Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:53:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tổ đạo diễn: “A?”

Chúc Tửu: “Không ăn cơm thì chẳng điểm xem nào cả, thiết lập loại trừng phạt ý nghĩa.”

Lúc đang bắt đầu đói, Đồ Niên xoa bụng phụ họa: “, đúng, loại hình phạt .”

Chúc Tửu liếc một cái, trong mắt ánh lên một tia ý .

Tổ đạo diễn: “……”

Làm thấy điểm xem chứ! Đường đường là Chúc tổng và ngũ thiếu gia Đồ gia mà cơm ăn, từ thiên đường rơi xuống địa ngục loại cách , chỉ cần bọn họ đói bụng phản ứng một cái, thêm chuyện cất giấu đồ ăn vặt, chẳng cực kỳ điểm xem !

ai dám gì, bởi vì nhà tài trợ lớn nhất mùa chính là Chúc Tửu…… Kim chủ ba ba thế nào thì bọn họ theo như thế.

Đạo diễn tổ vẫn giữ nụ : “Vậy… hai vị cảm thấy nên dùng hình phạt gì đây?”

Đồ Niên do dự một lúc: “Hình phạt thì còn nhiều loại, thể để chúng biểu diễn một tiết mục tài nghệ, ví dụ như ca hát chẳng hạn. Chúng đều là văn nhã, dùng cách văn nhã.”

Mọi giọng ca của : “!?”

Tổ đạo diễn: “Cái … để tạm danh sách lựa chọn , tiên ý kiến của Chúc Tửu .”

Đồ Niên chút thất vọng, ai thích hát chứ.

Tổ đạo diễn đưa ánh mắt cầu cứu Chúc Tửu, trong lòng thầm cầu: Ball ball ngài mau từ chối !

gật đầu. Mọi đồng loạt thở phào, chỉ cần Đồ Niên hát thì cái gì cũng dễ .

Chúc Tửu: “Ca hát cũng , thể hát cho chúng một bài ?”

Mọi : “???!”

Ánh mắt Đồ Niên sáng rực: “Đương nhiên thể! Các gì?”

Mọi : Cái gì cũng cần!!

Chúc Tửu: “Em hát cái bài mà ngày thường .”

Hai chữ “ngày thường” mang lượng thông tin quá lớn, trong mắt đồng loạt lóe lên một tia khác thường.

Mà tổ đạo diễn lúc cảm giác cưỡi hổ khó xuống. Muốn từ chối cũng , quan trọng là Chúc Tửu ở đây, chỉ cần mỉm là cả đám thấy run rẩy.

Không “ma âm” bức bách, các khách quý giờ phút đều đặt hết hy vọng lên tổ đạo diễn.

kết quả vẫn khiến bọn họ thất vọng. Mấy trong tổ đạo diễn trao đổi ý tứ một chút, khó khăn lên tiếng: “Vậy… hát ……”

Đồ Niên: “Có thể!”

Khi đắm chìm trong tiếng hát của , gương mặt ít nhiều đều lộ vẻ khó chịu, chỉ trừ Chúc Tửu……

Nữ đạo diễn lén che tai, đồng thời liếc hai bọn họ. Hiện tại mạng lan truyền ba điều “ nên”:

Một, tuyệt đối đừng để Đồ Niên hát, lỗ tai sẽ chịu hỏng.

Hai, đừng cho Chúc Tửu cơ hội phát cơm chó, bạn sẽ biến thành tinh chanh.

Ba, đừng để tứ thiếu Đồ gia gặp Chúc Tửu, nếu sẽ gió tanh mưa máu.

điều thứ hai thật sự quá khó, bởi đúng là cao thủ phát cơm chó, chi tiết nhỏ nhặt nào cũng nắm , khiến khác khó lòng phòng .

Mới ngày đầu thôi mà ứng nghiệm hai điều, chẳng lẽ sắp tới còn thể trông chờ điều thứ ba……

……

Cực khổ chịu đựng xong màn ca hát của Đồ Niên, về vì là ngày đầu tiên nên nhiệm vụ cũng nặng, tổ tiết mục sắp xếp thêm gì, chỉ để ăn cơm, rửa mặt trò chuyện chơi trò chơi ở phòng khách tầng một biệt thự, giúp các khách quý nhanh chóng làm quen.

