Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:44:40
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong mắt Chúc Tửu hiện lên một tia ý , đáp: “Được.”
Đồ Niên , đột nhiên cảm thấy Chúc Tửu cũng khó tiếp xúc như , ngược còn khá dễ chuyện.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Đồ Trụ mặc áo blouse trắng đẩy cửa bước , thấy Đồ Niên tỉnh thì mỉm : “Niên Niên.”
Đồ Niên: “Anh hai……”
Đồ Trụ: “Có chỗ nào khó chịu ?”
Đồ Niên lắc đầu, theo bản năng đưa tay lau miệng, sợ Đồ Trụ phát hiện mới hút m.á.u Chúc Tửu. Vốn dĩ thể , thường xuyên khiến bọn họ lo lắng, nếu thật , e rằng trai sẽ thể chấp nhận .
Đồ Trụ tiến lên, cẩn thận kiểm tra vết thương của : “Vết thương nặng, hai ngày nữa là thể xuất viện. tay thì vẫn cần dưỡng một thời gian, tạm thời đừng phim nữa.”
Đồ Niên gật đầu, nghĩ tới cùng kẹt hôm đó, liền hỏi: “Người cùng em ở trong ? Chân của ?”
Đồ Trụ: “Em đừng lo, cứu . Vết thương ở chân qua nghiêm trọng, nhưng cũng đến mức cắt bỏ.”
Nghe , Đồ Niên mới khẽ thở phào.
Đồ Trụ đầu liếc Chúc Tửu, trong phòng vẫn còn vương mùi m.á.u của . Anh vốn khó chịu khi thấy cứ quấn lấy Đồ Niên như thiết hơn cả em, bèn mở miệng: “Chúc tổng trăm công ngàn việc, nếu Niên Niên , thể về nghỉ ngơi .”
Chúc Tửu: “ thấy khó chịu, ở đây nghỉ ngơi một lúc, , Đồ Niên?”
Vừa mới hút m.á.u xong, Đồ Niên nào dám ý kiến, chỉ đành im lặng đồng ý, dù sắc mặt hai chẳng mấy dễ coi.
Sau đó, mấy trai khác cũng lượt tới. Anh ba còn ôm đến nước mắt nước mũi tèm nhem, cuối cùng cả kéo , lúc mới coi như chấm dứt chuyện.
Bất quá, các trai đều cực kỳ tức giận. Hơn một tháng đó, họ điều tra kỹ tất cả những từng tiếp xúc với Đồ Niên. Kết quả khiến khó tin, gần như bộ đều là nhân loại, hộ khẩu phận rõ ràng, căn bản bất cứ ai liên quan đến Yêu giới.
Thời gian thoáng chốc qua mấy tháng. Từ xảy sự cố tới nay cũng lâu. Vụ việc đoàn phim năm đó từng ầm ĩ Weibo, cuối cùng kết quả điều tra của cảnh sát chỉ do nền móng vững trong lúc xây dựng nên tường thành sập. Đoàn phim phạt tượng trưng một khoản, sự việc liền trôi qua.
Cũng may ai mất mạng, chỉ là đa diễn viên đều thương nhẹ, đoàn phim tạm ngừng một tháng mới .
Hôm nay, chính là cảnh cuối cùng của Đồ Niên. Sau cảnh , thể đóng máy.
Trong đoàn phim 《Tướng quân》, vị đạo diễn trung niên đầu hói, mặt mày vốn mấy thanh tú, giờ cầm loa quát lên, càng thêm khó coi: “Cắt cắt cắt! Đồ Niên, đang làm cái gì ?! Thoại một câu cũng khớp!”
Nghe mắng, Đồ Niên thản nhiên từ mặt đất trải phô lục bố bò dậy, dùng tay áo lau khuôn mặt lấm lem, giọng thiếu niên trong trẻo: “Lão Lý, ngài đừng nóng. Ngài đưa thoại hợp logic nhân vật, với ông ông chẳng thèm .”
Cậu thèm khách khí, tùy tiện quấn dải lụa trắng quanh eo, móc từ n.g.ự.c áo một tờ giấy nhàu nát. Mặt chính chỉ mấy câu thoại ngắn ngủi, nhưng mặt chi chít chữ .
Đồ Niên ấn theo lời thoại trong kịch bản từ đầu đến cuối, : “Chư vị lát nữa cứ ánh mắt của Mạc mỗ mà làm việc.”
