Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:19:54
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chuyên viên trang điểm dùng son môi giúp đôi môi thêm vài phần sắc, dùng ngọc quan vấn lên một nửa mái tóc dài xõa xuống tận eo, trong nháy mắt liền bớt vài phần nhu mỹ, tăng thêm khí chất tuấn đặc trưng của thiếu niên.
Cô tổng thể diện mạo của Đồ Niên, ngập ngừng liếc sang nốt ruồi lệ nơi khóe mắt : “Đạo diễn, nốt ruồi lệ cần che ?”
Trong nguyên tác miêu tả về Mạc Lăng Vân hề nhắc đến nốt ruồi lệ, nếu sát với nguyên tác thì lẽ nên che . chuyên viên trang điểm cảm thấy như thật đáng tiếc, bởi nốt ruồi lệ giống như nét vẽ điểm nhãn, khiến diện mạo của Đồ Niên trở nên tinh tế mỹ, mỗi một cái nhướng mày nụ đều tự nhiên lộ vài phần ý vị.
Đạo diễn đang điều chỉnh máy thử, ngẩng đầu thấy Đồ Niên chỉnh trang xong thì trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm.
Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song.
Trước đó cảnh đều là lúc Mạc Lăng Vân mù, mang lụa trắng che mắt, nên nốt ruồi lệ cũng giấu . Hiện tại gỡ xuống thì buộc cân nhắc.
Đạo diễn một lát, do dự mới : “Không cần che, cứ để thì hơn.”
Cuộc trò chuyện cũng thu hút ánh mắt của các diễn viên khác trong đoàn.
“Oa, quá !”
“Tháo khăn trắng xuống, nhan sắc lập tức tăng thêm mấy bậc! Đôi mắt thật sự quá !”
Lâm Manh cũng giơ ngón tay cái với Đồ Niên.
Chỉ là lúc Đồ Niên thật sự tâm tình để ý đến những lời đó, chỉ lễ phép mỉm đáp cô.
Sau khi hóa trang xong, liền vội vàng chỗ , rót một ly lớn nước lạnh uống , nhưng ngọn lửa xao động trong lòng vẫn biến mất. Đồ Niên nhíu mày, thầm nghĩ lẽ nóng trong .
Cậu sang với Lâm An: “Anh thể giúp em tìm một ly nước đá ?”
Theo lý thì những việc nhỏ vốn là trợ lý làm, nhưng vì và Lâm An đều là tân binh, hơn nữa Lâm An theo sát bên cạnh , hoạt động riêng, nên liền thành nhàn rỗi, dứt khoát kiêm luôn vai trò trợ lý.
Lâm An lắc đầu, cầm kịch bản phe phẩy cho : “Anh Niên, giờ là mùa thu, tuy hôm nay đúng là nóng thật, nhưng uống nước đá thì thể e là chịu nổi. Hay tìm cho ly nước ấm nhé?”
Lúc mới quen, từng tận mắt thấy Đồ Niên ăn kem trời nắng gắt, kết quả chỉ hơn một giờ sốt cao đến mức khiến cả đoàn hốt hoảng.
Đồ Niên mím môi, trong lòng bất đắc dĩ, thể quả thật dễ chịu, còn phim, thôi đành rót thêm một ly nước lạnh uống để tạm áp chế cơn nóng bừng trong ngực.
Mọi đều chuẩn xong, máy và bối cảnh cũng sắp đặt thỏa.
“Các bộ phận chuẩn , sắp bắt đầu .”
Mấy ngày nay rảnh rỗi, Đồ Niên thuộc kịch bản đến mức làu làu, thậm chí còn nghiền ngẫm cả nguyên tác nhiều .
Không thể , kịch bản so với nguyên tác nhiều chỗ bất hợp lý. Đồ Niên cẩn thận đ.á.n.h dấu hết, đưa cho đạo diễn và biên kịch tham khảo.
Chiều nay cảnh Mạc Lăng Vân và nam chính Lĩnh Thiếu Xung gặp tại tửu quán.
Nam chính của tổ phim tân binh, mà là tiểu thịt tươi lượng fan đông đảo, tên là Dương Phong. Gương mặt mang nét rắn rỏi, phù hợp với hình tượng Lĩnh Thiếu Xung trong sách, vì đạo diễn mời bằng để cứu nguy cho đoàn.
Thay xong phục trang, khí chất thiếu niên tướng quân liền hiển hiện rõ ràng. Khi hai chuẩn vị trí lời thoại, Dương Phong đột nhiên liếc Đồ Niên, : “Trước nguyên tác, Mạc Lăng Vân trong tưởng tượng chính là dáng vẻ như . Quả thật hợp với cổ trang vô cùng.”
