Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:21:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Giống như Đồ Niên , hôm nay xuất diễn quả nhiên nhiều, chỉ hơn một giờ là xong.

Đồ Niên tẩy trang xong vốn định cùng Đồ Hồng ăn cơm, nhưng trong lòng Đồ Hồng vẫn còn vướng mắc chuyện thể cho Đồ Niên , khó chịu mà nghẹn ở ngực. Ban đầu còn định nhân cơ hội thật kỹ với Đồ Niên về chuyện Chúc Tửu lập thề, nhưng giờ cả với hai hạ lệnh cấm nhúng tay, cũng dám mở miệng.

Bên đại diện thì điên cuồng thúc giục.

Đồ Hồng đưa tay xoa xoa mái tóc mềm rối của Đồ Niên, “Niên Niên, tạp chí em cầm, rảnh thì lật xem…”

“Anh ba.” Đồ Niên gọi một tiếng, ngoan ngoãn yên để mặc Đồ Hồng vò đầu . Cậu tâm trạng ba , nhưng nguyên nhân là gì.

Động tác trong tay Đồ Hồng khựng , hít sâu, cố ép tâm tình bình , đang mở miệng thì trong túi di động leng keng leng keng vang lên ngừng.

“Anh ba, .”

Đồ Hồng khẽ thở dài: “Hẳn là đại diện gọi, tối nay tham gia một hoạt động.”

Đồ Niên đưa tận cửa, bóng dáng một yên trong cánh cửa đưa tiễn, Đồ Hồng trong lòng thấy chút đáng thương, bước chân càng thêm nặng nề. Hắn nhịn vỗ vỗ đầu Đồ Niên, “Nếu dứt khoát hủy bỏ, ba dẫn em chơi?”

Đồ Niên: “…… Nói linh tinh gì đó, ba mau .”

Cứ giằng co ít nhất năm sáu , Đồ Niên thật sự hết chịu nổi, trực tiếp ngăn một chiếc taxi nhét , vòng luẩn quẩn mới kết thúc.

Xe nổ máy, Đồ Hồng còn chống tay lên cửa kính, oán trách: “Niên Niên em thật nhẫn tâm……”

Đồ Niên nhịn bật , mãi cho đến khi xe xa đến mức ngay cả cái đuôi cũng còn thấy mới đoàn phim. ở bao lâu, cảm giác khó chịu ngày hôm qua ùn ùn kéo lên trong lòng.

……

Buổi tối.

Đồ Niên co ro ghế, Lâm An lo lắng .

Lâm An: “Anh Niên, rốt cuộc khó chịu chỗ nào? Sao sắc mặt đỏ như ? Có cần đưa bệnh viện ?”

Đồ Niên c.ắ.n môi chịu đựng cảm giác như kiến c.ắ.n khắp : “Em , ngoài .”

Hôm nay so với hôm qua càng khó chịu hơn, giống như bộ tế bào đều đang gào thét, nhưng rốt cuộc chúng cái gì.

Lúc , ngoài phòng vang lên tiếng bước chân. Lâm An ngẩng đầu : “…… Chúc tổng?”

Đồ Niên thấy hai chữ “Chúc Tửu” cũng theo, đôi mắt chớp động, nước mắt sinh lý lấp lóe. Hương vị quen thuộc Chúc Tửu tràn tới, cất giọng yếu ớt hơn ngày thường: “Chúc Tửu…… tới nữa.”

Chúc Tửu cuối cùng cũng tháo hai chiếc khuy áo cùng, liếc Lâm An một cái: “Cậu ngoài .”

Lâm An dáng vẻ suýt nữa rơi cằm xuống đất, chẳng lẽ dấu cổ Niên thật sự là… dâu tây??? Đợi Chúc Tửu lên tiếng mới hoảng hốt ôm đồ : “A…… Ờ , ngoài ngay.”

Người đại diện rời , Chúc Tửu âm thầm cắt ngón tay, hương vị m.á.u lập tức tràn ngập cả phòng.

Đồ Niên ngửi thấy, lập tức dậy loạng choạng, đôi chân mềm nhũn, suýt ngã, nghiêng ngả lảo đảo tiến về phía Chúc Tửu.

“Trên tay cái gì ? Thơm quá……”

Chúc Tửu đưa tay : “Không , chỉ là vô tình cắt một chút.”

