Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:39:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

làm mở rộng tầm mắt chính là Chúc Tửu hề phát hỏa như bọn họ tưởng tượng. Hắn buông đôi đũa trong tay xuống, Đồ Niên một cái, biểu cảm ngược còn nhu hòa thêm vài phần.

Hắn sợ nhất chính là Đồ Niên chịu chuyện với , khi đó mới thật sự bó tay làm gì. Ngược , còn thích Đồ Niên đôi khi tỏ chút tính tình nhỏ với , điều đó chứng tỏ cận.

Chúc Tửu cong môi, : “Được, em ăn tạm chút gì lót , sẽ nhanh chóng .”

Không ngờ dễ chuyện như , Đồ Niên ngẩn : “… Ừ, nhanh lên, bằng lát nữa chẳng ăn nữa .”

Trong lòng chút vui rạo rực, Chúc Tửu đáp: “Ừm.”

Nói xong liền dậy rời .

Lưu hai mặt , cúi đầu nhỏ giọng bàn tán.

“Đệt! Chúc tổng cũng sủng quá ! Nếu là nhà , chắc chỉ liếc khinh bỉ một cái, : em thích ăn thì ăn.”

“Thật sự là sủng! Tôi ghen tị quá! Vừa tiền, soái, ôn nhu… đây chẳng là đối tượng lý tưởng của !”

“Tôi thật sự hâm mộ c.h.ế.t mất!”

Lâm An c.ắ.n đũa, từ bàn khác dọn gần: “Anh Niên, bá quá, chính là Chúc Tửu đó, còn bắt chạy chân cho !”

Đồ Niên mím môi, gắp một miếng rau xanh cho miệng. Tuy cảm giác ăn, nhưng Kim Ly hiện tại thể kén ăn, bằng sẽ cho đứa nhỏ trong bụng.

Khó khăn nuốt xuống xong, mới chậm rãi : “Cả thế giới chỉ là quý giá chắc?”

Lâm Minh: “Những lời giống như đang mạnh miệng đó.”

Anh sớm cái họ Chúc mắt, chủ yếu là bởi vì Lâm An suốt ngày nhắc đến, còn coi như thần tượng.

Giờ ngay cả Đồ Niên cũng ưa nổi , tất cả đều do khiến tình cảnh trở nên khó xử.

Buổi chiều còn phim, cho nên đều ăn nhanh, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút để phòng tình trạng trạng thái .

Chỉ chốc lát, cả phòng chỉ còn Đồ Niên cùng Lâm An từ tốn ăn. Đồ Niên trong chén cơm chọc tới chọc lui, thầm nghĩ tại Chúc Tửu còn về. Nếu ăn no bây giờ, lát nữa Chúc Tửu trở thì chính chẳng ăn nổi nữa.

Lâm An ăn xong, chỉ là cố ý chờ. Thấy Đồ Niên như liền khuyên: “Anh Niên, đoàn phim quanh đây hình như quán ăn nào, Chúc tổng mua gà cay thì chắc mất thêm chút thời gian. Hay là cứ ăn nghỉ ngơi một lát, chờ về sẽ gọi dậy. Bằng chờ mãi ở đây cũng , buổi chiều còn phim nữa.”

Đồ Niên nhíu mày, mạnh miệng đáp: “Ai em đang đợi ? Em chỉ ăn cơm chậm thôi, nhai kỹ nuốt chậm, ? Ưu nhã!”

Lâm An: “…”

lúc , cửa mở , Tạ Vũ cầm kịch bản lén sang một cái, thấy Đồ Niên còn đang ăn cơm thì rụt đầu về. Chỉ là Đồ Niên mắt sắc, thấy liền gọi .

Đồ Niên: “Tạ Vũ? Có việc gì ?”

Tạ Vũ lúc mới : “Buổi chiều chúng một cảnh cần phối hợp, nên cùng tập thử . đang ăn cơm, nếu đợi lát nữa tới cũng .”

Đồ Niên: “Không cần, đây , tập luôn ở đây, chạy tới chạy lui lãng phí thời gian.”

Tạ Vũ ngẩn : “A? Như ?”

Bị kéo sang, Tạ Vũ đành bất đắc dĩ xuống bên cạnh Đồ Niên.

Lâm Minh , tiểu thiếu gia bề ngoài thì mạnh miệng, kỳ thực mềm lòng, chỉ là lấy cớ “đối diễn” để chờ Chúc Tửu thôi.

, chỉ cần là cảnh diễn giữa Đồ Niên và Tạ Vũ thì khó tránh những động tác va chạm, mà thường là Đồ Niên “ngược”.

Cho nên khi Chúc Tửu về, cảnh tượng đầu tiên thấy chính là Tạ Vũ đang gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y Đồ Niên, còn Đồ Niên thì đau đến nhăn mặt, mà Lâm Minh chỉ một bên, vẻ mặt lạnh nhạt .

Thói quen của hai là diễn thử một lượt đầy đủ, chỉ vị trí mà thôi. Bởi , biểu cảm của bọn họ đều chân thật, đến mức ngoài thoáng qua còn tưởng rằng thật sự chuyện gì xảy .

