Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:56:00
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nhiếp ảnh gia theo Đồ Niên phòng kín. Trong phòng kín một giá sách, đó là kiệt tác của hai . Anh hai cực kỳ thích ở chỗ , chỉ cần công việc thì thậm chí thể ở trong hơn mười hai tiếng đồng hồ: sách, chăm hoa, uống , cả sống giống như một ông lão nhỏ.
giá sách, sách thật sự thuộc về hai nhiều, ngược chen đầy những quyển truyện đồng thoại và sách tranh thiếu nhi, tất cả đều chuẩn cho khi còn nhỏ.
Năm đó gặp biến cố, cả khép kín, giao lưu với bên ngoài, thường trốn trong một góc mà cả ngày. Mỗi lúc như , hai liền ôm đến phòng kín , mấy em bầu bạn, kể chuyện cho . Anh ba, tư thậm chí còn cả và hai bắt diễn theo nội dung câu chuyện, heo, bò, ch.ó gì đó bọn họ đều từng đóng vai qua.
Nghĩ đến những chuyện đó, khóe môi Đồ Niên khẽ cong lên. Cậu cầm một quyển truyện đồng thoại, bên trong còn lưu nét vẽ nguệch ngoạc khi còn bé. Cúi mắt, thoáng cái bụng nhô lên lớp quần áo rộng thùng thình.
Cậu nhận quá nhiều yêu thương, cho nên thể c.h.ế.t. Cậu sống, cũng nỡ c.h.ế.t... Trước từng nghĩ sống c.h.ế.t thế nào cũng , thật sự đến ngày đó bản cũng thể thản nhiên đối mặt, hề tiếc nuối. khi thật sự rơi tình trạng , mới nhận còn quá nhiều điều thành.
Đồ Niên ôm sách xuống ghế xích đu, tay vẫn là quyển truyện đồng thoại. Không sách khác, chỉ là sách của hai đều quá khó, chữ thì nhận , nhưng hễ ghép thì cứ như mù chữ, hiểu nổi.
Ngồi xích đu, khẽ đẩy chân, ghế chậm rãi lắc lư. Lật lật vài trang, tìm một câu chuyện ấm áp, liền nhẹ giọng .
Không thích , chỉ là nếu thì ba trang ngủ mất. Cậu cũng mơ hồ cảm thấy giấc ngủ của chút kỳ lạ, hơn nữa mỗi sắp ngủ, Chúc Tửu tỏ vô cùng căng thẳng.
Cậu từng tra tài liệu, tuy rằng m.a.n.g t.h.a.i dễ buồn ngủ hơn, nhưng cũng đến mức như . Nhất định còn nguyên nhân khác.
Mỗi mệt, đều cố chống , dù việc chẳng ý nghĩa gì. luôn cảm thấy chỉ cần ngủ, sẽ thắng, những chuyện đó sẽ xảy .
Thế nhưng nào cũng thất bại, giống như bây giờ. Cậu dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng vẫn thuận theo cơ thể, chậm rãi nhắm mắt .
Phòng ấm bốn phía đều bằng kính, ánh mặt trời từ đỉnh chiếu xuống, dừng mái tóc Đồ Niên. Dưới nắng, mái tóc đen của như phủ một tầng ánh vàng.
Hàng mi đen khẽ run, gió nhẹ thổi qua làm tóc khẽ bay. Khóe mắt nốt ruồi nhỏ phác họa nên nét phong tình độc nhất của Đồ Niên, khiến biển hoa phía trong chốc lát đều mất màu sắc.
Nhiếp ảnh gia hình ảnh trong camera mà sững sờ. Anh luôn Đồ Niên , nhưng bao giờ cảm nhận sâu sắc như lúc . Mỗi bức chụp xuống đều thể làm hình nền. Một thể lớn lên thành thế !
Khi Đồ Niên tỉnh , thêm một chiếc áo khoác. Cậu cần đoán cũng là của ai, bởi mùi hương thảo mộc nhàn nhạt quen thuộc thoang thoảng.
Hẳn là Chúc Tửu thấy lâu về nên đến xem. Đồ Niên đặt áo sang một bên, dậy duỗi .
Ngẩng đầu, xuyên qua hoa cỏ, thấy Chúc Tửu. Người thế nhưng dọn tài liệu đến đây xử lý.
Cảm nhận động tĩnh, Chúc Tửu ngẩng đầu khỏi đống giấy tờ, hỏi: “Dậy ? Trên bàn bánh ngọt.”
Đồ Niên mím môi. Quả thật đói bụng, liền bước đến cạnh Chúc Tửu, dùng nĩa từng miếng từng miếng nhỏ ăn bánh. trong lòng chút hụt hẫng, cảm giác như bản nuôi dưỡng như một loài động vật nào đó.
