Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:59:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tổ đạo diễn cảm thấy kết quả đáng xem, cảm thấy vận khí của Đồ Niên cũng thật sự quá . Lần cũng gần như đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ mà lấy hết chỗ khác tìm nửa ngày mới .
Lần , tuy rằng là cuối cùng, nhưng cái thùng chê bỏ vật tư nhiều nhất.
Trò chơi thứ hai là b.ắ.n tên. Ban đầu tổ chương trình vốn định tiến hành theo hình thức cũ, nhưng bởi vì vận khí quái lạ của Đồ Niên, nên tạm thời bàn bạc sửa một chút.
Nguyên bản là dựa theo tổng điểm vòng b.ắ.n để quyết thắng, thắng ưu tiên lựa chọn. bởi vì cái vận khí nghịch thiên của Đồ Niên, nên hiện tại tổ chương trình quyết định ai xuất sắc nhất thì trực tiếp đồ ăn.
Bởi vì chỉ sửa đôi chút nên cần báo cáo, tổ chương trình công bố quy tắc, đều thở phào nhẹ nhõm.
Hoa Hí Ngữ : “Tiểu Niên Niên, xem làm thắng! Ha ha ha, hồi nhỏ từng luyện qua đấy ~ tay chân nhỏ xíu thế , Hoa dạy cho ~”
Nam Tĩnh mím môi , Hoa Hí Ngữ làm ầm ĩ cũng : “Kỳ thật hồi nhỏ cũng luyện một chút, bất quá nhiều năm đụng tới, lẽ sẽ ngượng tay.”
Hoa Hí Ngữ: “Thế mà em bao giờ. Như xem nguyên liệu chắc chắn là của tổ chúng .”
Nghe , nụ mặt Đồ Niên càng sâu: “Thi đấu còn bắt đầu, các đừng vội mừng, lát nữa đừng gọi là mới .”
Các đội khác phục, Triệu Chiếu trêu: “Các đây là loại chúng ngoài ? Tôi thấy vẫn còn cứu . Dù từng học b.ắ.n tên, nhưng cái ít nhiều cũng chút dựa vận khí, chừng đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ…”
Mọi : “Cậu im !”
Vận khí? Bây giờ còn thể đến vận khí ? Có Đồ Niên ở đây, cái gọi là vận khí của bọn họ còn ý nghĩa gì nữa…
Thế là trong tình cảnh Triệu Chiếu trừng đến mức co đầu rụt cổ như chim cút, cuộc thi b.ắ.n tên chính thức bắt đầu.
Nam Tĩnh, Hoa Hí Ngữ và Đồ Niên xếp ở lượt . Mới đầu ai cũng nghĩ b.ắ.n tên chắc đơn giản, nhưng thật sự đến lúc tay mới phát hiện cực khó. Đừng b.ắ.n mấy vòng, chỉ cần b.ắ.n trúng bia là quá .
Ngô Thiên vốn từ đến nay từng làm việc nặng, đến cả kéo dây cung cũng nổi. Cậu c.ắ.n môi, sắc mặt khó coi, Triệu Chiếu lập tức chạy tới an ủi. Vì cách chút xa, Đồ Niên rõ bọn họ gì, mà cũng chẳng hứng thú để .
Chỉ là Triệu Chiếu gì, Ngô Thiên kiên nhẫn hất tay , đầu liếc một cái, ánh mắt vô cùng quái dị.
Đồ Niên mím môi, một nữa cảm thấy Ngô Thiên e là vấn đề.
Rốt cuộc tới lượt Nam Tĩnh sân. Hoa Hí Ngữ điên cuồng cổ vũ, kéo cả đội khí thế lên. Có luyện qua vẫn khác, b.ắ.n 6 vòng.
Tuy rằng thành tích qua tính là , nhưng so với đám còn b.ắ.n trúng bia thì là đầu.
Hoa Hí Ngữ huýt sáo, reo lên: “Anh Tĩnh giỏi quá!”
Nam Tĩnh : “Quả nhiên là ngượng tay.”
Hai vỗ tay ăn mừng.
Hoa Hí Ngữ đầu Đồ Niên, đắc ý: “Tiểu Niên Niên, trai đây lấy quán quân thế nào.”
Đồ Niên cong môi, đáp.
Quả nhiên Hoa Hí Ngữ suông, tư thế b.ắ.n tên vô cùng chuẩn mực, liền là luyện qua. Theo tiếng tên xé gió, mũi tên cắm ngay chính giữa bia.
Nhân viên công tác: “Tám vòng!”
Mọi xôn xao: “Oa! Diễn Ngữ, lợi hại quá !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-62.html.]
“Không ngờ còn kỹ năng nha.”
Hoa Hí Ngữ buông tay, làm bộ thản nhiên: “Ai, tay trật một chút, phát huy hết thôi.”
Đồ Niên buồn , trời sinh chính là một phái mang niềm vui, chuyện gì đến tay đều biến thành thú vị. Cậu thật sự thích kết giao bằng hữu với kiểu như .
Hoa Hí Ngữ: “Tiểu Niên Niên, đến lượt . Cậu gọi một tiếng trai, tay cầm tay dạy thế nào?”
Dù trong quy tắc chương trình cũng là thể tay cầm tay chỉ dạy. Tổ đạo diễn thì căng thẳng, nhưng nhanh chóng tìm lỗ hổng, chỉ cảm thấy vị tổ tông thật khó hầu hạ.