Khoảng cách càng gần, mùi hương càng thêm mê hoặc. Đồ Niên nuốt nước miếng, như quỷ ám, cúi đầu l.i.ế.m nhẹ ngón tay .

Đáy mắt Chúc Tửu thoáng tối .

Đồ Niên nuốt m.á.u xuống, cảm giác khó chịu trong dần tan biến. Cậu lúc mới ý thức làm gì, suýt nữa bật lời thô tục.

“Nếu nước miếng Cửu Vĩ Hồ tác dụng sát trùng tiêu độc,… giúp tiêu độc, tin ?”

Chúc Tửu nhướng mày: “Cũng thể?”

Trong lòng nghi hoặc, Đồ Niên chẳng lẽ chuyện huyết mạch? Ban đầu vẫn tưởng đối phương vì cam lòng nên mới cứng rắn chịu uống máu, nhưng hiện tại xem , dường như căn bản chuyện đó.

……

Ở một tòa soạn nhỏ, paparazzi đưa loạt ảnh chụp trong ngày cho tổng biên.

“Anh xem, đây là ảnh chụp hôm nay, trong ảnh là Đồ Niên.”

Tổng biên loạt ảnh mật , ngón tay gõ bàn, trầm tư: “Ảnh thể đăng.”

Nghe , paparazzi lập tức bùng nổ, đập bàn: “Vì !? Trên mạng cp Đồ Niên với Chúc Tửu hot như thế, ai cũng bọn họ là một đôi. tấm , ôm Đồ Niên Chúc Tửu! Nếu tung chắc chắn sẽ nổ! Chúng chắc chắn lên hot search! Vì đăng?”

Tổng biên thấy gã như phun máu, chỉ đành kiên nhẫn: “Bình tĩnh. Thứ nhất, chúng còn đàn ông trong ảnh là ai. Thứ hai, chỉ một cái ôm thì chứng minh gì? Hơn nữa bọn họ từng công khai, ảnh ngoài việc tăng nhiệt độ cho Đồ Niên thì giá trị thực tế nào. Ngược thể khiến netizen phản công, sẽ làm chuyện vô ích.”

Paparazzi giật máy ảnh về, liếc lạnh một cái: “Nếu đàn ông là ai mà đăng, sẽ tự điều tra rõ. Hơn nữa, cũng sẽ bám theo Chúc Tửu với Đồ Niên, tin giữa bọn họ chuyện gì.”

……

Ngày hôm .

Khi Đồ Niên tỉnh , Chúc Tửu như thường lệ còn trong phòng.

Ký ức hôm qua từ từ ùa về, sắc mặt phức tạp, rốt cuộc là chuyện gì ?

Vài giọt m.á.u nuốt xuống, cảm giác khó chịu lập tức biến mất. Đây chỉ là trùng hợp, còn nguyên nhân nào khác……

Chẳng lẽ thức tỉnh loại huyết mạch gì? Tỷ như… quỷ hút máu? rõ ràng cha đều là hồ, là Cửu Vĩ Hồ, cha là Thiên Hồ.

Cả ngày hôm đó, vẫn mang tâm sự, mãi cho đến khi gặp Lâm An.

Lâm An thấy với ánh mắt sáng rực, liền run lên: “A- Niên, làm gì ?”

Đồ Niên hì hì : “Bạn học nhỏ ái, cho em c.ắ.n một cái ~”

Lâm An: “……”

lúc Lâm Manh tới thấy, suýt nữa phun ngụm nước: “Không ngờ các là loại quan hệ !? Thế còn Chúc tổng? Đồ Niên bội tình bạc nghĩa ?”

Đồ Niên: “……”

Lâm An mặt đỏ bừng: “Chị Lâm Manh, đừng bậy, Niên chỉ là … c.ắ.n mà thôi.”

Một từ Yêu giới tò mò xen : “Cắn còn ý gì khác ?”

Lâm Manh: “……”

Lâm An: “……”

Lâm Manh vỗ vai Đồ Niên: “Cố gắng lên, chị ủng hộ đó ~”

Lâm An ho khan mấy tiếng mới nghiêm túc hỏi: “Anh Niên, vì c.ắ.n ?”

“Không gì.” Đồ Niên gãi mũi, chợt nhớ Lâm An là nhân loại, nếu thẳng là nếm thử m.á.u , sợ dọa mất.

