Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:58:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên sửng sốt một chút, “Ba bốn ngày? Anh cùng tổ chương trình thương lượng xong ?”
Chúc Tửu “ừm” một tiếng, “Em cũng thể về nhà , em một ở chỗ yên tâm.”
Lúc Đồ Niên quả thật tinh thần, nhưng hứng thú sách, hai tay chắp đem sách che lên, “Lời giống như liền sống nổi, dù ông đây cũng là huyết mạch thượng cổ đại yêu, cũng đến mức t.h.ả.m hại như thế.”
Chúc Tửu còn định thêm gì đó, nhưng Đồ Niên ngăn , “Anh đừng chuyện, nên làm gì thì làm , ngủ một lát, cơm chiều nhớ gọi .”
Cậu xong liền nghiêng giường, đầu ngủ . Bởi vì Kim Ly luôn dặn nên cứ ở mãi trong phòng ngủ, ngoài hít thở nhiều khí trong lành, vận động nhiều hơn một chút, lải nhải đến mức làm đau cả đầu.
Cho nên chỉ thể đem chiếc giường nhỏ dời bên ngoài. Nơi trong phòng kính trồng hoa cỏ nhiều như , khí vô cùng.
Chúc Tửu giúp kéo chăn lên cao hơn một chút. Bên Đồ Niên vốn bảo hộ, nên vấn đề an kỳ thực cần lo lắng, huống chi nơi vẫn là địa bàn của Đồ gia.
Hắn yên tâm chính là mấy ngày nay sinh hoạt thường nhật của , đến lúc đó ngay cả việc ăn cơm cũng thể thành vấn đề……
Ngày hôm , lúc Đồ Niên tỉnh ngẩn giường cả nửa ngày. Đêm qua ngủ ngon, suốt cả đêm gặp ác mộng.
Đều là liên quan đến Chúc Tửu, khi thì mơ thấy Chúc Tửu dính m.á.u mặt , khi thì là hình ảnh chính tham dự tang lễ của , bên tai quanh quẩn tiếng cáo biệt, trong lòng co rút từng cơn, cái cảm giác nghẹt thở càng lúc càng rõ rệt, lúc mới bừng tỉnh.
Cậu thật lâu còn mơ mộng, giấc mơ chân thật đến thế, trong chốc lát còn phân biệt hiện thực.
Luôn một loại dự cảm bất an, bao lâu, mãi cho đến khi của tổ chương trình đến mới dần dần bình .
Đồ Niên hỏi: “Chúc Tửu ?”
“Đi , còn dặn kỹ chúng cần quấy rầy đến .”
Đồ Niên mím môi, vốn sắc mặt trắng bệch, lúc càng thêm nhợt nhạt, như thể sắp ngất : “Đi bao lâu ?”
Nhân viên tổ chương trình thấy sắc mặt khó coi thì lo lắng, “Hắn sáng sớm , cũng một lúc . Sắc mặt thật khó coi, chỗ nào thoải mái ?”
Cậu lắc đầu, vốn gọi điện cho Chúc Tửu, nhưng nghĩ chỉ là vì một giấc mơ mà thôi, chẳng khác nào chuyện bé xé to, liền thôi.
“Tôi . Phiền chờ một lát, bộ quần áo.”
Cậu đưa tay mò trong tủ, quần áo lạnh ngắt. Chúc Tửu khá sớm, nên dù là đồ để trong phòng kín, quần áo cũng lạnh.
Cậu giống thường ngày, trực tiếp mặc lên . Ngay khoảnh khắc đó vẫn nhịn co một chút. Sau khi mang thai, dường như nhạy cảm hơn với nhiệt độ, nhưng bởi vì đó Chúc Tửu chăm sóc quá chu đáo, dần quên mất chuyện .
Ăn bữa sáng Chúc Tửu để xong, sắc mặt hơn một chút. Cậu tự với đó chỉ là một giấc mơ, cần quá mức để ý.
Ăn no , mâm trống trơn, kinh ngạc với khả năng ăn uống hiện tại của , bắt đầu suy nghĩ giữa trưa nên ăn gì.
Đi trấn là thể, quá xa, rõ sức .
Đi rừng rậm thì… xa đến , nhưng trong đó nhân tố xác định quá nhiều, mà Chúc Tửu từng dặn tuyệt đối cấm rừng.
Đồ Niên ghế bập bênh, dựa lưng gối đầu lên hai cánh tay, ngẩng đầu xuyên qua mái kính bên ngoài. Trời xanh, mây trắng, bầu trời cao rộng, kiểu thời tiết ngoài thì thật đáng tiếc.
Nói thế nào cũng ngoài xoay sở một chút, chẳng lẽ Chúc Tửu ở đây thì ngay cả cơm cũng kiếm ? Nếu thì lúc Chúc Tửu , sống .
Cậu men theo con đường nhỏ ngoài biệt thự trong thôn, để ý tới gương mặt đầy phức tạp của phim vẫn lặng lẽ theo phía .
Liền sắp đến lúc, phim thế nhưng cản : “Khụ, ngài… là rừng rậm tìm đồ ăn ?”
Thấy Đồ Niên gật đầu, phim : “Từ hôm nay trở , con đường thu hoạch đồ ăn sẽ đổi. Các khách mời sẽ chia tổ tham gia trò chơi, tổ nào thắng thì sẽ nhận đồ ăn.”
Đồ Niên mặt biểu cảm, xoay thoáng qua phim: “Vậy ngươi vì sớm, chờ tới mới .”