Bởi vì Đồ Niên rút vật tư nhất, nên phần b.ắ.n tên vốn là đẩy xuống cuối. Ban đầu tổ tiết mục còn chuẩn sẵn tình huống chẳng lấy gì.
Đối mặt với trò trêu chọc của Hoa Hí Ngữ, Đồ Niên nhướng mày: “So cái gì , cố tình chọn b.ắ.n tên. Tôi thật thấy ngại đấy.”
Bờ vai khẽ hạ xuống, cánh tay nâng lên, vai và tay song song. Trên cánh tay cơ bắp dần hiện rõ đường nét, dây cung truyền đến tiếng căng nhỏ bé.
Thế nhưng kéo cung nhẹ nhàng, hơn nữa tư thế còn chuẩn mực đến kinh ngạc… Những vốn đang chờ xem chật vật đều ngây , tổ đạo diễn ai nấy há hốc miệng. Trong đầu chợt lóe lên hình ảnh khóe miệng cong cong của Chúc Tửu khi tin sẽ phần thi b.ắ.n tên…
Chỉ thấy gương mặt sáng ngời, theo tiếng dây cung vang lên trong trẻo, mũi tên vút phá gió.
“Tranh” một tiếng giòn vang, mũi tên cắm thẳng hồng tâm. Lông vũ ở đuôi còn rung mãi dừng.
Nhân viên công tác vội chạy tới xem, kích động hô lên: “Chín điểm!!!”
Hoa Hí Ngữ mở to mắt cánh tay thon gọn, đẽ , thể tin nổi: “Đệt! Tiểu Niên Niên, đau lòng quá!!! Cậu thế mà sớm b.ắ.n tên!”
Nam Tĩnh đẩy gọng kính, đưa tay giả bộ che miệng Hoa Hí Ngữ: “Không bậy.”
Vốn còn khoe khoang, nhưng sang thấy ánh mắt giao lưu giữa hai ám , Đồ Niên bỗng thấy thắng thêm chút nguyên liệu nấu ăn cũng chẳng gì vui. Bởi vì nấu ăn. Nếu Chúc Tửu mặt, nhất định mang nồi giữa bãi cỏ, nấu món thơm lừng, để Hoa Hí Ngữ gọi một tiếng ca ca chia cho một muỗng.
Chắc sẽ vui lắm…
Cậu vẫn còn một mũi tên. Theo quy tắc, khách mời chỉ một lượt, nhưng vì Chúc Tửu vắng mặt nên mũi thứ hai vẫn để bắn.
Kỳ thật b.ắ.n tên của lợi hại nhất. Người thật sự giỏi chính là —— Chúc Tửu. Ngày cùng Chúc Tửu cùng học, thầy giáo từng khen thiên phú, nhưng dù vẫn kém Chúc Tửu một chút.
Khi đúng thời kỳ hiếu thắng, chỉ vì một câu của thầy, hẹn Chúc Tửu đấu liên tục mười mấy trận, bao chiếm ưu thế về thiên thời địa lợi, kết quả vẫn thua. Mãi đến thứ mười bảy, mới thắng một trận, đó liền bỏ. Tóm một câu —— Chúc Tửu loại thể thắng bằng vận may. Từ đó bao giờ dám đấu với Chúc Tửu nữa.
Bởi vì chỉ cần đấu, thì vĩnh viễn là thắng!
Nghĩ tới giấc mơ sáng nay, hình ảnh hiện mắt. Đồ Niên rũ mi mắt, bàn tay đang siết chặt cung, hoảng hốt như thấy vết m.á.u đỏ tươi và ảnh Chúc Tửu ngã xuống ngay mặt.
Lần Chúc Tửu vội, chỉ để m.á.u dự trữ trong tủ đông cho dùng, tính cũng đủ mười ngày. May mà là yêu, bằng lượng m.á.u đó e rằng chẳng đủ để sống.
chuyện khớp với việc Chúc Tửu sẽ ba bốn ngày? Hắn là thần Thiên Đạo che chở, lý gì thể uy h.i.ế.p , trừ chính .
Không tự luyến, nhưng từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ căn bệnh , từng gì làm khó Chúc Tửu. Nên đoán, hẳn là tìm manh mối về linh thảo nào đó thể giúp chữa bệnh cho , chỉ là nơi quá nguy hiểm, ít nhất Chúc Tửu nắm chắc .
Cậu từng gọi cho Kim Ly, chỉ đầu dây bên ấp úng, lời lời lộn xộn, liền chứng thực suy đoán. Đồ Niên cũng hỏi nhiều, chỉ nhờ chuyển cho Chúc Tửu mấy lời.
Giờ phút , tay giương cung nhắm thẳng, trái tim đột nhiên căng thẳng. Trước mắt bia ngắm biến thành bóng dáng Chúc Tửu, còn mũi tên thì chĩa ngay trái tim . Chỉ cần buông tay…
Đồ Niên chớp mắt, xua hình ảnh hoang đường . mũi tên trong tay lệch khỏi quỹ đạo.
Dây cung siết chặt, ngón tay vì m.á.u lưu thông đình trệ mà sưng đỏ. Đồ Niên dường như chẳng cảm thấy gì, vẫn giữ nguyên đến khi Hoa Hí Ngữ gọi to một tiếng mới chợt bừng tỉnh, buông mũi tên .
Lần , còn tiếng ngân vang trong trẻo. Mũi tên lạc , chỉ xẹt qua cành lá ven bia ngắm cắm thẳng cột gỗ bên cạnh.
Nhân viên công tác: “Không trúng bia.”