Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:19:21
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bên ngoài sấm sét ầm ầm, tựa hồ như Thiên Đạo đang đáp .

Wtf!? Các trai đột nhiên nên gì, cứ thế trơ mắt em trai bắt cóc?! Cái chẳng vả thẳng mặt bọn họ !?

“Chúc Tửu!!! Cậu đang làm cái gì!? Vừa linh tinh cái gì thế!”

“Mẹ nó, xong thật !!!”

“Mau thu hồi chú !!! Bằng với đội trời chung!”

Chúc Tửu mím môi, giọng điệu vẫn bình tĩnh như thường, nhưng bốn em Đồ gia mùi vị đắc ý: “Thiên Đạo làm chứng, thần chú thể nghịch.”

Đồ Hồng cùng Đồ Hoang liếc , là đ.á.n.h tơi bời là trực tiếp tấu báo ! Vừa nãy bọn họ còn giao Đồ Niên cho cơ đấy! Quả thực chẳng khác nào dâng thỏ con ổ sói!

Đồ Hoang gầm lên một tiếng, trực tiếp hóa thành nguyên hình. nguyên hình quá mức khổng lồ, nhất thời chiếm hết cả căn phòng, nhúc nhích cũng nổi.

Anh vốn định há miệng ngoạm Chúc Tửu nhai nát, nhưng giờ chỉ thể thè lưỡi l.i.ế.m về phía . Hình ảnh trong tưởng tượng hùng tráng uy vũ phút chốc biến thành trò .

Đồ Trụ thở dài, đưa tay phất nhẹ một cái về phía Đồ Hoang, trong nháy mắt liền biến về nguyên hình.

Đồ Hoang vô tội ngẩng đầu: “Anh hai……”

Đồ Trụ chỉ lắc đầu, nên dùng biểu cảm gì đối diện với tên em trai ngốc , “Em đ.á.n.h .”

Đứng bên cạnh, Đồ Vũ lạnh lùng Chúc Tửu, cúi đầu thoáng liếc Đồ Niên đang nhắm chặt mắt, nghiêm giọng : “Tôi đối với Niên Niên là cảm tình gì, chúng cũng chẳng quan tâm. dám ngay mặt chúng hạ cái chú , cũng rõ thái độ. Thế gian chú nào phá , thần thì chứ.”

“Ta, Đồ Vũ, lấy phận tộc trưởng thiên hồ tộc thề, chỉ cần Đồ Niên tiếp nhận lời thề , cho dù hao tổn bộ tu vi, cũng sẽ phá nó.”

“Loảng xoảng” ngoài trời một tia sét đ.á.n.h xuống, nổ vang long trời, chiếu sáng cả căn phòng.

Đám tiểu yêu hóng chuyện bên ngoài sợ hãi chạy tán loạn, thời buổi thề thốt cũng quá rẻ rúng chăng!? Vừa mới một lời thề, giờ thêm cái nữa!?

Đứng giữa ánh sáng chói lòa, Đồ Vũ hề lùi bước, công khai khiêu chiến thần. Thiên Đạo tức giận, sấm sét như mưa trút xuống ngớt.

“Tôi tôn trọng.” Chúc Tửu dứt lời, bên ngoài tiếng sấm rền lập tức yên lặng.

Nếu đến lúc đó Đồ Niên thật sự chấp nhận, liệu thể hủy bỏ lời thề , ngay chính Chúc Tửu cũng rõ. Hắn chắc thể buông tay, sẽ bất chấp tất cả mà giam cầm Đồ Niên bên cạnh……

Ánh mắt tối , khả năng tình huống thứ hai xảy dường như lớn hơn nhiều. Hắn chỉ chiếm hữu Đồ Niên, để trong mắt Đồ Niên chỉ một , cho phép bất kỳ ai khác tồn tại.

từng xưng là quang minh chính trực. Chỉ cần đạt mục đích, sẽ từ thủ đoạn nào. Đồ Niên, chỉ thể là của .