Trừ ảnh đế Nam Tĩnh và ca sĩ Hoa Hí Ngữ, còn một tiểu thịt tươi đang nổi tên Ngô Thiên, gương mặt tuấn tú thậm chí chút nữ tính. Cộng sự của là một quán quân quyền Triệu Chiếu, cơ bắp, hai cạnh qua như hai phiên bản lớn nhỏ của Ngô Thiên.

Các đội còn đều là kết hợp giữa một nổi tiếng và một thường. Trong đó Nam Vũ là nữ sinh duy nhất trong mười , khuôn mặt tròn trịa đáng yêu.

Đồ Niên và Chúc Tửu là đến muộn nhất. Khi bọn họ tới, chọn chỗ xong, chỉ còn hai vị trí cạnh Ngô Thiên. Ghế đặt sát , một bên là Ngô Thiên, một bên trống, cách gần, chỉ cần chen một chút là sẽ kề sát.

Khi tiến đến, vốn dĩ Đồ Niên , định xuống vị trí cạnh Ngô Thiên, nhưng Chúc Tửu bất ngờ bước nhanh lên chiếm chỗ mặt .

Đồ Niên ngẩn , nhưng cũng để tâm, xuống cạnh Chúc Tửu.

Ngô Thiên cũng sững , sắc mặt đỏ bừng, lễ phép chào hỏi. Chúc Tửu gật đầu đáp lễ.

Mười đến từ đủ ngành nghề, đó hầu như tiếp xúc, nên đều bắt đầu từ đầu. May mắn là ai cũng khá thoải mái, khí cũng quá ngượng ngập.

Nam Tĩnh đối diện Đồ Niên. Vì cả hai đều là diễn viên, thêm Đồ Niên vốn ngưỡng mộ diễn xuất của , nên nhanh chóng bắt chuyện, một câu một câu, sôi nổi.

Nam Tĩnh lớn tuổi nhất ở đây, hơn ba mươi, nhất cử nhất động đều toát lên khí chất sĩ như trong điện ảnh, mặt luôn mang nụ đúng mực.

Trò chuyện một lúc, bạn đời của Nam Tĩnh là Hoa Hí Ngữ cũng nhập cuộc. Là ca sĩ, đặc biệt tò mò vì Đồ Niên thể hát khó đến .

Hoa Hí Ngữ: “Đồ Hồng dạy ca hát ?”

Đồ Niên lắc đầu: “Trước khi còn nhỏ dạy , đó một ngày hát khá , còn gì để dạy nữa. Về thì dạy nữa, chỉ lúc phân vân giữa làm diễn viên ca sĩ mới cho vài lời khuyên thôi.”

Hoa Hí Ngữ xong thì bật , thẳng thừng gọi ngốc.

Anh , Đồ Niên thật sự nghĩ hát , còn tưởng đối phương đùa. Rốt cuộc trời sinh năng khiếu âm nhạc thì làm làm ca sĩ .

Ở đây chỉ mỗi Đồ Niên là hiểu đang cái gì.

Hoa Hí Ngữ tính tình cởi mở, cùng tuổi với Đồ Niên, nên nhanh chóng trở nên thiết, còn phấn khích đến mức xuống cạnh , khoác vai bá cổ như em .

Chúc Tửu nhíu mày. Ngô Thiên vốn đang lén quan sát cũng ngẩn , trong mắt chợt lóe lên một tia hân hoan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-53.html.]

Thấy Ngô Thiên im lặng, Triệu Chiếu tưởng khó chịu, liền chủ động rót cho một ly nước ấm.

Ngô Thiên nhận lấy, cảm ơn, nhưng uống, chỉ đặt ngay lên bàn, đầu , vẻ mặt đầy chán ghét.

Cậu thật sự hiểu tổ tiết mục nghĩ gì mà ghép cho một bạn đời như . Cả đầy cơ bắp thấy ghê, loại hình thích.

Người thích chính là Chúc Tửu. Trước từng gặp một trong tiệc rượu, khi vô ý làm đổ rượu, Chúc Tửu còn đưa khăn tay cho . Cái khăn đó vẫn giữ đến giờ, từng nỡ vứt .

