Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:39:02
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Anh vốn chỉ cho em nhà một cơ hội, ai ngờ sự việc biến thành thế …
Đồ Niên giờ vẫn còn hoảng hốt, cái gì gọi là mang thai!?
“Anh xác định cầm nhầm báo cáo chứ? Tôi rõ ràng là nam.”
Nam thì thể m.a.n.g t.h.a.i !? Cậu sống hơn hai mươi năm, từng ai khả năng ;
Kim Ly: “Không nhầm . Tôi chuyện khó tiếp nhận, nhưng sự thật chính là . Cậu là nam, đồng thời cũng là Cửu Vĩ Hồ, cho nên…”
Nghĩ gần đây thường buồn ngủ, nôn khan, thậm chí còn đau bụng, hình như… đúng là chỗ khác thường.
Cậu thầm c.h.ử.i một tiếng trong lòng, đây rốt cuộc là chuyện quái gì .
Kim Ly tiếp: “Đứa nhỏ mới chỉ ở giai đoạn đầu, hiện tại là lúc yếu ớt nhất. Cậu đang dấu hiệu động thai, cơn đau bụng cũng vì nguyên nhân đó. Kế tiếp dưỡng thật , tuyệt đối thể chịu bất cứ va chạm nào nữa. Đợi lát nữa kê đơn t.h.u.ố.c cho .”
“À, còn một chuyện nữa nhắc nhở,” hiếm khi nghiêm túc, “Trong bụng là huyết mạch Chúc Long, Thiên Đạo bảo hộ nên thể bỏ . … thể của chịu đựng đến cuối cùng thì khó .”
Lần vì bụng Đồ Niên đau bất thường, nên họ làm luôn kiểm tra. Sau đó, Kim Ly mới phát hiện cơ thể dị thường đến mức nào. Thực tế, việc còn sống đến giờ là một kỳ tích. Nếu đổi bất kỳ ai khác, mấy trưởng và Chúc Tửu tay, thì e là chỉ còn cái xác khô .
Nghe , Đồ Niên dần tỉnh táo . Vừa nãy quá sốc nên nghĩ theo hướng .
Những lời giúp bình tĩnh hơn đôi chút. Cậu ngẩng mắt Kim Ly, hỏi: “Anh Chúc Tửu đang tới?”
Kim Ly gật đầu, “. Dĩ nhiên, bệnh viện chúng sẽ bảo mật thông tin bệnh nhân. Nếu cho , chúng sẽ giữ kín, ngay cả là chị em cùng mệnh với cũng sẽ một lời.”
“A.” Đồ Niên lạnh, nghiến răng: “Giấu để làm gì? Chuyện làm, tự nhiên . Còn một tiêu d.a.o sung sướng ? Đừng hòng.”
“ hôm nay đừng , chờ tự tìm , sẽ .”
Hiện tại trong đầu loạn như cuộn chỉ, ngay cả chính còn tiêu hóa nổi việc trong bụng một đứa bé, làm thể cho khác ngay …
Kim Ly vội gật đầu. Nghe giọng điệu của , đứa nhỏ chắc chắn là của Chúc Tửu, điều cũng khiến thở phào nhẹ nhõm.
“Anh hai là Đồ Trụ đúng ?”
Đồ Niên: “Ừm, ?”
Kim Ly: “Ai học y mà Đồ Trụ chứ? Không ít sinh viên y khoa đều thần tượng ! Có lúc thật sự hâm mộ c.h.ế.t , bên cạnh là nhân vật lớn. Cậu bốn vị trai, bất cứ ai trong đó cũng đều là tiếng tăm lừng lẫy.”
Đồ Niên bỗng như nghĩ điều gì, đồng t.ử co rút, vội : “Ngàn vạn đừng cho các trai .”
Kim Ly cau mày, “Yên tâm. Chỉ cần cho phép, bên chúng tuyệt đối sẽ tiết lộ nửa chữ. xét từ góc độ cá nhân, vẫn cho rằng nên sớm cho Đồ Trụ. Tình trạng cơ thể , là hiểu rõ nhất. Hắn cần giám sát sức khỏe của thường xuyên, phòng khi xảy bất trắc.”
“Ừm.”
nếu các trai chuyện … cảnh tượng thật sự dám tưởng tượng.
Kim Ly còn dặn dò thêm mấy điều về kiêng kỵ khi mang thai.
Nghe , mắt Đồ Niên bỗng sáng lên, hỏi: “Y học hiện đại cách nào chuyển đứa nhỏ từ trong bụng sang cho Chúc Tửu ? Dùng y học hiện đại thì thể phối hợp với yêu pháp cũng ?”