Đồ Trụ vẫn luôn chú ý đến tình trạng của Đồ Niên, thấy vẻ , vội : “Trước hết cứu Niên Niên .”

Chúc Tửu tiếp nhận Đồ Niên, thấy xiềng xích chân , ánh mắt thoáng lạnh. Bàn tay khẽ siết, xiềng xích liền vỡ vụn thành mảnh.

Ngón tay rạch nhẹ cổ tay, m.á.u chảy , trong phòng lập tức tràn ngập một mùi hương kỳ dị. Bốn em Đồ gia vội che mũi, đồng loạt lùi một bước.

Chúc Tửu đặt tay bên môi Đồ Niên, để m.á.u theo vết thương chảy miệng , trượt dần xuống yết hầu. Chỉ mới vài giọt, thể Đồ Niên phản ứng. Dù vẫn nhắm chặt mắt, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay Chúc Tửu, môi áp lên vết thương, ngừng l.i.ế.m mút.

Chúc Tửu xoa đầu , trong mắt hiện rõ sự thỏa mãn xen lẫn điên cuồng, giọng khẽ vang: “Đừng vội.”

Trong trạng thái bản năng, Đồ Niên căn bản lọt tai, vẫn chỉ tham lam hút lấy.

Không chịu nổi cảnh … mấy trai đồng loạt đầu, mắt thấy thì lòng phiền.

tiếng l.i.ế.m mút vẫn vang vọng khắp phòng. Đồ Hoang tức giận, vung chân đá thẳng Dư Lực hôn mê lên tường. Cú va chạm dữ dội khiến gã đau đến tận tim mà tỉnh .

“Đánh , chẳng lẽ còn đ.á.n.h mày !?”

Dư Lực: “?????” Cái quái gì thế??? Đây là tình huống gì , chẳng hiểu gì hết!?

Đồ Hoang và Đồ Hồng lạnh, cùng áp sát. Ngay đó, tiếng hét t.h.ả.m của Dư Lực vang lên át cả tiếng mút m.á.u mơ hồ . Đồ Vũ và Đồ Trụ bề ngoài vẫn bình tĩnh, nhưng gân xanh thái dương nhảy thình thịch bán tâm trạng thật sự.

“Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t , hỏi xem còn đồng bọn .”

Theo từng giọt m.á.u rót , sắc mặt Đồ Niên dần hồng hào, đôi môi vốn tái nhợt cũng nhuộm thêm tầng đỏ tươi. Kết hợp với khóe mắt nhếch, vẻ yêu mị đến cực điểm.

Khóe mắt Chúc Tửu thoáng vết sẹo dữ tợn tay của , liền lấy chiếc vòng cổ tay cũ tinh xảo đeo lên, khéo léo che vết sẹo.

Đồ Vũ bước tới chắn Chúc Tửu , bế Đồ Niên lòng, một lời liền rời .

Độ ấm trong n.g.ự.c chợt biến mất, Chúc Tửu siết chặt tay.

Đồ Trụ ở cuối cùng, tủm tỉm Chúc Tửu, giọng ôn hòa: “Không qua một học sinh y khoa từng đ.â.m 64 nhát dao, nhát nào cũng tránh chỗ hiểm. Tôi nghĩ nếu đổi , 128 nhát chắc cũng thành vấn đề.”

“Đồ Niên tạm thời rời khỏi m.á.u của , nhưng làm thể điều chế d.ư.ợ.c thế? Đến lúc đó, còn vọng tưởng gặp Niên Niên?”

Đồ Hoang cùng Đồ Hồng liền rùng , giận Chúc Tửu thấy tội nghiệp . chọc ai chọc chọc hai, hai chỉ thể phụ họa.

“Anh cả uy vũ!” “Anh hai trâu bò!”

Bọn họ rời , Chúc Tửu một căn phòng trống, khóe môi khẽ cong, chọc giận cả bốn em Đồ gia, e là sẽ phiền toái.

