Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:54:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không sai một phân, Đồ Niên dẫm hòn đá, còn kịp ý thức chuyện gì xảy thì thể mất thăng bằng.

Cũng may Chúc Tửu vẫn luôn sát bên cạnh, tay mắt lanh lẹ đỡ . Trên màn ảnh, hai ôm chặt chẽ, lẫn một chút kẽ hở, mà còn là Đồ Niên chủ động ngả .

Đỡ xong, Chúc Tửu lén thở phào, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.

Sự việc bất ngờ khiến Đồ Niên vẫn còn mơ hồ, hồn. Bên cạnh chính là sườn dốc, nếu lăn xuống theo hòn đá , ngày thường lẽ chỉ xây xát da thịt, nhưng bây giờ thì chắc chắn chịu nổi.

“Đừng sợ.” Chúc Tửu nắm lấy tay , kéo về thực tại.

Cảm giác ấm áp khiến Đồ Niên thoát khỏi cơn hoảng hốt, nhỏ giọng cảm ơn.

Chúc Tửu cúi xuống kiểm tra một lượt, thấy thương, chỉ là hoảng sợ nên sắc mặt tái.

Hai vẫn giữ nguyên tư thế , Chúc Tửu siết tay, mỉm : “Gấp gáp thế , đợi tuyên thệ chủ quyền ?”

Tuyên thệ chủ quyền?

Đồ Niên ngơ ngác . Đợi đến khi máy lia đến, mới phản ứng hai đang ở tư thế gì. Trên màn ảnh, họ ôm thật chặt. Đồ Niên vội vàng chống tay n.g.ự.c , lúng túng thoát .

Trừng mắt liếc : “Không ! Ai thèm chiếm hữu ai chứ!”

Triệu Chiếu bên cạnh cũng cảnh tượng làm hoảng sợ, nhưng bởi sườn dốc cao lắm nên quá căng thẳng.

Nghe cuộc đối thoại, Triệu Chiếu bật : “Ha ha, ý Đồ Niên là giờ Chúc tổng thuộc về đúng ?”

Đồ Niên: “……” (Đại khái… thế…)

Ngô Thiên chen : “Triệu Chiếu, đừng nữa. Biết chỉ là bạn bè bình thường thôi? Nói linh tinh sẽ gây phiền phức cho họ.”

Nếu là ngày thường, Đồ Niên nhất định sẽ vỗ tay khen ngợi Ngô Thiên là tư tưởng. mà cái tư tưởng nãy còn xem như bạch liên, thể hào phóng cho nổi. Ông Đồ dạy: tuyệt đối thể để coi thường.

Hơn nữa, thấy ánh mắt Ngô Thiên luôn hướng về Chúc Tửu, Đồ Niên mới hiểu vì đối địch với , thì là do “nợ phong lưu” của Chúc Tửu.

Nghe xong, Triệu Chiếu gãi đầu, khó hiểu. Chẳng tiết mục rõ, trong hai tháng , họ ở chung theo phận yêu ?

Không hiểu thì hiểu, nhưng lời Ngô Thiên, vẫn ngoan ngoãn xin . Người cao lớn như thế mà tính tình hiền lành.

Đồ Niên ngược chút ngượng ngùng.

……

Sau cú ngã bất ngờ, chuyện giả bệnh để về ngủ cũng quên mất. Đi thêm hơn mười phút, cảm giác mệt mỏi lan tới eo. Dù hiện tại là tháng 11, trời lạnh, nhưng lưng áo gần như ướt sũng mồ hôi.

Một phần vì thể yếu, phần khác vì họ khảo sát . Con đường thị trấn dốc núi, khá gắt, cách khác là bọn họ gần như leo núi suốt một tiếng đồng hồ.

Ngẩng đầu Ngô Thiên ngay phía , Đồ Niên nghĩ chắc cũng khá hơn .

Từ khi Ngô Thiên ý với Chúc Tửu, Đồ Niên luôn vô thức quan sát . Chỉ cần Ngô Thiên dừng nghỉ, Đồ Niên cũng c.ắ.n răng dừng, như thể đang ngầm thi gan. bản chẳng hề nhận .

Đồ Niên chỉ cảm thấy, buổi sáng hôm nay như vắt kiệt hết con đường cả đời của .

Cậu còn định bước tiếp thì Chúc Tửu giữ : “Đừng nữa. Đủ . Mệt lắm ?”

Đồ Niên hít sâu. Mệt. Mệt c.h.ế.t.

