Oán Nợ Tình Duyên - Chương 55

Cập nhật lúc: 2025-10-30 11:18:36
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứa bé che miệng mũi đương nhiên thoải mái, nó nhắm mắt , rụt rè hít hít mũi.

Tuấn Hải Vương cảm thấy một lực đẩy gạt tay   khỏi miệng đứa bé, trong lòng thoáng kinh ngạc.

Nhìn xung quanh đứa bé, một lớp màng sáng bất ngờ từ từ nổi lên, đẩy lùi những sợi rêu đang dần bao vây.

Tuấn Hải Vương thực sự giật , từ từ buông tay khỏi miệng mũi Lục Vĩnh Hạo.

Lục Vĩnh Hạo cũng chấn động nhẹ, chống khuỷu tay xuống đất, miễn cưỡng bò dậy khỏi Tuấn Hải Vương. Gã cử động cổ tay một chút, sợi dây tay Tuấn Hải Vương cởi từ khi đang rơi, nhưng do lâu lưu thông m.á.u nên tê dại.

Gã  đứa bé bụng cha nó lóc thảm thương, dùng mũi chân chọc chọc Tuấn Hải Vương đang bất động đất: "Này, dậy nổi ? Chúng làm mà lên đây?"

Tuấn Hải Vương nhắm mắt điều chỉnh thở, đợi cơn đau buốt xương qua , mới bình tĩnh : "Bế đứa bé lên , xương sườn của  hình như gãy ."

Thực , khi nãy rơi xuống, trọng lượng của một lớn cộng thêm đứa bé làm gãy ba xương sườn của .

Lục Vĩnh Hạo xong biểu cảm khựng , suy nghĩ một lát, mới từ từ xổm xuống ôm lấy đứa bé.

Quả nhiên, Tuấn Hải Vương khẽ động một chút là mồ hôi lạnh toát , đau đến mức thể nào dậy nổi.

Lục Vĩnh Hạo cúi đầu Tuấn Hải Vương đang cứng đờ đất, "phụt" một tiếng bật , hung hăng đá thêm một cú xương sườn thương của Tuấn Hải Vương: "Ái chà! Thằng cháu mày cũng ngày hôm nay ! Không là thông minh, giỏi tính toán lắm ! Sao nhảy xuống đây? Sao hả? Biết con gái mày dị năng đặc biệt ? Thấy của hiếm đáng giá, nên mắt la mày lét nhảy xuống đây ?"

Thực những lời phần lớn là để mắng chửi, bản cũng mới đứa bé gái dị năng đặc biệt, Tuấn Hải Vương đang bận cưới vợ thì càng thể con bé phá của tài cán gì.

Tuấn Hải Vương đau đớn rên khẽ, cũng tranh cãi, chỉ nghiêng đầu sang một bên, cằm siết chặt. Lục Vĩnh Hạo , đây là dáng vẻ khi Tuấn Hải Vương thực sự nổi giận.

Đáng đời! Hối hận ! Ai bảo nhảy xuống? Tự ngu ngốc !

... cái dáng vẻ hư hỏng trông quen mắt thế nhỉ? Khi nào từng giở thái độ với nhỉ?

Chắc là đầu tiên bạn gái, năm gã 17 tuổi, những em trong bang phái kéo vũ trường tìm "tiểu thư".

Lần đầu tiên "phá giới" là với một phụ nữ n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, làn da mịn màng như nước, cặp v.ú lớn lún rời , dục vọng tuổi trẻ sục sôi khiến một đêm ân ái với phụ nữ đó đến bảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-no-tinh-duyen/chuong-55.html.]

hôm đó, trời còn sáng, Tuấn Hải Vương đạp cửa xông , mặt mày đằng đằng sát khí lôi gã đang trần truồng khỏi giường. Vừa mới trở thành một đàn ông thực thụ, mất mặt phụ nữ như , bản gã khi đó còn trẻ, mặt mày giữ nổi, còn cứng cổ cãi , lớn tiếng la lối: "Tìm phụ nữ thì ? Đàn ông nào mà chẳng tìm phụ nữ, già nhấc s.ú.n.g lên nổi thì lẽ nào còn mong ăn chay!"

Lúc đó sắc mặt của Vân khó coi cực độ, bàn tay lớn giơ lên giáng mạnh một bạt tai mặt gã, cằm siết chặt, nhưng nửa ngày một lời nào.

