Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:55:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

vì xung quanh thật sự quá đông, bọn họ cũng cách nào chen ngoài.

Chúc Tửu thấy bên ồn ào, quá nhiều, sợ Đồ Niên đẩy ngã nên lập tức kéo rời .

Đồ ăn mà tổ chương trình giấu họ tìm ít, đủ để ăn trong hai ngày, cho nên hai quyết định về.

lúc trở về gặp phiền toái. Chiếc minibus mà Đồ Niên cướp đó tổ chương trình lấy , nhân viên phim lên xe thì cửa khóa chặt.

Hơn nữa tổ chương trình học khôn, mặc kệ Đồ Niên ba tấc lưỡi khéo cỡ nào, nhân viên cũng coi như đang talk show, nguyên tắc là kiên quyết cho bọn họ lên xe.

Đồ Niên nhếch môi , khiến phim sợ run, lập tức kéo cửa kính xe lên. Bởi mỗi như là chắc chắn đang ý đồ !

May mà kịp tay thì Chúc Tửu ngăn : “Đừng gây chuyện, nếu chúng lên xe thì công bằng với những khách mời khác.”

Đồ Niên mím môi, nghĩ thấy đúng, lúc mới chịu bỏ qua.

Cũng may tổ chương trình lui một bước, cho phép dùng xe để chở nguyên liệu nấu ăn bọn họ tìm về.

đường trở về trở thành thử thách với Đồ Niên. Cả buổi sáng chợp mắt, hôm nay dậy sớm, giờ đói mệt.

Thấy chút rã rời, Chúc Tửu liền tìm một chỗ nghỉ, lấy điểm tâm và trái cây cho ăn một ít, để xuống nghỉ ngơi.

Ăn xong, Đồ Niên liền dựa vai ngủ . Chúc Tửu đưa tay che ánh nắng cho . Trong thời gian , quan sát thấy Đồ Niên tuy thích ngủ nhưng mỗi giấc đều dài, ban ngày thường chỉ một, hai tiếng tỉnh.

Vừa mới chỉ ăn chút điểm tâm, lát nữa tỉnh chắc chắn đòi ăn, cho nên quan trọng nhất bây giờ là đưa về nghỉ ngơi.

Khi chỉ còn Chúc Tửu tỉnh táo, thái độ của nhân viên liền đổi hẳn: “Chúc tổng, chúng lái xe đưa hai trở về nhé?”

Chúc Tửu lắc đầu: “Không cần.”

Biệt thự bọn họ ở xa, đường sơ sài, đầy sỏi đá, xe chạy qua xóc nảy dữ dội. Lúc thấy , cho nên mới cho Đồ Niên lên xe.

Chúc Tửu cởi áo khoác khoác cho Đồ Niên, trực tiếp bế về, từng bước nhẹ nhàng chậm rãi. Lúc mới bế, Đồ Niên tỉnh dậy đôi chút, mở mắt thấy là Chúc Tửu liền yên tâm ngủ tiếp, mơ mơ màng màng còn đưa tay vòng lên cổ .

Hành động theo bản năng khiến khóe môi Chúc Tửu cong lên, tay ôm càng chặt hơn.

Nhân viên công tác há hốc mồm theo bóng dáng Chúc Tửu, chẳng lẽ định ôm Đồ Niên cả quãng đường về thật ?!!

Dù gì Đồ Niên cũng là đàn ông trưởng thành, nặng nhẹ thế nào cũng thể coi là nhẹ…

……

Khi Đồ Niên tỉnh thấy giường trong phòng, dụi mắt dậy, trong đầu còn vài mảnh ký ức lờ mờ, hình như là Chúc Tửu đưa về.

Bên cạnh bàn, Chúc Tửu đang cầm một tập hồ sơ, hẳn là xử lý công việc.

Chúc Tửu: “Đói ?”

Nghe hỏi, Đồ Niên xoa bụng, quả nhiên trống rỗng.

Chúc Tửu ký xong văn kiện, liền dậy đến bên cạnh , mở tủ lấy áo khoác đưa cho.

Đồ Niên nhận lấy, áp mặt, áo khoác ấm áp, còn phảng phất mùi hương quen thuộc của cỏ cây.

Không cần cũng đây là do Chúc Tửu làm. thắc mắc: làm thế nào chứ? Biệt thự bọn họ hiếm khi tới, trong nhà chẳng gì cả, nhiều nhất cũng chỉ tủ lạnh và máy giặt.

Thấy nghi ngờ, Chúc Tửu đưa tay mặt, lòng bàn tay chập chờn một ngọn lửa, cau mày: “Kỹ thuật sống.”

