Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:38:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Cậu gắng gượng dậy, lưng dựa đầu giường.

Trong bụng giống như bộ ruột đều xoắn thành một khối, đau đớn đến cực điểm. Hiện tại rốt cuộc là tình huống gì ngay cả chính cũng rõ, tuy rằng thể yếu ớt nhiều bệnh, nhưng từng xuất hiện loại triệu chứng thế .

Đau chừng năm phút, cơn đau mới dịu , nhưng điều kiện tiên quyết là bất động. Chỉ cần thể khẽ động, bụng liền đau dữ dội trở , quả thực như trong bụng gắn một quả b.o.m hẹn giờ, hễ nhúc nhích là sẽ nổ tung.

Đồ Niên mím môi, trán ướt đẫm mồ hôi, vài sợi tóc đen dính bệt xuống. Có lẽ vì đau đớn nên sắc môi vốn nhạt nay càng thêm trắng bệch.

Cậu cố chịu đau, với tay lấy điện thoại ở tủ đầu giường. Nhìn thời gian, mới chỉ hơn 12 giờ khuya một chút. Tìm của hai, vốn định bấm gọi, nhưng nhớ hai ngày hai từng nước ngoài tham dự hội thảo, cần năm ngày.

Lúc chắc hẳn còn ở nước ngoài. Nếu gọi điện, hai nhất định sẽ lập tức trở về. nếu chỉ là một cơn đau vặt mà khiến hai vội vàng chạy về, nỡ.

Đồ Niên thở dài, tắt màn hình điện thoại. Gần đây ăn uống , lẽ chỉ là viêm ruột cấp gì đó thôi. Mấy trai đều bận, Chúc Tửu ngày mai còn công tác, thể phiền ai cả.

Kêu xe cứu thương thì thành chuyện lớn, thật sự thì tự bắt taxi bệnh viện là .

Cậu gắng sức một bộ quần áo. Động tác vốn đơn giản mà giờ vô cùng khó khăn, chỉ mặc xong một ống tay áo nghỉ ngơi một hồi. Cứ động là đau, đợi mặc xong cả bộ, như vớt từ nước lên, da trắng nõn phủ đầy mồ hôi lạnh.

Sắp cửa, bỗng nhớ tới hôm nay ở văn phòng Chúc Tửu gặp vị tiểu thư , hình như là bác sĩ. Dù quen nhưng so với việc mò mẫm viện vẫn an hơn, huống hồ bây giờ thể tuỳ tiện lộ diện ở nơi công cộng. Chỉ sơ ý một chút thôi, ngày mai thể leo lên hot search Weibo, chẳng sẽ truyền chuyện gì.

Danh ghi bệnh viện là khu nhà tư nhân, cũng xem như khá thích hợp.

Danh ban nãy tùy tay ném , giờ tìm mãi thấy, đến khi gần như bỏ cuộc thì mới phát hiện nó cạnh thùng rác.

Đồ Niên cúi xuống nhặt, khom thì bụng đau nhói, mắt tối sầm.

Cậu ôm bụng, nhíu mày, ấn danh gọi . Điện thoại reo hai tiếng bắt máy.

“Xin chào.”

Thanh âm truyền đến khác với giọng ở văn phòng ban chiều, hình như là giọng nam…

Đồ Niên liếc màn hình, so với danh , sai.

Đồ Niên: “Xin chào, xin hỏi là bác sĩ Kim Ly ?”

Kim Ly: “…… Giọng , đừng với là Đồ Niên……”

Nghe xong, bên thoáng dừng vài giây, lẽ ngờ thật sự sẽ gọi. Rồi giọng liền biến đổi, trở cái chất giọng ngọt ngào phát nị ban chiều.

“Em trai nhỏ, rốt cuộc nghĩ thông suốt, bỏ Chúc Tửu mà đến tìm chị chơi ?”

Đồ Niên: “……”

Cậu tìm một chiếc ghế xuống, chân gác lên ghế bên cạnh, cuộn . Không do tâm lý tác động , tư thế dường như dễ chịu hơn một chút. Cậu đem tình trạng của rõ cho Kim Ly, hỏi bệnh viện bên đó giờ còn trực .

