Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:52:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên cầm đũa, tay nâng lên đặt xuống, nỡ mà cũng dám. Như là đoán đang lo lắng, Chúc Tửu liền gắp một miếng bỏ miệng, vẻ đồ ăn vấn đề.
Ánh mắt Đồ Niên dán chặt lên gương mặt , bỏ qua bất kỳ một tia biểu cảm nào, nhân đó mà phán đoán đồ ăn thể nuốt . Chúc Tửu là kiểu cho dù ăn mù tạt cũng tuyệt đối lộ chút thống khổ nào.
Cho nên căn bản chẳng giá trị tham khảo. Đồ Niên khẽ thở dài, trong lòng cực kỳ rối rắm.
Cái vẻ nghiêm túc mà khổ sở lọt hết mắt làn đạn.
【 Nhìn nét mặt của Niên Niên, một ý tưởng táo bạo, chẳng lẽ đồ ăn là Chúc Tửu tự tay nấu? 】
【 ??? Đệt! Chúc Tửu mà tự xuống bếp? Cái với hình tượng bá đạo tổng tài trong đầu giống chút nào! Đầu bếp năm tám quốc ?! 】
【 Niên Niên, cầu xin màn hình một chút! Người cần gì khác, chỉ xem nấu thế nào thôi. 】
【 Ha ha ha, c.h.ế.t ! Biểu cảm như ăn độc d.ư.ợ.c của Niên Niên là cái quỷ gì ! 】
【 Sợ rằng đây là đầu tiên Chúc Tửu xuống bếp, Niên Niên đừng ăn! Lỡ mà đau bụng thì làm bây giờ?! 】
【 A a a a! Tôi ghen tị quá ! 】
Đồ Niên do dự một lúc, nghĩ tới nghĩ lui, dù cũng là đầu tiên Chúc Tửu xuống bếp, cuối cùng vẫn khó khăn gắp một miếng cho miệng.
Ai… hương vị hình như cũng tệ lắm……
Sau mấy tháng ăn cơm dinh dưỡng khô khốc, món ăn Chúc Tửu nấu quả thật là mỹ vị nhất đời đối với Đồ Niên.
Thực là nghĩ quá nhiều, món nào thể ăn sớm Chúc Tửu bỏ . Nấu ăn cũng khó, chỉ cần thất bại một thì đó kinh nghiệm, chọn loại quá cần chú ý đến lửa, làm theo công thức, nêm gia vị đúng thì cũng đơn giản thôi.
【 Xem hương vị tồi, mắt Niên nhóc còn sáng rực lên kìa. 】
【 Vốn dĩ còn chờ xem cảnh Chúc Tửu gặp thất bại đời thường, ai ngờ ngay cả nấu ăn cũng làm ! So với đúng là tức c.h.ế.t mà…… 】
【 Tôi cũng đầu độc Niên nhóc một miếng quá ! 】
Ăn cơm, Chúc Tửu đối diện Đồ Niên. Bởi vì đang phát sóng trực tiếp nên hầu như lời nào, chỉ cần thấy chén Đồ Niên trống liền gắp thêm, một một , như thể ép ăn thành béo tròn mới thôi.
Đồ Niên vốn dĩ lúc nào cũng ngoan ngoãn ăn hết những gì gắp bát , nhưng mấy liên tục thì thật sự chịu nổi, miệng còn nghẹn đồ ăn, mơ hồ : “Anh đừng gắp nữa, thật sự ăn nổi.”
Đang hưởng thụ niềm vui đút ăn, tay Chúc Tửu khựng , nhưng vẫn nhịn mà gắp thêm một miếng thịt bỏ chén , lúc mới lưu luyến buông đũa, cam lòng : “Em gầy quá, ăn nhiều hơn một chút.”
“ thể chỉ ăn một bữa thành mập , tiết chế một chút cho !”
Mà cũng kỳ lạ thật, bình thường cứ ăn cơm là nôn đến trời đất tối sầm, hôm nay ăn nhiều như mà phản ứng.
Nghĩ thì nên nghĩ, nghĩ xong thì cơ thể như nhận tín hiệu, dày bắt đầu cuồn cuộn.
Đồ Niên vội che miệng chạy thẳng phòng vệ sinh.
Người xem trực tiếp lập tức dọa sợ.