“Thôi, em hóa trang.”

Trong phòng hóa trang, lúc chỉ một Dương Phong.

Dương Phong thấy liền chào: “Niên Niên, buổi sáng lành.”

Niên Niên?

Đồ Niên xưng hô đó thì nhíu mày, từ bao giờ bọn họ thiết đến ?

Dương Phong tựa hồ cũng hiểu nghi hoặc của , : “Ha ha, thấy fans của đều gọi là Niên Niên, dễ thuận miệng nên liền theo gọi một chút. Cậu đừng dùng ánh mắt , chúng chẳng kết bái .”

Cái gọi là em kết bái chính là cảnh trong phim, vai Mạc Lăng Vân của Đồ Niên và vai Lĩnh Thiếu Xung của Dương Phong một màn kết nghĩa.

Nghe như , Đồ Niên cũng ngại thêm gì, dù chỉ là một cách xưng hô, ảnh hưởng cục.

Thấy dị nghị, trong mắt Dương Phong xẹt qua một tia vui mừng: “Niên Niên, ăn sáng ? Tôi mang thêm một phần, đặt ở bàn trang điểm của , thể thử xem hợp khẩu vị .”

Đồ Niên bàn một phần bánh bao nước cùng một ly sữa đậu nành, “Cảm ơn, bất quá ăn .”

Chúc Tửu mỗi ngày khi đều sẽ nhờ tài xế mang cơm sáng do dì trong nhà chuẩn đưa tới. Thân thể Đồ Niên quá mức yếu, khiến yên tâm để ăn đồ bên ngoài.

lúc chị gái chuyên viên trang điểm từ ngoài cửa : “Thơm quá nha, cái gì ?”

Nhìn thấy bàn của Đồ Niên là bánh bao nước, cô hít hít mũi, giật khi thấy logo túi: “Không bánh bao Thịnh Hương Nhớ ! Ai mua ? Nghe xếp hàng siêu khó.”

Đồ Niên sửa sang trang phục, chuẩn đến phòng đồ đổi y phục.

Dương Phong miễn cưỡng : “Vốn mua cho Niên Niên, nhưng ăn sáng . Nếu ngại, cô thể ăn .”

Chuyên viên trang điểm vốn thèm, liền hỏi qua Đồ Niên: “Niên Niên, thể chứ?”

“Dương Phong đều , cũng mua.”

Nghe thế, cô vui vẻ cầm lấy bánh bao c.ắ.n một miếng: “Vậy khách khí nữa.”

Trong lúc hóa trang, chuyên viên trang điểm vẽ : “Niên Niên, da càng ngày càng thế , hôm nay đặc biệt xuất sắc. Trước còn tô môi cho , hôm nay môi hồng nhuận, cần son vẫn . Nói cho chị bí quyết ?”

Nghe thế, Đồ Niên đột nhiên nhớ tới mấy giọt m.á.u của Chúc Tửu, mặt liền đỏ lên. Chẳng lẽ truyền thuyết hồ ly hút dương khí là thật?

“Trời ạ, Niên Niên mặt đột nhiên đỏ ! Đêm qua thật sự làm gì hả!?”

Dương Phong trong gương thấy bộ dáng Đồ Niên, sắc mặt thoáng trầm xuống, lập tức thẳng: “Các bát quái làm gì? Vốn dĩ chuyện gì, qua miệng các thành như thật. Niên Niên da mặt vốn mỏng, các chẳng lẽ ? Chuyên tâm hóa trang , chuyện nên hỏi thì đừng hỏi.”

Không khí trong phòng hóa trang lập tức yên tĩnh, chuyên viên trang điểm hổ . Đồ Niên liếc Dương Phong, chỉ cảm thấy hôm nay chút khác thường.

Bên cảnh trí và đạo cụ cũng chuẩn gần xong.

Hôm nay bọn họ một cảnh công thành. Đây vốn là cảnh ở đoạn , nhưng vì cảnh trí cần dỡ xuống, nên buộc .

Vai Mạc Lăng Vân của Đồ Niên giờ mù, một hồng y, mắt che bởi một dải lụa trắng.

Nhân vật vốn căm ghét nữ chính, chịu nổi việc Lĩnh Thiếu Xung đối xử với nàng, nên thiết kế khiến nàng mù mắt. đó, y thấy Lĩnh Thiếu Xung vì nữ chính mà mạo hiểm trèo vách đá hái t.h.u.ố.c trị mắt, nên cuối cùng Mạc Lăng Vân nhờ thần y lấy đôi mắt của cho nữ chính.