Đôi mắt hồ ly cong cong, khóe môi khẽ : “Mạc Lăng Vân là một kẻ mù, bảo khác ánh mắt y mà làm việc? Vị Mạc e là phần nghịch lý.”
Chưa thấy đủ, tiếp: “Còn nữa, chuyện chắn tên. Tôi liền tính đơn giản cho ngài . Ấn theo loại cung phổ biến thời xưa, sức kéo 60kg, tốc độ mũi tên 40m/s. Kịch bản cung tiễn thủ ẩn đống cỏ khô cách tướng quân 20 mét, còn Mạc Lăng Vân cách tướng quân 5 mét. Một kẻ mù trong vòng 0,5 giây chỉ né hết chướng ngại, còn kịp chạy 5 mét để chắn tên tướng quân? Ngài thử tính xem hợp lý ?”
“Hơn nữa, quốc gia thiếu binh tới mức nào mà còn đưa mù tiền tuyến? Tướng quân tố cáo y với hội bảo vệ tàn tật thì thôi, còn để y chắn tên? Thật là thánh quang chiếu khắp đại địa ?”
Đạo diễn Lý: “……”
Trường lặng mấy giây. Đạo diễn phản bác nhưng nghẹn, nổi. Cuối cùng chỉ thể run run vuốt vài sợi tóc thưa thớt còn sót, gắng gượng một câu: “Sửa , sửa . Theo lời Đồ Niên , chỉnh kịch bản .”
Lại tới nữa, tới nữa……
Người trong đoàn phim sớm quen, ai thấy lạ. Đồ Niên quả thực chính là “quỷ tài logic”, chỉ cần kịch bản vấn đề, vĩnh viễn là đầu tiên .
Cảnh kéo dài lâu, từ chiều cho tới tận khuya.
Trong đó phân đoạn lớn chính là cảnh Mạc Lăng Vân vì Lĩnh Thiếu Xung chắn mũi tên, đổi thành chắn kiếm. Trước đó còn một hồi Mạc Lăng Vân màng tất cả, dõng dạc tuyên bố tình cảm.
Đồ Niên trong vai Mạc Lăng Vân, ngửa đầu uống cạn ly rượu, vị cay nồng lan tràn từng đầu vị giác. Đối mặt chất vấn của phó tướng, y khẽ cong môi, một hồng y như lửa: “, sai. Ta đích xác loại ý tưởng với Lĩnh Thiếu Xung. Vậy thì ?”
“Tướng quân, ngài xem, lời là ? Cái gì gọi là ‘ thì ’?! Thật ghê tởm! Thật dơ bẩn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-17.html.]
Đối mặt tình cảm cho là cấm kỵ, trong lòng Lĩnh Thiếu Xung cũng rõ là tư vị gì. Bảo là chán ghét thì hình như , bảo là vui mừng càng , chỉ còn nghi hoặc, nghi hoặc vì y sinh lòng cảm mến với một nam nhân.
Mạc Lăng Vân: “Dựa cái gì mà nam t.ử thích nam t.ử liền coi là dơ bẩn? Ta cũng phạm tội ác tày trời gì.”
“Âm dương giao hợp mới là chính đạo! Từ xưa đến nay, những kẻ đắm chìm Long Dương chi phích, ai kết cục ? Một nam t.ử đường đường ôm tư tưởng bẩn thỉu như !”
Lời phó quan dứt, binh lính cùng tướng sĩ vốn kính sợ Mạc Lăng Vân đều dùng ánh mắt phức tạp y. Lời bọn họ một câu độc hơn một câu, hận thể khiến y lập tức biến mất khỏi thế gian.
Tiếng mắng c.h.ử.i khó tràn ngập bên tai, ngay cả nhà y cũng lôi mà nguyền rủa. Mạc Lăng Vân khẽ sờ chén rượu, rót thêm một ly, bỗng nhiên thấy việc mắt thấy cũng coi như một điều , ít sẽ thấy nhiều ánh mắt chán ghét đến .
“Chậc……” Rượu cay xộc xuống cổ họng, Mạc Lăng Vân nhịn hít một . “Các ngươi thật buồn . Chỉ vì thích Lĩnh Thiếu Xung mà liền cảm thấy nên c.h.ế.t? Ha ha ha… nhưng xin , còn sống thật lâu.”
Y nghiêng đầu về phía Lĩnh Thiếu Xung, trong lòng chua xót gần như nhấn chìm hết thảy. Miễn cưỡng cong khóe môi, y hỏi: “Thế nào? Ngươi cũng thấy ghê tởm , Lĩnh Thiếu Xung?”