Dương Phong thoạt là dễ ở chung, hơn nữa tuy chỉ đến cứu nguy nhưng quen thuộc với kịch bản.
Đồ Niên mỉm đáp: “Cảm ơn khích lệ, cũng hợp với hình tượng Lĩnh Thiếu Xung, hợp tác vui vẻ.”
Hai mới gặp đầu, còn quen, nên vài câu khách sáo liền gì thêm.
May mà bên đạo diễn chuẩn xong, cảnh nhanh chóng bắt đầu.
Dương Phong trong vai Lĩnh Thiếu Xung, khoác một áo ngắn, trong tửu quán uống rượu ừng ực. Hắn mới đ.á.n.h xong một trận thắng, vốn dĩ hẳn theo tam quân hồi triều lĩnh thưởng, nhưng một đạo thánh chỉ giáng xuống, trách cứ vì thừa thắng xông lên, một bắt lấy Tây Dao. May mắn là niệm tình công lao đ.á.n.h lui quân địch, nên công tội coi như cân bằng.
Nghĩ tới nội dung thánh chỉ, Lĩnh Thiếu Xung bật , trong nụ là châm chọc.
Hắn thắng trận, nhưng thành tội. Ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng Tây Dao dừng chân ở Tây Vực trăm năm, binh hùng tướng mạnh. Lần chẳng qua vì binh mã kịp thích ứng với khí hậu Đại Hán nên mới đ.á.n.h lui. Nếu thực sự đuổi tới biên giới Tây Dao, ngoài c.h.ế.t trận sa trường thì còn đường sống.
Lĩnh Thiếu Xung ngửa đầu uống cạn ly rượu, trong mắt đầy u sầu. Vua của một nước mà tầm nông cạn như , tương lai Đại Hán thật đáng lo…
Dương Phong diễn trọn vẹn nỗi thất vọng và lo lắng . Đồ Niên ở bên cạnh quan sát, nhận dùng kỹ xảo diễn xuất, mỗi một biểu cảm đều cân nhắc tỉ mỉ, khi hiện lên màn ảnh quả thật tròn trịa mỹ. Người trong giới hiện nay phần lớn đều diễn như , chỉ ít diễn viên gạo cội mới giữ cách diễn khác biệt. Kỹ xảo tuy tệ, khán giả thường khó phân biệt, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu một tia chân thực, phần gò bó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-12.html.]
“Cắt, tồi, nhưng thêm một nữa.”
Dương Phong ngẩn , hẳn là ngờ còn yêu cầu , nhưng gì, chỉ diễn .
May mắn là cảnh nhanh xong, đạo diễn trực tiếp gật đầu.
Tiếp theo đến cảnh của Đồ Niên. Ngay lúc chuẩn lên sân khấu, tổ đạo cụ chạy : “Đạo diễn, con thuyền của Mạc Lăng Vân vấn đề, cần thời gian tu sửa một chút.”
Ai ngờ sửa mất hơn hai tiếng. Đến khi thì trời tối, cũng may cảnh hồ vốn dự định xử lý hậu kỳ, nên việc trong nhà ảnh hưởng gì.
Mạc Lăng Vân một hồng y, boong thuyền, một chân gác lên mạn thuyền. Trong ánh mắt y ai cũng mang theo ba phần khinh thường, giống như trời sinh cao hơn khác một bậc, sống trong mây từ nhỏ, sớm quen coi thường tất cả.
Y nâng ly rượu, dốc cao uống thẳng. Rượu chảy dọc môi b.ắ.n bọt nước, theo cổ lan xuống vạt áo. Y khẽ nhếch khóe miệng, l.i.ế.m rượu vương bên môi, đôi mắt hướng ống kính lóe chút tà mị.
“Vẫn như chẳng thú vị gì, thật làm mất hứng.”
Đạo diễn thoáng ngẩn . Trong nguyên tác, đoạn vốn miêu tả cực kỳ hương diễm, định hình “ nhất mỹ nhân” đầy dụ hoặc. Đồ Niên biến cái lộ liễu thành nửa che nửa lộ, ẩn trong ánh mắt, khiến hiệu quả càng cao cấp hơn. Đôi mắt như gợn sóng xuân thủy, thoáng liếc thôi khiến rung động.
Cả đoàn phim cũng khí chất làm choáng ngợp.