Kim Ly: “…… Ý tưởng điên rồ, nhưng thể.”
Đồ Niên tiếc nuối thở dài, chậm rãi xuống, kéo chăn trùm kín đầu. Giờ phút trong đầu là khởi kiện và sống còn gì luyến tiếc.
Cậu đưa tay sờ bụng, nhưng thấy chút kháng cự. Thật sự một sinh mệnh nhỏ ở đây ? Cậu và Chúc Tửu?
Thật hoang đường, nhiều cảm xúc lẫn lộn, chẳng gọi là gì.
Kim Ly trở về văn phòng, tỉ mỉ bộ báo cáo của Đồ Niên. Tình huống thật sự quá tệ. Nội tạng của vốn suy kiệt, đừng là mang thai, ngay cả khi đứa nhỏ thì thời gian sống cũng chẳng còn nhiều.
Giờ thêm gánh nặng , nội tạng sẽ càng suy kiệt nhanh hơn. Đến lúc đó tình thế sẽ phức tạp hơn nhiều, liệu Đồ Niên thể cầm cự đến ngày sinh , vẫn là một dấu hỏi lớn.
Dù dựa theo báo cáo hiện tại mà , khả năng sống sót gần như . Nếu dùng y học để kéo dài đến lúc đó, thì cũng chỉ là một mạng đổi một mạng, điều với bất cứ ai mà đều quá tàn nhẫn. trong tình huống hiện tại, cách nào ngăn cản việc mang thai.
lúc đang đau đầu, Chúc Tửu cuối cùng cũng chạy đến. Kim Ly thấy còn dọa giật , bởi lúc nào cũng nghiêm cẩn, nhã nhặn như Chúc Tửu mà cũng quần áo xộc xệch lao tới.
Câu đầu tiên hỏi là: “Em thế nào ?”
Chỉ cần câu hỏi để tâm đến điều gì. Làm thể “khỏe” chứ.
Kim Ly lắc đầu, thở dài. Nhất thời cũng nên chúc mừng vì còn sống, nên thương tiếc . Vỗ vai Chúc Tửu, : “Haiz, tình huống phức tạp, hiện tại cũng thể rõ. Ngày thường hãy ở bên cạnh nhiều hơn, chăm sóc cẩn thận. Muốn ăn gì thì mua cho , cho dù là ngọc lộ của Thiên Đình thì cũng tìm cách thỏa mãn, chỉ là… rượu thì tuyệt đối .”
“Dù cũng cố gắng thỏa mãn , may mà thời gian dài. Chỉ cần gắng gượng một đoạn ngày tháng , chăm sóc cẩn thận là .”
Nghe , sắc mặt Chúc Tửu càng thêm khó coi: “Ý là gì? Gì mà ‘thời gian dài’? Em rốt cuộc làm ?”
Kim Ly gãi đầu: “Chúng quy định, thể tiết lộ bệnh tình. Chỉ thể tình huống phức tạp. Cậu đừng làm khó , tự hỏi . Nếu , sẽ cho .”
Sau khi báo phòng bệnh của Đồ Niên, Kim Ly liền đuổi Chúc Tửu , còn thì tiếp tục nghiên cứu, hy vọng tìm cách cứu Đồ Niên.
Sắc mặt Chúc Tửu âm trầm, men theo hành lang tìm phòng.
Khi ngang một phòng bệnh, bỗng bác sĩ với nhà bệnh nhân: “Giai đoạn chúng cũng còn cách nào. Nhiều nhất ông cụ chỉ còn sống một tháng. Các hãy cố gắng thỏa mãn ông, đừng để ông tiếc nuối. Cũng cần kiêng khem, chỉ trừ rượu thì tuyệt đối , vì ông đang dùng một loại t.h.u.ố.c kỵ rượu.”
Người nhà liền òa , tiếng nức nở nghẹn ngào khiến lòng căng thẳng.
Dưới ánh đèn hành lang, bóng dáng Chúc Tửu kéo dài , khựng bước. Trong khoảnh khắc đó, cảm thấy ngay cả việc nhấc chân cũng mệt mỏi đến cực điểm… quá mệt mỏi.
Trong phòng bệnh, Đồ Niên lúc còn đau. Trong lòng dù ngổn ngang nhưng cơ thể chống nổi cơn buồn ngủ, chẳng bao lâu nặng nề . Có lẽ vì ngủ mà ý thức còn hàng rào phòng , tay vô thức đặt lên bụng.