【 A a a! Niên Niên ? 】
【 Trời ơi, Niên nhóc chuyện gì chứ? 】
【 Là đồ ăn khó nuốt ăn nhiều quá? 】
【 Gần đây xem stream, thật sự thấy Niên Niên gầy nhiều, đó kiêng ăn để giảm cân ? Nếu thì đột nhiên ăn nhiều quá, dày chịu nổi nên mới nôn ? Hơi lo lắng! Vẫn là nên bệnh viện kiểm tra thì an hơn. 】
【 Cũng may Niên Niên là nam nghệ sĩ, chứ nếu là nữ nghệ sĩ thì chắc chắn đồn m.a.n.g t.h.a.i ! 】
【 Tôi thấy nghệ sĩ ai cũng dày , Niên nhóc từ tới nay thể cũng chẳng khỏe, còn từng nghỉ dưỡng lâu. Niên Niên, nhất định chăm sóc bản cho . 】
【 Có lẽ là vì ngày đêm đảo lộn, ăn uống thất thường, dày mới kém như . Chúc tổng, chăm sóc Niên nhóc cẩn thận đó, Niên Niên cũng đừng học mấy thói quen nữa! 】
lúc , chuông cửa đột nhiên vang lên. Đồ Niên từ phòng vệ sinh , cách gần nhất nên liền trực tiếp mở cửa.
Camera chiếu tới cửa, thấy , chỉ thấy giọng mang theo vẻ kinh ngạc: “Anh, các tới đây?”
【 ??? 】
【 Anh trai? Vừa nãy chẳng bọn họ vẫn còn xem livestream ? Offline lúc nào ? 】
【 Ha ha ha! Lúc Chúc Tửu lên tiếng bọn họ lặng lẽ offline ! Tôi còn tưởng họ xem Chúc Tửu, ai ngờ là trực tiếp tìm em trai lão lưu manh quấn lấy. 】
【 A a a! Tu La tràng tới ! Mau cho xem! Các trai, mau gần màn hình ! 】
【 Trời ơi, Chúc Tửu toang ! 】
【 Bị các đại ca khống chế khí thế, sợ quá ! Ha ha ha! 】
Không đợi Đồ Niên trở , Chúc Tửu đưa tay cầm điện thoại livestream lên, : “Xin , tiếp theo chúng chút việc riêng cần xử lý. Buổi livestream hôm nay đến đây kết thúc.”
Mặc kệ làn đạn gào thét phản đối thế nào, Chúc Tửu trực tiếp đóng phòng live.
Anh hai Đồ Trụ vốn dĩ xem livestream, nhưng Đồ Hồng cảm thấy trong tình huống tuyệt đối thể vắng mặt, nên nhất quyết kéo tới.
Bốn đồng loạt bước tới, khí thế đè ép đến mức khiến sợ hãi.
Đồ Niên lập tức ngoan ngoãn thẳng, trong lòng thầm mắng Chúc Tửu, nếu mở miệng , rõ ràng là thể giấu diếm !
Đồ Hồng trầm giọng: “Niên Niên, em hiện tại cũng dám dối trai?”
Chẳng qua đợi các trai dạy bảo, dày bắt đầu khó chịu, vội vàng hướng phòng vệ sinh chạy : “Ụa… xin .”
Vài trai vốn còn đang đen mặt, thấy tình huống , biểu cảm nháy mắt mềm xuống, ngay cả cả vốn nghiêm túc nhất cũng đầy vẻ lo lắng.
Đồ Hồng: “Niên Niên, em làm ? Không việc gì chứ?”
Đồ Niên rửa mặt sạch sẽ mới , ba hỏi thì vội đáp: “Em , lẽ là ăn nhiều, dày chút khó chịu thôi.”
Đồ Trụ sắc mặt , mày nhíu : “Niên Niên, đây, hai bắt mạch cho em.”
Bắt mạch?!
Đồ Niên sợ đến run lên, vội vàng trốn lưng Chúc Tửu. Một khi bắt mạch, chuyện m.a.n.g t.h.a.i liền giấu nữa, thì xong …
Cậu cố lấy lòng, gượng: “Anh hai, em thật việc gì, cần phiền toái như . Đây đều là bệnh cũ thôi, cũng mà, em chỉ cần uống t.h.u.ố.c kê là .”
