Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:56:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chúc Tửu gì, liếc Đồ Niên đang bên cạnh bà Hoàng, ánh mắt trở nên cảnh giác, mở miệng hỏi: “Ngài là?”
Bà Hoàng đ.á.n.h giá vài , bỗng nhiên hiểu , liền ha hả: “Đừng vội, đừng vội, đây là cố nhân của cha Niên Niên.”
Đồ Niên gật gật đầu, tỏ ý đúng là như .
Bà Hoàng hỏi: “Niên Niên gọi là bà Hoàng, tính gọi thế nào?”
Chúc Tửu sững sờ một chút, nhanh phản ứng , khẽ gọi: “Bà Hoàng.”
Bà Hoàng híp mắt: “Ừ, tệ.”
Đồ Niên: “?”
“Tôi già thì bầu bạn với lão nhân, quấy rầy chuyện của trẻ các nữa.”
Bà Hoàng vỗ vỗ tay Đồ Niên: “Thử xem , sẽ kết quả bất ngờ.”
Những lời Chúc Tửu thấy. Đợi bà Hoàng rời , mới xuống bên cạnh Đồ Niên: “Lần tự ý chạy lung tung nữa.”
Đồ Niên nhẹ nhàng gật đầu, cụp mắt xuống như đang suy nghĩ điều gì, đó về phía ông bà Hoàng, hỏi: “Chúc Tửu, yêu cốt khi rút còn thể khôi phục ?”
“Rất khó, nhưng nếu thể tìm yêu cốt thì vẫn khả năng.”
Nghe , Đồ Niên nhịn khẽ nhíu mày. Nhiều năm như thế, tìm yêu cốt dễ hơn làm.
Chúc Tửu đưa tay ấn lên chỗ đang nhăn mày: “Được , nhăn hết cả như cái bánh bao . Là yêu cốt của ông rút ? Tôi sẽ cho tìm.”
Đồ Niên vội vàng gật đầu.
Chúc Tửu đưa tay chạm nhẹ lên mặt , tâm trạng bỗng chốc tan biến, giọng lạnh vài phần: “Sao mặt lạnh thế ?”
Đồ Niên đưa tay che mặt, chớp mắt cụp xuống, chẳng lẽ vẫn bình thường ……
Bất quá cũng là quá sơ ý. Dù hiện tại thể phần đặc thù, nếu sinh bệnh thì t.h.u.ố.c cũng thể dùng, chỉ thể dựa sức đề kháng của bản , nhưng tế bào miễn dịch của đều như lũ lười biếng, căn bản chẳng chịu làm việc……
Dù , giờ Chúc Tửu căn bản chẳng quan tâm lạnh , trực tiếp kéo về phòng ấm. Cảm nhận ấm từ bàn tay truyền sang, trong đầu Đồ Niên chỉ quanh quẩn lời bà Hoàng .
Thử xem ?
Hai chữ “thử xem” nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng đó bọn họ đối mặt quá nhiều chuyện, gánh vác cũng quá nhiều……
Cậu ngẩng mắt Chúc Tửu. Chúc Tửu dường như cảm nhận ánh mắt của , đầu , trong mắt mang theo dò hỏi. Thấy Đồ Niên gì, Chúc Tửu cho rằng khó chịu, bèn áp trán lên trán , kiểm tra xem nóng .
Đồ Niên giật , vội vàng đầu né tránh. vì cách quá gần, động tác gấp, môi lướt qua môi Chúc Tửu. Đồ Niên lùi một bước, sắc mặt đỏ bừng, dùng mu bàn tay che môi, cúi gằm mặt đất, dám ngẩng đầu.
Ánh nắng lúc xuyên qua tán cây long não, rải xuống từng đốm sáng lấp lánh. Gió nhẹ thổi qua khẽ lay động sợi tóc .
Tim cũng giống như sợi tóc, nhảy loạn càng lúc càng kịch liệt. Tháng mười một dường như còn giống như nữa.
Chúc Tửu đưa ngón tay ấn nhẹ lên môi , nhịn bật .
Thấy Đồ Niên xù lông đỏ mặt bên cạnh, thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa đến nơi tránh gió. Suốt cả đoạn đường, khóe môi vẫn hạ xuống .
Buổi tối, khi Đồ Niên ngủ, Chúc Tửu đến chỗ bà Hoàng.
Bà Hoàng: “Chờ lâu.”
Chúc Tửu: “Làm phiền .”
Bà phất tay: “Không gì gọi là phiền. Nếu thật sự thể tìm yêu cốt cho bạn già của , thì mới thật sự quỳ xuống tạ ơn . Tôi tìm nhiều năm, Đồ Trụ bọn họ cũng từng phái tìm, nhưng ngần năm , thật sự khó.”
“Tôi đại khái tìm là vì chuyện gì. Những gì đang trải qua hiện tại cũng từng trải qua. gì để khuyên, bởi vì ép buộc đồng ý thì cuối cùng chỉ mang áy náy trong lòng. Chi bằng để chính lựa chọn, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-59.html.]
Chúc Tửu gì.