Chúc Tửu bao giờ thấy mặt Đồ Niên xuất hiện vẻ mặt như , nên trong thoáng chốc kịp phản ứng. Quan tâm sẽ loạn, sắc mặt lập tức tối sầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-40.html.]

Trầm giọng hỏi: “Ai thể cho đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Nghe thấy giọng Chúc Tửu, ba đồng loạt xoay . Thấy rõ sắc mặt của , Tạ Vũ hô nhỏ một tiếng vội vàng buông tay đang nắm cổ tay Đồ Niên .

Đồ Niên bình tĩnh : “Chúng đang đối diễn, lâu như ?”

Chúc Tửu đặt hộp đồ ăn mang về xuống, ánh mắt lướt qua vết hằn cổ tay , sắc mặt vẫn nặng trầm như cũ.

Tạ Vũ dám thở mạnh, chào vội một tiếng lùi ngoài.

Đồ Niên theo bóng lưng , nhàn nhạt : “Tạ Vũ lá gan nhỏ, đừng dọa .”

Chúc Tửu ngước mắt vài giây, cúi đầu mở hộp đồ ăn. Bên trong chỉ gà cay mà còn thêm mấy món khác mà Đồ Niên ăn.

“Ăn .”

Hắn thích ánh mắt Đồ Niên dừng khác, càng lên tiếng bênh vực khác. Hắn thật sự chỉ đem nhốt bên cạnh , ai thể chạm tới, ánh mắt cũng chỉ thể đặt mà thôi.

Một bữa cơm ăn trong yên lặng. Lâm Minh xem kịch vui một lúc liền bỏ , nháy mắt chỉ còn hai bọn họ.

Đồ Niên hỏi: “Cậu tức giận ? Vì cái gì? Bởi vì bảo mua gà cay?”

Chúc Tửu khẽ thở dài, lắc đầu. Chính cũng chẳng rõ tức giận cái gì.

Không khí rơi tĩnh lặng. Đồ Niên rõ ràng Chúc Tửu đang giận, nhưng hề để tâm. Càng thấy giận, trong lòng ngược càng vui vẻ.

Ăn vài miếng gà cay, cảm thấy khó nuốt. Trước mấy nữ diễn viên trong đoàn m.a.n.g t.h.a.i sẽ đổi khẩu vị, ai ngờ thì ngược , ăn uống ngày càng ít .

Chúc Tửu tuy bực bội, nhưng vẫn nhịn , đem phần cơm nguội mặt dọn , bằng một phần cơm nóng.

Đồ Niên cơm lắc đầu: “Tôi ăn hết, ăn .”

Chúc Tửu nhíu mày, chén cơm cũng chỉ ăn mấy miếng, đối phương gầy gò tiều tụy, nhịn bưng cơm lên, múc một thìa đưa tới miệng .

“Ăn thêm chút nữa ?”

Đồ Niên lắc đầu: “Không cần.”

Chúc Tửu nhẹ giọng: “Ăn thêm vài miếng thôi.”

Nhìn bộ dạng cau mày của , Đồ Niên bỗng nở nụ : “Cậu tức giận? Nếu ăn hai miếng, thể tức thêm chút nữa, liền ăn. Tốt nhất là tức đến nghẹn luôn càng .”

Chúc Tửu sững , bật : “Được.”

Cậu cúi đầu, liền ăn miếng cơm trong thìa mà Chúc Tửu đưa tới.

lúc , ngoài cửa vang lên một giọng non nớt: “Anh trai thật hổ, lớn như còn khác đút cơm!”

Đồ Niên sang , thì là tiểu diễn viên trong đoàn, lớn lên đáng yêu, thoạt chỉ chừng bốn năm tuổi.

Thấy bé, Đồ Niên lập tức nở nụ tươi: “Tiểu Mạt Mạt, mau đây, trai ôm một cái.”

“Em mới cần! Tiểu Mạt Mạt là lớn , thể tùy tiện cho khác ôm.”

Nói xong “cộp cộp cộp” chạy bằng đôi chân ngắn nhỏ. Nhìn bóng dáng , Đồ Niên thầm nghĩ, về con của thể cũng đáng yêu như thế

Cúi đầu liếc bụng còn nhô lên, cảm thấy loại cảm giác thật sự kỳ lạ.

Chúc Tửu lẳng lặng , trong mắt tràn đầy kìm nén. Hắn hỏi: “Em thật sự thích trẻ con ?”

Đồ Niên trả lời trực tiếp, mà thẳng mắt , khiến thể né tránh: “Chúc Tửu, thích ?”

Người ba thứ thể che giấu: ho khan, nghèo túng và thích một ai đó.

Từ hai giường, mơ hồ loại cảm giác , chỉ là bao giờ dám chắc, cũng dám hỏi.

-----

Tác giả lời : Hôm nay mệt, cho nên cày xong, ngày mai sẽ tiếp tục nhé.

 

Loading...