Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-22 04:36:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Xe chạy đường, trung như cuối cùng chống đỡ nổi tầng mây đen dày đặc , tí tách mưa rơi xuống. Tiếng hạt mưa gõ lên cửa kính xe khiến Đồ Niên vô cùng khó chịu, sắc mặt nhanh chóng tối sầm , chậm rãi nhắm mắt, tản khí tức khiến dám gần.

Lâm An từ kính chiếu hậu liếc một cái, ánh mắt chút kỳ lạ, nhưng gì, chỉ chuyên tâm lái xe phía .

Thời gian trôi qua chừng hơn một giờ, di động của Đồ Niên vang lên, lúc mới mở mắt. Là Lý đạo gọi tới, hỏi còn bao lâu nữa mới đến nơi.

Đồ Niên mới phát hiện đúng. Ngoài cửa sổ, cảnh sắc cùng kiến trúc thoáng qua rõ ràng của nhân gian, rõ từ khi nào đưa tới Yêu giới.

Cậu ngẩng mắt thoáng qua Lâm An, điện thoại: “Xin Lý đạo, đường chút việc, tạm thời đến .”

Thanh âm bình tĩnh, mặt biểu cảm gì.

Điều ngược khiến Lâm An bất ngờ, chờ cúp máy mới mở miệng: “Cậu sợ ? Anh trai với Chúc Tửu đều ở bên cạnh.”

Đồ Niên mím môi: “Đối phó thì cần bọn họ. Anh Lâm An, là ai?”

Lâm An khẽ hai tiếng: “Tôi là Lâm An chứ ai, chẳng qua từng thấy mặt của thôi.”

Anh dừng một chút tiếp: “ càng thích gọi là Lâm Minh. Đến , xuống xe .”

Lâm Minh mở cửa xuống , ngoài trời mưa, khóe môi nhếch lên. Anh giơ tay hứng vài giọt mưa: “Không ngờ thời tiết cũng giống hệt khi đó. Đồ tiểu thiếu gia, nơi chẳng quen thuộc ?”

Qua ô cửa kính, Đồ Niên ngoài, đồng t.ử lập tức co chặt. Những ký ức mà cẩn thận phong ấn, dám chạm tới, giờ đây trào dâng mãnh liệt.

Bọn họ đang ở chân núi Sơn Hồ, nơi cao nhất Yêu giới. Trước mắt chính là một vách núi cheo leo cao ngất, thẳng tắp như thể dùng đao c.h.é.m xuống gọn gàng.

Lâm Minh : “Sao thế, xuống ? Nơi quen thuộc mà. Tôi chỉ dẫn thăm chốn xưa thôi.”

Đồ Niên im lặng, răng c.ắ.n chặt môi đến bật máu, vệt đỏ loang bàn tay nhưng như hề . Trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Lâm Minh làm như thấy sự khác thường, vẫn tự quyết định: “Tôi vực sâu còn một mật động bí mật, đúng ? Đồ Niên, dẫn tìm một chút.”

Lời như chọc trúng dây thần kinh, đồng t.ử Đồ Niên đỏ bừng, gắt gao chằm chằm Lâm Minh: “Anh… cái gì?”

Vốn dĩ còn định tránh mưa, buồn đội mũ, lập tức bước xuống xe, thẳng mặt Lâm Minh. Nước mưa chảy qua mái tóc đen, rửa sạch vệt m.á.u môi .

Thanh âm lạnh thấu xương: “Anh làm mật động đó?”

Lâm Minh : “Tôi chỉ mật động. Tôi… còn cha là do hại c.h.ế.t.”

Anh tiếp: “Thật đúng là da mặt dày. Cha c.h.ế.t vì câuh, để các trai tuổi còn trẻ gánh vác thứ. Cậu khiến bọn họ mất cha , mà vẫn trơ trẽn sống sự che chở của họ. Nếu , sớm tìm tảng đá mà tự kết liễu .”

Cha , lẽ là hại c.h.ế.t cha .

