Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:54:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đồ Niên chọc tức, lập tức gạt tay thoát khỏi n.g.ự.c , mạnh tay kéo đồ xuống. Một bên vai áo trực tiếp tuột xuống, Đồ Niên cúi đầu c.ắ.n mạnh một ngụm lên vai.

Chúc Tửu bật kêu một tiếng, bởi vì vốn là trêu chọc , nên Đồ Niên hề nương tay, c.ắ.n dữ dội bao nhiêu thì dữ dội bấy nhiêu, dấu vết để da phần thâm .

Máu theo bờ vai chảy xuống dính lên ga giường, nhuộm một mảng đỏ thẫm.

Đồ Niên l.i.ế.m vết thương, trong lòng chút chột , cảm giác như c.ắ.n quá mạnh. Cậu rũ mắt thoáng qua m.á.u còn đang rỉ vai, theo dấu vết đó mút hết miệng.

Cảm giác ấm nóng khiến cơ thể Chúc Tửu cứng , trở đè , vùi đầu cổ, nhưng chẳng thể làm gì, đúng là tự chuốc khổ mà thôi.

Đồ Niên c.ắ.n chặt môi, hốc mắt đỏ lên. Hơi thở của Chúc Tửu cứ phả bên cổ , vì đang m.a.n.g t.h.a.i mà gần đây thể vô cùng nhạy cảm.

Hai chỉ náo loạn như thôi mà thể phản ứng, lúc cảm giác càng thêm khó chịu.

Chúc Tửu cũng cố gắng nén sự bức bách, khô nóng trong , nhưng kịp trấn tĩnh thì nhận Đồ Niên gì đó .

“Em…”

Đồ Niên thở gấp hơn hẳn, “Câm miệng!”

thì hiện tại Chúc Tửu cũng thể làm gì , cho dù Đồ Niên đồng ý thì cũng .

Chúc Tửu khẽ , cúi đầu để một nụ hôn cổ .

Đồ Niên hổ bực bội, vốn định đuổi , nhưng ánh mắt lóe sáng, trong đầu chợt nảy một ý.

Cậu bắt chước động tác của Chúc Tửu, đè ngược xuống, cũng hôn lên cổ .

Chúc Tửu phần bất ngờ, động tác nhỏ cũng dám làm, Đồ Niên hôm nay thật sự chủ động

Đồ Niên : “Chúc Tửu, xem cũng , chúng đều là trưởng thành. Trong bụng còn con, tiện làm chuyện … Nếu thì đổi bên , chúng mỗi một , như mới công bằng.”

Chúc Tửu: “…”

Thấy im lặng, Đồ Niên còn tưởng là ngầm đồng ý, khẽ một tiếng, đang định động tác thì đè xuống nữa.

Sức lực của Đồ Niên bằng , náo loạn một hồi liền càng thêm mệt mỏi, chủ động thì thể nào giành , gấp đến mức : “Anh đúng là chỉ chiếm tiện nghi! Để thử một thì !”

Chuyện đó thì tuyệt đối thể.

Chúc Tửu khẽ, ghé tai thấp giọng: “Loại chuyện vốn dĩ chẳng đổi qua đổi , ?”

“Không ! Anh cút !”

Nếu đèn tắt, chắc chắn thể thấy rõ khuôn mặt đỏ bừng của Đồ Niên. vốn dĩ thị lực ban đêm của Chúc Tửu , so với ban ngày cũng chẳng khác gì.

Tuy thể làm đến cùng, nhưng giúp giải tỏa một chút thì Chúc Tửu vẫn sẵn lòng.

……

Xong việc, Đồ Niên nhanh chìm giấc ngủ, khống chế nổi cơn buồn ngủ. Cậu thậm chí còn Chúc Tửu giúp rửa sạch, đến khi tỉnh thì trời sáng.

Vừa mở mắt thấy gương mặt ngủ yên của Chúc Tửu, cần , thật sự quá thích gương mặt đó. Nếu thể đổi cho một khuôn mặt thì mấy.

Ý thức dần tỉnh , nhớ chuyện tối qua, hổ đến mức chỉ chui xuống đất. Có thể vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên Chúc Tửu dám làm bừa, chỉ dùng tay giúp giải tỏa…

Chuyện đủ khiến mất mặt, càng tệ hơn là nhanh hơn nhiều… Thật đáng c.h.ế.t!