Bà Hoàng: “Chỉ là lẽ ích kỷ, chẳng rảnh lo nghĩ thế nào, chỉ ở bên .”
Nói đến đây, bà ngừng một chút, rơi hồi ức. Trong mắt còn vẩn đục, ngược trong trẻo sâu thẳm: “Lúc , mặt dày theo đuổi bạn già, còn nếu chịu ở bên , sẽ kết hôn với khác. Thậm chí còn tìm một đối tượng đưa đến mặt . Người sốt ruột liền kịp lo nhiều nữa. Cho nên, tuy là để tự chọn, nhưng thỉnh thoảng chúng đẩy thêm một ngọn lửa, để hiểu rõ bản gì, vẫn quan trọng! mà, nếu thật sự dám cần , thì cho dù c.h.ế.t, cũng tha!”
Chúc Tửu: “……”
Ý thức thất thố, bà Hoàng lập tức điều chỉnh , : “Bọn họ tâm thái đơn giản thôi, chỉ là sợ liên lụy chúng . Tóm , chuyện cũng chỉ thế. Cậu cứ từ từ nghĩ. Tôi lâu , mau về thôi, thì ông tìm thấy nóng ruột.”
Nói xong, bà dậy, phủi bùn đất trở về. Rõ ràng lúc nãy trò chuyện còn giống già, mà lúc , bước chân vẫn mang dáng vẻ tuổi già sức yếu, như thể quên mất chính lớn tuổi.
……
Ngày hôm , khi tỉnh , Đồ Niên theo thói quen với tay sang bên cạnh tìm Chúc Tửu, kỳ lạ là thấy bóng dáng .
Bởi vì mỗi ngày tỉnh dậy đều thể thấy Chúc Tửu, dần dà thành một thói quen. Đột nhiên thấy, ngược chút quen.
Cậu dậy, với tay lấy quần áo giá áo. Quần áo vẫn còn ấm.
Đi cửa , camera lập tức bám theo. Camera trong phòng Đồ Niên gần như ngày nào cũng hỏng một , đúng là thể ghi mười sự kiện kỳ quái. Ban đầu tổ còn phái đến sửa, đó dứt khoát bỏ mặc.
Không Chúc Tửu bên cạnh, cũng rõ kế tiếp lịch trình là gì.
Cậu một vòng quanh biệt thự cũng gặp ai, chỉ còn mấy phim theo sát và vài đạo diễn trong phòng.
Đồ Niên hỏi: “Mọi ? Có nhiệm vụ gì ?”
Người phim: “Bọn họ tìm đồ ăn . Chúc tổng xin nghỉ bệnh cho , cứ nghỉ ngơi cho .”
Tuy thế, nhưng thật cũng Đồ Niên bệnh chỗ nào.
Đồ Niên sững , nếu giúp xin nghỉ, ít cũng cho một tiếng chứ. Như thì chẳng cần dậy sớm thế .
Ra cửa thoáng qua, mới hiểu vì Chúc Tửu xin nghỉ cho .
Do khí lạnh tràn về, hôm nay nhiệt độ giảm mạnh. Hít một , còn thể thấy rõ trắng.
Đứng ngoài trời một lát, tay lạnh buốt. Cậu xoa xoa tay, nhưng , mà hít thật sâu một . Tuy lạnh, nhưng nhiệt độ làm cái đầu vẫn mơ màng của trở nên tỉnh táo hơn.
Đồ Niên hỏi: “Chúc Tửu một ? Hôm nay vẫn là nhiệm vụ chọn manh mối lộn xộn ?”
Tuy trong mắt khác, những manh mối đó rời rạc chẳng liên quan, căn bản chẳng thể phá giải. Chúc Tửu thì khác, từ khi quen đến nay, dường như từng thứ gì khiến thật sự đau đầu.
Người phim thoáng qua sắc mặt Đồ Niên, do dự một chút mới đáp:
“Hôm nay hình như Triệu Chiếu cũng khỏe, nên từ sớm Ngô Thiên đến mời cùng . Còn về việc họ chọn hình thức gì, cũng rõ lắm.”
Ngô Thiên?
Người phim nuốt một ngụm nước bọt. Tình ý của Ngô Thiên với Chúc Tửu gần như tràn ngoài, e là tất cả đều , trừ mỗi Triệu Chiếu……
Triệu Chiếu thì thật lòng với Ngô Thiên, coi chuyện tình cảm nghiêm túc. Mỗi thấy hai đó, tổ đạo diễn đều chút chột .
họ cũng thể gì, dù đây cũng chỉ là giả, phận yêu đương vốn là do tổ chương trình sắp đặt, bọn họ thực tế thích ai thì cũng chẳng ai quyền can thiệp.
Vấn đề là…… tại Ngô Thiên thích Chúc Tửu chứ!
Chúc Tửu với Đồ Niên chẳng lẽ thật ư?!! Không thể nào!!! Rõ ràng là thật sự! Vậy nên, lúc liền cảm giác như Chúc Tửu đang “ngoại tình”, hại ở mặt Đồ Niên ngay cả lời cũng dám lớn tiếng.
Đồ Niên: “À.”
À???
À là cái quỷ gì chứ!