Đồ Niên sinh một đêm mưa, vì thế mà từ nhỏ đặc biệt thích trời mưa, thích tiếng tí tách tán lá. Có lẽ cũng bởi thú tính Cửu Vĩ Hồ, thích nhất là biến thành hồ ly, chạy điên cuồng mưa, để thấm đẫm mới chịu dừng.

Đó là một buổi trưa hè nóng bức. Đồ Niên tỉnh ngủ, mặt còn in vết gối, vì ngủ ngon nên rúc lòng làm nũng.

Cậu sinh mang bệnh, hễ lạnh một chút thì cảm, nóng một chút thì sốt. Bởi thế cha cưng chiều từ nhỏ, dưỡng thành dáng vẻ yếu ớt, thấy lạ liền thẹn thùng rúc lòng lớn.

Cha Đồ mới từ ngoài về, thấy con trai làm nũng thì bật , bế lên, nhéo nhéo khuôn mặt mềm: “Niên Niên nhà mè nheo ~ mấy năm nữa là đại thiếu gia , còn cả ngày rúc n.g.ự.c làm nũng, thấy hổ ?”

Lão tam Đồ Hồng cũng ồn ào: “Niên Niên mặt đỏ, ngày nào cũng làm nũng.”

Đồ Niên đỏ mặt, trộm, chui đầu cổ cha.

Cha Đồ chọc ha hả, bế con tung nhẹ lên chơi: “Nha, Tiểu Niên Niên của thật thẹn thùng nha, giống tiểu cô nương thế .”

Ban đầu Đồ Niên còn sợ khi tung lên, nhưng vài phát hiện cha luôn đỡ chắc nên còn lo lắng, còn khanh khách.

Vừa học hóa hình vững, vài tiếng liền “bốp” một cái, tai hồ ly lộ , một đôi tai trắng mềm mại mái tóc đen, trong đôi mắt trong sáng tựa như bầu trời , tiếng trong trẻo vang khắp nhà.

Mẹ Đồ lo lắng bên cạnh, sợ chồng đỡ mà làm con ngã, vội : “Chậm một chút, cẩn thận kẻo làm Niên Niên ngã.”

Đồ Hồng thấy tai hồ ly của em lộ thì : “Niên Niên để lộ tai ! Học hai năm mà vẫn gà mờ, ba tuổi biến hình ! Em năm tuổi vẫn xong! Ha ha ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-33.html.]

Đồ Hoang cũng liếc , lạnh mặt phun một chữ: “Vô dụng.”

Cha chỉ lớn. Đồ Niên tức giận, giãy giụa xuống đất.

Cha sợ làm con thương nên vội đặt tiểu hồ ly xuống đất.

Vừa chạm đất, Đồ Niên vội đưa tay che tai, ba và , đôi mắt to nháy nước, bước chân nhỏ liền chạy về phía cả, giơ tay ôm.

Giọng mềm mại vang lên: “Anh cả ôm.”

Đồ Vũ bế lên, hai tay nhỏ bé ôm cổ , Đồ Vũ nhẹ nhàng vỗ về, mắt lạnh liếc qua phòng, im lặng ngay tức khắc, đồng thời cấm thanh.

Đang yên lặng bên cạnh, Đồ Trụ mới buông sách, : “Nhìn xem các em, hà tất chọc Niên Niên, rõ em cả là chỗ dựa mà.”

Đồ Hồng và Đồ Hoang liếc , hiểu liền theo!! Cáo già!

Đồ Vũ thấy im lặng thì hài lòng, lấy kẹo trong túi đưa cho Đồ Niên: “Đừng .”

Cậu ngậm kẹo, quai hàm căng tròn, đầu dựa lên vai Đồ Vũ, đôi mắt cong như trăng non hì hì , còn dáng vẻ sắp nhè đó.

Mẹ Đồ nhịn , : “Tiểu cơ linh , còn chọn lúc đến tìm cả.”

Bên ngoài, “Ầm” một tiếng sấm đ.á.n.h xuống, chiếu sáng cả nhà, cả nhà chạy trời.

