Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:49:03
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lâm An đầu tiên ngẩn một thoáng, kịp lên tiếng. Phản ứng đó mới hỏi: “Anh Niên, xác định ?”

Trong mắt ngoài, quan hệ giữa Đồ Niên và Chúc Tửu mập mờ khó đoán, trêu ghẹo cũng đều ôm tâm lý "ship CP" mà .

Dù Đồ Niên từng công khai thừa nhận, nhưng trong mắt Lâm An thì mập mờ đến thể mập mờ hơn. Nếu Đồ Niên thật sự tham gia tiết mục , chương trình còn ghép cho một đối tượng yêu đương… thì tâm lý của Chúc Tửu sẽ ?

Quả thực chính là Tu La tràng mà…

Đồ Niên: “Xác định! Tại xác định.”

Hiện tại vốn bạn trai thì làm ? Vừa khéo nhân dịp trải nghiệm một chút cái gọi là yêu đương. Nếu như cuối cùng thực sự c.h.ế.t , ít cũng đến mức cả tình yêu cũng từng nếm trải, chẳng .

Lâm An: “Vậy… liền đồng ý với lời mời?”

Đồ Niên: “Ừm.”

——

Bên , lúc là buổi tối. Trong công ty hầu như đều tan làm, chỉ còn văn phòng Chúc Tửu sáng đèn.

Trợ lý đặt bản báo cáo lên bàn làm việc của , báo cáo: “Chiều nay chừng hai giờ, ngũ thiếu gia trong hậu hoa viên. Trong lúc truyện tranh, uống một ly sữa bò liền ngủ ghế. Sau đó tứ thiếu gia bế ngài phòng. Nhà họ Đồ kết giới nên thuộc hạ thể theo dõi thêm. Mãi đến bảy giờ tối ngài mới cửa, theo lộ tuyến thì điểm đến chính là công ty chúng .”

Chúc Tửu: “Có phái theo dõi ?”

Trợ lý: “Ngài yên tâm, đội hai bám sát đội.”

Trợ lý dừng một chút, mặt hiện lên vẻ khó xử, nên báo cáo việc .

“Mặt khác… ngũ thiếu gia nhận lời mời tham gia show thực tế 《May Mắn》.”

Chúc Tửu ngước mắt đối phương: “《May Mắn》?”

Vốn tổng tài sẽ để tâm đến loại tin , nên trợ lý chuẩn sẵn kịch bản, lập tức giải thích: “Đây là một show thực tế về tình yêu. Ngay từ khi , tổ tiết mục bắt đầu chọn khách mời. Các khách mời sẽ ghép đôi thành từng cặp, cùng trong vòng hai tháng. Trong thời gian , họ sinh hoạt danh nghĩa yêu. Kết thúc còn một màn ‘tỏ tình chân thành’. Lúc đó hai bên sẽ đưa quyết định tiếp tục mối quan hệ .”

Nghe xong, sắc mặt Chúc Tửu lập tức trầm xuống: “Hắn đồng ý tham gia tiết mục ?”

Trợ lý khẽ gật đầu. Thấy khuôn mặt lạnh lùng của tổng tài, chân mềm nhũn suýt vững, run rẩy phát khiếp.

Chúc Tửu cau mày, đang nghĩ gì. Trong tay, chiếc bút máy vô thức gõ lên mặt bàn, từng nhịp từng nhịp cực tiết tấu.

“Trước khi , việc ghép đôi bảo mật ?”

Trợ lý: “ . Ghép đôi khi đều bảo mật, chỉ vài cấp cao trong tổ chế tác mới . Hơn nữa, ngay cả danh sách khách mời tham gia cũng giữ kín. 《May Mắn》 mệnh danh là ‘Cục bảo mật’ trong giới giải trí. Bọn họ đặc biệt thích khoảnh khắc khách mời thấy ‘ yêu’ biểu cảm hoặc kinh ngạc, hoặc thất vọng. Khán giả cũng thích xem điểm .”

Chúc Tửu: “Ừm.”

“Ừm???”

Chỉ thế thôi? Trợ lý đột nhiên đoán đại nhân nhà rốt cuộc nghĩ gì. Đây chẳng lẽ chính là cảnh giới Phật hệ ? Người thích tham gia loại tiết mục , chẳng bất kỳ phản ứng nào…

Trong chớp mắt, cảm thấy đầu đại nhân phiếm lục quang, tư tưởng giác ngộ cao như , quả nhiên phàm nhân thể với tới.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-46.html.]

Tính theo thời gian, hẳn là Đồ Niên tới. Trợ lý lập tức ngậm miệng, dám nhiều lời thêm về chuyện .

Cửa mở , quả nhiên là Đồ Niên.

Trợ lý vội vàng nhường đường, lễ phép : “Đồ thiếu gia, mời .”

