Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:36:44
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tiểu Đồ Niên đôi mắt ló từ trong khăn tắm, ánh đầu tiên của rơi những , tất cả đều dùng một loại ánh mắt điên cuồng khó tả mà bọn họ. Khi đó, còn hiểu ánh mắt mang ý nghĩa gì, chỉ cảm thấy vô cùng đáng sợ.
Những đó lấy nhiều vũ khí từng thấy bao giờ, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo của kim loại, chắn ngay mặt con họ.
Cậu trơ mắt cha cùng đối phương giao chiến, những món vũ khí hết đến khác đ.â.m xuyên cơ thể cha. Máu nhỏ từng giọt từng giọt xuống đất, hòa cùng nước mưa từ bầu trời, loang thành từng vũng đỏ như máu.
Thấy gương mặt cha lộ vẻ thống khổ, Đồ Niên cất tiếng gào t.h.ả.m thiết, tiếng kêu non nớt vang lên trong gian càng trở nên chói tai. Cậu hiểu vì cha luôn đối xử với tất cả chịu cảnh đối đãi như thế .
Lúc , đôi tay ấm áp của che lấy mắt , giọng dịu dàng xen lẫn run rẩy: “Niên Niên ngoan, chúng xem.”
Không từ khi nào, biến thành hình , ôm chặt Đồ Niên lòng, để mặt chôn sâu trong n.g.ự.c . Bàn tay bà khẽ vỗ lưng , an ủi những cảm xúc đang run rẩy.
“Mang Niên Niên !!”
Nghe thấy giọng cha, Đồ Niên chậm rãi mở mắt, ngẩng đầu lên . Mẹ ôm , lao màn mưa.
Trên gương mặt bà rõ là nước mắt nước mưa, Đồ Niên vụng về vươn tay, lau những giọt ướt át .
“Mẹ ơi, vì cha cùng chúng ?”
Mẹ đáp, chỉ siết chặt hơn, miệng ngừng thì thầm: “Niên Niên ngoan, ở đây, đừng sợ.”
Thế nhưng nửa đường, bọn họ chặn . Từ một hướng khác, một nhóm nữa xông đến, ăn mặc giống hệt, trong tay cũng cầm những loại vũ khí kỳ dị.
Lo sợ Đồ Niên thương, lập tức hóa thành hình thú, để lưng .
Đồ Niên ôm chặt lưng , cha và dần dần cuồng hóa. Hồ sơn vốn đẽ giờ phút biến thành Tu La tràng, mắt chỉ một màu máu.
Bộ lông trắng như tuyết của cha nhuộm đỏ.
Đồ Niên lấy đôi tay mũm mĩm che kín mắt , nước mắt dâng đầy hốc mắt. Cậu run sợ, thấy nữa, chỉ về nhà.
Không từ kéo đến nhiều đến , hết tốp đến tốp khác, cuồn cuộn dứt.
Cơ thể cha dần trở nên cứng đờ, phản ứng chậm chạp.
Những kẻ cũng nhận điểm bất thường, liền lớn: “Mau! Bọn chúng sắp trụ nổi nữa ! Ném móc câu bạc giữ chặt bọn chúng , đừng để chúng chạy!”
“Cửu Vĩ Hồ bắt sống! Xuống tay nhẹ thôi, đừng làm cô mất mạng!”
“Trên lưng cô còn một con hồ ly con, cũng cửu vĩ . Các cẩn thận! Con hồ ly con vướng víu, đáng giá, g.i.ế.c c.h.ế.t là !”
Ngay đó, hàng loạt móc câu bạc đồng loạt ném , xuyên thẳng qua lớp da mẫu . Móng vuốt móc câu gắn lưỡi ngạnh, khẽ động thôi cũng đau thấu tim.
Mẹ bật lên tiếng rên đau đớn, giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc tàn nhẫn .
Những kẻ đó dùng sức kéo dây, sợ bà thoát chạy. Một móc câu lướt ngang cánh tay Đồ Niên, để một vết thương sâu hoắm, m.á.u trào ngừng. Cậu hoảng loạn vết thương, chỉ dùng tay che , như thể che thì sẽ còn đau nữa.
Cha thấy tiếng kêu đau đớn của , tâm thần rối loạn, vội lao tới trợ giúp. ngờ, đường, một mũi tên khắc phù chú kỳ lạ phóng thẳng về phía cha.