Lửa to , lửa nhỏ cũng xong, đúng là cần một chút kỹ thuật.

Đồ Niên vẻ mặt khổ não chọc ha ha. Không ngờ cũng chuyện nhỏ thể làm khó Chúc Tửu. Cậu sờ áo, quả thật chỗ nướng cứng , may là cháy thủng.

Không vì ánh nắng khéo rọi , gió nhẹ khẽ lướt qua mặt, mà Đồ Niên bỗng thấy lòng ngọt ngào, như thể lớp bụi phủ lâu ngày cuối cùng thổi bay, để ánh mặt trời và gió nhẹ tha hồ tràn .

Chúc Tửu: “Đừng , mau dậy ăn cơm.”

Đồ ăn trong bếp vẫn còn nóng, may mà tổ chương trình cũng keo kiệt đến mức , nguyên liệu nấu ăn đều khá tươi, cả thịt lẫn rau củ đều mới.

Vừa trong phòng phim, nhưng hai bước khỏi nhà, phim chẳng từ xuất hiện, lập tức bám ngay bàn ăn.

Chỉ là ánh mắt bọn họ chút kỳ quái, mơ hồ mang theo vài phần kính nể.

Lúc trưa trở về báo cáo với đạo diễn, thế nào đạo diễn cũng tin hai thể tìm bộ đồ ăn. Ông còn nghi ngờ phim tiết lộ vị trí cho bọn họ. Cuối cùng bỏ qua, nhưng tuyệt đối để tái diễn.

Anh thật sự nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch, nhưng coi như phục , một đàn ông dựa vận khí mà sống .

Một đàn ông khác thì còn khủng hơn, ngày thường thì lạnh nhạt, nghiêm chỉnh, hề qua loa, thế nhưng thể một bế thẳng một gã đàn ông trưởng thành trở về! Đệt! Trên đường một chút cũng nghỉ ngơi, mặt đỏ, thở gấp, quả thực chính là quái vật!!

Mà hai cái quái vật hiện tại ngay ngắn ở đó, vẻ mặt vô hại, động tác ăn uống thì càng ngày càng tao nhã. Anh thể gì đây? Căn bản ai tin lời !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-56.html.]

lúc hai đang ăn cơm, Hoa Hí Ngữ và Nam Tĩnh trở . Trên là bùn đất, mặt mày cũng lem luốc, chỉ thể để lộ hàm răng trắng.

Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại , Đồ Niên nhịn hỏi: “Các đây là… đ.á.n.h gấu ?”

Hoa Hí Ngữ bĩu môi, từ trong tay Nam Tĩnh lấy một túi nhỏ mấy quả, đưa tới mặt Đồ Niên: “Nè, chỉ vì hái mấy quả thôi. Chúng chú ý bên cạnh vũng bùn, liền ngã nhào một cái.”

Đồ Niên: “Sau đó các liền lăn lộn trong đó luôn ?”

Hai dính bùn kín mít từ , rõ ràng chỉ ngã một thể thành thế .

Nghe câu hỏi , cả hai lập tức khựng , ăn ý mà sang chỗ khác, ánh mắt lảng tránh. Nếu mặt mũi đều lem bùn, Đồ Niên chắc chắn thể thấy Hoa Hí Ngữ đỏ bừng cả mặt.

Chúc Tửu gắp một miếng đồ ăn bỏ bát Đồ Niên: “Ăn cơm .”

Đồ Niên: “À.”

Lúc Hoa Hí Ngữ mới thấy bàn đồ ăn phong phú, kinh hô một tiếng: “Các gian lận đó!!! Lại còn tự mang nguyên liệu nấu ăn tới!!! Thật quá đáng!!!”

Đồ Niên: “Không , đây là nguyên liệu tổ chương trình chuẩn mà.”

Hoa Hí Ngữ: “Tổ chương trình chuẩn ? Tổ chương trình công khai giúp các gian lận!!! Quả nhiên là sức mạnh của tư bản ?!”

Trong đầu hề nghĩ đến khả năng thật sự dựa manh mối tìm đồ ăn. Trong mắt , chuyện đó là thể.

Đồ Niên bèn làm bộ thản nhiên, kẹp mấy miếng rau trong bát ném xuống bàn, : “Không gian lận, tất cả đều là chúng cực khổ tìm .”

Nghe câu , khóe miệng nhiếp ảnh gia nhịn giật giật, cực khổ?? Nói cũng thấy hổ!

Hoa Hí Ngữ sững : “Cậu đừng với căn cứ manh mối mà tìm đồ ăn nhé?”

