Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:45:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tiếp nhận ánh mắt mấy thiện cảm của Chúc Tửu, Đồ Niên sững : “Sao ?”

Chúc Tửu: “Không gì.”

Nói xong liền bỏ , bước chân còn dài và dứt khoát hơn , Đồ Niên chạy chậm mới đuổi kịp.

Rõ ràng chiều cao chênh lệch, đều hơn mét tám, cách giữa hai lớn như thế.

Dương Phong vẫn ngây tại chỗ thật lâu, thì … Trên mạng đều là thật ? Đồ Niên và Chúc Tửu quả nhiên là một đôi?

Trở về phòng.

Đồ Niên cho rằng sẽ giống như vài , Chúc Tửu sẽ chủ động đưa tay cho hút máu. đợi mãi, đối phương chỉ sofa, cầm một quyển tạp chí tiếng Anh chăm chú , gì, cũng để ý đến .

Khát m.á.u dâng lên, miệng khô lưỡi rát, chân tay cũng dần bủn rủn.

Cậu mím môi gọi nhỏ: “Chúc Tửu…”

Lúc Chúc Tửu mới chịu ngẩng đầu liếc một cái: “Ừm?”

“Cái đó… …”

Chạm ánh mắt , Đồ Niên bỗng thấy ngượng ngùng: “… Tôi khó chịu.”

Chúc Tửu: “Rồi ?”

Khát m.á.u càng lúc càng rõ, thở trở nên nặng nề. Đối diện với câu hỏi thản nhiên , Đồ Niên sững , chẳng lẽ thật sự giả vờ , định cho hút máu?

mái hiên, thể làm thế nào đây.

Đồ Niên c.ắ.n môi, gương mặt gần như che giấu nổi, “Có thể cho hút một chút m.á.u ?”

Chúc Tửu: “Không .”

???

Đồ Niên hiểu hôm nay làm , nhưng đến nước , chẳng lẽ còn mở miệng cầu xin ?

Cậu bò lên giường, trùm chăn kín đầu, đưa lưng về phía Chúc Tửu.

Trong lòng vẫn nhớ rõ hồi nhỏ, hôm nay cho dù c.h.ế.t ở đây cũng sẽ cầu xin Chúc Tửu!

Ngay đó.

Đồ Niên nhỏ giọng: “Chúc Tửu, chỉ… hút một chút thôi ? Tôi sẽ nhẹ nhàng.”

Cậu hé chăn một khe nhỏ, chỉ lộ nửa gương mặt. Từ tới nay luôn cứng rắn, giờ đôi mắt đỏ hoe, mặt cũng đỏ bừng.

Trong mắt Chúc Tửu hiện lên ý , đặt tạp chí xuống, vẫy tay với : “Lại đây.”

Đồ Niên lúc mới tung chăn, loạng choạng bước tới. Rõ ràng thật thẳng, thật hiên ngang, nhưng thể chẳng chịu lời, chân mềm nhũn đến mức cũng vững.

Chúc Tửu: “Hoa hồng chứ?”

Trong đôi mắt đỏ ngầu vì khát máu, ánh nước khẽ lóe lên. Đồ Niên vội dùng tay áo lau, trong lòng c.h.ử.i thầm, nó, cái thể chất c.h.ế.t tiệt !

Cậu trọn câu: “Cái… cái gì hoa hồng?”

Chúc Tửu thấy để hoa mắt, chỉ khẽ lắc đầu, thong thả đưa cánh tay .

Giống như vô , Đồ Niên dùng răng nanh khẽ c.ắ.n một dấu nhỏ tay .

Cậu liếc trộm Chúc Tửu, hỏi: “Có đau ?”

Chúc Tửu đặt tay che đôi mắt đỏ hoe . Động tác đó mang theo chút trêu chọc, nhưng Đồ Niên ý thức thể làm chuyện gì.

Đột ngột che mắt, Đồ Niên còn khó chịu, nhưng kịp để tâm, môi đặt lên vết thương, chậm rãi hút máu.

Trong bóng tối, bên tai vang lên giọng Chúc Tửu, thanh lạnh nhưng trầm thấp từ tính: “Có loài thú, hình như hồ, chín đuôi, thể ăn . Tiếng kêu như trẻ con, dữ dội hung bạo.”

Hắn dừng một chút, khẽ : “Sách sử ghi sai .”

Giọng điệu trêu chọc khiến Đồ Niên lập tức nổ tung, giật tay Chúc Tửu xuống, vành mắt đỏ hồng, nghiến răng nhe với .