Đồng t.ử co rút, những sợi dây trói bà sức mạnh chấn vỡ, từng mảnh thịt vẫn treo lủng lẳng móc câu.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi , bà kịp đẩy cha , chỉ thể dùng chắn mũi tên.
Mũi tên xuyên thẳng qua n.g.ự.c bà. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng , ít nhất, trong mắt cha, nó thật sự ngừng .
“Mẹ ơi!!!”
Tiếng kêu non nớt vang vọng khắp núi rừng. Trời dường như cũng đáp , mưa càng lúc càng lớn, ào ạt rơi xuống, tạo thành từng vũng nước loang lổ.
Đồ Niên chỉ cảm thấy mắt sắp mở nổi.
Mẹ gom chút sức lực cuối cùng, biến thành hình , ôm chặt Đồ Niên lòng, chậm rãi ngã quỵ giữa bùn lầy.
Bà hướng về phía cha, khó nhọc thở, giọng khẽ đến gần như thể : “Đồ Thiên… mang con ……”
Thật sự nếu rời , chỉ bà mà cả Đồ Niên cũng khả năng c.h.ế.t tại đây.
Cha Đồ thấy một màn hét lớn một tiếng, tiếng kêu thiên hồ vang vọng khắp Yêu giới. Lúc tộc nhân thiên hồ mới phát hiện điều bất thường, nhưng bọn họ còn cách Hồ Sơn một xa, căn bản kịp đến cứu viện.
Tên đạo sĩ săn yêu dày dạn kinh nghiệm lập tức biến sắc, hét lớn: “Mau! Tốc chiến tốc thắng! Đợi thêm lát nữa yêu khác kéo tới, chúng sẽ khó đối phó!”
Sau đó, lẽ vì mất quá nhiều m.á.u mà Đồ Niên hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh , ở một nơi xa lạ, tay băng bó cẩn thận.
Bọn họ lúc đang ở trong động ngầm Hồ Sơn. Nơi đây địa thế phức tạp, quanh co lòng vòng, quen đường thì khó thể thoát .
Xung quanh còn những kẻ , Đồ Niên chút vui mừng.
cha và đều thương nặng, quần áo loang lổ máu.
Đồ Niên đưa tay sờ mặt , chớp mắt hỏi: “Mẹ ơi, đau ? Niên Niên thổi cho hết đau nhé ~”
Cậu cúi xuống n.g.ự.c , nhẹ nhàng thổi : “Thổi thổi thì sẽ đau nữa.”
Mẹ dáng vẻ ngây thơ , trong mắt chứa đầy bi thương và bất lực. Bọn họ lúc đều kiệt sức, chỉ còn gắng gượng nhờ ý chí. Nếu bọn họ c.h.ế.t , Niên Niên sẽ làm đây…
Cha Đồ trực tiếp rút mũi tên khỏi ngực, đau đớn bật một tiếng rên.
Loại mũi tên đặc chế nếu nhổ sẽ liên tục ăn mòn yêu lực trong cơ thể.
Ông Đồ Niên, cố nở nụ , gian nan : “Niên Niên, cha cũng thổi, con chịu giúp cha ?”
Đồ Niên vội vàng chạy đến, cẩn thận thổi miệng vết thương của cha.
Cha Đồ đưa tay xoa đầu con: “Niên Niên, cùng cha hứa một điều ?”
Đồ Niên ngoan ngoãn gật đầu.
“Phải ngoan ngoãn chờ trai ở đây, chạy lung tung, càng ngoài. Được ?”
Chỉ đơn giản như , Đồ Niên nghiêm túc gật đầu mạnh mẽ: “Được! Vậy nếu con giữ lời, lúc về nhà thể bảo nấu canh cá cho con ăn ?”
Cha Đồ khựng , gì, chỉ thấp giọng: “Niên Niên… thật xin …”
Bọn họ đều hiểu rõ, sẽ còn cái gọi là “về ”. Lúc , điều duy nhất họ lo lắng chính là đứa trẻ . Nếu họ c.h.ế.t ngay mắt , chẳng sẽ quá tàn nhẫn .
