Oán Nợ Tình Duyên - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-08-04 14:02:42
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đại sảnh cảnh sắc dục tục tĩu chói lói đến nỗi khiến mở mắt . Nhị Vương tử đây là bày một chầu đại hội khoe mẽ, thết tiệc chiêu đãi một đám thủ hạ, từng kẻ đều nâng ly chúc tụng, trong n.g.ự.c ôm những là nữ nữ nam nam.

 

cái đám *đũy đực*  liệu thể mặc thêm giùm chút ?

 

Chỉ thấy nguyên bầy giai non gầy ngẳng như gà giống hệt cái tay Tây Lộ lúc , háng bọc túi vải lùm lùm chật căng còn điểm miếng lụa tí tẹo mỏng dính lên , bộ mặt cạo láng coóng thoa thêm chút phấn trắng, bộ n.g.ự.c phẳng lì còn trơ trẽn cọ sát lên thể đàn ông cao to thô kệch.

 

Điều khiến Lục ca nghẹn lửa nhất chính là, hiện tại bản gã cũng bắt bộ hóa trang kệch cỡm nọ. Người mặc quần đùi rộng rãi quen , vài bước gã cảm thấy chất liệu vải mài hai hòn bi phát ngứa cả lên. Lục ca dứt khoát dạng chân như tuyển thủ bộ môn đô vật, khuỳnh khoàng bước đại sảnh.

 

trong giây lát Lục Vĩnh Hạo xuất hiện tại đại sảnh , cảnh lặng ngắt như tờ. Mấy gã đực rựa cao to lực lưỡng dị thường giống thằng Nhị Vương tử nọ đồng loạt đưa ánh mắt thèm thuồng chiếu thẳng Lục ca.

 

Một khắc Lục Vĩnh Hạo thấm thía sâu sắc rằng, làm tuyệt sắc mỹ nữ kỳ thực nào khác gì làm đại ca, đều là vai diễn cần khí chất trấn định dẫu gió táp sóng gầm cũng lay chuyển nổi, cho nên vị “đại ca dự sắp lên ngôi” là Lục ca đây tắm trong ánh mắt quần chúng đắm đuối phát hào quang mà nửa điểm thẹn thùng cũng chả thèm , chọn một bàn đầy ắp món tươi ngon, duỗi cẳng chân đạp đạp gã đàn ông cường tráng đang ở mé bàn: “Mấy ông , dẹp tý!” Sau đó bèn kéo kéo miếng vải che chỗ hổ vẫn kẹp trong khe hai quả m.ô.n.g sấn, tùy tùy tiện tiện đặt đ.í.t phệt xuống.

 

Gã căn bản rằng cái hành động mới , trong mắt quần chúng tại đại sảnh tuyệt đối giống xem cảnh nóng chậm còn tua tua những ba .

 

Ngay lúc đó mấy kẻ nhịn hết nổi, phun cả một miệng đầy rượu lên đến tận xà nhà.

 

Nhị Vương Tử ngược vẫn vững vàng ghê gớm, cả mép lẫn môi đều thèm nhúc nhích, con mắt cứ như nheo còn một khe hở, cái vị sát cạnh Lục Vĩnh Hạo tức khắc liền cúi đầu dậy .

 

Lục Vĩnh Hạo lúc vung quai hàm bắt đầu nhá thử đồ ăn.

 

Nói cho cùng vẫn bắt nguồn từ cung đình, mùi vị quả đúng là tuyệt đỉnh. Như cái chân thú , cũng chẳng là loại động vật gì, vị thịt bọc trong lớp vỏ cháy xém càng nổi bật cảm giác tinh khiết tươi ngon. Lại còn mâm trứng cuộn ngào đường nữa, chẳng quấn cái gì, ăn chỉ thấy vị thơm ngon sống động nhảy nhót đầu lưỡi.

 

Lục Vĩnh Hạo đối với chuyện ăn cả đời cảm giác như với mối tình đầu. Cho dù ở loại cục diện hỗn loạn chịu hết xiết như bây giờ, món ngon xơi bụng, lập tức lòng thơ thới hân hoan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oan-no-tinh-duyen/chuong-5.html.]

 

Nhớ năm nao gã mới mười ba tuổi, đám kẻ thù thất đức nhà ông bô trói treo toòng teng cây ba ngày ba đêm, còn lũ ôn con mất dạy nướng thịt nhậu nhẹt ngay bên . Ngay cạnh gã lúc là đứa em gái mới gần bảy tuổi đầu. Con bé con ngày thường vẫn cùng gã chí chóe kèn cựa gục trong vũng m.á.u đầm đìa, hai con mắt vẫn khép nổi cứ trợn trừng thẳng gã.

 

Mà khi đó, gã thậm chí đến cả loại cảm giác bi phẫn cào ruột xé gan cũng cơn đói tiêu hóa sạch, chỉ còn đờ trong một đám mùi thịt xông lên mà tấm di hài bé nhỏ lạnh băng . Tại thời điểm đói đến xuất hiện ảo giác, gã liền bám một ý niệm để chống đỡ mà chịu đựng đến cùng… Không ăn thịt hết lũ ôn con mất dạy , gã c.h.ế.t cũng nhắm mắt.

 

Đến lúc cứu xuống , gã suy yếu đến độ dậy nổi, vẫn hung hăng tàn bạo cắn xé thằng đầu sỏ súc sinh bày trò làm nhục chà đạp em gái gã. Thời điểm dòng m.á.u nóng tuôn tràn cổ họng, mùi vị tươi ngon làm cảm giác sảng khoái lan đến từng tế bào trong thể gã.

 

Cũng chính là từ đó trở , gã yêu cảm giác nhồi đồ ăn cửa miệng. Trong lòng gã dường như một cái lỗ thủng nào đó, lấp thế nào cũng điền đầy nổi.

 

Đáng tiếc hiện giờ đến cả chút xíu đam mê đó cũng cướp .

 

Một gã đàn ông vẫn chiếu bên tay trái Nhị Vương Tử ngắm cái tướng ăn thùng uống vại của gã, bật :

 

- Thác Hải Vương, con tiểu thú ngài bắt thế nào vẫn mang bộ dạng khai hóa thế . Ngài cần dạy dỗ y cẩn thận một thời gian nhé! Bằng khi đến phiên , mang chơi cũng đủ tình thú !

 

Lục Vĩnh Hạo thấy bèn nâng nửa mí mắt liếc qua.

 

Gã đàn ông đó một mái tóc dài màu bạc. Không khắc nghiệt lạnh lùng như Nhị Vương Tử, đôi con mắt màu bạc nọ tựa hồ dẫn theo ý vô tận, chiếc mũi ưng tuấn mang theo một tia giảo hoạt, trộn thành một bộ tướng mạo của kẻ khẩu Phật tâm xà.

 

Có ý tứ gì hả?

 

Cảm tình đến mức rồng rắn đợi check hàng ? Cũng vị khẩu Phật tâm xà phận gì, mà cư nhiên thể sờ nanh Nhị Vương Tử thế?

 

Nhị Vương Tử bưng chén rượu gõ nhẹ xuống tay vịn ghế , nhướn mày hỏi: “Lý Hải Vương, tẫn thú phần ngươi lúc nào hả?”

Loading...