Kim Ly xong liền nghiêm túc hẳn, trêu chọc nữa, hỏi địa chỉ của trực tiếp lái xe đến đón.

30 phút , Đồ Niên trong xe. Cậu chọn ghế , nép một góc, đầu tựa lên lưng ghế, qua chẳng bao nhiêu tinh thần.

Chỉ là ánh mắt vẫn dán kính chiếu hậu, đến giờ còn nghi ngờ tới đón thật là Kim Ly . Ban chiều rõ ràng là một cô gái diễm lệ, mà bây giờ lái xe phía là một nam nhân tuấn tú nhã nhặn……

Kim Ly ngẩng mắt qua gương chiếu hậu, “Sao? Còn tin là Kim Ly ? Thấy kỳ lạ lắm ?”

Đồ Niên lắc đầu, dời ánh mắt , cứ chằm chằm như đúng là lịch sự.

“Không kỳ quái, chỉ là đổi quá lớn, giật .”

Kim Ly ha ha: “Ha ha, vì sự việc đến quá đột ngột, kịp hoá trang, đành để mặt mộc ngoài.”

Nói xong đưa tay sờ mặt, trông phần quen.

“Cảm giác da khô hẳn , về nhà làm vài cái mặt nạ dưỡng ẩm, nếu mai sẽ bong tróc hết mất.”

Đồ Niên: “Ngượng ngùng quá, làm phiền .”

Kim Ly: “Ha ha ha, đừng khách sáo như . Tôi với Chúc Tửu chính là chị em cùng mệnh, giúp chăm sóc là lẽ đương nhiên. Dù , nếu dám ném đến tìm , sẽ lập tức cùng cắt nghĩa tuyệt tình!”

Chị em…… Trong đầu Đồ Niên bất chợt hiện hình ảnh Chúc Tửu mặc nữ trang, nghĩ đến cũng… tệ lắm.

gương mặt trưởng thành như , bất kể trang điểm thế nào cũng đều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-38.html.]

Trên đường , hai trò chuyện đông câu tây câu, nhưng phần lớn là Kim Ly , Đồ Niên chỉ ngẫu nhiên đáp vài tiếng. Cơn đau bụng khiến thực sự còn sức để mở miệng nhiều.

Kim Ly thì luôn dùng gương chiếu hậu quan sát trạng thái của , chuyện cố ý giúp phân tán sự chú ý.

Chẳng mấy chốc tới bệnh viện. Vì sớm thông báo, hộ sĩ và giường bệnh đều chờ sẵn ngoài cửa. Vừa xuống xe, Đồ Niên lập tức lên giường bệnh, miễn cho bộ thêm.

Vào bệnh viện chính là đủ loại kiểm tra. Dĩ nhiên, Kim Ly chính là bác sĩ chủ trị của .

Sau khi thành các hạng mục kiểm tra, Đồ Niên sắp xếp một phòng bệnh đơn để nghỉ ngơi. Trái ngược với tình trạng ban nãy, lúc bụng còn đau dữ dội, chỉ còn âm ỉ nhức.

Ngay lúc nghĩ thì Kim Ly đẩy cửa bước , trong tay cầm một xấp giấy kiểm tra. Biểu cảm mặt vô cùng phức tạp…

Thấy vẻ mặt , tim Đồ Niên khẽ giật thót. Lúc đến quá gấp, thế mà quên mất phận của chính là yêu. Chẳng lẽ kiểm tra

Nếu chuyện lộ, thì thật sự quá nghiêm trọng. Bởi ngoài vài tổ chức đặc thù và giới săn yêu, cơ bản thường đều đến sự tồn tại của yêu. Một khi công khai, trật tự thế giới chắc chắn sẽ ảnh hưởng.

Đồ Niên mím môi chằm chằm báo cáo trong tay Kim Ly, ánh mắt lóe sáng như đang tính toán gì đó.

