Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:37:03
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Không khí nữa rơi đóng băng, Lâm Manh trầm mặt kéo tay áo Dư Lực, hiệu gã đừng nữa, đầu xin với Đồ Niên: “Đồ Niên, ngượng ngùng , Dư Lực uống mấy chén rượu lẽ say, hy vọng đừng để ý.”

Lúc mới chú ý đến cả Dư Lực đều nồng nặc mùi rượu, cũng gã rốt cuộc còn giữ mấy phần lý trí, là cố tình mượn say giả điên.

Dư Lực lạnh: “Người lớn lên thì cái gì cũng , xem mạng che chở, ngoài đời cũng che chở. Đến đến đến, chúng uống rượu uống rượu !”

đúng đúng, chúng uống rượu uống rượu .” Phó đạo diễn vội vàng phụ họa, đoàn phim mà nam phụ với nam chính xảy mâu thuẫn thì bọn họ sẽ khó xử, “Đồ Niên, cho một chút mặt mũi, uống say đừng so đo. Chờ ngày mai tỉnh rượu, bảo tới xin .”

Đồ Niên: “Không .”

Lâm An cùng Đồ Niên mỗi cầm một ly rượu, tìm một cái sô pha xuống.

Lâm An chút tức giận, uống một hớp lớn: “Tôi phi! Dư Lực chính là ghen ghét nổi, cho rằng khác cái vai chính của thế nào !”

“Ừm?”

Lâm An: “Vai chính vốn dĩ , từ nhảy , trực tiếp ném xuống ba ngàn vạn, đạo diễn thể nhận. Tôi còn tưởng kim chủ, đó mới phát hiện hóa bán phòng xép mới vét tiền, ăn cả ngã về , cho nên mới để ý lời mạng như thế. Phòng xép là của cha, nhưng hàng xóm đều bảo Dư Lực là đột nhiên xuất hiện, đại khái một năm , đó từng thấy qua .”

Đồ Niên nhấp một ngụm rượu, tò mò: “Sao ?”

Lâm An: “Cậu đang phim , tất nhiên hỏi thăm một chút.”

Nghe cũng chẳng thấy gì lạ, hai một hồi, Lâm An ngoài chào hỏi . Đồ Niên cảm thấy thoải mái, vốn thích kiểu náo nhiệt , dứt khoát đặt ly rượu xuống, lên lầu.

Biệt thự chỉ hai tầng, diện tích rộng, đều ở tầng một uống rượu vui đùa. Cậu định tìm một phòng để ngủ một lúc, nhưng kịp mở cửa thì bên trong truyền tiếng xô đẩy.

“Dư Lực, buông !!”

Là giọng Lâm Manh.

Dư Lực: “Buông cô? Cô là bạn gái ! Tôi dựa cái gì mà thể làm cô! Hay là cô còn đang nghĩ đến cái tên tiểu bạch kiểm họ Đồ ?”

“Anh bậy cái gì!” Giọng Lâm Manh lộ rõ sốt ruột, “Dư Lực, nữa, buông ! Buông …… A…… Cứu mạng!”

Sau đó giọng cô thậm chí còn mang theo tiếng nức nở.

Đồ Niên hai tay đút túi, nhấc chân đá thẳng cửa .

“Rầm” một tiếng, bên trong tất cả đều hoảng sợ.

Cậu kéo Dư Lực khỏi Lâm Manh, giơ tay liền một quyền.

Lâm Manh vội vàng chỉnh quần áo, Đồ Niên đầu , cô: “Không chứ.”

Giọng cô run run: “Không, .”

Dư Lực ôm chỗ đau lùi một bước, hít khí lạnh: “Đồ Niên? Cậu TM* bệnh ! Đây là bạn gái , làm thì làm, liên quan gì tới !”

(* rõ lắm, nhưng thể hiểu là biến thể tắt để tránh kiểm duyệt của một câu thô tục nào đó)

Nghe gã , Đồ Niên nhíu mày, nhấc chân đá thêm một cái. Dư Lực ngã đập lưng bàn, mấy cái ly rơi xuống đất, vỡ tan loảng xoảng.

Đồ Niên lạnh lùng: “Cặn bã.”

Lâm Manh sợ động tĩnh quá lớn, lúc đó kéo đến thì tình cảnh sẽ khó xử, “Đồ Niên, , đừng cùng loại điên nhiều lời, chúng thôi.”

Nghe Lâm Manh , gân xanh thái dương Dư Lực giật liên hồi. Những lời bàn tán mạng càng vang vọng trong đầu, câu giống như cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà, khiến gã mất lý trí.

“Kẻ điên? Cô nó tính là cái thá gì! Từng đứa từng đứa đều tìm c.h.ế.t, đều cút hết cho tìm c.h.ế.t!”

Gã tung một cước đá vỡ vụn thủy tinh mặt đất về phía Đồ Niên và Lâm Manh, tốc độ quá nhanh, hai phòng . Đồ Niên chỉ kịp kéo Lâm Manh , bản kịp tránh, mảnh vỡ trực tiếp sượt qua mặt.

Thủy tinh xuyên qua hai , sườn mặt Đồ Niên mảnh vỡ thủy tinh rạch một vết thương, m.á.u ngừng thấm ngoài. Trên mu bàn tay còn cắm nửa mảnh thủy tinh, trong suốt, m.á.u nhuộm đỏ bừng. Cậu hạ tay xuống, m.á.u theo ngón nhỏ giọt tí tách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-4.html.]

Lâm Manh tuy Đồ Niên kéo , nhưng vì mặc tiểu lễ phục tay, cánh tay lộ cũng mảnh vụn sượt qua để một vết xước, chỉ là nặng như .

Mảnh vỡ rơi mạnh xuống đất b.ắ.n tung tóe, phát âm thanh nặng nề, thể thấy sức lực dữ dội thế nào.