Trong mắt , Đồ Niên ngoài gia thế thì chẳng điểm gì. Dáng vẻ tuy cũng coi , nhưng hát thì quá dở, xứng với Chúc Tửu!

Bất quá dáng vẻ Chúc Tửu, tựa hồ cũng giống như mạng đồn đãi rằng thích Đồ Niên……

Mọi dần dần tụ một chỗ, trong sân cũng chuyện nhiều, chỉ còn Chúc Tửu và Ngô Thiên.

Có điều, nếu Chúc Tửu mở miệng thì bọn họ sẽ gượng gạo, luôn cảm giác nên treo cao ngoài tầm với, cho nên dù ngẫu nhiên một hai câu cũng ai dám tiếp lời, sợ bản lỡ miệng. buồn ở chỗ, Ngô Thiên thì chẳng quan tâm ai gì, duy chỉ cần Chúc Tửu thì nhất định sẽ đáp .

Hoa Hí Ngữ vì thế liếc mấy .

Rõ ràng ban nãy còn đang náo nhiệt cùng Đồ Niên, mà mới vài phút bắt đầu lơ mơ, nửa tỉnh nửa ngủ, miệng còn lẩm bẩm đáp khác.

Hoa Hí Ngữ thấy mà dở dở : “Đồ Niên đây đúng là tuyệt kỹ, tình huống ồn ào thế mà vẫn ngủ , loại mất ngủ như thật sự quá ghen tị!”

Nam Tĩnh: “Cậu mất ngủ ? Tôi vài cái mặt nạ nước che mắt, thì thử xem, thể giúp ngủ ngon hơn.”

Hoa Hí Ngữ: “Được, lát nữa sang lấy.”

Sắc mặt Chúc Tửu khó coi, cúi bế Đồ Niên lên. Rõ ràng động tác lớn như mà đối phương vẫn tỉnh, ngược vì ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đầu còn rúc một chỗ thoải mái, ngủ càng say hơn.

Chúc Tửu : “Ngại quá, mệt , chúng về .”

Mọi đều ngờ, vốn luôn mang hình tượng “lạnh lùng ngầu khốc” như Đồ Niên một mặt ngốc nghếch dễ thương thế .

Nhìn thấy vẻ mặt của Chúc Tửu, Ngô Thiên càng thêm chắc chắn rằng hề thích Đồ Niên. Ban đầu rõ ràng là biểu cảm kiên nhẫn, bây giờ càng khó coi hơn, hẳn là cảm thấy Đồ Niên làm mất mặt. mà, trong tình huống thế heo cũng chẳng ngủ nổi, mà Đồ Niên thể ngủ say như c.h.ế.t.

Hơn nữa, nếu đoán lầm, Chúc Tửu hẳn vẫn còn nhớ . Vì thế, lúc sắp xếp chỗ mới giành chỗ cạnh Đồ Niên, càng nghĩ càng thấy đúng là chuyện như .

……

Bên , khi đặt Đồ Niên xuống giường, Chúc Tửu tiện tay làm hỏng camera trong phòng.

Tình trạng ham ngủ của Đồ Niên dường như nặng thêm. Hắn liên lạc với Kim Ly, đối phương cách nào, một khi nội tạng bắt đầu suy kiệt thì thể xoay chuyển, từng ngày trôi qua, ảnh hưởng của đứa bé trong bụng lên cơ thể cũng sẽ ngày càng lớn.

Chúc Tửu đặt tay lên bụng Đồ Niên, dẫn linh lực của truyền cơ thể đối phương. Đây là cách làm ngu ngốc nhất, nhưng cũng là một trong những phương pháp hữu dụng nhất.

Có điều, ngay cả với linh lực mạnh mẽ của Chúc Tửu, tiêu hao quá độ sẽ khiến năng lực phòng thủ và tấn công của bản giảm thẳng xuống, thậm chí tổn thương đến căn cơ. Vì , luôn chỉ dám truyền linh lực cho Đồ Niên lúc đối phương ngủ, tránh để hai xảy xung đột.

Chưa bao lâu, cửa gõ vang. Tổ chương trình phát hiện camera gặp sự cố nên cử đến kiểm tra.