Chúc Tửu bước liền thấy Đồ Niên co ro giường thành một cuộn nhỏ. Hắn chậm rãi từng bước tiến gần, mỗi bước đều cực kỳ nhẹ, như thể chỉ cần động tác mạnh một chút thì giường sẽ tan biến.
Hắn xuống mặt Đồ Niên, khẽ xoa tóc , đặt một nụ hôn lên trán, quý trọng mà khắc chế.
Đồ Niên như cảm giác, khịt khịt mũi, trở tiếp tục ngủ.
Chúc Tửu cởi giày, cởi áo khoác, xuống cạnh . Tay vòng qua ôm chặt thể nhỏ bé ngực. Dù động tác vô cùng nhẹ, nhưng vì Đồ Niên mới chỉ ngủ chập chờn nên đ.á.n.h thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-39.html.]
Mở mắt liền thấy thêm một giường, thoáng chút hoảng sợ, nhưng khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc , dần bình tĩnh .
Đồ Niên khó chịu giãy giụa: “Chúc Tửu, làm gì ?”
Người phía , chỉ ôm càng chặt hơn, nhưng đến mức khiến khó thở. Hồi lâu , mới thì thầm: “Đừng nhúc nhích, để ôm một chút.”
Hơi thở ấm áp phả cổ, Đồ Niên co rụt , nhưng cũng giãy giụa nữa. Gương mặt vẫn lạnh lùng, còn chút ghét bỏ, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn yên trong lòng .
Bình thường, Chúc Tửu chỉ cao hơn Đồ Niên vài centimet. khi xuống, sự chênh lệch thể trạng trở nên rõ ràng. Đồ Niên trong n.g.ự.c nhỏ bé đến mức gần như bao trọn .
Đồ Niên làm , nhưng tâm trạng rõ ràng . Nghĩ đến việc mỗi ngày uống m.á.u khác, huống chi giờ cả hai còn đứa trẻ, cũng nỡ đẩy . Một cái ôm… cũng chẳng .
Nghĩ đến đứa bé, Đồ Niên khẽ dịch , để tay Chúc Tửu đè lên bụng.
Chúc Tửu rõ hiện tại trong lòng là cảm xúc gì. Rõ ràng đang ở trong ngực, nhưng luôn cảm thấy cách thể chạm tới.
“Kim Ly chịu em rốt cuộc làm . Hắn bảo tự hỏi em.”
Nghe , thể Đồ Niên cứng , gượng: “Tôi thể thế nào chứ? Vẫn thôi.”
Chúc Tửu dù tin nhưng cũng ép, chỉ nghĩ đợi Đồ Trụ về sẽ nhờ kiểm tra .
Khoảnh khắc lặng im trôi qua, Đồ Niên ho khẽ, ngập ngừng hỏi: “Chúc Tửu, … một đứa con ?”
Chúc Tửu ngẩn : “Hả?”
Đồ Niên : “Ý là… đứa bé mang huyết mạch của chính .”
Chúc Tửu hỏi ngược : “Em ?”
Đồ Niên khẽ “ừ” một tiếng. Dù hiện tại là sự thật thể đổi, đứa bé nhất định sinh . Nếu , chi bằng ôm chút chờ mong. Có một đứa nhỏ lớn lên giống , dường như cũng… khá thú vị.
câu trả lời khiến mặt Chúc Tửu trầm xuống, giọng lạnh lẽo: “Tôi thích trẻ con, cũng .”
Hắn tưởng rằng Đồ Niên tìm nữ nhân sinh con, sốt ruột quá liền buột miệng lời .
Đồ Niên ngẩn , c.ắ.n chặt môi, thêm gì nữa.
Không khí lập tức trở nên quái dị, hai cứ thế im lặng qua một đêm.
Ngày hôm , bụng Đồ Niên còn đau, Kim Ly cũng gì đáng ngại. Hôm qua khỏi đoàn phim mà báo cho đạo diễn, cho nên hôm nay trở .
Chúc Tửu cũng hủy lịch công tác, dứt khoát cùng về đoàn phim.
Đồ Niên vốn , nhưng nhất quyết đòi theo, cũng đành chịu. Suốt cả đoạn đường, lạnh mặt, chuyện, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng thèm cho .
Còn Chúc Tửu thì suốt chặng đường đầy nghi hoặc, chẳng hiểu chọc giận ở .
Người trong đoàn phim thì ai nấy đều hoảng hồn. Vì ở một góc trông giống Chúc Tửu như …
Sau khi xác nhận thật sự là bản , thì càng thêm bàng hoàng, vì Chúc Tửu tới nơi ?!