Từ đó về , Vân  hẳn hai tuần chuyện với gã, cũng chịu gặp nữa, còn gã thì trong đầu cứ liên tục tua tua những lời với Vân, cuối cùng thì gã vô cùng chột hối hận, trốn trong căn phòng nhỏ tự tát cái miệng .

Sau đó, khi gã cuối cùng hạ quyết tâm sẽ tự cắt lưỡi tạ tội, thì Vân của gã  như chuyện gì, gọi gã đến phòng khách của , vẫn như thường lệ nấu đồ ăn cho gã, dùng đôi tay chăm sóc cẩn thận, kẹp đôi đũa ngà, từng đũa từng đũa, chất thành một ngọn núi nhỏ trong đĩa của gã, còn chuyện phong lưu đêm đó, Vân chỉ nhẹ nhàng rằng, cô gái đó sạch sẽ, nếu thích phụ nữ thì cứ bao nuôi, tiêu chút tiền , miễn là đừng mắc bệnh là .

Điều khiến Lục Vĩnh Hạo lúc đó như trút gánh nặng, càng thêm hối hận vì lời lẽ suy nghĩ của , hiểu tấm lòng "khỏe mạnh là hết" của đại ca.

bây giờ Lục Vĩnh Hạo hồi tưởng chuyện cũ , thực sự cảm thấy một hương vị khác lạ, cái tát mà Vân Tuấn Hải Vươngh  tặng cho gã khi , tuyệt đối từ góc độ vệ sinh môi trường mà xét, chỉ là nếu thực sự thích như lời , tại thể dung thứ cho tìm hết phụ nữ đến phụ nữ khác? Dựa theo cái "tính nết" của Tuấn Hải Vương bây giờ, cái sự rộng lượng và khoan dung , đúng là đổi trắng đen . Thử hỏi, trừ những tên "vương bát" (đồ đểu) trời sinh, hẳn cũng chẳng mấy đàn ông làm .

Mà giờ Tuấn Hải Vương bày cái bộ mặt oan ức hậm hực để làm gì? Lục Vĩnh Hạo đây chẳng nợ nửa điểm nào!

Nghĩ , Lục Vĩnh Hạo ôm đứa bé, về phía bên đáy thung lũng.

Lớp bảo hộ của đứa bé chỉ bao phủ một cách đường kính ba mét xung quanh nó. Khi Lục Vĩnh Hạo di chuyển, vầng sáng đó dần dần rời xa Tuấn Hải Vương.

Những sợi rêu đẩy lùi bắt đầu quấn chặt trở . Tuấn Hải Vương nắm chặt d.a.o găm, đất dùng sức vung vẩy, tiếc những sợi tơ mềm mại đó thể cắt đứt, nhanh quấn chặt lấy , từ từ cắm sâu da thịt .

Lục Vĩnh Hạo thực Tuấn Hải Vương mềm giọng cầu xin, đến lúc đó gã sẽ tha hồ mà trêu chọc một trận, xả hết cục tức kìm nén bấy lâu nay trong lòng.

Tuấn Hải Vương vẫn cứng rắn vô cùng, dù quấn thành một cái "kimbap rong biển", vẫn hé nửa lời.

Lục Vĩnh Hạo vài bước, đầu , khịt mũi lạnh lùng tiếp tục bước , nhưng phát hiện càng càng chậm.

Đợi khi lấy tinh thần, gã phát hiện nhanh chóng chạy về phía cái "cuộn chả giò xanh" to lớn .

Mẹ kiếp, để đè đầu cưỡi cổ, đừng than, tự cũng là cái thứ "ngứa mông" tìm "chuyện"!

Khi vầng sáng bao phủ lấy Tuấn Hải Vương, những sợi rêu xanh rút xuống như thủy triều, để lộ dần đôi mày và ánh mắt của , Lục Vĩnh Hạo nghiến răng mắng chửi chính .

Tuấn Hải Vương lợi còn làm bộ làm tịch, khuôn mặt tuấn tú kiểu Đông Doanh đẽ vẫn giữ vẻ lạnh lùng, thèm liếc Lục Vĩnh Hạo lấy một cái. Lục Vĩnh Hạo thì cảm thấy nhẹ nhõm, chắc hẳn vị đang tự căm ghét bản , dù thì một bậc đế vương ngu ngốc nhảy xuống vách núi, đúng là một chuyện đáng để suy ngẫm sâu sắc.

"Này! Không c.h.ế.t thì đánh rắm cái ! Chúng làm thế nào để lên đây!"

Loading...