Điều đáng nhất chính là khi đó Chúc Tửu còn ! Cậu thấy rõ ràng!

Cùng giường, thấy vẻ mặt đầy rối rắm của Đồ Niên, khóe môi Chúc Tửu cong lên, dứt khoát dậy, tựa lưng đầu giường, ánh mắt vẫn chăm chú rời .

Đồ Niên đầu liền bắt gặp ánh mắt đó, tức giận : “Nhìn cái gì mà , còn …”

Chưa kịp hết, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, “Đồ Niên, dậy ? Camera phòng hỏng, bọn cần mang máy , chứ?”

“… Lập tức dậy, chờ một lát.”

Quay gì cũng , quan trọng nhất là Chúc Tửu! Nếu phát hiện qua đêm ở đây… e là lên hot search, mấy trai của chắc chắn sẽ sốt sắng chạy tới.

Đồ Niên hạ giọng dặn Chúc Tửu: “Mau về phòng , cửa chính.”

Chúc Tửu cố ý trái ngược, chẳng hề hoảng hốt, : “Không cửa chính thì , trong phòng cũng camera, thể bằng cách khác.”

Đồ Niên c.ắ.n răng: “Vậy giờ làm ?”

Chúc Tửu: “Chúng đang yêu , qua đêm chẳng bình thường ?”

Đồ Niên: “Bình thường cái quỷ gì!”

Giọng nóng nảy cao lên một chút, bên ngoài nhân viên tưởng đang với họ, nhưng rõ, liền hỏi: “Ngài gì cơ?”

Đồ Niên: “…”

Chúc Tửu dậy mặc quần áo chỉnh tề, vô cùng đoan chính: “Đừng lo, sẽ giải thích rõ, sáng sớm trời lạnh, em mặc thêm chút.”

Tháng mười một, thời tiết lạnh cũng hẳn quá lạnh, nhưng chênh lệch nhiệt độ ngày đêm vẫn lớn, chỉ cần mưa một chút thì nhiệt độ sẽ tụt nhanh.

Đồ Niên giờ chẳng còn tâm trí nghĩ tới mấy chuyện nhỏ đó, chỉ tò mò hỏi: “Anh tính giải thích thế nào?”

Chúc Tửu nhướng mày, đối diện ánh mắt hoảng hốt của liền mở cửa .

Nhân viên chờ bên ngoài thấy thì giật nảy , cằm suýt nữa rớt xuống đất.

Chúc Tửu từ phòng Đồ Niên?!

Chúc Tửu nghiêm túc : “Đừng hiểu lầm, chỉ qua lấy một bộ quần áo.”

“…”

Lấy quần áo? Sao quần áo của ở trong phòng Đồ Niên??

Như đoán suy nghĩ của họ, tiếp: “Lúc thu dọn đồ, lỡ để quần áo của .”

??? Quần áo thế nào chạy sang phòng ? Tin tức cũng quá sốc !

Đồ Niên: “…”

Nhân viên chương trình hai , ánh mắt đầy ẩn ý. Đồ Niên bây giờ chỉ xuyên đất về, bóp c.h.ế.t tên yêu nghiệt Chúc Tửu từ trong nôi!

Chúc Tửu thì giấu công trạng lẫn danh tiếng, trong khi nhân viên Đồ Niên, cẩn thận trấn an: “Ngài yên tâm, chúng giữ miệng kín, sẽ bừa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-54.html.]

Đương nhiên họ sẽ bừa, nhưng một chương trình hẹn hò biến thành cảnh sinh hoạt hôn nhân chứ…

Ăn sáng xong, tổ chương trình liền bắt đầu làm khó .

Theo sắp xếp của chương trình, từ hôm nay buổi trưa trở sẽ còn cung cấp nguyên liệu nấu ăn và đồ ăn cho khách mời nữa. Điện thoại và ví tiền của khách mời cũng sẽ tịch thu. Tiếp theo ăn thì xem bản lĩnh của , mặc kệ là xin, nhờ “dùng mặt đổi cơm”, tổ chương trình chỉ phụ trách phim.

Hoa Hí Ngữ xong liền chịu nổi: “Quanh đây ngay cả một hộ dân cũng , cách nội thành ít nhất hơn hai tiếng đường, ông bảo chúng tìm đồ ăn! Hơn nữa cho dù nguyên liệu, nơi cũng mấy ai nấu cơm .”