Mẹ gắng gượng nắm tay Đồ Niên, khép mắt . Cha Đồ, vốn từng rơi lệ, nay nắm tay bà, thành tiếng.
Đồ Niên hiểu vì cha , nhưng vì cha nên cũng òa lên lớn.
Cha Đồ ôm lòng, lau nước mắt gương mặt nhỏ bé, từng chữ chậm rãi vang lên: “Niên Niên, ở bên một con suối nhỏ. Nếu đói bụng thì đến đó bắt cá ăn. Nếu lạnh, thì cởi áo cha mặc . Nhớ ngoan ngoãn chờ trai, con hiểu ?”
Thấy Đồ Niên gật đầu, cha Đồ cuối cùng cũng chịu nổi, chậm rãi nhắm mắt . Khi chìm bóng tối, trong mắt ông hiện lên hình ảnh cuối cùng, đôi mắt to tròn ngây thơ của Đồ Niên ông chằm chằm.
“Niên Niên… thật sự… xin …”
Lúc đó, còn hiểu lời “xin ” ý nghĩa gì. Chỉ nghĩ rằng cha đều ngủ, thế là cẩn thận bò xuống đất chơi.
Chơi một lúc lâu, bụng đói cồn cào, mới chạy đến lay xin ăn, nhưng ai đáp . Đành tự tìm thứ bỏ bụng. Nhớ lời cha, hóa thành tiểu hồ ly, nhảy xuống mạch nước ngầm, vất vả lắm mới bắt hai con cá.
“Cha, ! Ăn cá ! Niên Niên bắt nè!”
Cậu khoe khoang đặt cá mặt cha , mong chờ khen ngợi. chờ đến tối vẫn chẳng ai đáp lời.
Chỉ hai con cá, nghĩ cha là lớn, cần ăn nhiều hơn, thế là để cho họ, còn đói thì uống nước cầm .
“Mẹ… vì để ý tới Niên Niên…”
Đêm xuống, vẫn cuộn tròn trong lòng n.g.ự.c . vòng tay từng ấm áp nay lạnh lẽo khiến run rẩy. Dù , vẫn chịu rời .
Cậu ở đó suốt ba ngày, mặt cha cá ngày càng nhiều, mà vẫn chỉ chờ mong một câu khen ngợi.
Cậu hiểu thế nào là sống, thế nào là c.h.ế.t, cho đến khi trai tới cứu . Cậu hỏi: “Vì cha đều để ý đến em?”
Các trai chỉ im lặng. Sau khi ngoài, đổ bệnh nặng, suốt ngày gọi cha , nhưng mãi mãi còn thấy nữa. Về , mới dần hiểu ý nghĩa của sống c.h.ế.t.
Nếu ngày đó mưa, nếu ngày đó bọn họ khỏi nhà, chuyện trở nên như …
…
Lâm Minh: “Nghĩ chứ?”
Đồ Niên mím môi, ngẩng đầu bầu trời. Giọt mưa rơi mắt . Sau khi hiểu hết nguyên do, dần dựng lên lớp vỏ ngụy trang cho bản . Cậu bảo vệ tất cả bên cạnh, nhưng thực tế, vĩnh viễn chỉ là kẻ bảo vệ. Điều đó chẳng khác nào một trò .
Thấy dáng vẻ , Lâm Minh khẽ : “Cậu là ai, nhưng cha c.h.ế.t vì .”
“Cậu còn nhớ hồi nhỏ một dì Chu thường đến thăm ?”
“Dì Chu?” Đồ Niên khựng , như nhớ điều gì, “Anh là con trai của dì Chu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-34.html.]
Lâm Minh: “Không sai.”
Đồ Niên : “Dì Chu là yêu, còn là .”
Lâm Minh: “Mẹ là yêu, cha là . Tôi chỉ mang huyết mạch theo cha mà thôi.”
Dì Chu cũng c.h.ế.t trong ngày hôm đó. Khi ngất , nên chuyện gì xảy đó.
Đồ Niên: “Dì Chu… là vì mà c.h.ế.t ?”
Lâm Minh: “Chỉ bởi vì và nhà các sống gần , tin tức là Cửu Vĩ làm lộ, cha là tộc trưởng tộc Thiên Hồ, bọn họ dám mạo tìm đến nhà các , cho nên mới tìm đến nhà .”
