Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:18:56
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Thanh lão gia t.ử ngẩn : “Này……”

Đám thấy Đồ Trụ cũng bắt đầu xôn xao nghị luận.

“Ta mới gọi ‘gia ’, chẳng lẽ chính là vị lão ngũ thần bí ?”

“Lão ngũ Đồ gia Phong Vân Các bắt ? Bọn Phong Vân Các đầu óc vấn đề , dám đắc tội với Đồ gia?”

, hơn nữa trong đơn đấu giá cũng thấy thiên hồ?”

“Không , . Các vị, thôi, thần tiên đ.á.n.h phàm nhân chịu họa.”

“Huynh đài đúng! Chờ với, cũng !”

“Còn , còn nữa.”

Trong chốc lát, trong đại đường bỏ quá nửa. vẫn còn một kẻ ham xem náo nhiệt nỡ rời , rốt cuộc trăm ngàn năm mới dịp thấy nhiều đại nhân vật cùng tụ hội, càng đừng còn cả Chung Sơn chi thần cực kỳ thần bí.

Thanh lão gia t.ử do dự một lát, cuối cùng vẫn cố lấy uy thế, mở miệng : “Các vị khách nhân, nếu chỉ đơn thuần tới để mua vật thì xin mời xuống, mặt Phong Vân Các bỏ qua chuyện vô lễ . nếu… các ngươi là tới gây sự, thì Phong Vân Các chúng cũng chẳng sợ phiền phức .”

Lão lệnh, bộ con rối trong lâu đồng loạt vây chặt lấy năm .

Chúc Tửu liếc mắt, thấy tờ đơn vứt bỏ đất, hàng cuối cùng ghi rõ: “Điềm lành - thụy thú, khởi giá 30 triệu yêu tệ.” chung quanh tức thì lạnh lẽo cực độ, bộ ánh nến chiếu sáng trong đại đường đồng loạt tắt phụt, cả gian chìm trong bóng tối dày đặc, như thể bộ ánh sáng đều rút sạch.

Chỉ còn vương chút ánh sáng quanh Chúc Tửu. Bên trong Phong Vân Các, gió cuộn mây vần, bàn ghế cuốn thốc lên trung. Hắn nhếch môi, giọng mang theo âm lãnh: “Nhiều năm nay mặt, quả nhiên khiến khác quên mất tính nết của .”

Hắn siết chặt tay. Thanh lão gia t.ử theo đó bóp cổ, treo lơ lửng giữa trung, làn da đỏ bừng như vỏ cây.

Thanh lão gia t.ử vội điều khiển con rối, tức thì vô con rối ào ào lao tới, đem bốn em Đồ gia cùng Chúc Tửu vây g.i.ế.c tại chỗ.

Thần tiên đ.á.n.h , phàm nhân chịu họa. Với những yêu quái bình thường mà , đây chẳng khác nào tai họa ngập đầu. Đám tiểu yêu vốn còn định xem náo nhiệt, lúc hoảng hốt chạy tan tác. Trong phòng chỉ còn tiếng gầm gừ khàn khàn của lũ con rối.

với bọn họ, mấy con rối chẳng khác nào trò . Bốn em Đồ gia vốn sẵn tức giận, đám rối chẳng khác nào dâng lên để bọn họ trút hận. Chẳng mấy chốc, trong con mắt sợ hãi của chúng yêu, con rối hủy gần sạch.

Thanh lão gia t.ử hai mắt trợn trừng, khắp gian phòng, con rối chồng chất thành cả một ngọn núi nhỏ, từng cái gãy tay mất chân. Thế nhưng năm mất một sợi tóc. Hơn ngàn con rối nuôi dưỡng cả ngàn năm của Phong Vân Các, lúc đều hủy sạch. Lão gần như dám tin mắt .

Trong khi đó, mấy chỉ một lòng mau chóng cứu Đồ Niên. Thanh lão gia t.ử cứng đầu như khúc gỗ mục, bọn họ dẫu dùng đủ thủ đoạn cũng moi nửa câu nửa chữ.

Đồ Vũ rũ mắt. Vừa thử cảm ứng khí tức của Đồ Niên, nhưng vẫn . Khả năng duy nhất là Đồ Niên nhốt trong phòng chứa hàng. nơi đó đến hơn ngàn gian phòng giống hệt , bộ đều đúc bằng huyền thiết cứng rắn. Một khi cưỡng ép phá, thể sẽ làm thương đến Đồ Niên.

Ngay lúc , Đồ Hoang đột nhiên ôm ngực, sụp xuống đất. Tim đau nhói khiến lạnh toát, run rẩy ngừng: “Anh… Niên Niên…”

Trong Thiên Hồ nhất tộc, khi một đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh, luôn sẽ một em cảm ứng . Giờ Đồ Hoang thể cảm ứng thấy Đồ Niên, điều đó chứng tỏ sinh mệnh của Đồ Niên đến giây phút cuối cùng.

Đại đường chìm tĩnh lặng đáng sợ, đây vốn bí mật gì. Chúc Tửu cũng hiểu rõ đặc thù của Thiên Hồ tộc. Hắn siết chặt tay, ném Thanh lão gia t.ử xuống đất, sống c.h.ế.t rõ.

