Edit: Wng
-
Nghe thanh âm của Đồ Niên, hai trong phòng đồng loạt đầu qua.
Chúc Tửu: “Đồ Niên?”
Nghe thấy tên , vị tiểu thư rõ ràng khẽ giật , nghiêm túc quan sát vài , đó ghé sát bên tai Chúc Tửu gì đó.
Bởi vì giọng quá nhỏ nên rõ, chỉ thấy khi cô hỏi xong thì Chúc Tửu gật đầu, còn nở nụ .
Kim tiểu thư lúc như bừng tỉnh, cũng theo, đầu Đồ Niên, trong mắt tràn đầy hứng thú.
Thấy hai họ ở chung tự nhiên như , trong lòng bất giác chút khó chịu, bàn tay theo bản năng nắm chặt hơn.
Đồ Niên liếc Chúc Tửu một cái, khóe môi cong cong: “Xem tình huống , vẫn nên . Ngại quá, quấy rầy , các cứ tiếp tục.”
Khóe miệng Chúc Tửu khi thấy biểu cảm của càng cong lên thêm vài phần.
Đồ Niên xong liền định đóng cửa, nhưng kịp khép thì vị tiểu thư xa lạ mở miệng.
“Đừng vội. Cậu là tới tìm Chúc Tửu đúng ? Lời còn xong, định ?”
Vừa dứt lời, cô liền từ bàn làm việc nhảy xuống. Rõ ràng đang mang giày cao gót, mà động tác vẫn cực kỳ gọn gàng, gần như phát một tiếng động nào.
Đến lúc mới phát hiện, cô gái vẻ quá cao, mang giày cao gót mà còn cao hơn nửa cái đầu.
Cô bước từng bước một đến mặt Đồ Niên, chăm chú vài , bất ngờ đưa tay nâng cằm lên. Ngón tay thon dài trắng nõn, móng tay sơn đỏ bóng loáng, bàn tay thì xinh , chỉ là móng tay chạm lên cằm khiến khó chịu.
Cậu theo bản năng lùi một bước, nhưng kịp vững kéo mạnh trong một vòng ôm.
“A a a, em trai nhỏ , em lớn lên thật sự quá ! Chị thật sự nhịn , cho chị ôm một chút nào ~”
Một mùi nước hoa nồng nặc xộc mũi, mặt truyền đến cảm giác mềm mại. Cậu hậu tri hậu giác mới phản ứng cảm xúc là gì, gương mặt tức thì đỏ bừng, cố sức vùng khỏi cái ôm .
Chỉ là hiểu vì một cô gái thể mạnh đến . Dù giãy giụa thế nào thì cũng như đá chìm đáy biển, vô dụng, vòng tay vẫn siết chặt buông.
Phía , giọng Chúc Tửu vang lên, âm điệu thấp hơn thường ngày ba phần, mang theo khí tức nguy hiểm: “Kim Ly, nếu cô còn giữ đôi tay đó thì lập tức buông . Nếu , cũng ngại cô giải quyết.”
Lời dứt, Đồ Niên rõ ràng cảm nhận ôm khẽ rùng , đó từ từ buông tay, vẻ mặt đầy luyến tiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-36.html.]
Vừa thả , liền vội vàng lùi về phía , mãi đến khi chạm bàn làm việc của Chúc Tửu mới dừng . Hơi nóng mặt vẫn tan hết, đầu , dám thẳng Kim Ly, trong lòng chút ngượng ngùng.
Cậu… bắt ăn đậu hũ ?
Khi còn đang suy nghĩ, Kim Ly đột ngột hét lên: “Đệt! Quá TM đáng yêu! Chúc Tửu, đúng là súc sinh!”
Chúc Tửu gập tập hồ sơ bàn , thản nhiên đáp: “Quá khen.”
Dừng một chút, liếc qua dáng vẻ lúng túng của Đồ Niên, bất giác hít sâu một . Đây chẳng giống như chơi chim ưng ưng mổ mắt … Vốn định xem Đồ Niên ghen giấm vì , ngờ kết quả rơi hết .
Hắn khẽ thở dài, đem bộ ấm ức trút sang còn trong phòng, khóe môi cong cong: “Kim Ly, nếu cô còn chịu , nghĩ cô sẽ bao giờ gặp đám trai nhỏ trong phòng của nữa .”
Nghe , sắc mặt Kim Ly lập tức đổi, nghiến răng : “…… Xem như lợi hại!”
Nói xong dậm giày cao gót cộp cộp cộp thẳng cửa. đến lúc sắp bước ngoài, cô như nhớ điều gì, , lôi từ túi xách một tấm danh .
Đi đến bên cạnh Đồ Niên, cô hôn nhẹ lên tấm danh , hì hì nhét túi , còn quên ném một cái mị nhãn: “Em trai nhỏ, đây là liên lạc của chị. Bất kể là chuyện nhân sinh lý tưởng, tùy lúc đều thể tìm chị nha ~ mua~”
Giọng điệu ngọt ngào đến mức khiến Chúc Tửu mặt đen kịt. Kim Ly thấy vẻ mặt liền nhanh chân chạy ngoài, tốc độ còn nhanh đến mức khiến Đồ Niên thầm khâm phục kỹ năng giày cao gót của cô.
Trong phòng chỉ còn hai , khí ngay lập tức tĩnh lặng xuống.
Đồ Niên sờ túi, cảm thấy tấm danh thật chướng mắt. Đây chẳng tính là đào góc tường … còn chiếm tiện nghi của khác nữa.
Cậu mím môi, vốn điều gì đó dễ , nhưng đến miệng chẳng nổi: “Tôi cũng cố ý đào góc tường của , chỉ thể trách ông đây đây diện mạo nghịch thiên thôi.”
Nghe , Chúc Tửu ngẩng mắt , ánh mắt vô cùng phức tạp.
Sau vài phút yên lặng, Chúc Tửu mở miệng:
“Cũng chút vô sỉ thật. Vậy em tính bồi thường thế nào?”
Đồ Niên: “…… Cậu yên tâm, sẽ liên hệ cô . Về tuyệt đối cũng sẽ bất cứ lui tới gì.”
Như tìm chuyện thú vị, Chúc Tửu ngả , lười biếng nâng mày:
“ em cũng thấy đó, rõ ràng cô coi trọng em. Vốn dĩ định để cô gặp em, ai ngờ em gõ cửa mà . Cho nên… em chịu bộ trách nhiệm.”
Đồ Niên cứng đờ, chẳng thể phản bác…
Do dự một lúc, mới hỏi: “Vậy bồi thường thế nào?”
Chúc Tửu nhịp ngón tay nhẹ nhàng lên mặt bàn, từng tiếng vang đều tiết tấu, như tuyên bố tâm tình đang .