Lâm Minh như nhớ tới chuyện gì đó đau khổ, “Cho dù bọn họ đe dọa dụ dỗ, vẫn c.ắ.n răng chịu sự thật. Về còn cách nào khác, bọn họ bắt cha để uy hiếp. Mẹ bất đắc dĩ chỉ thể dẫn bọn họ lên Hồ Sơn. Bà nghĩ các ở đó, chỉ là vì Hồ Sơn địa hình phức tạp, bà tìm cơ hội cứu cha ……”
Thanh âm trở nên khàn khàn, “ mà, chính là vì ! Vì Hồ Sơn xem múa, cha trong giây phút cuối cùng ngăn cản, mũi tên mới bay về phía . Nếu , hiện tại c.h.ế.t .”
Lâm Minh túm cổ áo Đồ Niên, ép ngã xuống đất, tay siết chặt lấy cổ : “Nếu , bọn họ sẽ c.h.ế.t. Bọn họ c.h.ế.t thật sự quá oan uổng! vẫn còn sống. Mạng của là cha đổi lấy!”
Mỗi lời đều như d.a.o nhỏ cắm lòng Đồ Niên. Cậu trong mưa, tránh né tay Lâm An, giọng nhẹ nhàng chậm rãi: “Cha vô tội ? Chỉ bởi vì chúng là Cửu Vĩ Hồ…… Điềm lành? Ha ha, vận may? Nếu thật sự thể mang tới vận may, chẳng càng đáng buồn……”
Lâm Minh càng siết chặt tay: “Cậu hôm nay đưa đến đây là vì cái gì ?”
Anh thẳng Đồ Niên: “Bởi vì , cả đời đều hủy. Tôi vốn cũng một gia đình hảo, nhưng sống thế nào ? Giống như một con chó, trốn trong cống ngầm nhặt đồ thừa bỏ mà ăn. Còn , sự che chở của mấy trai, sống so với ai cũng . Dựa cái gì…… Dựa cái gì chứ!”
Hốc mắt Lâm Minh đỏ bừng: “Có lúc cũng hận, hận vì khi chắn mũi tên, bọn họ từng nghĩ tới ? càng hận kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ. Ông trời phụ lòng , tốn mười năm điều tra chuyện, cuối cùng đem từng kẻ tham gia cuộc tàn sát g.i.ế.c sạch, giờ chỉ còn thiếu . G.i.ế.c , tất cả sẽ kết thúc.”
Đồ Niên: “Kỳ thật các trai từng tìm con của dì Chu, nhưng bọn họ tìm ……”
Yết hầu nghẹn , sự kiện hủy diệt cả hai gia đình, rốt cuộc ai sai? Rất khó rõ ràng. Khi đó tộc Thiên Hồ gần như g.i.ế.c sạch ở đó, chỉ còn vài kẻ may mắn thoát Yêu giới, hẳn chính là những Lâm Minh nhắc đến.
Lâm Minh dừng một chút, “ thì ?”
, thì , cha cũng sẽ sống .
Mưa rửa sạch tội nghiệt từng xảy nơi đây, theo thời gian kẻ gây chuyện dường như dần quên , chỉ còn những từng thương tổn là cách nào quên . là nực .
Đồ Niên chậm rãi nhắm mắt . Nếu cái c.h.ế.t của thật sự thể khiến bọn họ sống , cam tâm tình nguyện. mạng là bao bảo vệ mà , c.h.ế.t mới thật sự là phụ lòng họ. Dù lúc thật sự theo cha , nhưng thể.
Lâm Minh từng chính là Lâm An. Như nếu Lâm Minh và Lâm An là cùng một , chỉ một kết luận, đó chính là hai nhân cách.
Đồ Niên: “Anh là Lâm Minh, Lâm An ? Anh cũng lựa chọn như ?”
Nghe , Lâm Minh ngẩn : “Lâm An……”
Đồ Niên: “Lâm An quyền lựa chọn sống ?”