Sao hung dữ chứ! Rõ ràng hung dữ!

Thời gian thấm thoắt trôi qua mấy tháng, từ mùa hè năm đến mùa hè năm nay, bộ phim truyền hình 《Tướng Quân》 bọn họ tham gia cuối cùng cũng chuẩn lên sóng.

Tối nay sẽ phát sóng, đoàn phim sớm yêu cầu các diễn viên chính đăng quảng bá Weibo, Đồ Niên cũng làm theo.

Hôm nay còn đến bệnh viện kiểm tra, để hai nắm rõ tình trạng cơ thể, tiện điều chỉnh t.h.u.ố.c men.

Vừa tỉnh dậy, Đồ Niên duỗi , xoay hóa thành một con tiểu hồ ly. Đã lâu biến , chút quen.

Tiểu hồ ly trắng muốt, lẫn một sợi lông tạp, lưng là chín cái đuôi, mỗi cái vẫy theo một hướng, gọn gàng.

Hôm nay bệnh viện dành riêng cho yêu quái. Đây là bệnh viện do Đồ Trụ quản lý, thiết đầy đủ. Biến thành nguyên hình sẽ thuận tiện hơn, hơn nữa giờ cũng coi như nghệ sĩ chút danh tiếng, dùng thú thể tránh ít phiền phức.

Ngậm theo báo cáo , Đồ Niên nhảy lên đùi Đồ Trụ tìm chỗ . Đồ Trụ đang ăn sáng, vội đặt tách hồng xuống, sợ làm đổ trúng .

Tiểu hồ ly ngáp dài, bốn móng vuốt dày đặt đùi Đồ Trụ. Toàn trắng muốt, chỉ chân còn lộ vết sẹo dữ tợn mọc lông, phơi bày trong khí.

“Sau đừng chuyện gì cũng dùng miệng cắn, dơ.”

Hắn lấy báo cáo kiểm tra trong miệng Đồ Niên, dùng khăn tay lau khóe miệng cho . Ánh mắt lướt qua vết thương chân , thoáng trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-18.html.]

Thường thì em chỉ biến buổi sáng, hôm nay sớm như tự biến , khiến hai nghi ngờ, hỏi: “Hôm qua thức đêm ?”

“Ngao!”

“Đừng ngụy biện, em chỉ ngoan như thế khi lười biếng thôi.”

Giọng Đồ Trụ ôn nhu đến cực điểm, đưa tay xoa xoa đầu tiểu hồ ly. Lông trắng mềm mượt, dạo ăn gì mà còn chắc khỏe hơn , bàn tay khẽ ấn xuống thể để dấu.

Đồ Niên thoải mái đến mức hai tai run run, liền tự động bỏ qua đề tài thức đêm, cúi đầu hít ngửi mấy cái bánh bao hấp nóng hổi bàn. Mùi thơm lập tức đ.á.n.h thức cái bụng vẫn còn đang ngủ đông, nhưng hôm nay làm đủ loại kiểm tra, thể ăn sáng…

Đồ Niên nhảy xuống khỏi đầu gối hai, l.i.ế.m liếm mớ lông xoa rối tung, nhắm mắt làm ngơ.

Đồ Trụ đồng hồ: “Chúng ngay bây giờ nhé?”

“Ừ.”

Đồ Niên nhảy lên hai, quẫy cái đuôi. Chín cái đuôi cũng chỉ để một cái ngụy trang cả ngày, lập tức nhắm mắt ngủ bù.

Đồ Trụ ôm tiểu hồ ly ngực, chu đáo quấn thêm cái thảm, chắn gió lọt, lúc còn quên dặn quản gia lát nữa đem một xửng bánh bao hấp đưa đến bệnh viện.

Trên xe, Đồ Trụ vuốt ve tiểu hồ ly. Đến bệnh viện, vì tĩnh điện mà lông dựng lên, biến thành một con hồ ly nổ lông, Đồ Niên bèn giương mắt trách cứ hai.

Vào bệnh viện, Đồ Trụ bế trong. Đồ Niên lạnh lùng đảo mắt quanh đám yêu quái, vẫn cố giữ khí chất khốc ngầu nhiều năm, tuy nổ lông nhưng vẫn làm “nhãi con ngầu nhất phố .”

“Viện trưởng, đây là em trai ngài ? Đáng yêu quá !”

“Viện trưởng, thể cho ôm một chút ? Chỉ một chút thôi! Sờ cũng !”