Cha Đồ ngẩng đầu ngắm trời, về đối thoại với Đồ Vũ trong lòng ngực, để ý Đồ Niên: “Niên Niên trời mưa , cha đưa con hồ núi xem mưa thế nào?”

Nghe , Đồ Niên ngoài , quả nhiên mưa phùn nhẹ nhàng. Cậu giơ tay, , nhớ chuyện cha Đồ , mặt nhăn thành một chùm nhỏ, thật khó lựa chọn.

Cuối cùng, ngẩng đầu cả, Đồ Vũ vỗ đầu : “Muốn thì thôi.”

Đồ Niên gật đầu, học theo tư, lạnh lùng vươn tay với cha Đồ, nhưng ánh mắt vẫn dám trực diện.

Lão nhị nắm tiểu mặt béo của : “Ra ngoài lời, hồ phía núi gần vách huyền nhai, hiểu ?”

Đồ Niên né tránh, che mặt lẩm bẩm: “Anh hai hư!”

Một trận vang lên. Khi cha Đồ ôm Đồ Niên , Đồ gọi , lo lắng tiểu hồ ly theo cha sẽ gặp nguy hiểm, sợ chơi nước mà sinh bệnh.

Kết quả là ba ngoài, chỉ để bốn trai trông nhà.

Vừa đến hồ núi, Đồ Niên liền hóa hình, chơi đùa trong mưa vui vẻ. Mẹ Đồ và cha Đồ chuẩn một bàn nhỏ ở vách núi, bàn là rượu hoa nhài, ghế đá và khăn tắm để lau cho Đồ Niên.

Cha Đồ Đồ Niên, uống cạn ly rượu bàn, với Đồ: “Chúng tái sinh ba nhóc, cần phân biệt kêu đúng tên, để Niên Niên thương lượng với các trai, và nhất còn cô nương để lời.”

Mẹ Đồ thấy ông đang suy nghĩ gì đó, dùng tay gạt tóc tai, biểu hiện ngượng dỗi: “Nói bậy gì nữa!”

Nhìn hồ ly Cửu Vĩ chơi đùa trong mưa, bà thở dài: “Đời em chỉ cầu lão ngũ bình an, khỏe mạnh là đủ.”

Cha Đồ thấy bộ dáng bà, đau lòng ôm bà lòng: “Đừng lo, tiểu ngũ mệnh trung quý nhân, về sẽ luôn che chở.”

Mẹ Đồ trừng mắt liếc cha Đồ, rút từ lòng ngực: “Đừng động thủ, Niên Niên vẫn ở mà!”

Cha Đồ đáng thương, uống cạn ly rượu: “Có nhóc là quên chồng, thật tội nghiệp quá.”

Đột nhiên, từ lưng xông lên một đội kỵ binh, tay cầm vũ khí, đội hình nghiêm ngặt.

Mẹ Đồ phản ứng nhanh, kịp Đồ Niên vội trượt mưa, dùng khăn tắm che kín tiểu hồ ly trong lòng ngực, để lộ một sợi lông nào.

Mẹ Đồ: “Niên Niên, ngàn vạn đừng nhúc nhích, ngoan ngoãn.”

Đồ Niên hiểu chuyện gì xảy , vẫn gật đầu, hợp tác với , hề động đậy.

Cậu thấy mắt tối đen, chỉ cảm nhận cơ thể ấm áp của , nước mưa dội khăn tắm phủ mặt, cảm giác khó thở nhưng vẫn dám cử động, sợ làm phiền bọn họ.

Bên tai, khi cha rống lên, mơ hồ thấy ai đó la: “Nữ chính là Cửu Vĩ Hồ!! Điềm lành a! Bắt đời sẽ phát!”

Trong trận đánh, khăn tắm trượt xuống một chút.

“Miệng cô còn ngậm thứ gì đó, hình như là tiểu hồ ly, lẽ cũng là Cửu Vĩ a?!”

 

Loading...