Đồ Niên hỏi: “Bánh ở ?”
Cậu nhớ rõ buổi sáng họ ăn hết điểm tâm và hoa quả .
Chúc Tửu đáp: “Dùng sắc của đổi lấy.”
Đồ Niên trừng to mắt: “??? Ai thiệt thòi chứ? Tôi chẳng hơn một chút ?”
Nghe , Chúc Tửu bật , đùa nữa: “Là Nam Tĩnh bọn họ đưa tới.”
Như thì cũng khác mấy.
Chúc Tửu vẫn bận rộn, chắc là công ty chuyện, bằng cũng đến mức vội như .
Không quấy rầy, Đồ Niên ăn xong bánh thì tự rảo bước ngoài. Vườn rộng, chỉ phòng ấm , bên ngoài còn trồng nhiều loài hoa thuộc mùa .
“Cậu chủ nhỏ, đừng sâu thêm nữa, phía một con mương, kẻo ngã xuống.”
Đồ Niên vội dừng , đầu thì thấy một đôi vợ chồng già. Tóc họ gần như bạc trắng, tuổi tác hẳn cũng cao. Trên tay cầm dụng cụ làm cỏ, lẽ là trông nom hoa viên.
Chưa kịp lên tiếng, bà lão đỡ kính lão mũi, nheo mắt một lúc, vỗ vỗ cánh tay ông lão bên cạnh. Thấy vẻ mặt ông nhăn vì đau, Đồ Niên đoán hẳn kính nhẹ.
“Này, lão gia, chẳng tiểu thiếu gia đó ?”
Ông lão cũng kỹ, gật gù: “ , đúng là tiểu thiếu gia. Ngài trở về .”
Đồ Niên ngẩn . Hai vợ chồng già nhận , nhưng nhớ họ. Chỉ đành mỉm gật đầu, về tham gia chương trình.
Bà lão như hiểu sự lúng túng của , liền bảo: “Xem chúng cũng già lẩm cẩm . Tiểu thiếu gia tất nhiên nhớ. Trước chúng là quyền cha ngài, khi đó ngài còn nhỏ lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-58.html.]
Đồ Niên đáp: “Thì là cố nhân của cha. Xin hỏi nên xưng hô hai vị thế nào?”
Bà lão : “Nếu chê, cứ gọi là bà Hoàng, gọi ông là ông Hoàng là .”
Đồ Niên : “Bà gọi cháu là Đồ Niên là .”
Bà , trong mắt là từ ái, còn xen lẫn vài phần hoài niệm cố nhân, như thể xuyên qua mà thấy một bóng hình quen thuộc: “Niên Niên lớn lên thật , thừa hưởng hết ưu điểm của cha . Đôi mắt giống hệt , thật đáng mừng.”
Ông cũng một cái, khẽ thở dài, gì.
Trong lòng Đồ Niên nghi hoặc. Nếu thật sự là cố nhân của cha , lẽ là yêu mới đúng. Cha khác bọn họ, từng đến nhân gian.
hai vị chút yêu khí nào…
Bà còn đang kể cho những chuyện . Ông thì cầm kéo chuyên dùng để tỉa cành, cắt gọi: “Bà già, bà lải nhải suốt như ai chịu nổi . Đừng cứ quấn lấy , mau đây giúp .”
“Ông câm miệng! Tôi chỗ nào lải nhải? Tôi mà lải nhải chắc? Niên Niên, bà lải nhải ?”
Nghe ông , bà trừng mắt liếc một cái, hờn dỗi với Đồ Niên: “Người miệng lắm, trời sinh như tước mất kỹ năng lời . Một ngày gây chuyện thì chịu nổi.”
Miệng , nhưng bà vẫn vội vàng chạy theo phía ông, oán giận đỡ lấy ông, sợ ông ngã.
Ông thấy bà chạy nhanh thì cũng lo lắng, quát: “Bao nhiêu tuổi mà còn cho cẩn thận? Ở đây nhiều cành khô lá rụng thế, may vấp ngã thì ? Bà cũng còn trẻ nữa! Thôi, thôi, đừng vướng cái gì hết, chỉ cần cẩn thận là .”
Lời tuy nghiêm, nhưng mặt ông đầy lo lắng. Còn trong mắt bà chỉ ý .
Đồ Niên thấy buồn , nhưng đồng thời cũng cảm nhận sự ấm áp trong cách họ đối xử với . Cậu liền theo , nghĩ rằng còn thể thêm chút chuyện liên quan đến cha .
