Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:38:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đồ Niên chờ đến sốt ruột thì Chúc Tửu cuối cùng cũng mở miệng: “Dựa tình nghĩa của chúng , bồi thường cũng quan trọng. nếu cần bồi thường, trong lòng em chắc chắn sẽ vướng bận.”
Đồ Niên mím môi. Cậu vốn từng ý định …
Chỉ là kịp thì Chúc Tửu tiếp tục: “Cho nên cũng chỉ cần một chút thôi. Bộ phận tuyên truyền công ty bảo chia sẻ Weibo mắt sản phẩm mới, thì để em giúp đăng một cái , cũng xem như quảng cáo miễn phí cho .”
Đồ Niên: “Chỉ thôi?”
Chúc Tửu khẽ gật đầu, “Ừ.”
“Kia thì đơn giản.”
Đây tính là bồi thường, chẳng qua chỉ động động ngón tay mà thôi.
Nói lục tìm điện thoại: “... Hình như mang theo. Hay để về nhà đăng cho ?”
Chúc Tửu suy nghĩ một lát, lấy điện thoại của từ ngăn kéo đưa cho : “Tôi đây, em dùng .”
Tuy rõ tại đối phương đưa luôn điện thoại, nhưng Đồ Niên cũng tiện từ chối. Dù sớm muộn gì cũng đăng.
Cậu nhận lấy điện thoại, thuần thục đăng nhập Weibo của , mở giao diện tìm kiếm, nhanh chóng tìm Weibo chính thức của công ty. Cậu click bài đăng ghim đầu, đưa màn hình cho Chúc Tửu xem: “Là cái đúng ?”
“Ừ.”
Được xác nhận, chẳng nghĩ nhiều, trực tiếp ấn nút chia sẻ. Công ty nhà vốn tiếng, từng xảy sự cố gì, sản phẩm mới mắt gần như đều cháy hàng. Vì cũng lo sẽ làm khó fan .
Đăng xong, Đồ Niên thoát Weibo, ném trả điện thoại: “Xong.”
Chúc Tửu nhận , cũng tự chia sẻ một cái, đó mới cất .
“Ừ, đây.”
Nói dậy, cởi áo khoác, lộ áo sơmi bên trong. Tay áo tháo nút, để lộ làn da trắng nơi cổ tay.
Đồ Niên l.i.ế.m môi. Cậu thể chịu thứ, duy chỉ kháng cự nổi m.á.u của Chúc Tửu. nếu Chúc Tửu kết hôn, chẳng lẽ vẫn thể chạy tới hút m.á.u mỗi ngày …
Nghĩ đến chuyện Chúc Tửu sẽ lấy vợ, lòng bỗng thấy nghèn nghẹn, khó chịu vô cớ, như một khối khí nghẹn nơi ngực.
Cậu hiểu rõ cảm xúc từ , cuối cùng chỉ đành gán nó cho nỗi lo lắng về tương lai.
Thấy mãi gần, Chúc Tửu nghi ngờ : “Hôm nay uống ?”
Đồ Niên: “Uống chứ!”
Thuần thục dùng răng nanh c.ắ.n thủng làn da , lẽ vì nỗi bực dọc rõ mà hôm nay cậubhút đặc biệt mạnh. vì vết thương quá nhỏ, m.á.u chảy chậm, để nhanh hơn càng cố gắng, khiến trong phòng vang lên tiếng mút khe khẽ.
Đột nhiên, như chợt nghĩ , Đồ Niên dừng , ngẩng đầu chằm chằm Chúc Tửu, cau mày hỏi: “Cậu hôm nay họp ? Cái gọi là họp chính là thông đồng với cô gái khác ?!”
Chúc Tửu ngẩn , giơ tay lau vết m.á.u còn dính môi , ánh mắt đầy ý : “Lúc em tới thì họp xong .”
Vốn tưởng bỏ lỡ cảnh diễn , giờ bù , trong lòng Chúc Tửu tức thì thoả mãn.
Đồ Niên: “Họp xong thì liền thông đồng với cô gái nhỏ?”
Chúc Tửu cong môi: “Không ? Tôi cũng bạn lữ. Hay là em cảm thấy thể?”
Lối suy luận … chút gì đó đúng lắm.
Vừa mới hút xong, cơ thể và đầu óc Đồ Niên đều đang ở trạng thái phấn khích, cứ cảm thấy như chính đang đối phương đào hố cho nhảy, nhưng chẳng cái hố ở .
Đồ Niên: “Không thể nha. Cậu là lão súc sinh, tuổi thọ so với nhân loại giống . Về nếu cô c.h.ế.t, thì làm ? Lại tìm mới ? Quá tàn nhẫn. Như đây, cũng dám trêu chọc ai khác, vì cũng chẳng thể sống bao lâu.”
