Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:37:09
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lâm An: “Anh Niên, làm ? Có đồ ăn vấn đề ?”

Đồ Niên lắc đầu. Vài ngày nay đều như thế, chỉ cần ăn một chút đồ dầu mỡ là lập tức buồn nôn, thậm chí chỉ cần ngửi thấy mùi nặng cũng chịu nổi. Cơm hộp đoàn phim vốn nhiều dầu mỡ, nêm muối nặng, nên mấy ngày nay hầu như chẳng ăn gì, gương mặt vốn gầy giờ càng thêm tái nhợt.

Bất quá từ tới nay khẩu vị vốn kén, mỗi khi mùa hè đều dễ xuất hiện tình trạng buồn nôn, nên cũng để tâm, chỉ cho rằng chẳng qua là do thời tiết. Thế nhưng, ngay cả mùa đông mà ăn uống cũng trở nên khó khăn thì đúng là bất thường.

Cậu với Lâm An: “Lần chúng tự đặt cơm hộp , dày em mấy hôm nay thoải mái, ăn chút đồ thanh đạm thôi.”

Lâm An lo lắng : “Có thể thì thể, nhưng Niên… đến bệnh viện kiểm tra một chút ?”

Tuy Đồ Niên từ chối, vẫn yên tâm. Vươn đũa gắp thử từ hộp cơm của Đồ Niên, xem đồ ăn vấn đề. kịp đưa đến miệng, tay bỗng lỏng lực, đồ ăn rơi xuống bàn.

Lâm An ngẩn . lúc , Lâm Minh bước : “Đồ khác ăn , phép ăn.”

Lâm An: “…… Tôi chỉ thử xem cơm hỏng thôi.”

Lâm Minh: “Vậy nếu ăn xong cũng hỏng thì làm ? Hơn nữa ăn đồ thanh đạm, chẳng lẽ tự đặt ?”

Lâm An: “ đại diện kiêm trợ lý của ……”

Đồ Niên mở chai nước súc miệng. Cho đến tận bây giờ vẫn quen nổi chuyện Lâm Minh và Lâm An đổi luân phiên như thế, rõ ràng đang làm việc với Lâm An, Lâm Minh thể đột ngột xuất hiện, bảo tránh xa một chút, cứ như hôm nay . Hơn nữa… luôn cảm giác bầu khí giữa hai gì đó kỳ quái. Lâm Minh đối xử với Lâm An chẳng khác nào nuôi dưỡng một đứa trẻ, còn , mỗi Lâm Minh xuất hiện đều nảy sinh ý rời .

“Đồ Niên……”

Tựa hồ ai đó thấy tiếng lòng , tới giải vây. Nghe giọng , lập tức bật dậy.

Đoàn phim điện ảnh chứ truyền hình. Đạo diễn chính là vị từng gửi cành ôliu cho Weibo, một đạo diễn châu Á đoạt giải Oscar nổi tiếng Vạn Ngật.

Bộ phim lấy bối cảnh thời dân quốc, kể về chuyện hai nam t.ử yêu trong xã hội phong kiến sẽ đối diện kết quả thế nào.

Trong phim, tiểu đồng Hứa Thanh yêu thiếu gia nhà . Thiếu gia nhất thời hứng thú nên cùng bắt đầu đoạn tình cảm, nhưng sự hứng thú đó thể kéo dài. Chẳng mấy chốc, thiếu gia về “chính đạo”, cưới vợ sinh con.

Hứa Thanh đuổi khỏi nhà, chuyện thích nam t.ử cũng truyền ngoài. Từ đó, ánh mắt dành cho đều trở nên khác thường, thậm chí còn cưỡng ép đưa bệnh viện tâm thần.

Ra khỏi đó, mất việc, mất cả nguồn thu nhập, chỉ thể ăn xin. Tại nơi , gặp thứ hai quan trọng trong đời, nhưng đáng tiếc là một tên vô .

Người nọ Hứa Thanh bề ngoài tồi, vốn chẳng chiếm vợ liền dứt khoát kéo về sống cùng. Khi Hứa Thanh vốn tuyệt vọng, cần , liền theo.