Y từng mong Lĩnh Thiếu Xung cũng sẽ vì y mà hái thuốc, dù chỉ một ngày cũng . khi chân tướng bại lộ, nam chính chỉ để bốn chữ “tự giải quyết cho ”. Lúc Mạc Lăng Vân hối hận hại nữ chính, chỉ hối hận tự tay g.i.ế.c nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-15.html.]

Y ác là thật, tình yêu dành cho Lĩnh Thiếu Xung cũng là thật, yêu đến tận xương tủy. Một kẻ đa mưu túc trí, mưu lược đầy đủ, mặt y vẫn là một hào kiệt một phương. Vì thế, nhân vật ít fans.

Hôm nay là cảnh Mạc Lăng Vân thủ thành. Lĩnh Thiếu Xung của Dương Phong trở về hoàng thành phục mệnh, quân địch thừa dịp tấn công.

Tường thành dựng mất hơn hai tháng, màn ảnh khá hùng tráng, nhưng ngoài đời ít vài phần khí thế lịch sử.

“Mọi vị trí, chuẩn ! Đạo cụ kiểm tra kỹ, vấn đề thì bắt đầu.”

Đồ Niên leo thang lên thành, tay chống lên một viên gạch thì viên gạch lập tức rơi xuống. May mắn phía . Cậu mím môi, trong lòng luôn thấy bất an, thành lâu dường như .

“Đạo diễn, là kiểm tra thành lâu một nữa?”

Đạo diễn Lý cũng thấy , vội gọi tổ đạo cụ tới kiểm tra.

Sau khi kiểm tra kỹ, phát hiện vấn đề, cho rằng viên gạch chỉ là tình cờ.

Nghe , Đồ Niên tạm yên lòng.

Ở một nơi khác, Đồ Hoang đang thi đấu, bỗng nhiên tim đập loạn, bước chân cũng loạng choạng.

Hắn nhíu mày. Trận đấu vốn nên kết thúc từ sớm, nhưng cố gắng kéo dài đến cuối cùng. May mắn vẫn giành chiến thắng.

“K thần! K thần! K thần!”

“K thần ngầu quá!!!”

“A! Pha cuối cùng thật sự quá soái! Một lượt quét sạch bộ!”

Tiếng reo hò khắp hội trường, nhưng nhận cúp xong, trong lòng tràn ngập dự cảm bất an.

Hắn lập tức nhắn cho Đồ Niên: “Niên Niên, học xong một cách nâng cấp máy tính mới, giúp em nâng cấp ?”

Trên phim trường.

Thư ký trường hô: “Cảnh 56, 5, action!”

Mạc Lăng Vân thành lâu, dải lụa trắng tung bay theo gió. Dưới thành là vô binh lính địch quốc.

Trên mặt y chút sợ hãi, giọng thanh lãnh vang vọng: “Nguyên soái, đ.á.n.h ý kiến thật. Sấn lúc tướng quân chúng ở mà đ.á.n.h tới nhanh như ?”

Khóe môi khẽ nhếch: “Hay là cho rằng một kẻ mù như dễ khi dễ?”

Nguyên soái quân địch ha hả, giọng lạnh lùng: “Quân sư sai . Cho dù Trung Nguyên Đại Mạc, ai danh ngài? Chỉ ngài khi dễ chúng , nào đến lượt chúng khi dễ ngài. Lần ngài bất ngờ đ.á.n.h úp, cướp mạng ba nghìn binh sĩ của . Hôm nay, khoản nợ đó cũng nên tính chứ?”

Mạc Lăng Vân nhàn nhạt: “Vừa , bên cũng còn vài món nợ, chi bằng hôm nay tính hết một lượt.”

“Bắn tên!”

“Công thành!”

Hai bên hạ lệnh, diễn viên quần chúng ào ạt xông lên, hòn đá bằng bọt biển nện liên tục tường thành.

lúc , bất ngờ xảy . Thành lâu chân Đồ Niên đột nhiên rung mạnh, đó ầm ầm sụp xuống.

Trong tay Chúc Tửu, chiếc ly đột nhiên tự vỡ nát.