Biệt thự nhà Đồ Niên vốn xây để thanh tịnh, làng chợ, xung quanh ngoài rừng cây rậm rạp thì chỉ thêm một con suối nhỏ phía . mà thời tiết nước suối lạnh, xuống đó thì thực tế, câu cá cũng cần câu.

Đạo diễn: “Chuyện tự các bạn nghĩ cách.”

Hoa Hí Ngữ: “Nếu mãi tìm thấy đồ ăn, chúng chẳng đói c.h.ế.t ……”

Thấy bộ dạng khổ sở như chịu đại họa, Nam Tĩnh : “Đừng lo, đường biểu diễn kiếm đồ ăn vẫn mà. Cậu diễn, trả tiền.”

Đồ Niên cũng rầu rĩ, thể yếu ớt là thật, gì khác, chỉ riêng đoạn đường núi hai tiếng nổi.

Cậu nghĩ nghĩ hỏi: “Có thể để một ngoài tìm đồ ăn, còn khác ở nhà ngủ ?”

Mọi : “……”

Hoa Hí Ngữ ha hả: “Vẫn là độc ác nhất!”

Khách mời nữ duy nhất trong nhóm cũng : “Chuyện thành vấn đề, đồng ý!”

Người bạn diễn nam của cô giả vờ kêu lên: “Đừng mà, em nỡ bỏ một ?”

Tổ đạo diễn sững sờ: “Theo lý thì chắc là ……”

Họ vốn dĩ nghĩ tới tình huống ! Đây là gameshow, bình thường các nghệ sĩ để giữ hình tượng đều sẽ tranh làm việc, khách khí mặt. Đồ Niên đúng là đầu tiên trong 5 năm qua đưa loại yêu cầu .

Đồ Niên: “Các ông thật vô nhân đạo.”

Tổ chương trình: “???”

Rốt cuộc là ai vô nhân đạo! Để Chúc Tửu tìm đồ ăn còn ở nhà ngủ mới gọi là nhân đạo ?

Mà Chúc Tửu, bởi vì Kim Ly Đồ Niên hiện tại quá thiếu vận động, một ngày ngoài ngủ thì chỉ ăn, nên phản đối ý kiến của tổ chương trình.

Lúc , Ngô Thiên vốn im lặng bỗng hỏi: “Vậy chúng thể lập đội chung ?”

Tổ đạo diễn: “Lập đội?”

Đồ Niên mắt sáng rực: “ đúng, thể lập đội ? Tôi xin một đội với Ngữ!”

Bởi vì chuyện tối qua, đặc biệt là nụ , bây giờ một chút cũng ở chung với Chúc Tửu, càng đơn độc kè kè với .

Tổ đạo diễn khó hiểu. Dù gì đây cũng là chương trình hẹn hò, bình thường sẽ tranh thủ thời gian ở riêng hai để bồi dưỡng tình cảm, tạo chút “phản ứng hóa học”, đó độ hot và độ xuất hiện sóng cũng cao hơn. Trước Ngô Thiên, chứ Đồ Niên cứ như dã ngoại, còn làm “bóng đèn” chen đội khác?

Tổ đạo diễn khẩn cấp bàn bạc một lúc, cuối cùng công bố: “Có thể lập đội, nhưng tách khỏi bạn đồng hành gốc.”

Nói cách khác, tách “cặp đôi” ban đầu, nhưng thể cùng đội khác hành động, kiểu tập thể.

Đồ Niên thấy tiếc nuối, nhưng ít đơn độc với Chúc Tửu. Cậu sợ ở cùng một chỗ với sẽ nhịn bóp c.h.ế.t .

Ban đầu định ghép với Hoa Hí Ngữ, nhưng bọn họ liếc mắt đưa tình, rõ là tập thể, nên chen nữa.

Không ngờ Ngô Thiên chủ động gợi ý bốn cùng . Việc tự nhiên đồng ý ngay.

Chỉ là Chúc Tửu trông vẻ mấy vui, nhưng cũng gì, chỉ khẽ thở dài. Điều khiến Đồ Niên cảm giác áy náy.

Ngoài họ , những đội khác đều hành động riêng.