Lời từ chối khiến mắt Đồ Trụ híp . Sau đó ngước Chúc Tửu đang chắn mặt Đồ Niên, trong mắt thoáng hiện lên một tia nghi ngờ.
Gần đây Đồ Niên quả thật chút khác thường. Trước đều định kỳ kiểm tra sức khỏe, nhưng dạo luôn kiếm cớ để né tránh.
Sự khác thường tất nguyên do, mà xem phản ứng của Đồ Niên, tám phần mười liên quan đến Chúc Tửu.
Đồ Vũ và Đồ Trụ liếc , trong lòng đều suy đoán, nhưng cuối cùng vẫn gì.
Đồ Vũ: “Niên Niên, theo về nhà.”
Anh cả mở miệng, nào dám , đành chậm rãi bước khỏi lưng Chúc Tửu.
Chúc Tửu đưa tay kéo , Đồ Niên ngẩng đầu một cái.
Hắn dịu dàng: “Đừng lo lắng, .”
Mấy trai ánh mắt như lửa chằm chằm chỗ tiếp xúc giữa hai , mà trái tim đau nhói.
Chúc Tửu lúc mới buông tay, để Đồ Hồng đưa Đồ Niên rời . Ba trai còn thì cùng Chúc Tửu “hữu hảo” đàm phán một phen mới rời khỏi.
Cụ thể gì, Đồ Niên . Chỉ là khi về nhà, mấy trai đều mang vẻ mặt ngưng trọng, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Nhìn ánh mắt , Đồ Niên liền thấy chuyện , sợ rằng Chúc Tửu linh tinh gì …
Nếu cứ lặp vài như , e rằng trong mắt các trai, và Chúc Tửu chính là tình cảm sông cạn đá mòn.
Weibo bên ngoài cũng bởi vì chuyện mà ầm ĩ, hot search treo vài ngày mới hạ nhiệt, ai nấy đều đoán kết cục của Chúc Tửu, rốt cuộc một đám đều là “hộ cuồng ma”.
Ngày hôm Chúc Tửu làm, công ty đều dõi mắt , tìm chút dấu vết . Đáng tiếc, đối diện là Chúc Tửu, cái gì cũng .
Bên , Đồ Niên vì gần đây công việc nên đều ngủ tới khi tự nhiên tỉnh. Hôm nay mở mắt liền thấy Đồ Trụ cạnh giường.
Đồ Niên: “Anh hai?”
Đồ Trụ đặt tạp chí trong tay xuống, mỉm : “Lười hồ ly, em bây giờ mấy giờ ?”
Đồ Niên vẫn còn ngái ngủ, xoa mắt, thoáng qua đồng hồ quả quýt.
“Thế nào trễ thế …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-50.html.]
Một giấc , mà ngủ từ đêm qua tới tận hai giờ chiều.
Đồ Trụ: “Đói bụng ? Bên ngoài còn cháo nóng.”
Cậu lắc đầu. Có lẽ vì ngủ tiêu hao ít năng lượng, nên dù lâu như vẫn chẳng thấy đói.
“Thế cũng ăn chút , gần đây dày thoải mái, hôm nay ăn đúng giờ.”
Đồ Niên lăn lộn thêm một hồi giường, cuối cùng vẫn Đồ Trụ lôi dậy. Tuy ngủ lâu, nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu, cảm giác thế nào cũng đủ giấc. Càng ngủ càng mệt, xương cốt mềm nhũn, vô lực.
Rửa mặt xong mới chút tinh thần, m.a.n.g t.h.a.i quả thật quá mệt mỏi.
Lúc ăn cháo thấy các trai khác, liền hỏi: “Anh cả bọn họ công tác ? Anh hai hôm nay bận ?”
Ngày thường viện nghiên cứu là bận nhất, các trai khác còn thể điều chỉnh, chỉ riêng hai cơ bản thể buông tay.
Đồ Trụ: “Ừ, cả nước ngoài, Đồ Hồng thu âm, Đồ Hoang huấn luyện viên kéo . Còn xử lý xong việc đầu, dứt khoát xin nghỉ dài hạn một đoạn.”
Dừng một chút, trong nụ ẩn chứa vài phần nguy hiểm: “Dạo bận, ngược để Chúc Tửu thừa cơ chen .”