Đồ Niên: “…”

Cậu liếc mắt lạnh lùng đám hộ sĩ điên cuồng, ngáp một cái, vùi đầu n.g.ự.c Đồ Trụ. Thật vẫn ngủ đủ đ.á.n.h thức.

“A! Tôi c.h.ế.t mất! Dễ thương quá!!”

“Cho nắm thử móng vuốt của nó !”

Đồ Trụ cong môi , ôm tiểu hồ ly kín hơn, với các hộ sĩ: “Xin , em thích tiếp xúc với lạ.”

“Niên Niên, đừng ngủ nữa, chúng bắt đầu kiểm tra thôi.”

Đồ Niên dụi dụi trong lòng n.g.ự.c , mới chịu ngẩng đầu. Đôi mắt hồ ly lim dim, trông như còn tỉnh ngủ.

Đồ Trụ cố gắng kiềm chế, đưa tay lên xoa đầu nữa.

Trong văn phòng viện trưởng, Đồ Trụ chăm chú xem báo cáo các hạng mục kiểm tra. Thỉnh thoảng lông mày nhíu chặt, hiển nhiên kết quả mấy khả quan.

Kiểm tra xong, Đồ Niên một bên ăn bánh bao hấp quản gia mang đến. Một miếng một cái, mà làm dính bẩn chút nào lên bộ lông trắng. Ăn xong, thấy hai vẫn đang xem báo cáo, bỗng WC, liền nhảy khỏi bàn, hướng cửa.

Mới mấy bước một đám hộ sĩ vây lấy.

“A a a! Em trai viện trưởng, em trai ngài thể hóa hình ? Tên gọi là gì ?”

“Tiểu hồ ly, em chạy lung tung nhé, lát nữa viện trưởng thấy em sẽ lo lắng đó.”

Đồ Niên nghiêng đầu liếc qua, gật gật đầu, tỏ ý sẽ chạy loạn.

Cô hộ sĩ trẻ sự đáng yêu làm cho chấn động, mặt đỏ bừng: “Tôi chịu nổi nữa! Cho dù hôm nay viện trưởng c.h.é.m ngàn đao vạn mảnh, cũng ôm tiểu hồ ly một !”

Nói kịp kìm chế, nàng ôm chầm lấy Đồ Niên, còn đưa tay xoa xoa đầu .

“Ngao!”

Ngay lúc sắp nhịn hóa thành , phía bỗng vang lên giọng quen thuộc, gương mặt nghiêm nghị của Chúc Tửu xuất hiện mắt .

Chúc Tửu: “Xin , em là của . Có thể trả cho ?”

Hắn ở đây!?

Cô hộ sĩ sững , kịp phản ứng, đến khi nhận mới hoảng hốt che miệng: “A a a! Chúc Tửu!!”

Đám yêu sống trong xã hội loài quá lâu, dần đồng hóa, chỉ mê mà còn nhiệt tình ghép đôi CP loạn xạ.

Cô hộ sĩ ôm Đồ Niên vì quá kích động, tay vô thức siết chặt. Đồ Niên cố gắng vùng vẫy nhưng thoát , buột miệng kêu “Ô” một tiếng.

Sắc mặt Chúc Tửu lập tức trầm xuống: “Cô làm đau em .”

Cô hộ sĩ dọa sợ, vội buông lỏng lực, luống cuống : “A, xin ! Tôi để ý…”

Chúc Tửu: “Đó cái cớ. Sau nhớ rõ, tự tiện động đồ của khác.”

Hắn bế Đồ Niên khỏi tay cô hộ sĩ, kiểm tra sơ qua, thấy thương mới xoay rời .

Đồ Niên dựng lông, trong lòng gào thét: Thế nào mà trở thành “đồ” của chứ!

Chúc Tửu khẽ ấn móng vuốt : “Bình thường chịu chút ấm ức chịu nổi, hôm nay phản kháng?”

Đồ Niên: “Ngao! Tôi chạy thoát !” Cậu chẳng thể biến hình, trách !

Nghe , Chúc Tửu cúi mắt : “Cho nên hàm răng em chỉ để c.ắ.n thôi ?”

Đồ Niên: “…”

Chúc Tửu: “Nếu chỉ lời , thì gặp chuyện như , cứ c.ắ.n thẳng .”

Đồ Niên rút móng vuốt khỏi tay , ôm sát cho ấn nữa.

Chúc Tửu: “Không ở văn phòng đợi, chạy làm gì?”

Đồ Niên: “Đi WC chứ còn gì.”

Nghe , khóe mắt Chúc Tửu ánh lên ý : “Vậy bế em đii ?”

Loading...