Thân thủ nhanh nhẹn, lão tứ lập tức phóng thẳng lên lầu sáu, dừng một gian phòng.

Bốn còn cũng vội theo lên. Trong phòng tràn ngập mùi m.á.u tươi, chỉ cần ngoài cửa thể ngửi thấy. Bước chân Chúc Tửu khựng , trong lòng bất chợt dấy lên nỗi sợ hãi, sợ khi cánh cửa mở , sẽ thấy cảnh tượng giống như mười mấy năm , Đồ Niên m.á.u me be bét……

Không rõ Đồ Niên ở vị trí nào, sợ làm thương, họ dám dùng yêu lực phá cửa, chỉ thể dồn sức từng cú đá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-10.html.]

Cuối cùng, cửa mở . Vừa , họ thấy Đồ Niên dựa tường, khóe môi còn vương vết m.á.u lau sạch, hàng mi đen dày rủ xuống, sắc mặt tái nhợt, trông chẳng khác nào một cái xác……

Đồ Trụ lập tức nhét miệng một viên đan dược, t.h.u.ố.c liền tan .

Lão tam xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay , nhẹ nhàng lau sạch máu, hốc mắt đỏ bừng: “Anh hai, Niên Niên thế nào?”

“Khó mà .” Lão nhị lắc đầu, “Niên Niên phát bệnh…… Mỗi phát bệnh đều là , sống c.h.ế.t đều do trời định.”

Đồ Trụ dám tưởng tượng, trợ giúp thì Đồ Niên chịu đựng thế nào để gắng gượng đến tận bây giờ. Cơn đau thấu xương tủy , thường căn bản thể nào chịu nổi……

Đồ Vũ cũng xổm xuống, đau lòng xoa đầu Đồ Niên, giọng dịu dàng đến cực điểm: “Niên Niên, trai đưa em về nhà, em cố gắng thêm chút nữa.”

Ngay lúc Đồ Vũ định bế Đồ Niên lên thì Chúc Tửu ngăn : “Để uống m.á.u .”

“……”

Nghe , lão tam lập tức nổi nóng: “Cút ngay!”

Lão tứ xoay , chắn Đồ Niên, ngăn cách Chúc Tửu, rõ ràng cũng đồng ý.

Đồ Trụ khác, thẳng Chúc Tửu: “Cậu hiểu việc ý nghĩa gì ?”

Lão tam trừng mắt: “Anh hai, hỏi lắm thế làm gì! Dù em kiên quyết đồng ý!”

Chúc Tửu là Chúc Long, Chúc Long chính là Chung Sơn chi thần. Vừa sinh mang thần vị, m.á.u thần thể khiến nhục bạch cốt hồi sinh. từ đến nay, bốn em Đồ gia đều để Đồ Niên chạm m.á.u , vì một khi uống , Đồ Niên sẽ bao giờ thoát khỏi Chúc Tửu.

Máu sẽ khiến nghiện, một khi nếm qua thì vĩnh viễn thể từ bỏ.

Chúc Tửu gật đầu, ánh mắt Đồ Niên chẳng hề che giấu tình cảm mãnh liệt, khiến bốn em hoảng sợ: “Tôi , đó là thứ ‘cầu mà ’.”

“Cậu cầu mà thì ích gì! Nếu đổi ý, Đồ Niên làm ? Anh hai cũng đừng hồ đồ, nếu Niên Niên uống m.á.u , thì mạng Niên Niên sẽ khống chế! Em tuyệt đối đồng ý! Niên Niên cũng sẽ đồng ý!”

Đồ Trụ tất nhiên cũng , nhưng thở Đồ Niên ngày càng yếu. Hắn cúi đầu cả đang ôm Đồ Niên trong lòng: “Niên Niên chống đỡ nổi để về đến nhà……”

Giờ phút , m.á.u Chúc Tửu là cách duy nhất thể giữ Đồ Niên sống sót.

Không khí rơi tĩnh lặng. Đồ Trụ cuối cùng vẫn giao quyết định cho Đồ Vũ: “Anh cả, quyết định .”

Đồ Vũ thẳng Chúc Tửu. Chúc Tửu cũng né tránh, mặc cho dò xét. Một lát , Đồ Vũ mới mở miệng: “Lập chú, lấy danh nghĩa thần mà lập.”

Ánh mắt Chúc Tửu khẽ động, giọng thanh lãnh vang vọng khắp Phong Vân Các: “Tôi lấy danh nghĩa thần mà lập chú, bất luận sinh lão bệnh tử, bần cùng phú quý, khỏe mạnh bệnh tật, thuận cảnh nghịch cảnh, đều rời bỏ Đồ Niên, trở thành cận nhất của Đồ Niên, cho đến khi c.h.ế.t.”

“……”

“Cái … chẳng là lời thề hôn nhân ???”

“Con nó, ai cho lập cái loại chú !!!”

Một luồng bạch quang vụt qua, thần chú ngôn thành công.

“……”

—--

Wng: đoạn mấy ở yêu giới trò chuyện edit xưng hô theo các bộ cổ trang, mấy nàng cảm thấy thích thì note để sửa xưng hô theo hiện đại luôn nhe ^^

Loading...