“……”
Lâm Minh dần buông lỏng tay, cau mày như nghĩ tới điều gì. Một lúc mới mở miệng: “Kỳ thật Lâm An mới là chủ nhân thực sự của thể , chỉ là nhân cách phụ sinh từ nỗi thống khổ thể chịu đựng. Ngay cả ký ức thuở nhỏ cũng giao cho gánh, hơn nữa sự tồn tại của . Tôi đời chỉ để bảo vệ mà thôi. Từ nhỏ đến lớn, những việc nỡ làm đều do . Chỉ cần ai ức h.i.ế.p , ngày hôm nhất định sẽ xảy chuyện, tiểu ngốc còn tưởng thần tiên bảo vệ .
Trùng hợp , đầu tay liên quan đến . Khi đó nghĩ lẽ đây là vận mệnh. Thật từng vô cơ hội g.i.ế.c , nhưng ngưỡng mộ , nên bỏ lỡ hết đến khác. Giờ dần phát hiện sự tồn tại của , điều đó tuyệt đối thể. Một khi nhận , bộ thống khổ gánh sẽ . Chỉ cần một chịu là đủ, cần chịu thêm. Cho nên dứt khoát một , g.i.ế.c xong, cũng sẽ g.i.ế.c chính .”
Lâm Minh nhạt: “Buồn thật, thế mà kể với những điều …… Còn về Lâm An, yên tâm, sẽ sống , cùng lắm chỉ vì c.h.ế.t mà buồn vài ngày.”
Ngay lúc Lâm Minh chuẩn tay, đột nhiên run lên, lùi một bước.
“Không !”
Biểu cảm ……
Đồ Niên thử hỏi: “…… Anh là, Lâm An?”
Nghe thấy tiếng gọi, Lâm An lao tới ôm chặt , nước mắt giàn giụa: “Anh Niên! Xin , mới tỉnh !”
Sự chuyển biến đột ngột khiến Đồ Niên kịp thích ứng.
“Tôi hết , Lâm Minh…… Tôi nhớ .” Lâm An dừng một chút, : “Xin , vì yếu đuối nên để gánh hết. Niên cũng là hại, cha chắc chắn cũng thấy cảnh . ở , thể khác chịu tội.”
Lâm Minh: “ mà……”
Trong chớp mắt đổi về Lâm Minh, gần Đồ Niên đến mức cũng giật , vội buông tay, lúng túng dậy: “Khụ, chính là…… bởi vì cha mới c.h.ế.t.”
Đồ Niên: “……”
Rõ ràng là một , nhưng chỉ cần ánh mắt, biểu cảm phân biệt ai là ai. Nhìn tự hỏi tự đáp, cảm giác thật quỷ dị……
Lâm An: “Còn nữa, tính tự sát? Nếu c.h.ế.t , kẻ ức h.i.ế.p thì ?”
Lời , Lâm Minh lập tức đáp nhanh: “Ai dám!”
Lâm An : “Nhiều dám lắm. Lâm Minh, cảm ơn , nhưng c.h.ế.t. Giờ nhớ , chúng cùng gánh vác.”
Lâm Minh mặt đỏ ửng, trầm ngâm lâu, đó lùi một bước, đầu , Đồ Niên nữa, dường như từ bỏ ý định g.i.ế.c .
Lâm An thở phào nhẹ nhõm.
Đối với Lâm Minh, cuộc sống rốt cuộc cũng thể khép . hận thù với Đồ Niên thể vì vài lời mà biến mất. Chỉ là trân trọng sự tồn tại của Lâm An, để Lâm An thống khổ thêm. Lâm An nên sống ánh mặt trời, trong gió xuân.
lúc , bốn đột ngột xuất hiện từ con đường nhỏ bên cạnh, cần đoán cũng là các trai.
Sắc mặt cả bốn đều khó coi.
Đồ Vũ: “Niên Niên, đây.”
Nghe giọng cả, Đồ Niên chống tay chậm rãi dậy, đến bên họ, gương mặt mang theo vẻ phức tạp.
Đồ Trụ lập tức cởi áo khoác khoác lên , Đồ Vũ cũng dựng kết giới chắn mưa.
“Niên Niên, em tới đây làm gì?”
Có trời lúc phát hiện vị trí của Đồ Niên, bọn họ sợ hãi đến mức nào.
Đồ Niên trả lời, chỉ cúi mắt: “Anh, cha c.h.ế.t là của em……”
“……”
Đồ Niên: “Nếu em, nếu em xem múa, cha sẽ đến Hồ Sơn, sẽ c.h.ế.t. Là em hại các mất cha mất ……”
Xung quanh lặng một lát, bỗng Đồ Hoang nặng nề gõ đầu .