Kim Ly dường như hiểu rõ nghĩ gì, liền cất báo cáo lưng, : “Cậu đừng dùng ánh mắt đó . Tôi sợ lát nữa kết quả sẽ g.i.ế.c mất…”

“Nói thêm, hết cũng rõ, cũng là yêu, cần lo.”

Đồ Niên kinh ngạc, “Anh cũng là yêu?”

Kim Ly gật đầu, “ . Bằng , nghĩ ai dám ở chung với Chúc Tửu lâu như ? Người đó vốn chẳng là kẻ thích con cho lắm.”

Hắn thích con , điểm Đồ Niên cũng , chỉ là rõ lý do.

bất kể thế nào, việc Kim Ly là yêu cũng khiến chuyện dễ dàng hơn nhiều, ít nhất còn cần giấu giấu giếm giếm nữa.

Kim Ly: “Tự giới thiệu một chút, là Ứng Long, là bằng hữu thể coi như thuộc hạ của Chúc Tửu. Cho nên ở chỗ thể yên tâm, của nhất định sẽ chăm sóc chu đáo.”

Đồ Niên: “Xin chào, là Đồ Niên, tộc Thiên Hồ.”

Hai tự giới thiệu xong, coi như thật sự nhận thức đối phương.

Kim Ly cúi đầu báo cáo vài , hồi lâu mới ngẩng lên, ánh mắt phức tạp như gì đó nhưng thôi. Cuối cùng nghẹn mãi mới bật một câu: “Nếu , chúng làm kiểm tra . Tôi sẽ đích cho siêu âm B.”

Cách khiến Đồ Niên hiểu lầm, tưởng rằng bệnh tình của trở nặng. Bất quá, vốn dĩ chuẩn tâm lý từ , nên cũng đến mức hoảng loạn.

Đồ Niên: “Rất nghiêm trọng ?”

“Chuyện kiểu nghiêm trọng …”

Kim Ly c.ắ.n môi, khó xử mở lời thế nào.

Anh hạ giọng hỏi: “Khụ… và cái họ Chúc … tiến đến bước cuối cùng ?”

Đồ Niên: “A?”

Kim Ly: “?! Đừng với nhé! Nếu Chúc Tửu thì chắc chắn là chơi quá đà .”

Đồ Niên: “?”

Thấy bộ dạng ngây ngô của Đồ Niên, Kim Ly dứt khoát đưa báo cáo cho : “Tự xem . Dù thấy gì cũng bình tĩnh, tuy đúng là khó chấp nhận, nhưng thật, ngay cả còn kịp hồn đây.”

Đồ Niên nhận lấy, mắt lia như gió. Tuy từng chữ đều hiểu, nhưng ghép với thì chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa.

“Cho nên… Đây là ý gì?”

Kim Ly tránh ánh mắt , nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nói ngắn gọn thì… mang thai.”

Mang thai?! Sao thể!

Đồ Niên: “…… Hả? Đừng đùa loại chứ.”

Kim Ly: “Tôi là bác sĩ. Bình thường tuy đắn, nhưng đối mặt bệnh nhân, luôn trách nhiệm. Tôi sẽ đem chuyện làm trò đùa, nên đừng bằng ánh mắt đó.”

“Hồi xưa, vẫn coi Cửu Vĩ Hồ là loài cát thú nhiều con nhiều phúc, thậm chí còn bái như Tống T.ử Quan Âm một thời gian. Hóa chính là vì chuyện . Đồ gia xuất hiện Cửu Vĩ, … cũng là Cửu Vĩ Hồ ?”

Đồ Niên đáp. Hiện tại trong đầu trống rỗng, thậm chí chẳng rõ Kim Ly đang gì.

chuyện vẫn dừng . Kim Ly hạ giọng thì thầm: “Tôi cũng ngờ kết quả kiểm tra thế , cứ tưởng chỉ mắc bệnh thôi, nên tự ý liên lạc với Chúc Tửu. Giờ chắc cũng đang đường tới …”

Tác giả lời : Công thụ thật sự ! Đến chương 28, tuy cảnh xe rõ ràng, nhưng nhất định !

 

Loading...