……

Ngay khoảnh khắc Chúc Tửu bước khỏi cửa, bộ Phong Vân Các bùng cháy, thanh âm lạnh lẽo của vang vọng khắp Yêu giới: “Chúc Tửu tĩnh chờ các chủ Phong Vân Các.”

tiểu yêu ẩn nấp gần đó khiếp sợ tòa Phong Vân Các tồn tại ngàn năm chậm rãi biến mất trong ngọn lửa xanh lam.

Khi còn đang hoảng hốt, Đồ Hồng lớn tiếng quát: “Xì! Chuyện của Đồ gia liên quan gì đến Chúc gia? Nếu tính sổ thì tới Đồ gia! Thiên Hồ nhất tộc chúng chờ ngươi!”

Tiểu yêu: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-11.html.]

……

Khi Đồ Niên tỉnh , cũng qua bao nhiêu ngày. Cơn đau từng lan khắp ngũ tạng lục phủ biến mất, cơ thể nhẹ nhõm ít.

Ngước mắt quanh, nơi thật quen thuộc.

“Niên Niên, em tỉnh ?”

Đồ Trụ buông quyển tạp chí trong tay, bước đến sờ trán : “Hết sốt , ăn gì ?”

Đồ Niên giường mỉm , như trải qua một giấc mộng dài. Chính vẫn còn sống, gặp , ủy khuất dâng trào trong lòng: “Anh hai……”

Đồ Trụ xoa đầu : “Anh hai ở đây.”

Đồ Niên mím môi , dụi đầu tay hai, giống như một tiểu hồ ly làm nũng.

Tuy cả, ba, ở cạnh, nhưng thời khắc cùng Đồ Trụ một vẫn khiến thấy ấm áp. Mà Đồ Trụ cũng , những lúc như thế Đồ Niên yếu ớt nhất, dễ sinh , cho nên sớm đây chờ khi em trai tỉnh .

Đồ Niên khẽ dậy, tựa đầu giường: “Anh, Dư Lực ?”

Nhắc đến Dư Lực, sắc mặt Đồ Trụ lập tức trầm xuống, khóe môi rũ: “Hắn đang ở trong tay tư.”

“Anh tư cũng trở về ?”

“Ừ.”

lúc , cửa bật mở, ba trai khác bước .

Đồ Hồng bất mãn kêu: “Anh hai đúng là cáo già! Em đoán chắc chắn đây chờ Niên Niên tỉnh ! Quả nhiên! Vậy mà còn giấu cho em !”

“Niên Niên, em còn thấy khó chịu chỗ nào ?”

Đồ Niên lắc đầu, trong mắt ánh lên vui mừng: “Anh cả, ba, tư, các đều trở về.”

“Uống t.h.u.ố.c .” Đồ Vũ đưa t.h.u.ố.c cho .

Đồ Niên nhận lấy, uống cùng nước ấm.

Đồ Vũ gật đầu hài lòng, mở lòng bàn tay : “Đường.”

Đồ Niên sững . Khi còn nhỏ, mỗi chịu uống thuốc, cả luôn biến kẹo cho . Sau , uống t.h.u.ố.c thành thói quen, quên mất chuyện . Không ngờ cả vẫn còn nhớ.

Đồ Niên mặt đỏ ửng: “Em còn là trẻ con .”

Nói , nhưng cuối cùng vẫn lấy viên kẹo bỏ miệng. Trên mặt vẻ ghét bỏ, nhưng trong mắt ngập tràn thỏa mãn.

Bên , mấy trợ lý hốt hoảng chạy đến báo cáo cho Chúc Tửu.

“Giám đốc, hệ thống công ty hacker xâm nhập, nhiều dữ liệu quan trọng mất !”

“Cổ phiếu rớt mấy phần trăm chỉ trong một giờ……”

“Trên mạng đột nhiên xuất hiện nhiều tài khoản bôi nhọ, cả fanpage lẫn Weibo cá nhân của ngài đều tràn ngập lời lẽ tiêu cực……”

Nghe xong, vẻ mặt Chúc Tửu vẫn bình thản. Hắn gõ gõ ngón tay bàn: “Không . Dỡ bỏ tường lửa . Còn về dư luận, cần can thiệp, cùng lắm mua thêm ít thủy quân hùa theo bọn họ.”