Có lẽ vì trạng thái hưng phấn biến mất, nên hiếm hoi mới chịu nhiều như với Chúc Tửu, mà là lời từ đáy lòng.
Chúc Tửu im lặng, ánh mắt vẫn dán chặt , biểu cảm đổi, chỉ nắm lấy tay thật chặt.
Nhận thấy lực siết mạnh hơn, Đồ Niên ngẩng lên , hỏi: “Cậu giận ? Vì cái gì? Cậu sẽ thật sự thích một nhân loại chứ?”
……
Không khí bên trong quái dị, trong khi bên ngoài thì ầm ĩ vì hai cái Weibo mà bọn họ đăng.
Đầu tiên phát hiện sự bất thường chính là bộ phận tuyên truyền: tổng tài chia sẻ Weibo sản phẩm mới?! Thật sự là đầu tiên trong nhiều năm. Phải đây, trưởng phòng tuyên truyền từng suýt quỳ lạy cầu giúp đỡ mà chỉ lạnh nhạt : “Đây vốn là nghiệp vụ của các . Nếu cần làm, mời các tới để làm gì?”
Từ đó chẳng còn ai dám ý định nhờ đăng Weibo nữa. Ấy mà hôm nay chính chủ động chia sẻ?!
Cả bộ phận sững sờ chằm chằm, xác nhận đó đúng là tài khoản thật, ai nấy đều cảm giác như trời sập.
Sau thấy bên Weibo của tổng tài là cái tên @Đồ Niên, bọn họ mới thở phào: xem tổng tài đoạt xác.
Chỉ là… cái kiểu phát “cẩu lương” , bọn họ ngày càng hiểu nổi, chỉ thể cảm thán một câu: quả nhiên là Chúc tổng!
Weibo bên cũng náo loạn cả lên.
Không vì nội dung chia sẻ, cũng vì Đồ Niên chuyển phát Weibo của công ty Chúc Tửu, mà là vì… hậu tố di động.
【 Hu hu, cái hậu tố điện thoại mà cùng một máy thì tin! 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-37.html.]
【 Đây chính là máy chuyên dụng của Chúc tổng, đặt làm riêng nên hậu tố độc nhất vô nhị. Chẳng lẽ Niên Niên cũng một cái giống hệt? [chó gâu gâu] 】
【 Cho nên đây là kiểu mới thể hiện ân ái ? Về với bạn trai hẹn hò chắc cũng cần đăng ảnh chụp chung nữa, trực tiếp dùng điện thoại của đăng Weibo càng chứng minh ? Học , học ! 】
【 mà, thời gian Niên Niên đang ở đoàn phim ? 】
【 Hiện tại là 4 giờ 56 phút chiều. Hơn 2 giờ trưa còn chụp Niên Niên ở ngoài đoàn phim, thì cách khác là xong liền vội vàng chạy tìm Chúc tổng?! Tôi ghen tị quá ! 】
……
Lâm An thấy tin tức, vốn định gọi cho Đồ Niên để kịp thời làm sáng tỏ khi sự việc lan rộng, nhưng Lâm Minh ngăn .
Lâm Minh : “Chỉ Đồ Niên mật khẩu Weibo của , hẳn là chính tự đăng. Cậu cần lo.”
Anh đoán thủ đoạn là của ai. Chúc Tửu biểu hiện rõ ràng đến , chỉ sợ chỉ Đồ Niên và Lâm An là kịp phản ứng, hoặc là nhưng vẫn giả vờ .
Dù là tình huống nào nữa, hiện tại cũng nên chọc tới Chúc Tửu. Trong mắt Lâm Minh, nọ cực kỳ nguy hiểm, ngoài Đồ Niên dường như chẳng quan tâm đến thứ gì. thể Đồ Niên thể chống đỡ bao lâu? Một khi … c.h.ế.t , Chúc Tửu sẽ biến thành bộ dạng gì nữa đây?
Đôi khi chỉ cần nghĩ tới, trong lòng thấy khủng bố.
——
Trong văn phòng.
Vì mang điện thoại, Đồ Niên Weibo, tình yêu của và Chúc Tửu “chứng thực” một nữa.
Hút m.á.u xong, bắt đầu mệt rã rời, cố chống cơn buồn ngủ, cúi xuống l.i.ế.m hai dấu răng cổ tay Chúc Tửu để vết thương khép nhanh hơn.
Chúc Tửu bảo tan tầm sẽ đưa về, cũng vui vẻ yên tâm, dù gì chỉ còn nửa tiếng nữa.