Trước mặt hiện tại hai lựa chọn: Một là rừng và bên suối tìm thức ăn. Giờ trong rừng nhiều quả chín, hơn nữa tổ chương trình cũng giấu sẵn nguyên liệu ở một chỗ, tìm theo manh mối là . Hai là thị trấn, ở đó thể “dùng mặt kiếm cơm” từ từ, đồng thời cũng nguyên liệu do tổ chương trình giấu sẵn. để tới nơi bộ vài tiếng.

Bọn họ thảo luận một chút. Triệu Chiếu vốn bắt cá, từng học sinh tồn dã ngoại, thể tìm đồ ăn.

Chúc Tửu thị trấn, bởi vì với tình trạng cơ thể Đồ Niên bây giờ căn bản nổi đường núi. Huống chi mấy ngày trời mưa, hôm qua mới tạnh, đường núi hẳn khô, dễ xảy tai nạn.

Tuy Đồ Niên sẽ chờ ở ngoài, để bọn họ tìm đồ ăn, nhưng thấy mắt thì Chúc Tửu yên tâm.

Thực lúc thể tách hành động, nhưng Ngô Thiên thị trấn, thế là cuối cùng thống nhất hướng đó.

Mới mười lăm phút, Đồ Niên mắng Chúc Tửu cả chục . Cậu thở hổn hển, khi tới nơi “tèo” .

Chúc Tửu hiếm khi chiều theo : “Kim Ly em vận động quá ít, như cho em.”

Ngô Thiên cũng theo: “Đây mới mấy bước, mệt thế , phía còn chặng dài nữa. Hay để xin tổ đạo diễn cho nghỉ ? Chúng ba làm nhiệm vụ, ở nhà chờ ăn cũng .”

Đồ Niên l.i.ế.m liếm môi khô, lời thì đúng, nhưng lên mạng một chút sẽ bóp méo ngay, cái gì gọi là ở nhà chờ ăn chứ……

Ngô Thiên hạ giọng chỉ để hai : “Cậu xin nghỉ bệnh , tổ chương trình dám gánh trách nhiệm, sẽ để về.”

Đồ Niên: “Vậy mệt ?”

Ngô Thiên lau mồ hôi trán, gượng, trông đáng thương: “Mệt thì mệt, nhưng chịu , , đừng lo cho .”

Đồ Niên nhếch môi: “Vậy thật ngại quá, nếu cũng cố gắng thêm chút. Thật ngại làm lo lắng.”

Cậu dừng , xoay lấy trong túi một hộp thuốc, còn cố ý che màn hình như phát hiện.

phim đều lão luyện, làm bỏ sót , thế là cảnh uống t.h.u.ố.c rõ.

Triệu Chiếu: “Cậu uống cái gì đó?”

Môi Đồ Niên vốn nhạt, giờ phối với mồ hôi trán trông càng yếu ớt. Nghe Triệu Chiếu hỏi, theo bản năng cất hộp thuốc, mặt thoáng hiện vẻ khó xử, như khác .

“A… Không gì, đây là t.h.u.ố.c hai cho .”

Thuốc đựng trong hộp đặc biệt, là t.h.u.ố.c gì. Cậu bâng quơ như thế, thật sự tưởng bệnh, chỉ Chúc Tửu đó là canxi do Kim Ly kê. Cậu chê hộp canxi quá to, phiền phức nên mới đổ sang hộp nhỏ.

Triệu Chiếu tiện hỏi thêm, chỉ : “Cậu giữ gìn sức khỏe, nhiệm vụ quan trọng.”

Cậu cảm kích một cái, trong lòng bắt đầu đắc ý. Diễn kịch mấy chuyện từng thua, vai “bạch liên hoa” dễ quá, chút thử thách.

Ngô Thiên c.ắ.n môi, biểu cảm suýt nữa giữ .

Đồ Niên ngáp dài. Giờ chỉ cần lảo đảo vài bước nữa là thể về ngủ! Thật sự chịu nổi, mí mắt sắp rũ xuống. Từ khi mang thai, buồn ngủ như uống t.h.u.ố.c ngủ, cơn buồn ngủ đến là cưỡng nổi, chính cũng thấy rầu.

còn Chúc Tửu. Tuy chướng mắt, nhưng thể thừa nhận năng lực của , nhiệm vụ nhỏ chắc chắn lo .

Chỉ là kịp diễn màn “bước chân run rẩy”, thì ngay chân một hòn đá nhỏ rõ từ tới. Lúc chỉ mải nghĩ cách diễn cho tự nhiên, đường.

 

Loading...