Chúc Tửu trực tiếp ôm Đồ Niên ngủ say, lấy cớ rằng sửa camera sẽ ảnh hưởng đến , đuổi ngoài.

Sau khi phòng, chờ một lát, thấy Đồ Niên vẫn tỉnh thì rời . Dù bên ngoài còn camera giám sát, quan hệ của bọn họ hiện tại công khai, cũng thể ở quá lâu.

Lúc dậy, vô tình thấy một chùm chìa khóa dài của Đồ Niên, lập tức tới tìm chìa khóa phòng của , tháo xuống, lúc mới rời .

Ban đêm.

Đã khuya, đều ngủ say, tổ đạo diễn cũng rút về, giờ chỉ còn vài camera cố định tiếp tục hoạt động.

Chúc Tửu khẽ búng tay, bộ camera đang trực đêm đều báo hỏng.

Sau đó, đường hoàng mở cửa phòng tới ngoài cửa phòng Đồ Niên. Dọc đường, tới camera nào thì camera đó hỏng, cố tình là phòng hai cách khá xa, nên gần như bộ camera trong hành lang đều tê liệt.

Đồ Niên đường tỉnh một , cảm thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều. Mỗi ngủ dậy đều cảm giác khoan khoái như , nhưng chẳng bao lâu chìm giấc ngủ.

Chúc Tửu dùng trộm chìa khóa mở cửa, quen tay lên giường, cúi mắt Đồ Niên đang say ngủ, thần sắc cực kỳ phức tạp. Một lúc lâu , mới chậm rãi xuống, cẩn thận ôm ngực.

Chưa ngủ bao lâu, Đồ Niên động tĩnh đ.á.n.h thức. Mơ màng tỉnh táo, còn ý thức rõ tình huống hiện tại.

“Tỉnh?”

Giọng của Chúc Tửu khác hẳn thường ngày, còn lạnh lùng mà trầm thấp, mang theo từ tính. Từ lồng n.g.ự.c truyền tới ấm, nhịp tim dồn dập cũng rõ ràng truyền sang.

Đầu óc dần tỉnh táo, Đồ Niên mới phản ứng , thể cứng đờ, vội đẩy . tỉnh dậy, tay chân vẫn mềm nhũn, chẳng chút lực nào, “Anh ở đây?! Anh điên ? Trong phòng còn mấy cái camera đó!”

Chúc Tửu: “Đừng lo, camera hỏng hết . Em hôm nay còn uống máu, cũng yên tâm để em một .”

Lời còn dứt, vốn đang buồn ngủ, nay nhắc đến “uống máu” thì trong lòng ngứa ngáy khó chịu, bực bội thôi.

Đồ Niên: “Anh thì quên, nhưng bây giờ nhắc, đưa tay đây.”

Tuy , nhưng Chúc Tửu hề nhúc nhích, càng đưa tay cho .

Đợi một lúc, thấy vẫn động tác, Đồ Niên cau mày, khó hiểu: “Anh làm gì? Không cho uống ?”

Chúc Tửu vẫn cử động, mà còn siết chặt hơn, giam cầm trong n.g.ự.c khiến thể động đậy. Hắn cúi đầu, thở phả cổ Đồ Niên: “Cắn chỗ nào thì c.ắ.n chỗ đó.”

Hơi thở nóng ấm ở cổ khiến Đồ Niên giật , mắt như phủ một tầng sương mù.

Chúc Tửu cho c.ắ.n tay, nhưng cũng c.ắ.n chỗ khác. Đồ Niên cố giãy giụa, nhưng sức lực Chúc Tửu quá lớn, thể động đậy.

Chúc Tửu: “Không uống ?”

Đồ Niên l.i.ế.m môi, cố nhịn khó chịu, đầu sang một bên, tức đến phát run!

Đột nhiên ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ. Chúc Tửu thế nhưng tự cắt một vết nhỏ tay, mùi m.á.u lan tỏa khiến Đồ Niên nhịn nữa.

Đồ Niên nghiến răng: “Đồ khốn!”

Chỉ thấy bật khẽ, tiếng trầm thấp vang bên tai, hiểu khiến mặt Đồ Niên đỏ.

Mùi m.á.u ngừng tràn , yết hầu trở nên khó chịu đến cực điểm.

 

 

Loading...