“Trong đầu em nghĩ gì ?! Anh sớm với em chuyện , nhưng sợ em nhắc sẽ đau lòng, nên cho . Em là hại, tìm vị trí của kẻ gây tội chứ.”
Đồ Hoang xoay , thẳng mắt: “Nghe ba , sai ở em, em bất kỳ gì. Dù hôm đó em lên Hồ Sơn, chỉ cần bọn họ còn tồn tại, ngày vẫn tránh khỏi. Em là đồ ngốc ? Bao nhiêu năm vẫn luôn tự trách .”
Đồ Trụ cũng xoa đầu , ánh mắt vốn luôn mang ý nay trở nên nghiêm túc: “Niên Niên, em khi chúng phát hiện em còn sống, tâm tình khi đó là gì ? Là may mắn.”
Các trai đều gật đầu đồng ý.
Ngày đó, bọn họ đến Hồ Sơn quá muộn, mặt đất là thi thể, m.á.u chảy thành sông. Khi tìm cha nhờ ký hiệu, họ thấy Đồ Niên nhỏ bé vẫn trong lòng , tay nắm chặt quần áo bà, như hấp thụ chút ấm áp thể nào nữa.
Bọn họ vốn tưởng c.h.ế.t, cho đến khi Đồ Trụ kiểm tra còn sống. Giây phút thật sự thể diễn tả thành lời.
“Chúng từng trách em, cha chắc chắn cũng .”
Tảng đá đè nặng trong lòng Đồ Niên bao năm như vỡ vụn. Cậu ngước mắt xa, mưa từng tầng từng lớp rơi xuống.
Lúc , Đồ Hồng bất ngờ vỗ mạnh đầu Đồ Hoang: “Em nãy dám đ.á.n.h mạnh đầu Niên Niên? Em c.h.ế.t hả?”
Đồ Hoang: “…… Đau ? Anh sốt ruột quá nên……”
Đồ Niên chỉ lắc đầu.
Cậu giấu chuyện của Lâm Minh, chỉ là con của dì Chu, vì dì mất ở đây nên dẫn tới .
Vì Lâm An là con dì, các trai đều tận lực bù đắp cho .
Đột nhiên nhiều nhân vật lớn vây quanh khiến Lâm An lo sợ, còn Lâm Minh thì khịt mũi coi thường. Ban đầu các trai định đổi cho công việc hơn, nhưng Lâm An , chỉ ở bên Đồ Niên, nên bọn họ mới thôi.
Sau đó, Lâm An còn đặc biệt đến tạ , nhưng Đồ Niên thấy thật sự nên xin là .
Thoáng cái, hơn một tháng trôi qua, những ngày chuyện đều bình an.
Ngày đó khi trở về, dầm mưa lâu như mà lạ lùng ốm bệnh. Không chỉ thấy kỳ lạ, bốn trai cũng thấy lạ, vốn định đưa kiểm tra .
Đồ Niên từ chối. Cậu nghĩ khỏe thì cần, thật là vì sợ các trai phát hiện chuyện hút máu.
Bốn trai cũng nghĩ giống , cho rằng nhờ hút m.á.u Chúc Tửu nên thể chất hơn một chút.
Hôm nay, ở đoàn phim.
Đồ Niên như thường lệ nhận cơm hộp. mới ăn hai miếng thấy buồn nôn, suýt nữa nôn , khiến Lâm An kinh hãi.
-----
Tác giả lời : Nàng tới , nàng mang theo chương mới tới .
Nhân vật Lâm An vốn định ngay từ đầu, phản diện, mà Lâm Minh theo một ý nghĩa nào đó cũng hẳn là phản diện. Hai là sự cứu rỗi lẫn . Có Lâm An thì Lâm Minh sẽ sa ngã.
Thật phiên bản gốc như thế, vì quá ngược nên nỡ, xóa hết và đổi thành phiên bản ôn hòa , giữ tag “ngọt văn”. Ai thử thách nước mắt thể sang mục 《Pháo hôi xung hỉ chỉ nam [xuyên nhanh]》, xem ngươi trụ đến chuyện thứ mấy nha! Dù khu bình luận cũng là Tu La tràng……