Đến đây thì đoàn phim cũng hết chịu nổi. Họ tay , mỗi còn vác máy nặng trịch, hao sức hơn khách quý nhiều.

Thế là chương trình điều một chiếc minibus đến. Ban đầu vốn định để khách quý bộ, đoàn sẽ theo xe từ từ bám theo.

nghĩ quá đơn giản . Vừa thấy xe, “thổ phỉ” đầu tiên chính là Chúc Tửu kéo lên.

Nhân viên còn định can, nhưng Đồ Niên đẩy Chúc Tửu , chẳng ai dám đuổi xuống nữa. Thế là ngoan ngoãn để khách quý chiếm xe. Chúc Tửu thấy cũng nổi, bèn mặc kệ trò hề .

Đồ Niên thậm chí còn đón hết cả nhóm lên xe. Ngô Thiên vốn , nhưng thấy đều lên cả, mỗi thì lạc lõng, đành bước lên theo.

Vậy là, một kỳ bộ ngoài trời bỗng biến thành trong xe điều hòa.

Đường vốn mất một giờ, giờ chỉ vài phút đến nơi.

Xuống xe xong, chương trình chia cho họ những tấm thẻ nhiệm vụ chứa manh mối. Từ giờ họ thể “quẹt mặt” nhờ dân chúng giúp đỡ, hoặc dựa manh mối mà tìm đồ ăn do tổ tiết mục giấu sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-55.html.]

Chỉ là 《May Mắn》 đến mùa 5, nhưng từng khách quý nào tìm bộ đồ ăn tổ tiết mục cất. Bởi những manh mối đó quá mơ hồ, khiến hiểu nổi.

Tỷ như một manh mối là “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc”, thế là khách quý điên cuồng ghé tiệm vàng, hiệu sách, thậm chí cả trường học cũng chạy qua, nhưng đến một chút dấu vết đồ ăn cũng tìm thấy. Sau đó tổ chương trình mới giải thích: những lời là của Tống Chân Tông. Chữ “Tống” tổng cộng tám nét, cho nên ở phố 8; còn Tống Chân Tông tên là Triệu Hằng, chữ “Triệu” chín nét, nên đáp án là tầng 1 9 phố 8. Đây chỉ là một câu đố, còn nhiều câu khác, mỗi câu đố ứng với một chỗ để vật phẩm.

Khi tổ chương trình công bố đáp án, tất cả đều kêu lên “biến thái”. Có khán giả còn đoán căn bản tổ chương trình hề chuẩn đồ ăn, tất cả chỉ là một mánh khóe, cho nên khách mời tìm thế nào cũng chẳng thấy.

Kỳ thật cũng khác mấy. Tổ đạo diễn vốn chẳng mong họ tìm đồ ăn, mà càng họ “tự lực cánh sinh”, giao lưu cùng dân địa phương, như mới tính giải trí. Thế nên manh mối phần lớn đều kỳ lạ, khó hiểu.

Trong bốn , Đồ Niên chọn cách dựa manh mối để tìm đồ ăn, Chúc Tửu thì khỏi cần , Đồ Niên đó. Bất quá, Ngô Thiên chọn phương pháp khác.

Trước khi tham gia, nghiêm túc xem qua các . Theo kinh nghiệm, ai dựa manh mối tìm đồ ăn cuối cùng cũng đều nhịn đói. Cậu cũng nghĩ thể nhờ manh mối mà kiếm . Điều trông chờ là, nếu đến trưa Chúc Tửu gì ăn, lẽ sẽ chia cho một chút, đồ ăn, thể tìm cớ để bắt chuyện.

Thế là binh chia làm hai đường, mỗi tổ hai .

Đồ Niên và Chúc Tửu một con hẻm nhỏ. Thị trấn cổ hẳn lịch sử lâu đời, xung quanh đều là kiến trúc cũ kỹ. Hẻm nhỏ nối liền hẻm nhỏ, mãi như đến cuối.

Trong hẻm, vài cụ già tụm năm tụm ba tán gẫu hoặc đ.á.n.h cờ. Mỗi khi bọn họ ngang qua đều chằm chằm bằng ánh mắt tò mò. Đi sâu còn vài cửa hàng lâu đời, như tiệm bánh bao, lồng hấp mở, nóng bốc nghi ngút.

Hai đây, từ cách ăn mặc đến cử chỉ đều tạo cảm giác đối lập mạnh mẽ với khung cảnh xung quanh. Đồ Niên thích nơi , đầy ắp mùi khói bếp đời thường.

