Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:40:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tạ Vũ quá chắc chắn, chỉ gật gật đầu, đại khái là xem như hiểu, nhưng khi thao tác thì dám chắc.

Đồ Niên thấy bộ dáng của , liền vẽ riêng một phần để cho , còn thì cầm giấy nháp tìm đạo diễn, giải thích là vì lý do sức khỏe.

Đạo diễn xem kỹ mấy bản thảo, gì thêm, chỉ bảo cứ thử .

Bởi vì là đầu tiên loại cảnh , đừng Tạ Vũ bên quen, ngay cả Đồ Niên cũng thành thạo, còn lẫn vài sai sót, hai mới tìm chút cảm giác.

Rốt cuộc khi nhiều , cảnh cũng coi như xong. Đồ Niên bước đến màn hình giám sát, yêu cầu phát đoạn .

Nhìn qua cũng khá trôi chảy, góc mượn khéo, phối hợp với phản ứng và động tác của hai , xem như mỗi cú đ.ấ.m mỗi cú đá đều thật sự rơi .

Vạn đạo cũng khen: “Ha ha, ngờ cách làm thật, chỉ điều tốn thời gian. Bất quá nếu thì diễn viên và thế cũng đỡ khổ hơn.”

Đồ Niên hì hì: “Nếu ở giai đoạn chuẩn vẽ storyboard sẵn, diễn viên phối hợp ăn ý, thì cũng mất thời gian như . Hôm nay là vì tạm thời ứng biến thôi.”

Vạn đạo gật gù: “Cũng đúng, sẽ thử xem, cũng thú vị thật.”

lúc , phía truyền đến một giọng : “Đồ Niên……”

Đồ Niên đầu , liền thấy sắc mặt khó tả của Chúc Tửu, chỉ cảm thấy ánh mắt chằm chằm màn hình cực kỳ đáng sợ.

Đồ Niên: “…… Anh trở nhanh như ?”

Chúc Tửu , chỉ liếc Vạn đạo một cái.

Vạn đạo lập tức ý thức thành bóng đèn, vội tìm cớ rời .

Chúc Tửu xuống bên cạnh, đôi mắt dán chặt màn hình chiếu cảnh Đồ Niên đánh. Nhìn một lúc, cong môi hỏi: “Buổi chiều còn cảnh hấp dẫn ?”

Nụ làm Đồ Niên rùng cả tóc gáy: “Buổi chiều chắc là còn.”

Cậu bỗng nhớ chuyện gì, liền gọi Lâm An : “Lâm An, chuẩn ít quà nhỏ cho nhân viên đoàn phim, đồ ăn gì cũng , tự chọn .”

Lâm An: “Yên tâm, sớm bảo mua .”

Vì hôm nay lộn xộn khá nhiều thứ, lãng phí thời gian, trong lòng Đồ Niên phần áy náy. Lâm An thì vẫn lo giữ thể diện cho . Người khác tuy gì, nhưng việc thuộc về thì thể qua loa.

Lâm An , chỉ còn hai . Trong lòng Đồ Niên chút chột , chắc hẳn chuyện m.a.n.g t.h.a.i , còn thấy cảnh loại phân đoạn ……

“Thật …… nãy , cũng đ.á.n.h trúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-42.html.]

Chúc Tửu: “Ừm, .”

Đồ Niên lúc mới nhẹ nhõm, tuy cũng hiểu bản căng thẳng như .

Chúc Tửu vẫn hề nhắc đến chuyện mang thai, khiến buồn bực, chẳng lẽ hề bất ngờ? Hay là…… để tâm?

Nghĩ , giọng Đồ Niên lạnh : “Vậy chờ một lát, đồ.”

“Ừm.”

Vẫn kiệm lời như thế, rốt cuộc đang nghĩ gì. Trong n.g.ự.c Đồ Niên bỗng nghẹn một luồng khí, bước nhanh rời .

Trước khi đồ, tháo miếng đệm bông buộc ở eo xuống. Vừa khi lăn lộn mặt đất, sợ làm tổn thương bụng nên mới quấn nó . Cũng may dạo gần đây gầy nhiều, miếng bông vốn mỏng, mặc trong trang phục diễn cũng .

lúc , Chúc Tửu bước , ánh mắt phức tạp dừng nơi miếng đệm .

Đồ Niên vội kéo quần áo che , quát: “Nơi là phòng riêng, gõ cửa ?”

Chúc Tửu chỉ chậm rãi tiến đến, nhẹ nhàng ôm lòng. Hắn dám dùng lực, như thể trong n.g.ự.c là món đồ pha lê dễ vỡ.

Đồ Niên: “…… Anh làm gì ?”

Chúc Tửu: “Ngoan, để ôm một chút thôi.”

Chỉ khi ôm trong ngực, mới cảm thấy vài phần chân thật. Trời khi Kim Ly Đồ Niên mang thai, trải qua cảm giác gì: ban đầu tin nổi, đó mừng rỡ đến mức nên lời. Hai họ cùng tạo một sinh mệnh nhỏ, chỉ nghĩ đến thôi thấy thể tưởng tượng nổi. Hắn và Đồ Niên từ nay gắn kết với .

……

Kim Ly đứa bé đang ngừng tiêu hao sinh mệnh của Đồ Niên, lẽ sẽ thể sống quá một năm. Niềm vui lóe lên, lập tức một gáo nước lạnh dội tắt ngấm.

Đồ Niên: “Anh ? Kim Ly với chuyện đứa nhỏ ?”

Chúc Tửu đáp, thật lâu mới khẽ gật đầu: “Ừm, .”

Đồ Niên nghiến răng: “Đều tại ! Nếu hôm đó thì chẳng chuyện !”

Chúc Tửu: “Ừm, đều là sai, sẽ .”

Đồ Niên: “Anh còn ! Nghĩ cũng thật.”

Tay chậm rãi đặt lên eo Đồ Niên, hết sức cẩn thận. Nơi đang cất giấu một sinh mệnh nhỏ thuộc về cả hai, mà .

Đồ Niên vốn định né tránh, nhưng nghĩ đến trong bụng cũng phần của , liền nhắm mắt, để mặc cho chạm . Dù cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Chúc Tửu khẽ : “Niên Niên, đứa nhỏ …… thể giữ .”

 

Loading...