Đồ Niên vốn định dán sát cái bản mặt lạnh , nhưng từ khi m.a.n.g t.h.a.i càng chịu nổi cơn khát máu. Nếu để lỡ thời điểm đó, sẽ như lửa thiêu đốt, chỉ cần chạm khẽ lên da liền đau rát như kim châm.

Cậu gật đầu coi như chào hỏi, đó bước văn phòng. Trợ lý thức thời rời , còn chu đáo đóng cửa cho hai .

Trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn thấy tiếng bút máy cọ trang giấy, “soạt soạt” từng nhịp.

Chúc Tửu gì, cũng chẳng mở lời. Đồ Niên vắt chân sofa, dáng vẻ hờ hững, trong đầu ngừng lặp lặp , gần đây đắc tội gì với ? Chẳng thích , thế nào cũng giống.

Mi mắt nặng trĩu, khép hờ mắt dưỡng thần, đó liền . Chỉ là giấc ngủ sâu, mơ màng tựa như vẫn thấy âm thanh bên ngoài, cơ thể nhúc nhích , chút khó chịu.

Hồi lâu, thấy một tiếng thở dài nhẹ, tiếp đó là âm thanh ghế dựa cọ xát sàn nhà. Dù nhỏ đến mấy, trong căn phòng yên tĩnh vẫn rõ ràng khác thường.

Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên bụng . Dường như giọng thấp trầm vang bên tai, ngoan một chút… nhưng đứt quãng, rõ.

Càng kỳ quái hơn, khi Chúc Tửu đến gần, rõ ràng ngửi thấy mùi m.á.u tươi nồng nặc. Rõ ràng còn c.ắ.n , nặng mùi như thế? Cậu cố gắng xác nhận, nhưng ý thức dần rơi hỗn loạn, cuối cùng vẫn kéo mộng cảnh.

Chúc Tửu ôm đến phòng nghỉ, lúc dậy còn phát một tiếng rên nhỏ, bên hông mơ hồ thấm ướt. Khác với thường ngày luôn mặc sơ mi trắng, hôm nay một chiếc áo sẫm màu.

Đắp chăn xong, Đồ Niên vẫn chập chờn ngủ yên. Chúc Tửu nhẹ nhàng vỗ về, gọi cũng tỉnh.

Bất đắc dĩ, cắt tay để m.á.u nhỏ lên môi đối phương. Dù đang ngủ, Đồ Niên vẫn theo bản năng l.i.ế.m lấy nuốt . Sợ sặc, Chúc Tửu chỉ dám cho từng giọt từng giọt, kéo dài thật lâu.

Cuối cùng Đồ Niên mới ngủ yên hơn.

Chúc Tửu bên cạnh, ánh mắt phức tạp xoáy sâu gương mặt đang ngủ của .

Mấy ngày , Kim Ly từng với : m.a.n.g t.h.a.i đúng là dễ buồn ngủ, nhưng việc Đồ Niên ngủ nhiều thế triệu chứng bình thường của t.h.a.i kỳ. Điều đó chứng tỏ cơ thể dần đủ sức, mới thường xuyên tiến trạng thái “tiêu hao thấp” để tự bảo vệ.

Bây giờ triệu chứng còn rõ, nhưng theo cái t.h.a.i lớn dần, tình trạng sẽ ngày càng nặng. Cuối cùng, thể sẽ ngủ say mà đèn tắt dầu cạn.

Nỗi sợ dâng tràn trong lòng Chúc Tửu.

Đối diện với Đồ Niên, hàng vạn lời nhưng nghẹn nơi yết hầu, thốt nên lời. Thậm chí , dám thẳng mắt nữa, sợ ánh mắt sẽ khiến hoảng sợ.

Hắn khắp nơi, từ Yêu giới đến Minh giới, tìm cách cứu . nào cũng trở về trong thất vọng.

Nghe Minh giới “Bất t.ử quả”, liều bước lên lôi đài sinh tử, giành nó mang về. Kim Ly chỉ lắc đầu, đối với thể Đồ Niên, tác dụng đáng kể.

Chúc Tửu cúi , ôm chặt ngực, thì thầm: “Tôi nên làm gì với em bây giờ?”

Như cảm nhận điều gì, Đồ Niên khẽ cựa , lông mi run run, cái mũi khẽ động: “Anh… thương ?”

Chúc Tửu thoáng sững , như thật sự giật khi thấy tỉnh.

Chúc Tửu: “Chỉ là một vết thương nhỏ thôi.”

Đồ Niên đẩy , quan sát kỹ, thấy thương thế quá nghiêm trọng thì nhạt: “Thế mà còn thể làm thương. Tôi thật tò mò, vị hùng nào ? Có thu đồ ?”

Chúc Tửu: “Muốn giúp tìm chỗ trút giận ?”

 

 

Loading...