Hắn khẽ nhíu mày, một dự cảm chẳng lành ập tới. lúc , trợ lý chạy . Người bên cạnh hầu như đều là yêu tộc, vẫn luôn theo sát .

Trợ lý vội vàng hô: “Đại nhân, ! Đoàn phim 《Tướng Quân》 xảy tai nạn, đội cứu hỏa đang chạy tới hiện trường.”

“Đồ Niên ?”

Trợ lý dám thẳng mắt , cúi đầu đáp: “Nghe tiểu thiếu gia Đồ Niên ở tường thành sụp đổ . Tình huống cụ thể, hiện tại ai rõ.”

Đến khi trợ lý ngẩng đầu, Chúc Tửu biến mất.

Một sự cố lớn như , liên quan đến minh tinh lưu lượng, lập tức lên hot search.

Lớn như ngoài ý , còn cả lưu lượng minh tinh dính , tin tức nháy mắt leo lên hot search.

#《 Tướng quân 》 đoàn phim xảy sự cố ngoài ý #

【 Trời ạ, truyền ảnh hiện trường, cả tòa thành lâu đều sụp, giống như những đó bộ đè bên . 】

【 Dương Phong, Anh Phong! Nếu bình an xin phát một cái Weibo báo tin, fan đều lo lắng c.h.ế.t mất. 】

【 Niên Niên cũng ở đó, , Niên nhóc nhất định bình an. 】

【 Niên Niên chứ??? Không mà???? 】

【 Quay phim chẳng lẽ kiểm tra đạo cụ ? Thế nào tồn tại lỗ hổng an lớn như . 】

【 Mong tất cả đều bình an, hy vọng ít thương vong nhất thể. 】

......

Đồ Hoang đợi tin trả lời của Đồ Niên, thấy hot search . 《 Tướng quân 》 đoàn phim, chẳng chính là đoàn mà Đồ Niên đang ?

Hắn hai lời, trực tiếp cầm hộ chiếu chạy ngoài bắt xe. Người đại diện đuổi theo cũng kịp: “Ngày mai còn trận chung kết minh tinh tái!!! Giờ !?”

“Về nước.”

......

Bên , Đồ Hồng diễn xong, chuẩn tham gia buổi họp mặt fan. Hội trường chật cứng, bên ngoài tiếng thét chói tai một đợt nối một đợt.

Đồ Hồng lau mồ hôi, uống một ngụm nước, cuối cùng mới thể thở . Dù là yêu thì thể lực cũng sắp chống nổi.

Trợ lý vẫn chú ý Weibo, chỉ cần gió thổi cỏ lay đám hắc t.ử quấy phá là bóp c.h.ế.t ngay từ trong nôi.

Nhìn thấy tin hot search, trợ lý cũng nhịn bấm xem: “Ôi trời, đoàn 《 Tướng quân 》 phim bái trời đất thế? Việc xui xẻo quá nhiều. Hôm mới đổi nam chính, đó đổi cả nam hai, giờ xảy sự cố an , thật sự là họa vô đơn chí.”

Động tác uống nước của Đồ Hồng khựng : “Cậu... đoàn nào?”

“Hả?” Trợ lý giọng điệu hốt hoảng dọa sợ, “Đoàn 《 Tướng quân 》.”

Nghe xong, Đồ Hồng tiện tay đặt chai nước sang bên, lập tức lấy điện thoại gọi ngay một dãy quen thuộc.

bên chỉ vang tiếng tút tút, ai máy.

Đồ Hồng vội vàng bật dậy chạy ngoài, ngay cả khẩu trang cũng quên mang.

Trợ lý ngẩn ngơ đại minh tinh nhà bỏ chạy, lúc mới kịp phản ứng, vội vã đuổi theo: “Ông chủ! Giờ ngài thể !”

Khi Đồ Hồng chạy đến đoàn phim, Đồ Vũ, Đồ Trụ và Chúc Tửu mặt.

Không thấy bóng dáng Đồ Niên , lòng liền lạnh ngắt. “Anh cả, hai, Niên Niên...”

Đồ Trụ tin khi đang dự một buổi trao giải, vốn dĩ đang vui vẻ, sắc mặt bỗng trầm hẳn, dọa bên cạnh sợ c.h.ế.t khiếp.

Nghe Đồ Hồng hỏi, Đồ Trụ lắc đầu: “Nơi từ trường hỗn loạn, cảm ứng thở của Niên Niên.”

