo……
“Chương trình chơi ác quá!!!”
“Tôu c.h.ế.t mất, tổ tiết mục đ.â.m dao. 【 khổ】”
“Ghét ghê!!!”
Quảng cáo kết thúc, trong ánh mắt mong chờ của vạn , gương mặt Đồ Niên và Chúc Tửu cuối cùng cũng xuất hiện màn hình.