Nghe , Đồ Niên sặc suýt c.h.ế.t, ho khan liên tục. “Anh hai… cái gì chứ!”
Đồ Trụ chỉ , đưa tay xoa đầu . Bàn tay ấm áp từ nhỏ đến lớn từng đổi, luôn mang cho cảm giác an vô hạn.
“Niên Niên, các trai ít nhiều đều nhận em chuyện giấu chúng . Em , lý do riêng, chúng tôn trọng ý nguyện của em, nên cũng ép hỏi dò la từ nơi khác.”
Động tác ăn cháo của Đồ Niên chậm . Cậu hành vi khác thường sẽ gây nghi ngờ, nhưng ngờ nhanh như .
“Đừng căng thẳng, định truy hỏi gì. Chỉ cho em , bất kể lúc nào, phía em vẫn còn bốn trai. Chúng mạnh mẽ hơn em tưởng nhiều.”
Đồ Niên ngẩn , hốc mắt đỏ lên, cầm bát nâng lên che đôi mắt.
Từ “ trai” với mà thật sự ý vị sâu xa. Đã từng một đoạn thời gian, từ chính là bộ của .
Cậu cũng , lẽ nên cho các trai thì mới là cách nhất. Dù chỉ còn vài tháng thọ mệnh, ít nhất cũng thể hảo hảo cáo biệt, để bọn họ thời gian chuẩn .
cáo biệt… thì dễ, sẵn sàng.
Đôi khi thật sự cảm ơn ông trời vì cho một gia đình như , oán hận vì khi đang trải nghiệm sự cực hạn thì cướp tất cả.
Đặt bát xuống, Đồ Niên biến thành tiểu hồ ly, chui lòng Đồ Trụ. Khi nhỏ thường làm nũng với các trai, nhưng từ khi cha qua đời, ít để lộ dáng vẻ . Cậu cố gắng võ trang bản , vì cảm thấy chỉ như mới đủ bảo vệ bọn họ.
Chín cái đuôi xù xù loạn xoay, lông mềm chọc khiến Đồ Trụ bật : “Ngoan, đừng nháo.”
“Anh, cho em thêm chút thời gian .”
Đồ Trụ: “Ừ.”
Chờ khi chương trình tổng nghệ kết thúc, sẽ thẳng hết.
…
Thời gian trôi thật nhanh, đảo mắt một tuần. Trước đó Chúc Tửu gì với mấy trai, mà bọn họ thế nhưng đồng ý để đường đường chính chính đến nhà Chúc Tửu, cần lén lút nữa. Chỉ là bọn họ sẽ canh giờ, đến liền tới đón .
Cậu từng hỏi Chúc Tửu, nhưng đối phương . Đoán chừng là vài lời đùa giỡn.
Gần đây Chúc Tửu mê nấu ăn. Phải thật sự thiên phú, chỉ mấy ngày mà tay nghề nâng lên một bậc, đồ ăn càng ngày càng ngon.
Ở chỗ , Đồ Niên cũng cần ăn kiêng, ăn gì thì ăn. Không còn chịu mấy bữa cơm dinh dưỡng khó nuốt. Chỉ là Chúc Tửu đặc biệt thích đút ăn, mỗi ăn cơm thì chính ăn, còn Chúc Tửu thì gắp lia lịa cho , chén chất cao ngất. Dù nhiều , đối phương vẫn như thấy, quả thực là kỳ quái.
Bụng vẫn lớn, chỉ nhô lên một chút, giống như ăn no. Thế nên luôn cố mặc đồ rộng thùng thình. Mang t.h.a.i , giấc ngủ trở nên cực , mỗi ngày ít nhất ngủ mười ba tiếng, nhưng hiểu mỗi ngủ, ánh mắt Chúc Tửu liền trở nên bất an nôn nóng.
Hôm nay hiếm khi dậy sớm, chuẩn ghi hình cho chương trình 《May mắn》 mà nhận lời.
hiện tại danh sách khách mời vẫn giữ bí mật. Trên mạng vô dân mạng đoán già đoán non, nhưng vì tổ chương trình làm công tác bảo mật quá , hơn nữa còn bắt đầu ghi hình nên chẳng chút tin tức rò rỉ nào, khiến việc suy đoán càng thêm khó khăn.