Từ trường hỗn loạn?

Rõ ràng hôm qua đến nơi vẫn bình thường. Điều đó chứng tỏ vốn dĩ hỗn loạn, mà cố ý làm ...

“Có hại Niên Niên ? Lần cũng thế, rốt cuộc là ai?”

Nếu còn thể là vì lợi ích, đem điềm lành bán đấu giá thể kiếm tiền khổng lồ thì rõ ràng là g.i.ế.c Đồ Niên. Thậm chí còn hao tâm tổn sức phá loạn từ trường để ngăn bọn họ cứu . Người nhất định hiểu rõ tình hình, trai, hoặc Chúc Tửu là yêu...

Sắc mặt Chúc Tửu lạnh lẽo, linh lực tay tản bốn phía, hiển nhiên đang cực kỳ tức giận.

Đồ Vũ giữ c.h.ặ.t t.a.y : “Đừng hành động thiếu suy nghĩ. Nơi nhân loại, nếu để lộ , sẽ phiền toái cực lớn, vĩnh viễn đặt chân nhân gian nữa.”

Chúc Tửu lạnh: “Quy củ vốn dĩ là định, thể sửa.”

“Không . Hiện tại vốn tìm thấy vị trí của Niên Niên, mà động thủ sẽ càng dễ hại em , còn thể làm thương lây vô tội.”

Nghe , Chúc Tửu mới chậm rãi thu linh lực .

......

Lâu sập xuống lúc đó, Đồ Niên quả thật dọa sợ. May mắn ở vị trí tệ, khi thành sụp xuống hình thành một ngăn, chặn gạch đá phía . rơi xuống làm tay đá đập mạnh, hẳn là gãy xương, sưng thành một khối lớn, đau đến lợi hại. chỉ thể xé quần áo làm băng, cố định tạm thời.

Cánh tay còn cắt một vết, dùng sức ép mới miễn cưỡng cầm máu, mảnh vải thấm đỏ rực.

Bên cạnh một cũng kẹt, chân đè khe đá, đau đến hét lớn. Đồ Niên thử giúp kéo nhưng nổi, đá quá nặng, chỉ thể đợi dọn mới cứu .

Đùi cũng cắt một vết, Đồ Niên lấy vải băng tạm cho : “Đừng kêu nữa, chân đang chảy máu, giờ giữ thể lực. Ở đây nước đồ ăn, dễ sốc lắm.”

Đến lúc Đồ Niên mới xác định, chẳng hề thức tỉnh cái huyết mạch kỳ quái nào, cũng quỷ hút máu. Vừa chạm m.á.u , hứng thú, ngược vì khứu giác Cửu Vĩ Hồ nhạy bén mà cảm thấy khó chịu.

Chẳng lẽ chỉ đối với m.á.u Chúc Tửu mới hứng thú? Vậy dấu răng cổ Chúc Tửu thật sự là c.ắ.n trong lúc vô thức ? Chúc Tửu phát hiện gì ...?

May là hôm nay xuất hiện tình trạng nóng ran như hôm qua, nếu chắc chắn chịu nổi.

Trời dần tối, công tác cứu viện cũng chậm . Một lượt đưa , nhưng Đồ Niên.

Sắc mặt Chúc Tửu xanh mét, nếu đến tối nay vẫn cứu , bọn họ chắc chắn sẽ bất chấp tất cả.

Trong chật hẹp, eo lưng đau nhức, thêm đói khát, mất m.á.u nhiều khiến Đồ Niên bắt đầu hoa mắt.

Lục lọi khắp , chỉ tìm một viên kẹo.

Vốn định ăn, nhưng thấy bên cạnh bắt đầu trợn trắng mắt, mím môi, nhét viên kẹo miệng đối phương.

Người nọ nếm thấy vị ngọt, mới phản ứng, khẽ: “Cảm ơn.”

Đồ Niên siết chặt tờ giấy gói kẹo vo tròn trong tay: “Cố gắng chịu đựng, qua nhiều giờ thế , chắc là sắp thôi.”

Người c.ắ.n răng chịu đau: “Dù ngoài, chân chắc cũng phế ...”

“Anh hai là viện sĩ, y thuật lợi hại. Ra ngoài sẽ nhờ trai xem cho .”

“Thật ?”

Loading...