Khi thấy ánh mắt dừng ở ai, lập tức hiểu rõ. Thì tin đồn mạng vô căn cứ, đều là thật cả.
Ngay cả Lâm Minh cũng thoáng giật . Hắn đường đường chính chính xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là bắt ?
Lâm An thì chạy tới hỏi nhỏ Đồ Niên: “Anh Niên, Chúc tổng tới đây?”
Đồ Niên liếc về phía góc , dáng vẻ lạnh lùng của ai đó, lạnh: “Bởi vì chính là đồ khốn.”
Lâm An: “???”
Đạo diễn thấy Chúc Tửu liền mời màn hình cùng theo dõi. Hai vốn quen : năm đó bộ phim đạt giải thiếu chút nữa vì thiếu kinh phí mà bỏ dở, may nhờ Chúc Tửu kịp thời tài trợ mới thể tiếp tục.
Cho nên dù là Vạn đạo nổi tiếng thanh cao cũng nể Chúc Tửu vài phần.
Trùng hợp, hôm nay cảnh thư đồng Hứa Thanh thầm mến thiếu gia. May mà thời đại còn e dè, cả đoạn chỉ những cảnh nắm tay, tiến gần, chứ cảnh hôn.
Có lẽ vì đang nghẹn khí, vốn dĩ Đồ Niên thường dùng ánh mắt biểu đạt tình ý, hôm nay hễ thể nắm tay thì liền nắm tay, thể đến gần thì liền đến gần.
Sắc mặt Chúc Tửu càng lúc càng đen. Người đóng vai thiếu gia khổ sở kêu trời, chịu nổi ánh mắt của , chỉ thể trộm tránh né. Đồ Niên tiến lên một bước, liền lùi một bước.
Chúc Tửu lạnh giọng: “Ánh mắt chọn diễn viên của Vạn đạo đúng là như một.”
Vạn đạo ban đầu còn hiểu, đó liền bật ha hả, vỗ vai : “Ha ha ha, Chúc tổng, theo đuổi thì thủ đoạn chứ. Cậu như chẳng khác gì mấy thằng nhóc mới lớn, mà .”
“Tôi vốn thường văn học đương đại, để theo kịp trào lưu còn nhờ con gái giới thiệu vài cuốn ngôn tình. Tôi phát hiện trong đó đều một kiểu: nam chính càng bá đạo càng , ép tường… bây giờ bọn trẻ gọi là gì nhỉ… ‘Bá đạo tổng tài’! Nếu thì Chúc tổng cũng thử xem ?”
Mắt Chúc Tửu lóe sáng, nhưng gương mặt vẫn để lộ biểu cảm gì.
Đến trưa, Chúc Tửu trực tiếp gọi đầu bếp mang đồ ăn tới, mời cả đoàn phim cùng ăn. Mọi cảm động rớt nước mắt, ăn cơm hộp lâu ngày, giờ mới đổi khẩu vị.
Riêng phần của Đồ Niên thì đặc biệt, là do đầu bếp trong nhà làm, thanh đạm hơn một chút.
Hai chung một bàn. Nhìn cả bàn đồ ăn nhạt nhẽo, Đồ Niên chẳng chút thèm ăn nào. Dạo khẩu vị đổi thất thường, lúc đặc biệt thèm món mặn cay, thậm chí khó mà kìm chế .
Đồ Niên ngẩng đầu Chúc Tửu: “Tôi ăn mấy thứ , ăn gà xào ớt.”
Chúc Tửu thoáng sững . Vì lo cho thể nên ban đầu định đồng ý, nhưng nghĩ đến lời Kim Ly, đành thuận theo.
Ban đầu bảo trợ lý mua, nhưng Đồ Niên lập tức từ chối.
Cậu nhíu mày : “Tôi mua.”
Dù cũng bản ăn, mà là đứa nhỏ trong bụng ăn, để Chúc Tửu mua là đương nhiên.
Giọng chút lớn, cả đoàn phim đều rõ. Trong nháy mắt, bầu khí lặng ngắt, ai dám lên tiếng.
Đó chính là Chúc Tửu mà, mà Đồ Niên dám chuyện với như thế… lá gan cũng quá lớn .
----
Tác giả lời : Do dự lâu nên để Chúc Tửu chuyện m.a.n.g t.h.a.i . bởi vì còn một tình tiết phía , hiện tại vẫn thể , chỉ là chắc cũng sắp .