Trợ lý: “????” Giám đốc !?

Mấy , dám phản bác, đành làm theo.

Chúc Tửu mím môi, khóe miệng khẽ cong. Chỉ cần thể khiến họ hả giận, những chuyện tính là gì.

……

Vài ngày trôi qua, bốn em Đồ gia vẫn moi gì từ miệng Dư Lực, bởi gã thực sự kẻ là ai.

Chỉ thể chắc chắn rằng, kẻ đó từng tham dự buổi tiệc tối hôm , thể đưa bùa chú cho Dư Lực, đồng thời Đồ Niên là yêu, thậm chí hiểu rõ Phong Vân Các. Vậy kẻ đó chắc chắn hoặc là yêu, hoặc là kẻ săn yêu quan hệ mật thiết với yêu.

Đồ Niên dây dưa, vẫn trở đoàn phim. Mấy trai tuy lo lắng, nhưng bọn họ hiếm khi can thiệp quyết định của , cùng lắm hóa thành Samoyed âm thầm bảo hộ.

Đồ Trụ xe của Đồ Niên rời , lo lắng : “Kẻ hại Niên Niên chính là bọn g.i.ế.c năm đó?”

Cha hại, bọn họ vẫn luôn truy tìm hung thủ, nhưng ngoài mũi tên để tại hiện trường, còn manh mối nào.

Đồ Vũ bên bàn làm việc, lật giở tài liệu: “Không . Nếu là bọn chúng, chúng cứu Niên Niên.”

……

Vừa xuống xe, Đồ Niên lập tức một cái ôm chặt. Lâm An lóc: “Anh Niên! ? Mấy ngày nay liên lạc , còn tưởng cần làm đại diện nữa! Hu hu hu!”

Bị ôm chặt, Đồ Niên giơ tay gạt , cau mày: “Một đại nam nhân mà suốt ngày lóc là thế nào? Nếu còn , nhất buông em . Em đếm ba, một, hai……”

Lâm An vội buông tay, lấy tay áo lau nước mắt, bộ dạng đáng thương: “Anh Niên thật nhẫn tâm, bao ngày nay bỏ mặc ở đoàn phim, còn hung dữ với ……”

“……” Đồ Niên vỗ đầu : “Anh Niên của kẻ nhỏ nhen, ngày mai em dẫn mua sắm.”

Lâm An: “……”

Mấy ngày vắng mặt, nam chính mới tới. Người dễ ở chung hơn Dư Lực, Đồ Niên chào hỏi hóa trang. Buổi chiều sẽ cảnh và nam chính hợp diễn.

Những cảnh với Dư Lực đều bỏ , vì vai chính thể cắt bỏ, nên chỉ thể . May nhờ đại lão đầu tư, đoàn phim mới cầm cự đến giờ.

《Tướng Quân》 kể về một câu chuyện chinh chiến sa trường. Vai diễn của Đồ Niên tên Mạc Lăng Vân, vốn là thiếu chủ một môn phái giang hồ, dung mạo diễm lệ, võ công cao cường, sống phóng khoáng ân oán rõ ràng. Sau gặp nam chính trong một tửu quán, hai gặp như cố nhân, kết bái .

ở chung lâu ngày, Mạc Lăng Vân phát hiện bản dành cho nam chính một loại tình cảm khác. Sau từ bỏ giang hồ, trở thành quân sư tam quân, dẫn đến hàng loạt biến cố về .

Khoác lên bộ hồng y, mái tóc đen buông xõa, Đồ Niên quả thật khuynh quốc khuynh thành.

Mọi đều khen , nhưng thấy chút khó chịu. Miệng khô lưỡi khô, nhiệt độ cơ thể tăng dần, cả bức bối, một loại d.ụ.c vọng mơ hồ dâng lên mà tìm thấy lối thoát.

Loading...