Ông đeo bao tay, cắt cỏ tỉa nhánh cây. Bà thì tìm một chỗ nắng, xuống nghỉ ngơi, ông làm việc.
Bà gọi Đồ Niên cạnh. Cậu liền tắt máy , vì hai đều trong cuộc, cũng làm phiền sinh hoạt của họ.
Bà chậm rãi : “Có thấy lạ ? Trên chúng đều yêu khí, thể từng là thủ hạ của cha ?”
Đồ Niên đáp, bà tiếp tục: “Kỳ thật chúng đều là yêu, nhưng xương cốt yêu thợ săn lấy , nên mới biến thành , còn già nhanh hơn thường, tuổi thọ chỉ bằng một nửa.”
Đồ Niên nhíu mày. Đến gần hơn, mới nhận bà mơ hồ chút yêu khí. “Vậy bà…?”
Bà ngước mắt ông đang vất vả với một cành cây, ánh mắt như chỉ thấy ông: “Tôi vẫn còn là yêu, thọ mệnh dài. Đây là dáng vẻ biến hóa, thu hết yêu khí . Tôi lừa ông rằng xương cốt yêu của cũng lấy , nên ông mới chịu giữ bên cạnh. Mỗi ngày biến đổi một chút, giả bộ cùng ông già .”
“……”
Bà thấy vẻ mặt kinh ngạc của Đồ Niên thì bật : “Rất bất ngờ ?”
Đồ Niên mím môi, khẽ ừ, do dự hỏi: “Bà rõ ông tuổi thọ dài, vẫn dấn đoạn tình cảm ? Đến lúc ông , để bà một , thì làm ?”
Bà còn kịp đáp thì bên , ông cuối cùng cũng chặt đứt nhánh cây, ngẩng đầu lau mồ hôi: “Nhớ uống nước, cách một lát uống một chút. Uống nhiều nước mới khỏe.”
“Ai u, , . Ông còn lải nhải hơn nữa kìa.”
Ông bà chọc tức, thèm nữa.
Lúc bà mới trả lời Đồ Niên: “Tôi yêu ông . Nếu đến, mới hối hận. Còn về ông mất, sẽ thế nào thì cũng . Chỉ là trân trọng từng ngày bây giờ, để tiếc nuối. Ít nhất và ông đoạn thời gian , từng ôm lấy hạnh phúc.”
Đồ Niên hỏi: “ lúc ông , bà sẽ đau lòng ?”
Bà khẽ : “Điều sợ là ông rời . Điều sợ là khi còn sống ông đến gần. Đó mới thật sự là khổ sở.”
Đồ Niên sững . Đây trái ngược với nhận thức của . Cậu luôn nghĩ sắp kết thúc sinh mệnh thì quyền về tình cảm, vì như thế chắc chắn sẽ khiến tổn thương. hôm nay, đầu tiên một câu trả lời khác. Có lẽ chính mới là kẻ ích kỷ.
Bởi lẽ từng trải nghiệm tương tự, Đồ Niên cúi mắt, nhạt: “Người ở cuối chặng đường sinh mệnh trở thành gánh nặng của kẻ khác, như quá xa xỉ, chúng dám nhận.”
Bà đặt bình giữ ấm xuống. Bà hiểu rõ phận của , năm đó cha lo lắng nhất cũng là con út . Bà giơ tay xoa đầu Đồ Niên, tình thương chan chứa, mắt rưng rưng: “Niên Niên của chúng quá ôn nhu, thật mệt mỏi. Cậu thử đổi một chút , hề xa xỉ .”
Cậu chăm chú chiếc bình giữ ấm trong tay bà, đó còn khắc vạch chia lượng nước, chắc hẳn là ông tự tay làm cho bà. Bỗng thấy mơ hồ, khẽ hỏi: “Tình yêu là gì?”
Bà dừng một chút, đáp: “Chúng vốn là kẻ thô mộc, đột nhiên hỏi , cũng cho rõ. Với , tình yêu chính là gặp ông , cãi với ông , cùng ông già , trải qua bốn mùa xuân hạ thu đông. Một ngày thấy ông thì trong lòng nóng ruột, chỉ hận thể chạy ngay đến bên cạnh, làm nũng với ông .”
“Đồ Niên.”
Đồ Niên còn đang định mở miệng thì Chúc Tửu ngắt lời. Hắn trông thấy Đồ Niên, ánh mắt nôn nóng mới dần bình .
Vừa tìm khắp nhà kính một vòng thấy , Chúc Tửu liền lo lắng sốt ruột.
Đồ Niên ngạc nhiên: “Chúc Tửu? Sao ?”