Chúc Tửu thu hết vẻ mặt của mắt:

“Đồ Niên, chờ chúng già cũng tìm một chỗ như thế ?”

Khó khi Đồ Niên phản bác, chỉ với .

Chúc Tửu: “Vậy nhé.”

Già , đối với nhiều là điều tránh còn kịp. với Đồ Niên, đó là sự xa xỉ. Sinh, lão, bệnh, t.ử lẽ chỉ thể chạm tới ba điều trong .

dạo, bước chân cũng thong thả, nên lúc Đồ Niên chẳng hề mệt.

Hai buồn xem manh mối mà tổ chương trình phát, cứ thế lang thang khắp các ngõ ngách. Nhiếp ảnh gia theo nhắc khéo nhiều mà chẳng ai đoái hoài đến tấm thẻ gợi ý. Người phim chỉ thở dài, xem hôm nay hai chắc chắn đói bụng.

thật tổ chương trình vui mừng. Dù , nhiều khán giả cũng tò mò xem “nhà giàu một” Chúc Tửu trông thế nào khi bụng đói.

lúc tưởng họ sẽ bỏ cuộc, Đồ Niên bất chợt dừng nghỉ ngơi, chân mỏi đến sắp chịu nổi. Cậu dựa lưng một bức tường thấp, kịp yên thì bức tường rung lên, khiến hoảng hốt bật dậy.

Chúc Tửu bước tới, đưa tay nhẹ đẩy, bức tường “rầm” một tiếng đổ sập, để lộ một căn nhà gỗ nhỏ.

Đồ Niên tinh mắt thấy logo chương trình dán tường nhà gỗ, vội bước nhanh . Trên bàn đặt một chậu hoa quả, còn mới tinh, rõ ràng rửa sạch.

Trên chậu còn dán logo, hẳn chính là đồ ăn tổ chương trình chuẩn từ .

Đồ Niên bỏ ngay một quả dâu miệng, lơ mơ : “Đồ ăn dễ tìm thế , họ đến?”

Người phim: “……”

Dễ tìm??

Không nên giải thích thế nào cho hiểu chữ “dễ” ở đây… thôi, loại trùng hợp như thế cũng coi như minh chứng rằng tổ chương trình thật sự giấu đồ ăn, chỉ là đó may mắn tìm .

Ăn xong hoa quả, Đồ Niên tiếp tục ngoài. Chúc Tửu xách cả chậu theo phía .

Đồ Niên thấy bảng hiệu mới lạ thì bước , vô tình “vớ” thịt. Khát nước, tiện nhà dân xin uống, tìm món chính. Trên đường, thậm chí chỉ vô tình chạm thùng gỗ nhà , cũng là rau xanh tổ chuẩn sẵn.

Đồ Niên: “Ai da, chẳng chút thử thách nào, còn tưởng khó lắm chứ.”

Nhiếp ảnh gia theo lau mồ hôi, trong đầu rối loạn, rốt cuộc đây là tình huống gì?!

Những thứ khác coi như “khó bằng lên trời”, đến chỗ đơn giản thế .

Đến mức nhiếp ảnh gia còn bắt đầu nghi ngờ, tổ chương trình để lộ thông tin, lén chỗ giấu đồ ăn cho Đồ Niên. căn bản thể chuyện . Đồ ăn đều giấu từ sáng nay, cũng nhiều, mà từ đầu theo sát, thấy ai tiếp xúc với họ ngoại trừ chính

Sau đó, hễ Đồ Niên , đều thấp thỏm lo lắng, vì chỗ nào bước tới cũng là nơi cất đồ ăn!

Đến mức còn tự hoài nghi: khi nào chính vô thức tiết lộ tin tức cho bọn họ?!

Chúc Tửu vẻ mặt hoang mang của phim, nhịn thở dài. Đồ Niên dù cũng là một con “thụy thú”, vận may quả thật chẳng giống ai.

Rẽ một giao lộ, hai bất ngờ chạm mặt Ngô Thiên và Triệu Chiếu. Bên cạnh họ còn vây quanh một đám , rõ ràng khổ sở hơn nhiều, nhưng tay cũng xách ít đồ ăn, xem như chút thu hoạch.

Ngô Thiên từ xa thấy chậu hoa quả tay Chúc Tửu, ngẩn , bọn họ lấy nhiều đồ ăn như ?!

 

Loading...