Từ lưu lượng tiểu hoa, tiểu sinh cho đến ảnh đế, ảnh hậu, thậm chí cả những tiểu minh tinh tuyến mười tám đều nhắc đến, duy chỉ ai đoán cái tên Đồ Niên.
Ban đầu, đều cho rằng Đồ Niên chắc chắn sẽ tham gia loại show thực tế . Quan trọng hơn, Chúc Tửu tuyệt đối sẽ đồng ý cho góp mặt, dù cp của hai vốn quá sát , nếu Đồ Niên xuất hiện, chẳng lẽ Chúc Tửu lập tức đuổi tới?
Chúc Tửu mà tham gia show thực tế ư??? Không thể nào! Ngoại trừ các chương trình tài chính, kinh tế hoặc một buổi phỏng vấn, gần như xuất hiện công chúng. Weibo của còn thưa thớt hơn, mấy năm mới đăng một xem như năng suất cao, thần bí mười phần. Hắn là một đại tài phi thường kín tiếng, thể tham gia show thực tế chứ.
Hơn nữa, chỉ riêng thù lao mời lên sân khấu là con khổng lồ. Người khác kiếm tiền một ngày còn đủ mua chương trình , đừng là mời suốt hai tháng.
Bất quá, tổ chương trình thì vô cùng phấn khởi. Chỉ cần đến lúc chương trình công bố khách mời tên Đồ Niên, độ hot chắc chắn bùng nổ!
Đưa Đồ Niên đến trường là Đồ Trụ, tay chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ.
Lần ghi hình kéo dài ở một nơi cố định, dù rằng giữa chừng khách mời thể rời , thời gian cũng ngắt quãng, nhưng đồ dùng sinh hoạt cơ bản vẫn chuẩn . Chẳng qua, do địa điểm tương đối đặc biệt, ngay khi Đồ Niên tham gia, Đồ Vũ liền trực tiếp hiến tặng một căn biệt thự coi như nơi ở tạm thời. Bên trong sắp xếp đầy đủ từ sớm, nên Đồ Niên chẳng cần mang hành lý gì thêm.
Ngoài cửa, camera lia ống kính về phía Đồ Trụ. Theo đúng kế hoạch, khách mời đều sẽ trong phòng mới hình, nhưng vì Đồ gia quá đặc biệt, tổ chương trình dám tùy tiện biệt thự, chỉ thể đặt thiết ngoài cửa và tránh cảnh để phòng ngừa khác suy đoán địa điểm.
Đồ Trụ vẫn giữ nụ ôn hòa, đưa túi nhỏ trong tay cho Đồ Niên, với nhân viên công tác: “ mời các nhà làm khách, điều thất lễ, mong thông cảm. Khoảng thời gian phiền các chăm sóc Đồ Niên nhiều hơn.”
Chỉ đó thôi, khiến khác cảm giác dám ngẩng đầu.
“Nào , nào , ngài khách sáo quá.”
Nhân viên công tác khỏi cảm thán, Đồ gia ai nấy đều xuất sắc, một còn hơn một .
Ống kính lưu Đồ Trụ khá lâu mới chuyển , dù đây cũng là viện sĩ trẻ tuổi nhất!
Khi tới biệt thự, ngoài nhân viên công tác , Đồ Niên gặp thêm ai. Ban đầu còn tưởng rằng những khác đến. Sau nhốt trong phòng, mới hiểu : hóa khách mời đều khóa để giữ bí mật.
Người khác khi nhốt sẽ cố nghĩ cách mở cửa, còn thì thản nhiên leo lên giường ngủ luôn. Biệt thự cơ quan dày đặc, thừa sức thoát bất cứ lúc nào, nhưng vẫn quyết định phối hợp với tổ chương trình. Chủ yếu là vì… đang buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
Nằm xuống giường, chẳng mấy chốc ngủ say. Qua camera quan sát, đạo diễn nhất thời nghẹn lời, khách mời thế nào chẳng theo kịch bản?
Thời gian trôi qua, các cặp khách mời khác nhận nhiệm vụ và bắt đầu hành động, chỉ còn mỗi Đồ Niên vẫn ngáy ngủ. Không còn cách nào, tổ đạo diễn đành cử đến gọi dậy.