Cuối cùng chịu nổi, gục luôn ghế sofa trong văn phòng mà ngủ. Chúc Tửu xử lý xong tài liệu ngẩng lên thấy ngủ say.
Hắn đồng hồ, dậy bế phòng nghỉ phía . Động tĩnh lớn như mà Đồ Niên chẳng hề tỉnh.
Đắp chăn xong, Chúc Tửu còn đưa tay chọc nhẹ má , thú vị một hồi mới khẽ thở dài.
Chờ Đồ Niên tỉnh thì bên ngoài đèn đuốc sáng trưng. Trong phòng nghỉ chỉ để một chiếc đèn đêm nhỏ.
Cậu giường định thần, đ.á.n.h giá xung quanh mới yên tâm. Bụng đói cồn cào, trưa nay chỉ ăn chút ít, giờ đặc biệt thèm BBQ nướng phố Tây.
Đây là đầu tiên trong đời khao khát một món ăn đến .
“Cọ” một tiếng, nhảy xuống giường, mở cửa thì quả nhiên thấy Chúc Tửu vẫn đang bận rộn.
Đồ Niên reo lên: “Chúc Tửu, chúng phố Tây ăn BBQ ?”
Nghe tiếng, Chúc Tửu mới ngẩng đầu khỏi laptop.
Chưa kịp trả lời thì trong cuộc họp video truyền đến giọng ai đó: “Chúc tổng, bên cạnh ngài ? Nghe giọng quen lắm.”
Chúc Tửu đáp, chỉ Đồ Niên đang chân trần: “Sàn lạnh, em mau mang giày .”
Lúc Đồ Niên mới cúi đầu, phát hiện còn giày, vội chạy xỏ .
Đợi , cuộc họp của Chúc Tửu cũng kết thúc.
“Thế nào đột nhiên ăn BBQ?”
“Muốn ăn còn cần lý do ? Chính là đột nhiên thèm thôi. Đi mà mà! Tôi gấp chờ nổi.”
Chúc Tửu buồn bóng dáng , hôm nay làm giống hệt một đứa nhỏ, bình thường cố gắng giữ hình tượng “cool ngầu”, giờ thì sụp đổ hết.
Xe chạy xuyên nửa thành phố, một tiếng rưỡi mới đến nơi.
Vốn dĩ Chúc Tửu để ăn BBQ vì cho sức khoẻ, nhưng thấy ánh mắt Đồ Niên sáng rực khi nhắc tới, cũng chẳng đành lòng từ chối.
Ai ngờ bước , mới ngửi mùi thôi, Đồ Niên chịu nổi, che miệng chạy ngoài nôn khan.
Chúc Tửu giật , định kéo bệnh viện.
Đồ Niên vội xua tay: “Không cần, mấy ngày nay ăn cơm hộp dầu mỡ, ngán thôi. BBQ cũng nhiều dầu, nên… đột nhiên ăn nữa. Tôi ăn đậu hủ Ma Bà phố Đông với sữa đậu nành.”
Nói càng lúc càng nhỏ, chột sợ Chúc Tửu trách, dù chạy xa như mà cuối cùng chẳng ăn.
Thấy vẫn còn thèm ăn, chắc chuyện nghiêm trọng, Chúc Tửu cũng yên tâm hơn một chút: “Có cần mua gì ăn tạm ? Qua phố Đông chắc còn mất nửa tiếng.”
Cứ thế chạy một vòng suốt buổi tối, khi Đồ Niên về đến đoàn phim thì hơn 9 giờ. Chúc Tửu ngày mai công tác, đưa về xong liền rời .
Lúc tắm rửa, Đồ Niên lấy trong túi danh hôm nay nhận từ vị Kim tiểu thư , hình như là bác sĩ. Cậu tuỳ tay ném sang một bên tắm.
Xong xuôi, vốn định kịch bản, nhưng mấy phút mí mắt sụp xuống. Rõ ràng hôm nay ngủ một giấc dài, ngờ vẫn mệt rũ rượi. Cậu bắt đầu nghi ngờ trong đầu vấn đề gì, áp lực thần kinh chăng, mới buồn ngủ thế .
Chịu nổi nữa, dứt khoát ném kịch bản sang một bên, đèn cũng tắt mà ngủ say. Chỉ là ngủ bao lâu đau bụng dữ dội mà tỉnh .
Cơn đau như giáng thẳng mấy quyền bụng, mồ hôi lạnh chảy dọc trán.
------
Tác giả lời : Tôi tới ! Tôi thèm BBQ, sữa, gà rán, bánh kem, lẩu, lẩu cay quá thôi!