Dương Phong cạnh đạo diễn, màn hình mà vô thức nuốt nước bọt. Mẹ nó, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến cứng …
Mãi đến khi đạo diễn hô cắt, Đồ Niên mới dùng tay áo lau cổ và cằm dính nước.
Đạo diễn khen: “Đồ Niên diễn tồi! Cắt, chuẩn cảnh tiếp theo .”
Lâm An đưa giấy cho Đồ Niên lau mặt, ánh mắt tràn ngập trêu chọc: “Ái chà chà, Niên, ngờ còn mặt đó.”
Đồ Niên thật sự khó mà giải thích. Cậu vốn định diễn vẻ gợi tình như , chỉ thể hiện sự phóng khoáng của thiếu niên. lúc , cơn d.ụ.c vọng kìm nén trong cơ thể vô thức bộc lộ qua ánh mắt.
Sau khi qua loa lau mặt, liền chạy đến đạo diễn xin xem video, xem xong, mặt lập tức đỏ bừng, ánh mắt thật sự quá…
Chuyên viên trang điểm đến dặm lớp hóa trang, thấy thì nghiêng ngả: “Đồ Niên, chính cũng làm ngượng ? Ha ha ha!”
Đồ Niên sờ mũi, nghẹn lời giả vờ c.h.ế.t.
……
Hôm nay xong thì cũng muộn. Bệnh trạng của ngày càng nặng, còn cách nào kìm nén chỉ bằng uống nước. Cậu nghĩ đợi về chỗ ở sẽ gọi điện cho hai hỏi rõ ràng rốt cuộc chuyện gì.
Vì ký túc đoàn phim hạn, lúc chạng vạng Lâm An lái xe về thành phố, giờ chỉ còn một .
Cậu tới cửa liền phát hiện trong phòng ánh sáng. Đồ Niên nhíu mày, nắm tay vốn xem như “bao cát” của , nghĩ nghĩ vẫn định rời . Dù chân giờ mềm nhũn, đừng đ.á.n.h , ngay cả vững cũng khó.
lúc , cửa phòng mở , gương mặt tràn đầy u oán của Chúc Tửu hiện ngay mắt.
Đồ Niên chớp mắt, chút ngẩn : “Sao ở đây?”
Ánh mắt Chúc Tửu thoáng đỏ, giọng điệu khắc chế: “Anh cả em nhờ .”
Ở nhà, cả hắt xì một cái, trong lòng phiền muộn thôi, làm mới cho Đồ Niên chuyện liên quan tới m.á.u của Chúc Tửu đây? Theo thư báo, đáng một tháng mới tái phát mới đúng. Hắn khẽ thở dài, tạm gác .
Đồ Niên thì chẳng mấy nghi ngờ, chỉ nghĩ các trai bận công việc. Cậu định bảo nơi an , thì nhớ tới bắt cóc đó, đành nuốt lời, đổi : “ mà phòng ở đoàn phim hạn, chỉ thể ngủ đất.”
“Không .”
Đồ Niên cạn lời, từ trong tủ lấy hai cái ga giường ném cho : “Tự trải , tắm .”
Đây vốn là phòng ngủ chính, nên còn vệ sinh riêng.
Trong phòng tắm, hít sâu vài , n.g.ự.c như bốc lửa, khó chịu vô cùng. Càng ở trong phòng, cảm giác càng rõ rệt. Cậu vặn nước thành nước lạnh, dội một hồi mới thấy dễ chịu hơn.
Chúc Tửu ngoài tiếng nước, ánh mắt càng thêm tối.
Chờ Đồ Niên tắm xong, Chúc Tửu trải xong ga, ngay cạnh giường . Đồ Niên lau tóc hỏi: “Anh tắm ? Nếu thì , trong rương còn áo ngủ sạch.”
Chúc Tửu cởi áo khoác, hiện tại chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng. Hắn đến bên cạnh Đồ Niên, nhận lấy khăn lông trong tay , dịu dàng lau khô tóc cho .
Đồ Niên khẽ run, ngẩng đầu Chúc Tửu. Dưới lớp sơ mi trắng, đường cong cơ bắp rõ ràng hiện lên, nút áo cùng khéo dừng ở vị trí hầu kết. Có thể do nước tóc vương xuống cổ , để vài vệt nước trượt qua.
Mặt Đồ Niên hiểu nóng bừng, vội dời mắt . Cậu hít hít mũi, vốn đang giường bất ngờ dậy, mũi chạm sát cổ Chúc Tửu, thở phả lên da .
Cậu thì thầm: “Chúc Tửu, thơm quá…”