Đồ Niên lắc đầu, thở phào nhẹ nhõm. Anh mà, làm dựa mấy manh mối quái gở đó mà tìm đồ ăn chứ.

Đồ Niên: “Tìm mấy cái khá đơn giản, căn bản cần manh mối. Chỉ là đường cực một chút.”

Hoa Hí Ngữ: “???”

Cậu đang cái gì ? Sao cảm giác chẳng hiểu chữ nào.

Người phim bật , ở chung với hai bọn họ, còn tưởng là vấn đề, giờ xem , vấn đề ở bọn họ mới đúng.

“Đơn giản??! Tôi với Nam Tĩnh nghiên cứu cả nửa ngày cũng ! Cái gì mà ‘Đêm xuân khổ đoản, ngày chẳng dậy’? Tôi còn nghĩ đến đoạn ‘Quân vương từ đây chẳng lâm triều’ ! Lúc đầu đến chữ ‘ dậy nổi’ còn tưởng là hướng Tây, liền kéo Nam Tĩnh phấn khởi chạy sang đó, tìm mấy tiếng cũng gì! Cuối cùng mới lui về, tạm bợ hái quả ăn. Cái mà gọi là đơn giản á?!”

Chưa đợi Đồ Niên trả lời, Chúc Tửu đặt đũa xuống, mở miệng: “So với , câu đố coi như đơn giản hơn, ít nhất còn chút manh mối.”

Hắn lên tiếng, Hoa Hí Ngữ lập tức im lặng. Dù Chúc Tửu ở bên Đồ Niên là thế nào, thì trong mắt bọn họ vẫn cực kỳ đáng sợ, căn bản dám vô lễ mặt . Nếu sớm tham gia chương trình, thà c.h.ế.t cũng đến, sợ lắm…

Chúc Tửu: “Câu xuất phát từ Trường Hận Ca. Nếu nhớ nhầm, trong đó hai câu là: ‘Xuân phong đào lý hoa khai , thu vũ ngô đồng diệp lạc thì. Tây cung Nam uyển đa thu thảo, lạc diệp mãn giai hồng bất tảo.’ Sau núi quả thật một mảnh nhỏ ngô đồng. Hiện tại là mùa thu, đồ ăn hẳn là ở đó.”

Hoa Hí Ngữ: “……”

Thì câu đố là như giải… Quả nhiên Chúc Tửu thường!

Trường Hận Ca dài thế, bọn họ cũng thuộc

Hoa Hí Ngữ len lén liếc máy , thấy phim cũng sững sờ, liền Chúc Tửu tuyệt đối đoán đúng.

bọn họ cũng nhếch nhác thế , tìm thêm cũng chẳng mất mát gì. Tối nay nếu đói bụng thì mới thật thảm! Nghĩ , lập tức kéo Nam Tĩnh chạy ngoài.

Hoa Hí Ngữ: “Chúng tìm thêm một chút, sẽ về ngay.”

Đồ Niên: “Anh thế mà câu đố cho bọn họ.”

cũng Chúc Tửu đoán đúng . Những chuyện động não như thế từ đến nay đều là sở trường của Chúc Tửu. Hơn nữa tính cách trong ngoài như một, mặt lạnh, tâm cũng lạnh, xưa nay thích xen chuyện khác, luôn bàng quan.

Vậy mà hôm nay chịu dùng cái đầu óc quý giá của để giúp khác.

Chúc Tửu: “Chúng đồ ăn nhiều, xem như lễ đáp tạ, họ sẽ cho chúng một phần.”

Đồ Niên: “……” Cậu mà.

Đợi bọn họ , Chúc Tửu gắp một miếng rau cho Đồ Niên, dặn dò: “Không ném nữa, ăn hết .”

Có lẽ vì ăn rau củ với trái cây suốt mấy ngày nay, giờ chỉ cần chạm rau là Đồ Niên ăn nữa. Chuyện khiến Chúc Tửu đau đầu.

Một mặt ép Đồ Niên ăn thứ thích, nhưng nếu ăn rau thì cũng .

Chỉ thể mỗi dỗ dành cho ăn một ít, còn thì nghĩ cách đổi kiểu chế biến rau cho ngon hơn.

Đồ Niên vốn tưởng để ý, ai ngờ vẫn phát hiện. Rốt cuộc cũng là lớn , tiện giở trò, đành ngoan ngoãn bỏ miếng rau Chúc Tửu gắp miệng.

-----

Tác giả lời :

Chúc Tửu: “Em cho rằng tiền của từ .”

Loading...