Bị trừng, lưng phim toát mồ hôi lạnh. Làm bây giờ! Đều là tổ tông gây , ai chịu nổi! Không sai, chuyện vốn là nồi của Chúc Tửu. Ban đầu tổ chương trình vẫn luôn đau đầu sửa thiết kế trò chơi thế nào, bản kế hoạch đưa lên hoài mà cấp vẫn phê duyệt. Sau là Chúc Tửu chủ động tìm bọn họ, dùng cách gì, mấy chuyện khiến bọn họ loay hoay mãi vẫn làm xong, chỉ mất vài giờ liền sắp xếp thỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-61.html.]
Chúc tổng khi còn giống như Đồ Niên nhất định sẽ tới rừng rậm, cố ý dặn đợi một đoạn mới báo đổi .
Anh thật sự hiểu Chúc Tửu vì để Đồ Niên vòng một đoạn như . Nói cũng kỳ quái, quản bao nhiêu yêu cầu hoang đường, bọn họ cũng dám phản kháng…
Nhiếp ảnh gia lau mồ hôi trán: “Tôi còn tưởng ngoài tản bộ, nên mở miệng…”
Còn thể làm , Đồ Niên chỉ đành về theo đường cũ.
Bởi vì quyết định bữa trưa ăn gì, nên trở về cuộc thi liền bắt đầu.
Lần trò chơi tuyệt đối công bằng: trong các thùng hàng đặt đồ ăn. Khách mời dựa thứ tự lựa chọn thùng để nhận đồ. Có thùng bên trong là mỹ thực làm sẵn, thùng là nguyên liệu nấu ăn, cũng thùng trống rỗng.
Thứ tự lựa chọn thùng sẽ xác định qua trò chơi. Kỳ thực, ban đầu tổ chương trình thiết kế như , mà là bày thật nhiều trò chơi nhỏ: thành một trò chơi nhỏ sẽ nhận đồ ăn hoặc nguyên liệu, thất bại thì .
Chúc Tửu xem qua xong liền sửa . Tổ chương trình bàn bạc thấy quả thật cách kích thích hơn: cho dù bạn thắng hết trò chơi, cuối cùng cũng khả năng lấy gì.
Hôm nay hai trò chơi, nghĩa là hai lựa chọn thùng: một là đồ ăn làm xong, một là nguyên liệu nấu ăn.
Quy tắc trò chơi đơn giản. Trò thứ nhất là chạy tiếp sức mang vật nặng: buộc một túi cát nhỏ ở eo, đó chạy 50 mét, ai tới thì thắng.
Trò , Đồ Niên trực tiếp từ bỏ. Bất quá vì tuân thủ quy tắc, vẫn ôm túi cát hết 50 mét. May là túi cát khá nhỏ, nặng.
Vốn dĩ vì Đồ Niên chỉ một , tổ chương trình định xếp một đội khác. Hoa Hí Ngữ cùng Nam Tĩnh cũng mời , nhưng đều từ chối.
Đồ Niên : “Không cần, một là đủ .”
Ban đầu còn tưởng lợi hại lắm, thể một lật ngược cả trận. làm, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.
Hoa Hí Ngữ nhỏ giọng với Nam Tĩnh: “Em thấy Niên Niên hôm nay khả năng ăn cơm, thật đáng thương.”
Nam Tĩnh dốc sức giành hạng nhì, : “Không , đến lúc đó đưa cho một ít là .”
Trò chơi nhỏ , hạng nhất tự nhiên thuộc về Triệu Chiếu, thể chất đến mức thể chê. Còn hạng cuối thì khỏi .
Đồ Niên đặt túi cát xuống, khoát tay, hờ hững : “Các cứ chọn , để cái nào thì lấy cái đó.”
Từ hạng nhất tới hạng tư, từng thùng hàng vò đầu bứt tai, bởi vì tổ chương trình hề đưa manh mối nào. Thật sự khó chọn! Ngược , chỉ Đồ Niên là cuối cùng, một bên uống nước, nhấp từng ngụm một cách thảnh thơi.
Chờ bọn họ chọn xong, Đồ Niên mới chậm rãi tới cái thùng còn .
Tổ chương trình mở thùng theo thứ tự từ hạng thấp đến cao.
Trong ánh mắt chờ mong của , thùng của hạng nhất mở , trống rỗng.
Thật sự trống , ngoài khí thì chẳng gì.
Thùng thứ hai là của Nam Tĩnh. Sau khi mở, bên trong đặt hai củ khoai tây nấu chín. Hoa Hí Ngữ mặt cảm xúc: “Đừng với em cuối cùng là thùng của Đồ Niên nhiều nhất!”
Nam Tĩnh: “Nếu thật thì em định làm gì?”
Hoa Hí Ngữ: “Ngốc ! Ôm đùi chứ còn gì!”
Không do miệng quạ đen của Hoa Hí Ngữ, thùng 3 và 4 mở cũng chỉ hai gói mì tôm. Tổ chương trình còn tí lương tâm nên bỏ thêm hai cây xúc xích.
Tất cả khách mời đều phàn nàn tổ chương trình keo kiệt, cho tới khi thùng của Đồ Niên mở …
“Mẹ nó! Đây chẳng là Mãn Hán tịch !?”
“Không chơi nữa! Đây là ức h.i.ế.p !”
Tác giả lời :
Đồ Niên: “Nhìn bọn họ đầy mặt , thật sự ngại quá… chuyện khống chế .”
Hoa Hí Ngữ & thể khách mời: “Biến !”