“Đồ Niên, Đồ Niên…”
ngủ quá say, gọi ba bốn vẫn nhúc nhích. Nếu thấy hô hấp đều đặn, bọn họ còn tưởng ngất . May , chẳng bao lâu cũng tự tỉnh, là vì đói bụng.
Vừa mở mắt thấy trong phòng lố nhố , suýt thì giật nảy. Phải một lúc mới nhớ đang tham gia ghi hình show.
Nghe xong tiền căn hậu quả, Đồ Niên nhíu mày : “Lần nếu gọi mãi dậy, thì trực tiếp tạt chậu nước lạnh , hoặc dội nước lên chân. Tôi tin vẫn tỉnh. Như đỡ tốn thời gian của . Xin nhé, thật sự khống chế cơn buồn ngủ.”
Tổ đạo diễn: “…”
Quá tàn nhẫn! chẳng ai dám phản bác, những quanh Đồ Niên đều dạng dễ chọc.
Quay chính sự, thời gian cũng muộn, tổ đạo diễn vội bố trí nhiệm vụ: “Dựa theo manh mối trong nhiệm vụ, hãy tìm chìa khóa phòng 102. Người đồng hành của ngài đang chờ ở đó. Tổng cộng năm đội, đội tìm chìa khóa cuối cùng sẽ trừng phạt. Vì ngài ngủ quên, các khách mời khác hội hợp , cho nên cho dù ngài tìm chìa khóa thì vẫn nhận phạt.”
Đồ Niên nhai ổ bánh mì lấy từ chỗ đạo diễn, hỏi: “Ý là bạn đồng hành của đang ở phòng 102 chờ ? Vậy trừng phạt là gì?”
Đạo diễn: “ . trừng phạt thì tạm thời thể tiết lộ.”
Đồ Niên: “Dù gì cũng phạt, tìm chìa khóa? Trực tiếp gõ cửa chẳng xong ?”
Đạo diễn: “… Khóa trái, bên trong mở .”
Đồ Niên xoay lôi một chùm chìa khóa dài: “Ồ, sớm , sẵn . Để thử xem chìa nào mở nhé.”
Đạo diễn tổ: “…”
A a a a a! Sao mời Đồ Niên làm khách mời chứ?!
Cuối cùng, khi khuyên nhủ mãi, mới chịu từ bỏ chùm chìa khóa riêng mà làm nhiệm vụ theo chỉ dẫn.
Lúc tầm đầu giờ chiều, trời nóng nhất. Đạo diễn còn cố ý giấu chìa khóa bên ngoài, mà thể chất Đồ Niên vốn yếu, m.a.n.g t.h.a.i càng kém, bao xa loạng choạng, tìm chỗ nghỉ.
Ngồi xuống đất, vô thức nhổ cọng cỏ, nhổ thêm mấy cái thì phát hiện đất ở đây quá tơi xốp. Cậu bèn lấy cành cây đào vài nhát, liền thấy một chiếc hộp trang sức bằng sắt. Mở bên trong đúng là một chiếc chìa khóa, mặt còn khắc rõ ba chữ to: “102”.
Đồ Niên: “Ồ, vận khí ghê.”
Đạo diễn tổ: “…”
Cái thứ vận khí ch.ó má gì thế ?! Mới năm phút tìm thấy chìa khóa? Trong khi các khách mời khác mò cả tiếng vẫn ! Nếu ngủ quên thì giải nhất chắc chắn thuộc về !
Có chìa khóa trong tay, dậy, thẳng đến phòng 102. Lúc , bỗng thấy tò mò bạn đồng hành là nam nữ, xinh , rốt cuộc sẽ làm yêu hai tháng với .
Không hiểu , trong lòng đột nhiên nảy lên cảm giác chột , bàn tay theo thói quen xoa bụng, cứ như đang ngoại tình .
Đến cửa, thoáng khựng . Nếu đóng giả yêu với khác, Chúc Tửu chắc chắn sẽ nổi giận. hợp đồng ký , lúc làm hồ đồ mà đồng ý nhỉ…
Đồ Niên liếc tổ đạo diễn, bất đắc dĩ tra chìa khóa ổ.
“Cạch” một tiếng, cửa chậm rãi mở .