Lĩnh Thiếu Xung, vẫn lặng yên như khán giả, trầm tư hồi lâu. ngay khi mở miệng, bên ngoài vang lên tiếng kèn, quân địch công thành.
Lời thể tiếp tục nữa. Mạc Lăng Vân và Lĩnh Thiếu Xung đều trấn thủ phía .
Thị vệ bên cạnh đem tình hình chiến sự cùng bố phòng địch báo cáo tường tận cho y . Trong lòng y nhanh chóng dựng cảnh.
Luôn chỗ nào đó đúng……
Nếu là tập kích, binh mã địch hình như quá ít. Loại bố cục càng giống như kế kéo dài thời gian, nhằm phân tán binh lực……
Trong lòng Mạc Lăng Vân căng thẳng. Y kéo tay áo Lĩnh Thiếu Xung, kịp gì thì thấy tiếng kiếm xé gió.
Từ khi mù, thính giác y càng bén nhạy, hơn đa . Dựa trực giác, Mạc Lăng Vân lập tức đẩy Lĩnh Thiếu Xung , còn bản thì kịp tránh. Mũi kiếm lạnh băng xuyên cơ thể khiến y rùng .
đối với Mạc Lăng Vân mà , cuối cùng thể c.h.ế.t vì Lĩnh Thiếu Xung cũng coi như một kết cục tệ. Chỉ là, câu hỏi y hỏi Lĩnh Thiếu Xung, vẫn đáp án.
Khi cảnh , qua lớp vải trắng che mắt, Đồ Niên thấy Chúc Tửu đang lặng quan sát ở góc tối. Hôm nay đến sớm như ?
Sau cùng Chúc Tửu thẳng thắn, hai vẫn duy trì mối quan hệ hút máu. Theo thời gian, phát hiện bản thể điều chỉnh lượng m.á.u để kéo dài duy trì. Một giọt m.á.u chỉ đủ một giờ, còn nhịn suốt ba ngày, đó là cực hạn.
Hiện tại chút khó chịu, vốn định xong sẽ tìm Chúc Tửu, ngờ đối phương chủ động tới.
Không vì , trong đầu Đồ Niên chợt lóe lên một ý nghĩ, Nếu Chúc Tửu là Lĩnh Thiếu Xung, thì Mạc Lăng Vân nhất định sẽ kết cục bi thương như thế.
Khung hình cuối cùng dừng gương mặt y. Lụa trắng nhuốm m.á.u gió cuốn bay, khóe miệng khẽ nhếch như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ còn vài tiếng thở yếu ớt.
Thông qua khẩu hình miệng mơ hồ, thể nhận y đang : “Ta sai ?”
Lĩnh Thiếu Xung dường như ngờ kết cục thành thế, Mạc Lăng Vân ngã vũng máu, cơn giận bùng nổ trong lồng ngực: “G.i.ế.c!”
……
“Chúc mừng đóng máy!”
Vì vai diễn của là nhân vật c.h.ế.t, đồng loạt đưa phong bao an ủi cho Đồ Niên, ngay cả chuyên viên trang điểm cũng quên chuẩn .
Dương Phong còn ôm một bó hoa hồng đỏ thật lớn trao cho : “Niên Niên, chúc mừng đóng máy. Trong lúc diễn chút sơ suất, coi như đây là lời xin .”
Đồ Niên bó hoa bất ngờ làm cho hoảng hốt, nhưng vẫn nhận lấy: “Cảm ơn.”
Thấy chịu nhận, trong mắt Dương Phong hiện lên một tia vui sướng.
Đồ Niên: “Bất quá, hoa cho thì cũng chẳng dùng . Anh Dương, ngại chia chứ?”
Dương Phong: “A? Không, ngại.”
“Vậy thì !”
Đồ Niên lập tức tách bó hoa, phát cho mỗi cô gái trong đoàn một đóa: “Không cần cảm ơn , là Dương tặng đó, mau cảm ơn .”
Đối mặt lời cảm ơn của , nụ của Dương Phong chút gượng gạo.
Đồ Niên phát hoa xong, trang điểm một chút về phía góc khuất. Ánh mắt Dương Phong vẫn luôn dõi theo , cho đến khi thấy trai trong bóng tối , đồng t.ử bỗng co rút.
Chúc Tửu Đồ Niên, sắc mặt âm trầm, giữa lông mày thoáng hiện nét giận dữ.