Mọi động tĩnh đều chạy lên.

“A! Đổ máu……”

“Trời ơi! Mặt Đồ Niên……”

“Anh Niên!”

Bên tai hỗn loạn một mảnh, Đồ Niên rũ mắt chằm chằm mảnh thủy tinh đất, xuất thần. Bên ngoài tiếng mưa rơi róc rách vang tai, những hình ảnh ký ức vỡ vụn đẫm m.á.u ùa đầu, thống khổ, giãy giụa, tuyệt vọng……

Trong mắt một mảng đen kịt, đến khi ngẩng đầu lên, ánh mắt trở nên cực kỳ khủng bố. Chỉ một ánh khiến Dư Lực sợ đến mức vô thức lùi vài bước.

Khóe môi Đồ Niên nhếch lên, độ cong lạnh lẽo nguy hiểm: “Sao luôn bạn nhỏ lời ?”

Vừa Dư Lực dùng yêu lực công kích, nếu thì mảnh thủy tinh chẳng thể gây vết thương sâu như .

Đồ Niên từng bước tiến về phía Dư Lực, ngón tay kẹp chặt mảnh pha lê mu bàn tay, mạnh mẽ rút , vứt xuống đất. Giày dẫm lên mảnh vụn phát tiếng “răng rắc” vỡ vụn.

Âm thanh chói tai khiến run răng, nhưng biểu tình mặt Đồ Niên hề biến đổi, dường như chẳng hề cảm thấy đau.

Dư Lực run rẩy, lùi từng bước, tế bào trong đều gào thét cảnh báo nguy hiểm.

Đến khi còn đường lùi, gã định chạy.

Đồ Niên nheo mắt, năm ngón tay siết chặt thành quyền, uy áp của thượng cổ thần thú trực tiếp đè Dư Lực xuống đất. Gã may ngã lên mảnh thủy tinh, bàn tay lập tức m.á.u chảy đầm đìa.

“A a a!” Dư Lực đau đến hét to, sắc mặt đỏ bừng, cổ như một bàn tay siết chặt khiến gã thể hít thở, phát tiếng: “Cậu, , cậui……” Thượng cổ huyết mạch!!!

Đồ Niên đến bên cạnh, từ tốn xổm xuống, cúi sát tai gã, giọng ôn nhu: “Lần tha cho một , nếu còn …… chuẩn mộ phần cho . Đương nhiên, quản lý cục bên sẽ đúng sự thật báo cáo.”

Lạm dụng yêu lực gây thương tổn cho nhân loại sẽ vĩnh viễn tước đoạt quyền tiến nhân gian.

Vừa dứt lời, uy áp biến mất, Dư Lực há to miệng thở dốc, trong mắt tràn ngập sợ hãi, thậm chí dám ngẩng đầu .

Trong mắt thường thì chỉ thấy Dư Lực chạy loạng choạng, tự ngã xuống đất, mảnh thủy tinh làm trầy tay, coi như tự làm tự chịu.

“Đồ Niên, các đây là a? Sao thành thế ?” Lâm An lo lắng vết thương mặt , vội vàng kéo: “Đi, mau tới bệnh viện! Lâm Manh, cô cũng , lái xe !”

Người tổ đạo diễn cũng gấp đến phát hoảng, diễn viên chính là cái mạng a.

Đồ Niên lắc đầu: “Chỉ là tức giận quá, Dư Lực mắng , tìm một chỗ xả giận thôi.”

Nghe , Lâm Manh cảm kích liếc . Có một lời, nếu bây giờ thì , nhưng một khi lan truyền ngoài, chẳng sẽ biến thành dạng gì, nhất là trong giới giải trí.

Bữa tiệc tất nhiên thể tiếp tục, Đồ Niên nhân lúc Lâm An lấy xe thì nhắn tin về .

Người nhiều, ồn ào, lo bệnh viện lo hỗn loạn, thế nên việc lặng lẽ rời ai nhận .

Đồ Niên kéo mũ áo hoodie màu đen lên, tìm một hành lang vắng vẻ. Việc làm tùy hứng, nhưng lúc chỉ yên lặng một chút. Trong đầu những ký ức rối loạn suýt nữa nhấn chìm ……

Cậu tựa tường, mũ trùm che nửa mặt trong bóng tối, nửa mặt còn lộ ánh đèn vàng nhạt, vết thương vẫn ngừng chảy máu. buồn để ý.

Mưa dầm ban nãy cùng vết thương khiến cơ thể dần nóng lên, tay chân vô lực.

Cậu là thượng cổ thần thú Cửu Vĩ Hồ, nhưng khác hẳn mấy ca ca. Ngoài dòng m.á.u thượng cổ, chẳng khác gì thường, thậm chí thể còn yếu hơn. Còn thể sống bao lâu, ai cũng chắc ……

Cậu chậm rãi xuống, vùi đầu thật thấp, mũ rộng che hết ánh sáng, chỉ để một đôi mắt trong bóng tối vẫn lóe sáng.

Đột nhiên, trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày.

Đồ Niên ngẩng đầu, từ quần tây thẳng tắp lên, mặc sơ mi trắng, cúc áo cài kín đến tận cùng. Trong tay cầm chiếc dù đen, bàn tay gầy xương rõ ràng, đến mức lạ thường. Dù vẫn nhỏ nước, nhưng sạch sẽ, dính lấy một giọt mưa.

Cả mang theo khí tức lạnh lẽo, như hàn đàm sâu thẳm cực hàn chi địa, thanh triệt, cao ngạo, xa cách.

Đồ Niên khẽ tặc lưỡi, giọng mang theo vài phần chán ghét: “Sao tới đây? Tới nhận cha ?”

Loading...