Không ngờ kẻ đó lười biếng, ham ăn, thường xuyên say rượu, đ.á.n.h đập . Cuộc sống vô cùng tăm tối, nhưng ít nhất trong thế giới rộng lớn vẫn một nơi dung . Nhờ , cố gắng giữ một chút lạc quan.

Cho đến khi gặp thiếu gia năm xưa, ôm theo kỳ vọng mà bước đến, nhưng đổi chỉ nhận một câu tàn nhẫn: “Hứa Thanh, thật ghê tởm. Trước chỉ đùa giỡn thôi. Hiện tại , thật bẩn thỉu.”

Từ ngày đó, Hứa Thanh điên loạn. Cậu thường to chạy khắp phố xá, miệng lẩm bẩm những lời chẳng ai hiểu nổi.

Người gọi chính là nam diễn viên vai kẻ say rượu, Triệu Quý.

Đồ Niên: “Tạ Vũ, tìm ?”

Tạ Vũ gật đầu: “Tôi… cùng tập diễn . Đạo diễn buổi chiều sẽ cảnh uống say đ.á.n.h , chút khẩn trương, sợ sai sót. Cho nên… thể chứ?”

Đồ Niên mỉm : “Đương nhiên thể.”

Nghe , Tạ Vũ cuối cùng mới nhẹ nhõm thở .

Anh và nhân vật trong kịch tính cách khác biệt vô cùng. Hai mươi ngày , để chuẩn cho bộ phim , bọn họ dành gần nửa tháng để học tập một lễ nghi, thói quen sinh hoạt thời dân quốc.

Đồ Niên cũng chính là lúc mới quen Tạ Vũ. Lần đầu gặp mặt, Tạ Vũ đỏ bừng mặt, cúi đầu dám , hại suýt chút nữa hiểu lầm rằng đối phương thích . Sau mới , thì Tạ Vũ vốn là dễ hổ.

Cũng may, trong công việc vô cùng nghiêm túc, diễn xuất đặc biệt sức bật.

Bộ phim văn nghệ của Vạn Ngật, thêm đề tài đặc thù, hiển nhiên hướng đến giải thưởng. Nếu thật sự thể lấy một hai giải, bộ dàn diễn viên coi như đều mạ vàng.

Vì thế, quá trình cũng khác hẳn 《Tướng quân》 đây. Mỗi cảnh đều mài giũa đến khi đạo diễn cảm thấy thể hiện đúng điều truyền tải mới cho qua.

Bên cùng Tạ Vũ tập diễn xong, bên đạo diễn hô bắt đầu . Hai vội vã trang phục hóa trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-35.html.]

Cảnh Đồ Niên khá thê thảm, đ.á.n.h liên tục. Đạo diễn bàn bạc với xem dùng thế thật. Nghĩ ngợi một chút, nếu dùng thế thì chỉ thể cảnh xa, mà cảnh nhất định cận. Cuối cùng, vẫn chọn tự diễn.

Vừa thật, Tạ Vũ lập tức chút mộng bức, đ.á.n.h thật , chỉ giả vờ?

Đồ Niên thần sắc cũng đoán , khi liền dặn dò: đ.á.n.h thật, nhưng nhớ thu lực, cần thật sự đá c.h.ế.t .

“Cảnh ba, cú máy một, action!”

Triệu Quý trong vai kẻ say rượu, gắp đồ ăn cho miệng liền phun , mắng lớn: “Vương bát đản! Lão t.ử cho mày ăn cho mày uống, mà ngay cả đồ ăn mày cũng làm cái dạng ! Mày nó là heo ? Muối cần tiền ?!”

Hứa Thanh mặt đổi sắc, yên một bên, như thể thấy tiếng mắng.

Điều chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, Triệu Quý lập tức nổi giận, vung một bạt tai khiến Hứa Thanh ngã nhào xuống đất.

Cái tát là tát giả, bởi nếu mặt diễn viên thương tích sẽ khó những cảnh .

Triệu Quý quát: “Mày mỗi ngày bày cái mặt quả phụ làm gì? Không ưa tao ? Chính vì cái bộ mặt mà mày hại vận khí lão t.ử tiêu tan, mười ván cũng thắng nổi!”

“A! Còn dám trừng tao?! Tao xem mày là chán sống !”

Nói xong liền tung một cú đá bụng . May mà Tạ Vũ thu lực, thực sự đá mạnh, nhưng màn ảnh trông cực kỳ nặng nề.

Hai phối hợp ăn ý, cảnh tay đ.ấ.m chân đá chỉ một liền thành công, Đồ Niên cũng cần chịu thêm cảnh đ.á.n.h .

cú đá , luôn cảm thấy bụng chút khó chịu. Theo lý mà , Tạ Vũ chân nhẹ, thể nào là do cú đá đó.

Lâm An thấy sắc mặt , định đưa bệnh viện. hôm nay còn uống máu, tính theo thời gian thì chẳng mấy chốc sẽ phát bệnh khát máu, tìm Chúc Tửu, nên cự tuyệt đề nghị của Lâm An.

Kỳ thật cũng để tâm. Từ nhỏ đến lớn thể vốn đầy vấn đề, nhưng đều là bệnh vặt. Chỉ khuyết điểm lớn nhất là nội tạng dần suy kiệt, ngay cả hai cũng cách nào, bệnh viện cũng vô dụng, cho nên mấy bận lòng.

Cũng may, một tiếng cảm giác khó chịu trong bụng biến mất. Cậu sờ bụng, bắt xe đến công ty Chúc Tửu.

Vốn dĩ đều là Chúc Tửu đến tìm , nhưng hôm nay Chúc Tửu một hội nghị quan trọng thể bỏ, đành hẹn qua.

Mới xe bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến. Gần đây ngủ nhiều, hầu như lúc nào cũng thể ngủ.

Cậu cố gắng chống cơn buồn ngủ, trò chuyện đôi câu với tài xế, nhưng cuối cùng vẫn chịu nổi mà ngủ .

Tài xế chỉ cảm thán: thanh niên bây giờ làm việc áp lực thật lớn, ngay cả xe cũng thể ngủ say như thế.

Không qua bao lâu, tài xế đ.á.n.h thức, báo đến nơi. Lúc trả tiền xuống xe, tài xế già còn nhắc chú ý nghỉ ngơi. Điều khiến chút ngượng ngùng — dạo gần đây thời gian ngủ của cộng cũng chẳng kém gì một con heo, hơn mười ba tiếng mỗi ngày.

lạ ở chỗ, vốn ngủ nhiều như , gần đây hiểu vì lúc nào cũng cảm thấy thiếu ngủ.

Mang khẩu trang và kính râm xong, thẳng công ty. Có lẽ do Chúc Tửu đó giao tế qua với trong công ty, nên chẳng ai chặn . Khác hẳn với đến công ty của cả, chặn ngay cửa.

Cũng may, rõ văn phòng của Chúc Tửu, cần hỏi đường. Cậu nghĩ như thì sẽ ai phát hiện phận của .

Nào ngờ, cô gái lễ tân sớm nhận . Fans chính là loại sinh vật kỳ quái, chỉ cần bạn lộ một chút da thịt liền thể nhận ngay.

“A a a! Đó là Niên Niên! Hắn tới tìm Chúc tổng ? CP ghê!”

“Cho cô lời khuyên, thấy CP sắp gãy quên văn phòng tổng tài ngoài Chúc tổng còn ai ?”

“Cái gì?! Ý cô là Kim tiểu thư còn trong đó?!”

“Rất khả năng! Nói chừng Niên Niên nhà cô còn thể thấy cảnh hạn chế cấp từ cửa sổ chứ. Dù Kim tiểu thư cũng quá câu nệ tiểu tiết.”

“??? Không thể nào!”

Mà Đồ Niên, , cứ thế thẳng đến cửa văn phòng Chúc Tửu. Cậu bao giờ quanh, cũng để ý đến cửa sổ, vì càng hề cảnh tượng bên trong.

Cậu mở cửa, liền thấy một cô gái trang điểm lộng lẫy ngay bàn làm việc của Chúc Tửu. Tư thế gì lộ liễu, quần áo của Chúc Tửu cũng chỉnh tề.

Thế nhưng, bất kỳ ai bình thường khi thấy cảnh đều sẽ hiểu lầm. Và giờ phút , chính là bình thường . Ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa.

Đồ Niên về phía Chúc Tửu, mỉm :

“Tôi bây giờ nên tiến , là giúp các đóng cửa , lát nữa ?”

 

Loading...